Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Hoa Vàng Mấy Độ

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 19913 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Hoa Vàng Mấy Độ
Trần Thị Bảo Châu

Chương 4

Lam Uyên ngồi chống tay dưới cầm nghe bà Mười lải nhải nói đủ điều. Cô nghe, nhưng thật ra không hiểu gì hết, hồn cô đang lãng đãng đi đâu thì phải.

Thái độ lơ đãng của Uyên không thoát khỏi mắt bà. Bà Mười hơi dỗi :

- Uuyên, nãy giờ dì nói con có nghe không hả ?

Giật nẩy mình, Uyên đáp bừa :

- Có! Con có nghe. Dì dặn đi đâu cũng phải đem theo áo mưa hay dù, vì bây giờ là mùa mưa.

- Còn nữa.

Cô cười cầu tài :

- Con nhớ cái cốt lõi thôi, còn râu ria quên hết rồi.

Bà Mười dẫy lên :

- Trỡi đất ơi, chính những cái quan trọng con lại không nhớ mới chết! Lo mơ mộng phải không.

- Đâu có, con có mơ mộng đâu. Nhưng dì muốn cái gì mới được.

Bà Mười lắc đầu ra vẻ chán nản :

- Dì nhắc chuyện đi đứng của con. Hết bệnh cả nữa tháng rồi, sao cứ để thằng đó chở tới chở lui hoài vậy.

- Xời ơi ! Có gì đâu mà dì lo, tại tiện đường người ta cho mình quá giang chớ bộ….

- Qúa giang rồi có … gì mấy hồi. Ba con mà không bệnh là tao mách ổng rồi.

Lam Uyên nhăn nhó :

- Đã nói không có gì, sao dì cứ nhằn hoài. Con mà… thèm anh ta chắc trời sập.

- Trời khó sập hơn người ta sập. Cưa lục cưa lâu ngày còn ngả cây rừng, huống hồ cái mồm dẻo quẹo, cái lưỡi sắc còn hơn lưỡi cưa của nó. Liệu đó con.

Lam Uyên nhún vai, cô không thèm “tranh luận” với bà Mười nữa. Uyên biết dì ấy thương nên tối ngày cứ nhắc nhở biết bao nhiêu chuyện ở trên đời với cô. Nhưng khổ nổi, cô quá ngán những lời nhắc nhở mà cô cho rằng không hề áp phê gì với một con nhỏ bản lĩnh đầy mình, tính khí không thua bọn con trai như cô. Vả lại Uyên có nghĩ gì tới Quang đâu chớ! Trái tim cô đang hướng về nơi khác kìa.

Bỗng dưng cô xịu mặt xuống, Uyên luôn dối lòng rằng cô không hề nghĩ ngợi, nhớ mong gì đến Duy. Nhưng từ sâu thẳm, tình cảm cô vẫn hướng về anh tự nhiên như đóa hướng dương hướng về phía mặt trời. Một thứ tình cảm đơn phương ngu ngốc. Tại sao lại phải khổ sở vì một người không hề yêu mình nhỉ ?

Cách đây mấy hôm, Lam Uyên thơ thẩn trong siêu thị. Cô muốn mua một kim cài cà vạt và nhờ Hưng gởi cho Duy như để cám ơn anh đã xin việc làm cho cô. Lựa chọn, đắn đo mãi Lam Uyên mới mua một con cá sấu mạ vàng quẫy đuôi trông khá … ngầu.

Món quà nhỏ xíu lọt trong bàn tay Uyên, nhưng nặng tiền khủng khiếp, nó nuốt gần hết thá1g lương của Lam Uyên, nhưng bù lại cô thấy vui, một nỗi vui nhẹ đến mức có thể làm người ta bay bổng.

Thế nhưng hôm ấy Lam Uyên bay không nổi, vừa quay ra khỏi quầy hàng Uyên đã thấy Duy lững thững đi tới.

Lam Uyên rúng động vì bất ngờ, cô đứng yên như trời trồng và bồi hồi nhận ra… hình như Duy cũng xúc động như cô, để rồi Uyên thất vọng ngay, vì anh chỉ mỉm cười chào cô, hỏi một câu xã giao rất ư nhạt nhẽo mà chẳng cần Uyên đáp lại, rồi dửng dưng dạo tiếp các quầy hàng khác.

Lúc đó ngực Lam Uyên đau như có ai xé. Cô lơ ngơ nhìn theo dáng cao ngạo của Duy mà muốn khóc. Anh hôm nay khác hoàn toàn với anh của buổi chiều mưa hôm nào. Những nồng nàn, sâu lắng trong từng câu, từng lời và từng tia mắt đâu cả rồi.

Cho hai tay vào túi quần Uyên lầm lũi bước vào quán café mini. Ngồi xuống gọi cho mình ly café, cô chăm chú nhìn những giọt đen chậm chạp rơi rơi trong thinh lặng.

Thằng bé bán thuốc lá sấn lại mời :

- Hút thuốc đi chị! Em có Dunhill bạc hà nè. Nhẹ hìu, chị hút mà hỏng quên sầu đời thì em thua.

Lam Uyên chớp mắt :

- Sao biết chị đang sầu đời ?

Thằng bé cười toe :

- Không sầu đời sao vô quán ngồi một mình? Nhìn chị bụi quá! Lẽ nào hỏng biết phì ?

- Phì thì phì chớ sợ ai. Cho chị nguyên gói đi.

Trúng mánh! Thằng bé phấn khởi đưa gói Dunhill cho Uyên, nó gạ thêm :

- Mua hộp diêm nầy đi! Rẻ rề.

Lam Uyên hất hàm :

- Tất cả bao nhiêu ?

Thằng bé nháy mắt nói giá. Cô đưa nó tiền và không nhận phần thối.

Ngồi trong cái quán vắng tanh, Lam Uyên hút điếu thuốc đầu đời, cay cay, the the và ràn rụa nước mắt.

Đang ngắm nghía bàn tay kẹp thuốc của mình, Uyên bỗng nghe giọng phụ nữ nheo nhéo :

- Vào quán nầy đi anh. Em mỏi chân gần chết.

Không cần nhìn, Uyên cũng nhớ ra và nhận ra ngay giọng của Tố Nga. Vậy là Duy cùng cô ta đi sắm sửa chớ gì ! Thảo nào anh ta lơ với cô cũng đúng.

Ngồi xoay mặt vào trong Uyên tiếp tục hút thuốc. Hình như cô có … khiếu hay sao ấy, đến hơi thứ ba Uyên đã không sặc nữa. Cô chậm rãi nhả khói như người sành điệu và nghe ngay giọng dè bĩu.

- Anh xem, con gái mà hút thuốc.

Rồi tiếng Tố Nga kêu lên :

- Ý! Bạn của Hồng Linh, dễ sợ thật! Y như dân bụi đời.

Uuyên không nghe Duy nói lấy một lời, cô chán nản, bực dọc gọi người tính tiền.

Cho hai tay vào túi quần, miệng phì phèo điếu thuốc, Lam Uyên không thèm ngó tới … ai, cô đường hoàng bước ra khỏi quán với tâm trạng của kẻ chiến bại.

Thế đấy! Cô đã khinh bỉ, đã căm hận Duy nhưng vẫn khong sao thôi nghĩ tới anh. Sẵn Quang cứ rề rà đề nghị…. “tiện đường anh chở em đi làm” … Uyên đã gật đầu đồng ý với hy vọng sẽ quên, sẽ quên…
Khổ sao cô vẫn nhớ và càng nhớ nhiều hơn lúc đi về chẳng ai đưa đón. Bây giờ tốt nhất là không nên để Quang chở nữa, vì Uyên biết anh ta chẳng thật lòng thương yêu cô như bề ngoài anh ta luôn làm ra vậy. Cô cũng hết hứng thú với cái vai ngoan hiền vâng dạ mỗi lúc Quang đưa cô về. Lam Uyên không muốn Mai Phương nhìn mình bằng cặp mắt ghen ghét, rồi cô lại sợ nghe dì Mười lên lớp hàng bữa. Nên dứt khoát từ ngày mai sẽ không còn chuyện đón đưa nữa.


Chống tay dưới cằm, Lam Uyên nịnh :

- Từ ngày dì Mười về đây, con ăn cơm mỗi bữa bốn chén. Công nhận dì làm thức ăn ngon thật! Tại sao trước kia đang ở với tụi con, dì Mười lại bỏ đi, rồi bây giờ lại trở về đây ?

Bà Mười nhìn Uyên, thủng thỉnh nói :

- Trên đời nầy không có cái gì là tự nhiên hết. Tại con không biết đó thôi ?

- Vậy dì nói cho con biết đi. Sao trước đây dì bỏ tụi con đi mất tiêu thế ?

Bà Mười :

- Tại ba con đã cãi lời dì, đem Kiều Mai về nhà. Không phải dì bắt ba con chung tình với người đã chết, nhưng Kiều Mai là đứa gian xảo, nhỏ mọn, tham lam. Sống chung nhà với nó, dì sẽ không nhịn được mỗi khi thấy việc gì chướng tai gai mắt. Lúc ấy tình nghĩa chị em cũng chả còn. Bây giờ ba con nằm một chỗ, giận cách mấy dì cũng phải trở về lo cho nó, vì ở đất Sài Gòn nầy bà con có được mấy người. Dẫu sao hồi mới chân ướt chân ráo ngoài xứ vào đây, ba con cũng cưu mang dì kia mà.

Lam Uyên cắc cớ :

- Bây giờ dì nhịn được bà Mai rồi hả ?

Trề môi một cái, bà Mười lầm bầm :

- Nó phải chịu luồn tao thì có. Dẫu bây giờ tao như cái gai trong mắt nó, nó cũng phải một dạ thưa chị Mười, hai cũng dạ thưa chị Mười, chớ ở đó mà tao nhịn nó.

- Nhưng tại sao bả phải chịu như vậy ?

- Con thật tình không biết à ?

Lam Uyên nhíu mầy :

- Không.

- Thằng Hưng chưa nói gì với con hết sao ?

Trợn mắt lên, Uyên hỏi lại :

- Nhưng mà chuyện gì mới được chớ ?

- Ái chà! Vậy là nó giấu con rồi. Anh em mầy nghĩ cũng ngộ thật.

Lam Uyên hỏi tới :

- Tại sao lại giấu ? Dì biết thì nói cho con nghe ngay đi.

- Thôi có gì nó lại trách dì nhiều chuyện.

Lam Uyên hùng hồn đứng dậy :

- Nếu dì không nói, con đi hỏi ảnh cho ra mới được.

Bà Mười kéo tay cô lại :

- Nó đi rồi, thằng gì chạy xe mô tô tới rước nó, lúc con còn ngủ.

Lam Uyên khựng lại, cô bối rối cùng cực khi biết Duy đã đến đây. Anh có nghĩ tới cô không nhỉ.

Ngập ngừng Uyên hỏi :

- Người ta tới là chở ảnh đi liền hả dì.

- Đâu có, thằng đó vô thăm ba con lâu lắm, tao chiên trứng cho hai đứa ăn bánh mì, rồi nó cà kê uống hết bình trà mới đi đó chớ.

Liếc Uyên một cái, bà Mười dò dẫm :

- Con biết thằng đó không ?

Lam Uyên gật đầu nhanh chưa từng có :

- Dạ biết, anh Duy chớ ai.

Bà Mười cười cười :

- Hèn chi nó hỏi “sao không thấy Lam Uyên ?”.

Cô nóng nảy :

- Rồi anh hai nói sao ?

- Thằng Hưng trả lời rằng “Con nhỏ quậy đó còn ngủ, đừng kêu nó dậy làm gì mệt lắm.”

Lam Uyên ấm ức :

- Tự nhiên nói xấu người ta.

- Nó nói đúng đấy chứ.

- Nhưng mà con có quậy ảnh lần nào đâu ?

- Chưa đâu có nghĩa là không. So với hồi dì còn ở đây, con chỉ cao hơn chớ chẳng lớn khôn thêm chút nào. Dì nói rồi, là con gái phải, phải…

Lam Uyên cướp lời :

- Phải dịu dàng, thùy mị, ăn nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào, đi đứng yểu điệu khoan thai. Con không làm được những điều đó, nên con không phải là con gái.

Dứt lời Uyên chạy vào phòng, đóng sầm cửa lại. Cô ngã lăn lên giường, mắt mở to nhìn lên trần nhà.

Anh Hưng thật là ác! Từ khi có Vi Lan đến giờ, anh không còn lo lắng, thương yêu cô như trước nữa. Anh đang hạnh phúc nên có để ý gì đến nỗi bất hạnh của người khác… Nhưng không để ý thì thôi, tại sao anh Hưng lại nói với anh Duy về em gái mình như thế. Cô đã nhờ anh trao quà cho Duy, như vậy chưa chứng tỏ cô là người biết điều, biết mang ơn và trả ơn sao ?

Lam Uyên nằm thổn thức mãi đến khi nghe tiếng dì Mười gọi, cô mới uể oải ngồi dậy.

- Có người tìm con kìa. Nó ngồi chờ ngoài sân. Liệu mà khôn ngoan khi tiếp chuyện.

Chưa kịp hỏi xem ai tìm, bà Mười đã vào phòng ông Trí. Lam Uyên bước xuống bếp rửa mặt, cô chải tóc rồi bước ra sân với tâm trạng dửng dưng lạ lùng.

Có lẽ lại là Quang thôi! Anh ta vẫn hay ghé vào giờ nầy của ngày chủ nhật.

Gạt hẳn ý nghĩ sẽ dứt trò đùa với Quang sang một bên, Lam Uyên lại bừng lên những thôi thúc mới …

Mỉm cười thật dễ thương, Lam Uyên nhí nhảnh chạy vội lại ngồi kế bên Quang trên ghế đá. Giọng cô nũng nịu hơn thường ngày nhiều đến mức Quang phải ngớ ra.

- Giờ nầy mới tới. Làm sáng nay người ta dậy sớm muốn chết.

- Anh xin lỗi, vì nói thật anh chẳng đoán được sáng chủ nhật cô công chúa nhỏ của anh ngủ nướng tới mấy giờ mà đến cho đúng.

- Em không phải là công chúa, nên em không phải của riêng anh. Sáng nay anh đến tìm em… chi vậy ?

Quang lững thững :

- Ngày nào không gặp em là không làm việc được. Bởi vậy, anh đến đây để có động lực …
- Hôm nay chủ nhật đâu có làm việc. Lẽ ra anh nên đi chơi với chị Mai Phương cho khuây khỏa. Chị Phương mới là siêu động lực thứ thiệt đó.


- Đã nói nhiều lần rồi, anh và Phương chỉ là đồng nghiệp, em đừng gả ép vào, tội anh lắm Lam Uyên.

Uyên nghiêm nghị :

- Thật…. “chỉ là đồng nghiệp” không ?

- Thật chứ. Sao lại nghĩ là anh nói dối ?

Nghiêng nghiêng đầu, Uyên đáp :

- Tại dư luận dạy em nên nghi ngờ tất cả. Nhất là nghi ngờ anh.

Quang kêu lên :

- Dư luận nào ác như vậy ? Anh vốn rất đa nghi, nhưng chưa bằng em. Em nghi gì anh hả Uyên ?

Chớp chớp hàng mi trông ra ngây thơ, Lam Uyên ra vẻ thật thà :

- Người ta bảo anh có nhiều tham vọng trong công danh sự nghiệp và trong cả tình yêu. Có đúng không ?

Quang bật cười :

- Yêu mà có tham vọng nữa sao ? Quả thật anh không hiểu người nào đó nói với em điều nầy với dụng ý gì.

- Nhưng mà anh có tham vọng không ?

- Có chớ! Chắc em cũng biết anh là con không cha. Ông đã chết trước khi anh được sinh ra. Nên với anh, tình phụ tử là thứ mà anh hình dung mãi vẫn chưa ra. Anh chỉ có mẹ, bà thay cha nuôi dưỡng dạy dỗ anh. Hồi nhỏ anh được mọi người trong họ hàng thương lắm. Đi tới đâu anh cũng được nũng nịu cưng chiều, họ dúi vào tay anh tiền, cho bao nhiêu là đồ chơi. Những thứ ấy như để bù đắp cái anh không bao giờ có được là tình phụ tử. Với nhiều đứa trẻ khác, điều nầy có thể là niềm hạnh phúc, nhưng với anh thì không. Anh chỉ thấy tự ái khi bị thương hại. Với anh, lòng thương hại là cái gì đó bệnh hoạn, đáng ghét.

Lam Uyên gật đầu :

- Em hiểu tâm trạng của anh, vì em cũng mồ côi mẹ từ nhỏ mà.

Quang xúc động nhìn cô, làm Uyên phải chớp mắt ngó lơ sang nơi treo chiếc lồng chim Yến Phụng của ba mình và nghe anh kể tiếp :

- Tới năm hai mươi tuổi, ông bác ruột của anh nhận anh làm con nuôi vì ông không có con trai, và đem anh vào công ty cổ phần nầy làm. Anh làm việc ở đây gần mười năm, để có được hôm nay anh đã bỏ biết bao nhiêu là công sức và chất xám. Bác anh tuy có trọng dụng nhưng đó là sự ưu đãi của giám đốc với người làm công chớ đâu phải tình cha đối với con.

Nhếch môi đầy chua chát, Quang nói :

- Bề ngoài bác luôn khoe khoang, khen ngợi “con trai nuôi cũng là cháu ruột” của ông với mọi người. Ai cũng tưởng anh có quyền hành ghê gớm lắm, nhưng thực chất nào phải vậy. Anh chỉ là công cụ làm giàu cho cả xí nghiệp nầy thôi.

Lam Uyên khiêu khích :

- Nhưng xí nghiệp nầy do ba bốn người chung vốn đầu tư, chẳng lẽ họ phải nhờ mỗi mình anh làm giàu cho họ.

Không nao núng trước nụ cười lém lỉnh của Uyên, anh thản nhiên đáp :

- Tại em mới vào làm nên đâu biết những hạn chế bên trong của xí nghiệp nầy. Anh chẳng vỗ ngực khoe mình, nhưng những người già bây giờ không xông xáo bằng lớp trẻ như anh đâu. Phụ trách việc tìm thị trường, giao dịch đối ngoại, anh phải căng đầu óc ra để làm sao thu lợi về nhiều nhất.

Nhớ tới Duy và nhớ tới những lời Mai Phương kể về gia đình giám đốc Đình, Lam Uyên hỏi tới:
- Không lẽ con của giám đốc Định và phó giám đốc Quân bỏ mặc cơ sở của cha mình. Hoặc họ bất tài đến mức để bao nhiêu gánh nặng đè hết lên vai anh.


Quang quả là người thông minh. Anh nhún vai :

- Anh không dám nói Duy , bạn của anh Hưng em là bất tài. Kỹ sư điện toán làm sao bất tài được. Khổ nỗi những kẻ có tài thường kiêu ngạo. Anh ta cũng vậy, Duy không thích ngành may mặc, vì nó tầm thường quá. Duy đâu muốn làm việc theo đơn đặt hàng. Anh ta muốn làm giám đốc một trung tâm tin học hay buôn bán máy vi tính và các trang thiết bị của nó. Duy luôn muốn chơi trội hơn mọi người. Nhưng đâu phải muốn là được.

Lam Uyên buột miệng :

- Anh không sợ em kể với anh Duy những lời vừa rồi sao ?

Quang lắc đầu :

- Anh chẳng hề nghĩ tới điều nầy. Em là một cô gái thông minh, đáng yêu. Em đâu muốn tự đánh giá là nhiều chuyện, phải không.

Lam Uyên nóng mặt. Cô đã bị Duy nói thế một lần rồi chớ. Vậy mà cô vẫn chưa khôn ra, để hôm nay bị Quang mai mỉa lần nữa.

Thấy cô bậm môi làm thinh. Quang xoay người cô lại, giọng âu yếm :

- Giận phải không ?

Đẩy tay Quang ra, Uyên nằm gục lên lưng ghế đá, lòng tràn đầy những mâu thuẫn. Cô có thật sự không dành cho anh ta chút cảm tình nào không? Chắc là không đâu nhỉ. Những lần Uyên để Quang đưa đón, và những lần nói chuyện nũng nũng nịu nịu với anh chẳng qua tại cô buồn quá mà thôi.

Đang bối rối, Uyên lại nghe Quang thì thầm bên tai :

- Lỗi thật lòng của anh làm em giận. Nhưng chỉ với em, anh mới thật lòng như vậy, lần đầu tiên trong đời, anh nói về bản thân, về suy nghĩ của mình với người khác. Em có biết tại sao không ?

Trống ngực Lam Uyên đập thình thịch. Cô thót ruột khi nghĩ Quang sắp tỏ tình tới nơi …

Cô hấp tấp trả lời :

- Tại vì anh không có em, anh thương em như em ruột của mình, nên anh mới … mới…

Quang đưa tay đè nhẹ lên môi Uyên, mắt anh như tỏ vẻ không bằng lòng lời của cô. Lam Uyên nghiêng đấu tránh, tay anh vuột xuống vai cô và giữ chặt ở đó.

Nheo nheo đôi mắt rất đa tình, Quang nói :

- Lời em vừa rồi làm anh mất kiên nhẫn. Lam Uyên, em cho anh là thằng ngốc phải không.

Cố vùng ra khỏi hai tay siết của Quang, Lam Uyên chối phăng đi :

- Không! Em không hề nghĩ gì về anh hết.

- Vậy thì anh sẽ buộc em phải nghĩ tới anh, nhớ mãi về anh.

- Đừng có hòng !

Lam Uyên uất ức vừa kêu lên, vừa đẩy mạnh Quang ra. Môi anh trợt trên má cô nóng bỏng. Ngay lúc ấy chuông cổng vang lên dòn dã. Quang khựng lại và buông ngay Uyên ra.

Uyên giận tái người, tay cô nắm chặt lại giọng run run :

- Anh đi ngay dùm tôi, anh lầm người quá rồi đó.

- Xin lỗi, anh thật sự xin lỗi em.

Lam Uyên nổi điên lên :

- Người ta chỉ xin lỗi khi vô tình. Đằng nầy anh cố ý rõ ràng.

Thay vì mở cổng, Uyên ngồi thừ trên ghế đá. Quang nói gì thì nói cô ôm mặt làm thinh. Đến khi nghe tiếng cổng lách cách mở và tiếng bà Mười, cô mới ngẩng lên nhìn.

- Ủa, là cháu hả? Thằng Hưng đâu ?

Lam Uyên nghe Duy trả lời :

- Dạ, Hưng đi chơi vời Vi Lan rồi! Cháu muốn vào gặp bác trai để đưa bác mấy cuốn sách khí công.

- À, hèn chi ba con Uyên nói với tôi là nó nằm chờ bạn thằng Hưng. Vậy cháu vào trong đi.
Bước tới chỗ Uyên và Quang ngồi, Duy cười rất tươi :


- “Chủ nhật tươi hồng” phải không Quang ?

Cắn môi lại, Uyên chưa biết phải nói sao thì Quang đã lạnh nhạt lên tiếng :

- Cũng bình thường như … anh thôi.

- Không như tôi được đâu. Mỗi chúng ta đều có quan điểm và cách sống khác nhau kia mà.

Rồi anh lại dài giọng như khiêu khích :

- Phải không Lam Uyên ?

Đang bị “sốc” vì hành động của Quang, lại nghe Duy hỏi với vẻ châm chọc, cô liền đáp :

- Phải, em nhớ không lầm … anh sống theo cách không tò mò, nhiều chuyện…

Duy nhún vai :

- Uyên nhớ lộn rồi. Tôi ghét người nhiều chuyện và tò mò chớ đâu phải tôi không tò mò, nhiều chuyện. Nhất là chuyện của Uyên, tôi càng tò mò muốn biết hơn nữa… Nhưng chắc không phải lúc nầy đâu. Hai người vui vẻ nhá.

Duy vừa khuất dạng là Uyên đã hầm hừ đứng dậy :

- Anh về cho tôi đóng cổng.

- Được anh về ngay. Nhưng em phải hứa là không giận anh.

Lam Uyên cười khẩy :

- Tôi không hứa hẹn gì với anh hết.

Quang vẫn hết sức nhẫn nại :

- Nếu vậy làm sao anh chịu nổi. Em làm tiêu tan động lực giúp anh làm việc rồi.

- Anh đi tìm Mai Phương ấy. Chị ta thừa tất cả mọi thứ để giúp anh có động lực mới.

Quang sa sầm mặt xuống nói lẫy :

- Em muốn nói vậy thì nhớ… sau nầy đừng trách anh vô tình.

Môi hơi bĩu ra, Lam Uyên im lặng và dửng dưng nhìn Quang rồ máy xe giận dỗi phóng đi.

Đóng sập cửa lại, Uyên trở vào phòng tìm gói thuốc là mua hôm trước.

Vòng hành lang ra phía hông nhà, cô ngồi xuống thềm và đốt cho mình một điếu thuốc. Ngồi ở đây không sợ dì Mười thấy, cũng như sợ “hắn” bắt gặp. Trái lại nếu “hắn” có về, mình cũng biết để … nhìn theo.

Tựa lưng vào vách, Lam Uyên hít một hơi thật sâu và bị sặc. Cô cố nén đến mức nước măt ràn rụa. Tập một thói quen xấu cũng không đơn giản, ít ra cũng làm cô chảy nước mắt như bây giờ.

Người ta bảo đùa với lữa dễ bị phỏng, chơi với dao có ngày đứt tay. Chuyện xảy ra với Quang đúng là một minh chứng cụ thể. Nó chả ra làm sao hết, đã vậy còn tạo không khì bất thường, khó xử, nếu ngày ngày cô cứ phải gặp anh ta.

Tất cả cũng tại cô, bây giờ có ân hận cũng muộn rồi.

Thở dài một tiếng nghe não nề hơn bao giở hết, Lam Uyên quay sang và chống hai tay xuống đất người nhỏm dậy khi thấy Duy ngồi tựa cột kế bên cô từ hồi nào.

Điếu thuốc đang hút dở bị rơi khi tay cô chống xuống đất, nó nằm trên nền gạch bông và uể oải tỏa khói.

Lam Uyên co người lại vòng tay quanh hai đầu gối nhìn khói thuốc chập chờn, chẳng hiểu sao cô không dám nhặt lên để rít một hơi cho…. bõ ghét như lòng cô đang muốn làm thế vô cùng.

Chả lẽ Lam Uyên sợ Duy à! Hất mặt lên nhìn anh, cô bắt gặp ánh mắt soi mói đến mức sỗ sàng khó chịu của Duy. Phớt lờ như không biết Uyên đang nghinh lại mình, anh nhặt điếu thuốc dưới đất lên rít một hơi.

Thong thả nhả khói trước đôi mắt tròn xoe của Uyên, anh chê :

- Nhẹ quá bé con à.

Lam Uyên nhịp nhịp chân :

- Thứ nầy đâu phải dành cho anh mà chê.

Búng điếu thuốc ra xa, Duy đanh giọng :

- Nó cũng không phải dành cho em. Anh mà thấy em cầm đến nó một lần nữa thì liệu đó.

- Xì, anh Hưng còn chưa hăm em như vậy, nói chi anh.

- Hưng đâu thể nào như anh để em so sánh.

Nhớ lai hồi nãy Duy cũng nói câu tương tự với Quang, Lam Uyên lầm bầm :

- Tự cao, tự đại đến mức dễ ghét.

Dứt lời cô vùng vằng rút một điếu thuốc khác gắn lên môi châm lửa.

Giọng Duy lửng lờ :

- Phải ở đây có gương soi, để em có dịp nhìn rõ mình hơn nhỉ? Giận anh ta rồi châm thuốc đốt đời mình hay sao ? Quang không đáng để em phải làm vậy đâu Lam Uyên.

Lam Uyên nhếch môi, cách nhịp chân và kẹp điếu thuốc của cô làm Duy phát … cáu. Nhưng anh sẽ làm gì đây ? Nhào đến giật phăng điếu thuốc, lên lớp cô một tăng hay dịu dàng năn nỉ. Để rồi sau đó thì sao ? Tất cả những tình cảm anh cố nén xuống tận đáy lòng sẽ bị tung hết lên hết à? Duy không muốn như vậy vì Lam Uyên đã có Quang kề bên, hay vì anh có Tố Nga kề bên?

Anh đã dặn lòng đừng nên gặp Lam Uyên nữa, rồi cũng chính anh tìm đủ mọi cách đến đây để được nhìn gương mặt dễ yêu, nhưng rất
Xấu ở chỗ nào ? Đàn ông buồn biết uống rượu giải khuây, hút thuốc để nguôi ngoai. Đàn bà buồn chỉ biết khóc thầm, chớ không thể khoác tay ai nhậu một chầu cho quên tất cả. Đúng là nhân gian nầy khe khắt ! Và anh cũng không nằm ngoài định kiến đó mới khốn khổ.


Nhìn Lam Uyên ngồi bó gối trong ánh sáng âm âm, Duy thương xót lòng. Anh dịu dàng bảo :

- Buồn chuyện gì cứ nói với anh nếu em ngại không muốn nói với Hưng hay với bác Trí. Anh hứa giữ bí mật tuyệt đối. Anh xem em như Hồng Linh, như em gái của mình.

Lam Uyên cười héo hắt :

- Anh tốt , nhưng em đã có anh Hưng rồi, làm sao xem anh như ảnh được ?

- Nhưng em vẫn có thể kể cho anh nghe lý do làm em buồn đến mức đòi nhậu một chầu cho quên chớ.

Lam Uyên nhè nhẹ lắc đầu, mắt cô đăm đăm tuyệt vọng. Duy đau đớn nhận ra tình cảm Uyên dành cho mình, vì anh cũng đang mang tâm trạng như cô ... tất cả đã muộn màng rồi Lam Uyên ơi.

Lam Uyên quẹt một que diêm, giọng đều đều :

- Nói với anh cũng không vơi buồn. Đã vậy biết đâu lại làm anh buồn lây. Thôi cứ để buồn ai người ấy chịu. Trong nhà ai cũng bảo em là con trai. Mà đã làm con trai thì làm gì biết buồn. Chút vu vơ ấy nếu có, chắc cũng theo khói thuốc lá bay lên trời rồi.

- Em nói dối.Tại sao vậy ?

Uyên cộc lốc :

- Tại em không nói được. Tại em là đứa điêu ngoa, khó ưa.

Thấy Duy cau mầy nhìn mình, Lam Uyên cắn môi. Hai người cứ ngồi yên bên nhau, Duy không nỡ về và Uyên cũng không đành lòng đuổi.

Duy lấy thuốc ra châm hút rồi bỗng dưng anh gắn lên môi Uyên, giọng tha thiết :

- Lam Uyên, nếu chúng ta có chung nỗi buồn thì buồn sẽ theo khói thuốc vơi đi.

- Em muốn buồn cứ đầy mãi. Hút thuốc xấu lắm. Em không đời nào đụng đến nó nữa đâu. Anh ngồi với em nãy giờ là đủ rồi. Bây giờ anh về đi.

Lần nầy Duy không năn nỉ “ngồi với anh thêm chút nữa” như hôm qua trong quán café. Anh đứng lên, ngần ngừ rồi lại ngồi xuống đối diện với Uyên.

Nắm hai tay cô áp vào ngực mình, Duy xúc động :

- Anh mong em sẽ tìm được một tình yêu tuyệt đẹp, một người thương em và sẽ mang đến hạnh phúc cho em.

Lam Uyên nghẹn lời :

- Em cũng mong sẽ được như thế.

Không ngăn được tình cảm của mình, Duy ôm siết cô vào lòng và hôn lên tóc, lên trán Uyên rồi hối hả buông cô ra, Duy đi như chạy trốn.

Lam Uyên bàng hoàng tựa lưng vào vách, nước mắt ứa ra. Tiếng xe của Duy vang lên và xa dần, xa dần.

Anh đã hiểu lòng em, nhưng điều đó có nghĩa lý gì khi em rất ghét bị thương hại.
 

<< Chương 3 | Chương 5 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 292

Return to top