Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Hoa Vàng Mấy Độ

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 19915 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Hoa Vàng Mấy Độ
Trần Thị Bảo Châu

Chương 2

Thấy Quang bước về phía mình, Lam Uyên bắt đầu ở vào thế thủ. Gã đàn ông có gương mặt đẹp trai nầy tỏ vẻ quan tâm chăm sóc cô ngay ngày đầu trình diện dầu không thích, cô cũng phải gặp anh ta hàng ngày. Vì Quang là người phụ trách cơ sở nầy mà.

Anh ta cười cười hỏi trỏng :

- Sao trong phòng có một mình vậy ?

Lam Uyên khẽ khàng đáp :

- Em muốn yên tịnh.

Quang gật gù ra vẻ đồng cảm :

- Anh cũng vậy. Nhưng ít khi nào được như ý. Chưa hết việc nầy đã bày ra việc khác. Việc nào giám đốc cũng muốn anh phải làm mới khổ.

Uuyên đẩy đưa :

- Tại anh có tài, người bá nghệ, đa tài cực lắm.

Quang vờ khiêm tốn :

- Anh mà tài cán gì em ơi.

- Có đấy chớ, lần đầu gặp anh, em đã thấy anh tài hoa rồi. Nhất là tài ăn nói. Giám đốc giao anh nhiệm vụ đối ngoại thật đúng. Nhưng theo em, anh phải làm nghề ngoại giao mới đúng hơn.

Gãi gãi đầu, Quang hỏi :
- Căn cứ vào đâu mà em nói vậy.


Cặp mắt rất lém của Lam Uyên nheo nheo lại như nghĩ ngợi :

- Thứ nhất là hình thức. Anh có bề ngoài có thể làm diễn viên được, còn nội dung thì… chậc hơi khó nói ...

- Em cứ nói đại đi. Ở đây chỉ có….. chúng mình thôi mà.

Tủm tỉm cười, cô đáp :

- Anh học cao hiểu rộng, nói tiếng Anh như gió, hát karaoke như ca sĩ, tính tình rộng rãi, nhiều người thích lắm đó.

- Cơ bản là em có thích không?

- Em đâu dám… Mai Phương dữ lắm.

Quang nghiêng nghiêng đầu ngắm cô, anh ta ngạc nhiên :

- Ủa, sao lại có Mai Phương chen vào sở thích của em là vậy ?

Lam Uyên nhún vai :

- Phương vào tới rồi kìa, anh hỏi chỉ xem.

Quang quay lại cười cười. Anh biết Lam Uyên là cô gái thông minh, ranh mãnh và rất bướng. Anh muốn chinh phục những cô gái như thế, và nhất định anh sẽ làm được, chứ như Mai Phương thì chán quá! Anh chưa ngỏ lời thì đã bị cô ta tán tỉnh trước mới buồn cười chớ.

 

Thảy chiếc ví cầm tay xuống bàn, Phương đảo mắt một vòng rồi cao giọng :

- Hôm nay hai người cũng đi làm sớm, lạ thật! Nãy giờ nói chuyện vui không ?

Lam Uyên đưa đẩy :

- Không có chị Phương, làm sao anh Quang vui được. Anh sốt ruột chờ chị đi ăn điểm tâm đó. Hai người tự nhiên đi, em coi phòng cho.

Quang nhìn Uuyên với vẻ trách móc. Anh đành nói xuôi theo :

- Anh mời cả em lẫn Phương đi ăn sáng. Không được từ chối nghe.

- Em ăn rồi. Một tô phở gà đặc biệt và thêm một chén bánh. No lắm! Không ăn nổi nữa đâu.

- Vậy chắc Mai Phương cũng no.

Mai Phương càu nhàu :

- Em đã ăn gì đâu mà no.

Quang nhìn đồng hồ rồi nhìn Phương :

- Chậc! Anh kẹt công chuyện rồi! Em chịu khó đi một mình vậy. Ngày mai anh hứa sẽ đãi cả hai một chầu.

Lam Uyên tủm tỉm cười, làm Quang hơi sượng. Anh vội vã bỏ đi như sợ phải nghe Mai Phương nói thêm nữa.

Bước tới chỗ Lam Uyên ngồi, Mai Phương chống tay lên bàn giọng sắc lại :

- Anh Quang không còn tự do đâu đừng có ảo tưởng nghen cưng.

Lam Uyên chống tay dưới cằm tư lự :

- Chị nói vậy nhỡ tới tai…. bồ em chắc chết. Anh ghen khiếp lắm đó.

Mai Phương khựng lại, cô ta giã lã :

- Ủa có bồ rồi hả ? Giỏi thật ta !

Uyên vờ mắc cỡ :

- Em lớn rồi chớ bộ….

- Giấu kỹ quá, chị đâu có biết.

- Hổng lẽ tự dưng em khoe chuyện đó.

Mai Phương thân mật :

- Nên khoe đi em, anh chàng làm gì.

Lam Uyên nói dối ngon ơ :

- Anh là kỹ sư điện toán. Bạn của anh Hai em.

- Cha, thời buổi nầy kỹ sư điện toán có ăn lắm đó. Xin chúc mừng. Bây giờ ngồi coi phòng, chị đi điểm tâm cái nha.

Lam Uyên cười thầm khi thấy Mai Phương nhún nha nhún nhẩy bước ra khỏi cửa. Nếu không nói như vậy, cô khó nhịn được khi nghe kiểu móc ngoéo, ghen tương của chị ta hàng ngày.

Khe khẽ huýt gió một bài nhạc vui, Lam Uyên bật máy, cô thong thả nhập một đoạn quảng cáo vào máy vi tính.

Đang mê mải với công việc chợt Uyên có cảm giác ai đang thở nhẹ sau gáy mình. Cô vụt quay lại và giật mình khi thấy Quang. Cô hoảng hồn :

- Ủa…. Anh…. anh không đi công chuyện à ?

Ánh mắt Quang vờn lấy Uyên, anh nhún vai :

- Công chuyện chỉ là cái cớ. Em thừa thông minh để hiểu vậy mà.

Lam Uyên kiêu ngạo :

- Trí thông minh của em không dành để hiểu những chuyện như thế.

Quang chống tay lên bàn đặt máy vi tính, giọng ngọt ngào :

- Em hơi tự cao, những người đẹp và có tài đều tự cao. Anh quý em hơn mọi người vì lẽ đó. Nói vậy nghe hơi ngược đời. Nhưng anh vốn là kẽ ngược đời mà.

Lam Uyên im lặng, bọn con gái làm ở đây đồn Quang rất mực hào hoa. Anh từng làm khổ biết bao nhiêu người nhẹ dạ.... Miệng lưỡi anh ta mới dẻo làm sao. Gió chiều nào Quang cũng xuôi theo được hết. Bây giờ anh đang xuôi theo chiều ngược đời mà anh ta nghĩ rất hợp với cô.

Nghênh mặt lên, Uyên bắt bí :

- Anh ngược đời như vậy có đáng không ?

- Đáng chớ, vì em là vốn quý mà.

Uyên mai mỉa:

- Anh từng ngược đời bao nhiêu lần rồi vì những cái gọi là vốn quý ?

Quang ra vẻ khổ sở :

- Đừng hiểu lầm ý của anh.

Uyên thẳng thắn :

- Em hiểu đúng chớ không hề lầm. Chính vì vậy em có đề nghị nhỏ.

- Em nói đi.

- Các anh chị ở đây đều rất tốt với em và coi em như em út. Ngược lại, em cũng xem mọi người như anh chị của mình. Trong đó anh là người anh cả của em. Em mong tình cảm của anh em mình luôn luôn trong sáng.

Quang thở dài, anh thầm trách mình quá vội vàng khi đã biết Lam Uyên không dễ đeo đuổi như những cô gái anh từng quen.

Mặt xụ xuống thật thiểu não, Quang nói :

- Có ngày nào đó Uyên sẽ hiểu lòng anh hơn. Anh tin như vậy.

Lam Uyên ngồi thừ ra trước máy. Lòng cô thích thích khi nhớ tới điệu bộ đau khổ, si tình của Quang lúc anh lầm lũi bước ra.

Có thể anh ta đang đóng kịch, nhưng có người phải đóng vai sầu tình vì mình cũng vui ấy chớ. Nhất định chiều nay cô sẽ ghé Vi Lan để kể cho con bé ấy nghe chuyện nầy. Rồi sau đó biết đâu chừng cô cũng sắm cho mình vai đào để thả mồi bắt bóng, để đùa vui với tay nổi tiếng đào hoa, coi phụ nữ như trò chơi nầy.

Lam Uyên khoái chí với ý nghĩ quỷ quái vừa thoáng qua. Cô lại huýt gió rồi cười một mình, cười thành tiếng hẳn hòi.

Mai Phương bước vào hỏi :

- Làm gì vui dữ vậy nhỏ ?

- À, anh chàng… của em mới điện thoại hẹn chiều nay đi chơi.

Giọng Phương nhão nhoẹt :

- Sướng nhé, chiều nay chị phải xem mắt mới được. Hẹn nhau ngoài cổng phải không ?

Lam Uyên dẫy nẩy :

- Xấu trai lắm chị ơi. Em giấu, không để ai thấy anh đâu. Lùn tẹt hà.

- Ối dào, đàn ông chỉ cần có tài. Lùn một chút đã sao. Người ta hơn nhau cái đầu chớ đâu ở chiều cao.

Lam Uyên vờ buồn rầu :

- Chị an ủi em đấy hả. Dẫu biết đàn ông chỉ cần tài, nhưng nếu đẹp trai như anh Quang của chị vẫn thích hơn.

Nghe nhắc tới Quang, mắt Mai Phương sáng lên :

- Anh có nói gì về chị không ?
Lam Uyên lắc đầu, cô nghe Phương thở dài :


- Đàn ông đẹp thường không phải của mình đâu nhỏ ơi.

Uyên ngây thơ :

- Sao kỳ vậy chị ?

- Vì anh ta đẹp thì ai cũng si anh ta hết chớ có riêng gì mình. Món hàng nào nhiều người ngắm nghía quá tất có giá, muốn mua được nó không phải dễ.

Uyên phì cười trước lối ví von trần trụi của Mai Phương. Cô nói :

- Chị thực tế thật.

- Nói là nói vậy thôi, chớ trái tim người ta …. mất dạy lắm. Có đời nào nó nghe lời mình. Nên dẫu biết yêu khó, vẫn chịu khó yêu. Anh Quang xem thế nhưng nhiều tham vọng lắm. Vợ anh phải là người giúp anh tiến thân. Lóc chóc loi choi, đi làm như mình chỉ là để anh giải sầu thôi.

Nghe Phương nói, Uyên bỗng khó chịu. Cô như vầy mà là để Quang giải sầu à ? Thật quá quắt. Dẫu anh ta chưa đạt được mục đích nhưng cô vẫn có cảm giác bị sỉ nhục.

Lam Uyên hỏi tới :

- Anh đã tìm được bà vợ làm chỗ dựa để tiến thân chưa?

- Chắc là có rồi, nhưng cũng có thể anh ấy chưa vừa ý cũng không chừng ?

Lam Uyên thắc mắc :

- Em nghe chị Sáu Hương nói gia đình anh Quang có phần hùn trong công ty nầy. Vậy anh nào phải hạng trắng tay đâu mà cần nhờ đàn bà để tiến thân?

- Đúng là vậy. Nhưng đó là gia đình bác ảnh. Ảnh là cháu ruột cũng là con nuôi của ông bác, thì dĩ nhiên quyền hành phải có giới hạn chớ. Đâu thể nào như con ruột được.

Rồi như sợ những lời mình vừa nói, Mai Phương ngập ngừng :

- Thật ra những điều nầy chỉ là phỏng đoán thôi. Cũng có thể anh Quang không tham vọng như chị nghĩ.

Lam Uyên hỏi thật thà :

- Chị yêu ảnh lắm hả ?

Mai Phương cười buồn, cô gạt ngang :

- Kể chuyện tình của em cho chị nghe thì vui hơn.

Lam Uyên bối rối, cô ấp úng :

- Có gì đâu mà kể. Hay là chị kể về ông giám đốc cho em biết đi. Em chưa gặp ông lần nào hết.

- Ờ, đây chỉ là một chi nhánh của công ty, ông ít ghé lắm. Vì công ty may mặc nầy có nhiều cơ sở vệ tinh, mỗi cơ sở có người trông coi, ông ghé làm gì cho mệt. Cơ sở nầy anh Quang toàn quyền đó.

- Còn những cơ sở kia chắc con cái ông điều hành?

Mai Phương lắc đầu :

- Con trai ông là kỹ sư điện toán.

Lam Uyên buột miệng :

- Em biết.

- Sao em biết ?

- Ờ, à anh cũng là bạn của anh hai em. Anh đưa em vào đây làm đó chớ. Có điều em chỉ biết… tiếng chớ không biết người. Vậy anh ta điều hành cơ sở nào?
- Anh ta không điều hành cơ sở nào hết mới lạ. Con giám đốc có hai người, nhưng chẳng ai mặn mòi với việc ông đang làm hết. Bởi vậy giám đốc mới tín dụng người ngoài, như anh Quang chẳng hạn.


Lam Uyên ngạc nhiên, cô không hình dung được người bạn mà anh hai mình khen rằng có nhiều khát vọng và sáng tạo trong công việc như thế nào. Sao anh ta lại thờ ơ với cái xí nghiệp đồ sộ nầy. Cô tò mò :

- Vậy hai người con của giám đốc làm gì ?

Mai Phương tỏ vẻ không quan tâm :

- Chị chẳng để ý, nhưng cô con gái thì lâu lâu lại đi du lịch qua Canada thăm ông bà, chắc họ chỉ ăn chơi thôi. Giàu như thế làm gì cho mệt.

Lam Uyên thấy Phương với tay lấy xấp hồ sơ trên bàn, biết chị ấy không muốn nói chuyện nữa, nên cô cũng trở lại việc mình đang làm dỡ.

Qua những lời của Mai Phương, Uyên lại có cái nhìn khác về Quang. Anh ta không đơn giản như cô nghĩ. Tất cả mọi việc đều không đơn giản như cô nghĩ thì đúng hơn. Dầu sao Lam Uyên cũng còn quá ngờ nghệch với cuộc đời muôn màu nầy
Anh Hưng từng bảo cô chỉ có tài khôn vặt, khôn ranh, chớ ra đời chẳng hơn được ai đâu. Có lẽ anh hai nói đúng. Lam Uyên cần phải để ý tìm hiểu và học hỏi rất nhiều thứ.


 

oOo

 

Quang hốt hoảng khi thấy mặt Lam Uyên tái xanh, cô ngồi phịch xuống ghế và làm rơi cả điện thoại.   Mặc cái ống nghe tòn ten đưa qua đưa lại giữa khoảng không, anh chạy bổ về phía cô và hỏi to :

- Chuyện gì vậy ?

- Ba em… ba em chết mất.

Lắc lắc vai Uyên, Quang trầm giọng :

- Bình tĩnh lại. Bác ấy đang ở đâu và bị cái gì ?

Lam Uyên mếu máo :

- Ba em trong nhà thương Chợ Rẫy. Em phải vào đó với ba.

Quang sốt sắng :

- Để anh đưa em đi ngay.

Không cần khách sáo, cô gật đầu và riu ríu bước theo Quang.

Anh chờ cô lên ngồi phía sau đàng hoàng rồi mới rồ ga. Không ngờ con bé bướng bỉnh, ngông nghênh nầy lại yếu lòng như vậy. Thì ra cái bướng, cái lì chỉ là lớp vỏ bọc trái tim dễ xúc cảm mà Uyên luôn giấu kỹ trong lồng ngực.

Lam Uyên như đã trấn tĩnh lại, cô nói :

- Ba em bị tai biến mạch máu não, không biết…

Uuyên mím môi không nói tiếp. Quang gợi chuyện cho cô bớt căng thẳng :

- Ai gọi điện vậy? Mẹ em hả ?

Lam Uyên lắc đầu :

- Dì em.

- Vậy dì ấy có cho mẹ em hay chưa? Phải có mẹ mới săn sóc ba được chớ.

Lam Uyên khô khăn nói :

- Mẹ em mất lâu rồi. Dì ấy là vợ sau của ba.

Quang kêu lên đầy xúc động :

- Vậy mà anh không biết. Tệ thật.

- Mẹ chết lúc em mới hai tuổi. Lỡ như ba có gì, không biết em sống sao đây nữa.

Nói dứt lời Uyên bậm môi thút thít. Cô nhớ tới thái độ chống đối của mình vào khoảng thời gian gần đây mà không ngăn được nước mắt. Cô ích kỷ khi chỉ nghĩ tới mình. Lúc nào cô cũng gây hấn với dì Mai để ba phải buồn, phải suy nghĩ. Hồi sáng nầy Uyên đã buông lời mỉa mai khi thấy dì ấy mua hủ tiếu về cho con My My ăn. Ba mắng cô hỗn. Uyên đùng đùng dẫn xe ra cổng không thèm chào ông. Biết đâu chính cô đã làm ông giận để tăng huyết áp dẫn tới tình trạng hiện giờ.

Càng nghĩ Lam Uyên càng ân hận. Cô gục đầu khóc rấm rức :

- Em làm ba giận nên mới ra nông nỗi.

Quang vòng tay ra sau tìm tay Uyên. Anh vỗ về :

- Đừng nghĩ như vậy rồi khổ. Chắc ba em không sao đâu.

Giọng Lam Uyên lo lắng lẫn hy vọng :

- Sao anh biết?

- Anh nghĩ nếu bác có gì, dì em đã nói rồi. Chắc ba em bị ngất đi thôi.

Lam Uyên thở dài, lời lý giải của Quang vẫn không làm cô an tâm, nhưng dẫu sao có anh kề bên vào lúc nầy Uyên thấy mình vẫn bình tĩnh hơn, vì được chia sẻ, an ủi.   Mặc cho Quang lo gởi xe, Lam Uyên chạy ào ào về phía phòng cấp cứu. Cô gặp Kiều Mai ngồi như mất hồn trên băng ghế đôi.

- Ba con sao rồi ?

Kiều Mai mệt mỏi :

- Vẫn còn chưa tỉnh, nhưng bác sĩ nói…

Thấy bà ngập ngừng, Lam Uyên sốt ruột, cô gắt lên :

- Nói thế nào hả dì ?

- Ba con có thể bị á khẩu và liệt nửa người.

Lam Uyên thấy miệng khô đắng. Với ba cô, sống như vậy thà chết còn sướng hơn. Là người năng nổ hoạt động, bây giờ phải nằm vô hồn như xác chết thì sao ông chịu nổi.  Cơn nghẹn bùng lên làm Uyên nặng ở ngực, cô thèm hét to, khóc lớn cho vơi. Nhưng Uyên biết mình không thể khóc với bà Kiều Mai được, vì giữa cô và bà ta hầu như chưa bao giờ có sự đồng cảm. Ngay cả lúc khổ như vậy, Uyên cũng không muốn nhận được sự chia sẻ, vỗ về nào từ bà dì ghẻ nầy. Cô rất ghét bà ta. Lặng lẽ quay ra, Lam Uyên đụng phải Quang. Mắt cô nhòa đi, chẳng cần suy nghĩ, Uyên gục đầu vào ngực anh và khóc như con nít.

Dìu cô lại chiếc ghế dài gần đó, Quang ân cần lau mặt cho Uyên. Anh thấy mình có quyền hy vọng – Trái tim cô ta bằng bột, và anh sẽ nắn được nó theo ý mình.

Chắc chắn là như vậy.   Đang say sưa với gương mặt đẹp tựa vào ngực mình và đang say sưa với những suy nghĩ bất ngờ, Quang chợt bừng tỉnh vì một giọng đàn ông nóng nảy :

- Ba ra sao rồi ?

Lam Uyên cũng giật mình nín khóc. Cô nghe dì Mai trả lời, rồi tiếng Hưng quát lên :

- Nếu ba tôi có mệnh hệ gì, tôi không tha cho bà đâu. Đồ tham lam độc ác.

Uyên ngạc nhiên đến ngẩn ra khi nghe Hưng lớn tiếng như thế. Đây là lần đầu tiên anh xưng tôi và gọi dì Mai bằng bà, và cũng lần đầu cô thấy anh giận đến mức độ tái tím mặt.

Tại sao Hưng lại… hỗn hào với bà ta như vậy? Và tại sao dì Mai im re ngồi gục mặt thế kia. Nếu bà ta không có lỗi chắc chắn Lam Uyên đã được nghe cái giọng chua ngoa kia lên tiếng rồi.

Mãi nhìn cái dáng ủ rũ của Kiều Mai, Lam Uyên không để ý người đàn ông đứng kế Quang, khi nghe giọng quen quen vang lên cô mới quay lại, vừa lúc Quang đang lịch sự, bắt tay người ấy.

Anh ta nhìn cô nhưng nói chuyện với Quang :

- Ít có thủ trưởng nào quan tâm tới nơi, tới chốn nhân viên của mình như anh. Bởi vậy, những lời khen của ba tôi về anh thật đáng giá.

Môi Lam Uyên mấp máy :

- A…n….h … Duy. Anh đi đâu vậy ?

Đúng là Duy – Anh mỉm cười với cô :

- Anh theo Hưng vào xem bệnh tình của bác trai thế nào. Em vẫn khỏe chứ Lam Uyên ?

Lam Uyên khẽ gật đầu. Tự dưng cô ngồi xích ra một chút và ngượng ngùng khi thấy ánh mắt chăm chú của Duy trông ấm áp thân tình hơn lần gặp đầu tiên rất nhiều. Không ngờ anh lại là bạn anh Hưng và là người đưa Uyên vào làm ở xí nghiệp nầy.

Quang chợt lên tiếng :

- Anh đối với bạn bè cũng thâm tình vô cùng. Tôi chưa được biết anh Lam Uyên.

Duy giới thiệu ngay khi Hưng bước tới :

- Đây là anh Quang, người phụ trách cơ sở Lam Uyên đang làm việc, cánh tay đắc lực nhất của ba tao hiện nay đấy Hưng.

Gượng cười bắt tay Quang, Hưng nói :

- Chắc Lam Uyên đã phiền anh đưa nó đến đây. Thật mất công.

- Đừng nghĩ như vậy. Đây là chuyện đáng phải làm mà. Điều cần thiết nhất là sức khỏe của bác trai.

Duy chợt nhớ ra :

- À, bệnh viện nầy tao có quen. Mầy theo tao.

Lam Uyên đứng dậy, nhưng Hưng đã bảo :

- Em ở lại đây hay hơn.

Khẽ gật đầu chào Quang, anh hấp tấp bước theo Duy. Uyên rầu rĩ nhìn hai người khuất ở cuối hành lang rồi quay lại nói :

- Để em ở đây với ba. Anh về được rồi, không thì mọi người tìm anh đó.

Quang thân mật vén sợi tóc xõa trên trán Uyên, giọng trầm xuống :

- Không bên cạnh em lúc nầy, anh thấy bất an, nhưng công việc thiếu anh cũng khổ vì chả ai giải quyết. Tạm thời em cứ nghỉ để lo cho bác. Chiều anh sẽ vào thăm xem tình hình bác ra sao.

Lam Uyên chớp mắt :

- Không cần phải mất công anh như vậy đâu. Anh làm em ngại.

- Để em hiểu lòng anh, anh sẽ làm tất cả vì em, cho em, cô bé ạ.

Quang nắm tay cô bóp nhẹ, Uyên khó chịu vì thấy anh…thừa thắng xông lên lộ liễu quá, nhưng cô vẫn để mặc làm anh ta cụt hứng lúc nầy chả lợi lộc gì cho cô hết. Nhưng rồi cô cũng sẽ cho anh ta biết Lam Uyên không phải là con búp bê cho anh ta nựng đâu. Tạm thời cứ giả đò như thế.

Không tiễn Quang, Lam Uyên đợi anh đi.
Lam Uyên đợi anh đi xa mới quay lại hỏi :


- Dì đã làm gì để ba ra nông nỗi nầy ?

Kiều Mai cười khẩy:

- Đúng là ngậm máu phun người. Sáng nay con đã làm gì ba, sao bây giờ lại hỏi dì.

Lam Uyên ứ nghẹn cổ cố kiềm chế :

- Nếu nguyên nhân là con thì khi anh Hưng nói những lời vừa rồi, dì đâu im lặng như thế.

- Hừ, tôi giữ thể diện cho cô trước hai thằng đàn ông ấy để bây giờ cô hỏi ngược lại tôi hả đúng là phường mất dạy.

Lam Uyên tức muốn nổ đom đóm mắt. Nhất định cô sẽ hỏi Hưng cho ra tại sao anh mắng bà ta như vậy. Uyên biết có nhiều điều anh hai giấu mình, Hưng sợ tính cô xốc nổi, nếu có điều gì phật ý cô sẵn sàng làm xào xáo , hơn nữa ngôi nhà từ lâu đã có sự rạn nứt giữa tình cha con vì một người đàn bà. Nhưng hôm nay ba cô đã ra thế nầy, anh không giấu được Uyên nữa đâu.

Hất cái cằm bướng lên, Uyên trả miếng :

- Đợi anh hai ra, chúng ta sẽ ba mặt một lời xem ba đổ bệnh vì ai.

Kiều Mai đanh đá :

- Đúng là có hiếu, ba cô vừa nằm xuống chả biết sống chết, nặng nhẹ ra sao anh em cô đã tìm cách gieo tiếng xấu để tống tôi đi. Ông ấy mà thiếu tôi thì sống không nỗi đâu. Ông từng nói con cái với ông không nghĩa lý gì hết mà.

Dù chưa hiểu Kiều Mai khích mình, Lam Uyên vẫn không ngăn được sự buồn bực và ganh tỵ đang dâng lên cuồn cuộn trong lòng. Từ trước đến giờ Kiều Mai chưa khi nào dám vỗ ngực như vậy với anh em Lam Uyên. Vào thời điểm nầy bà ta huênh hoang như vậy chắc chắn phải có lý do, trong lý do đó lợi thế hẳn nghiêng về phía bà ta.

- Ai là Kiều Mai? Mời vào thăm bệnh.

Lam Uyên chạy vội về phía phòng cấp cứu. Vừa định chen vô, cô y tá đã chận lại:

- Ông Trí đòi gặp vợ ông thôi.

- Nhưng tôi là con gái ông.

Nhìn Uyên bằng cái nhìn dửng dưng, cô ta dứt khoát :

- Chỉ một người vào thăm, và ông Trí yêu cầu được gặp vợ. Rõ chưa?

- Ba tôi…. nói chuyện được hả ?

- Dĩ nhiên! Ông còn sống mà.

Không giận câu trả lời khó nghe của người y tá, Lam Uyên thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cũng liền tức thời, cô khổ sở khi nghĩ ba giận nên chẳng muốn thấy mặt mình…. điều nầy chứng tỏ ông cần dì Mai hơn cô.

Nước mắt Lam Uyên lại rơm rớm. Cô ngồi gục đầu xuống thảm bại :

- Lại khóc nữa rồi à ? Trông em đâu giống mít ướt.

Lam Uyên gượng cười hỏi Duy :

- Anh hai em đâu ?

- Anh Hưng vừa chạy đi mua thứ thuốc hơi hiếm mà bác sĩ yêu cầu.

- Ba em tỉnh rồi và đã nói chuyện được chắc không sao đâu hở anh ?

Duy ngập ngừng :

- Lúc nãy anh có mượn bệnh án, bác trai bị liệt nửa người.

Uyên hốt hoảng :

- Anh nói sao? Liệt nửa người à ? Thật em không bao giờ nghĩ tới.

Duy an ủi :

- Nhưng bệnh tình của bác chưa phải nặng. Người ta có thể dùng vật lý trị liệu để chữa chạy. Còn sống là còn hy vọng phục hồi mà.

Phòng cấp cứu mở rộng cửa. Lam Uyên và Duy hấp tấp chạy tới khi thấy y tá đẩy băng ca ra.   Nhìn thấy Uyên, mặt ông Trí tươi lên, cô chạy theo kế bên mà mủi lòng khi thấy ông khóc. Những giọt nước mắt hiếm hoi đó cho biết ông không hề giận Lam Uyên, nhưng tại sao lúc nãy ông đòi gặp một mình bà Mai, lúc nầy Lam Uyên không còn tâm trí để thắc mắc nữa.

Lúc Duy phụ với hai người y tá khiêng ông Trí qua giường bệnh, bà Mai kéo cô ra và nói bằng giọng ngọt như đường :

- Con ở đây lo cho ba, dì phải đi công việc gấp, ba con ra lệnh cho dì tức thời đó.

Lam Uyên nói khẽ nhưng rất sắc :

- Vậy thì dì cứ làm theo lệnh ấy đi.

Bà Kiều Mai cười nhạt như thách thức rồi bước về phía ông Trí nằm :

- Anh an tâm ở đây với các con. Em sẽ về ngay khi xong việc.

Quay sang Duy, bà nói :

- Cháu chịu khó giúp con bé Uyên một tí, nó còn khờ nhiều thứ lắm.

Anh sốt sắng :

- Dì đừng lo! Cháu rảnh suốt ngày mà.

- Vậy thì tôi yên tâm, thằng Hưng có được người bạn tận tình như cháu thật là quý hóa quá.

Ngồi xuống nắm tay ba, Uyên thấy cay xè đôi mắt, mới từ sáng đến giờ thôi mà trông ông già đi hàng chục tuổi.

Ông mấp máy đôi môi khô :

- Ba thành người phế nhân rồi! Trời ơi!

Lam Uyên đau lòng đến mức không biết phải nói sao, Duy vội vàng lên tiếng:

- Bác đừng vội bi quan. Bệnh của bác không nặng tới mức nằm bất động đâu. Cần kiên nhẫn và cố gắng tập luyện bác sẽ đi đứng trở lại bình thường như xưa.

Hưng bước vào với hộp thuốc trên tay. Anh thở phào khi thấy ông Trí đã tỉnh. Khác với thái độ nóng nãy lúc gặp bà Kiều Mai, Hưng bình tĩnh nói :

- Ba cứ an tâm nghĩ ngơi. Công việc của ba, con sẽ gánh vác, con sẽ giúp dì Mai một tay, chớ không tiếp tục việc đang làm ở trung tâm điện tử của Đại Học Tổng Hợp nữa.

Ông Trí mở mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà không ừ hử gì cả. Hưng nhíu mày rồi nhanh chóng quay sang hỏi nhỏ :

- Dì Mai đâu ?

Lam Uyên đáp :

- Đi công việc gì đó cho ba rồi.

Hưng bảo :

- Em về nhà soạn cho ba vài bộ quần áo, bình thủy nước, vật dụng cá nhân và đem vào đây ngay.

Duy vội lên tiếng :

- Để tao đưa Lam Uyên đi cho nhanh.

Hưng gật đầu, anh vỗ vỗ vào vai Duy với vẻ biết ơn. Lam Uyên lẽo đẽo theo sau anh, lòng trống rỗng. Ba cô nằm một chỗ, gánh nặng sẽ đè lên vai anh hai cô, còn Kiều Mai, chắc gì bà ta còn tử tế để dịu dàng chăm sóc, lo lắng từng ly từng tí như khi ba cô còn mạnh khỏe.

Linh cảm cho Lam Uyên biết việc ba cô ngã bệnh chắc chắn vì ông lo điều gì đó từ phía Kiều Mai. Người đàn bà ấy có đời nào yêu thương ông thật tình như lâu nay ông vẫn tưởng đâu.

Duy vòng chiếc Win tới chỗ Lam Uyên đứng đợi. Anh mỉm cười với cô. Nụ cười nầy làm Uyên nhớ lại lần đầu gặp Duy trong quán. So với hôm đó, bữa nay trông Duy năng động hoạt bát và dễ gần gũi hơn nhiều. Hôm ấy anh nghiêm nghị lạnh lùng, vì có lẽ kế bên anh là bà vợ tương lai vốn dòng họ Hoạn.

Lam Uyên lên ngồi sau lưng anh và nói :

- Thật là phiền, nếu như chị Nga thấy anh làm việc thiện không công như vậy.

Duy nhún vai :

- Anh chỉ thấy phiền khi Uyên đưa ra giả thuyết nầy thôi. Một giả thuyết thật sự làm anh khó chịu.

- Em hiểu sự khó chịu đó của anh. Vì nói thật dễ mích lòng lắm. Em thà làm mích lòng anh còn hơn nơm nớp trong bụng. Em thích thật tình, thẳng thắn.

- Vậy là giống anh rồi.

- Thế em hỏi anh một câu được không ?

- Được chớ.

Lam Uyên cong môi :

- Sao anh không phụ giúp cho ba mình ?

Duy cười to :

- Rất dễ hiểu. Anh không phải giải thích. Mà chỉ hỏi lại em một câu.

- Xin cứ tự nhiên.

- Sao Hưng, và có thể cả em nữa không phụ giúp cho bác trai ?

Lam Uyên buột miệng :

- Vì tụi em không thích công việc đó.

- Anh cũng vậy.

Lam Uyên vẫn bướng :

- Nhưng việc của ba anh đâu có giống việc của ba em. Bác ấy là Tổng giám đốc của bao nhiêu cơ sở may xuất khẩu có tiếng.

- Điều đó có nghĩa gì khi người ta đã không thích nó.

Lam Uyên chắc lưỡi :

- Tiếc cho cái sở thích khác thường của anh và mừng cho những người khác.

Duy ngạc nhiên trước cách nói khó hiểu của Lam Uyên, anh nhíu mày suy nghĩ rồi hỏi :

- Anh không hiểu ý em.

Cô cười nhẹ :

- Nhờ anh ghét công việc của ba mình nên những người khác mới có cơ hội tiến thân. Anh chê chức giám đốc và chán điều hành xưởng may ấy, nhưng thiếu gì kẻ ham muốn nó.

Thấy Duy làm thinh, cô bồi thêm :

- Như Quang chẳng hạn, người ta bảo với em, anh ta có nhiều tham vọng lắm đó.

Duy cộc lốc :

- Vậy sao ?

Rồi anh lạnh lùng nói tiếp :

- Vào làm việc chưa đầy tháng mà em biết nhiều thứ quá. Đã vậy còn được Quang quan tâm đặc biệt. Quả không uổng công anh giới thiệu em vào làm cho anh ta.

Lam Uyên chợt thấy tự ái khi nghe Duy ngọt nhạt với mình. Cô gay gắt hỏi :

- Sao anh lại nói vậy ?

- Vì anh ghét ai tò mò, lắm chuyện.

- Em cũng chẳng ưa gì người vội vàng đánh giá kẻ khác qua vài ba câu trao đổi.

Rồi Lam Uyên dằn dỗi :

- Cho em xuống đây. Em đi xích lô về nhà được rồi, em không làm phiền ai ghét em đâu.

Duy không thèm trả lời. Anh chợt rồ ga vọt thật nhanh. Đợi khi Lam Uyên hoàn hồn không la oai oải nữa. Duy mới nói :

- Anh lại thích làm người mình ghét phải sợ, sợ như em vừa rồi.

Lam Uyên bĩu môi :

- Nếu nghĩ thế anh đã lầm. Em chưa biết sợ đâu, ngay cả sợ chết.

Chờ Duy giảm tốc độ khi chạy sau một cái xe hàng, Uyên đẩy vội vào eo anh rồi nhảy đại xuống đường. Chiếc Win của Duy chao mạnh, anh hoảng hốt kềm xe lại.

Quay người ra sau Duy điếng hồn khi thấy Lam Uyên ngã sóng soài trước đầu một xe tải. Tiếng xe thắng gấp tạo cho anh cảm giác ớn lạnh ở cột sống.

Tấp xe vô lề, Duy chạy trở ra. Lam Uyên đã ngồi dậy, mặt cô tái mét nhưng vẫn hất lên kênh kênh nghe gã tài xế tải chửi rân trời đất.

- Mẹ…. vợ chồng bây giận nhau, muốn chết thì nhảy cầu, nhảy sông chết mẹ cho rồi. Tại sao nhảy vào đầu xe người ta như vậy.

Liếc thấy Duy chạy tới, gã hầm hừ thêm một câu :

- Ráng về dạy con nhỏ nầy đi. Vợ tao mà như vậy, tao đập chết lâu rồi.

Kéo Lam Uyên vào lề, nhìn sát vào mặt cô, Duy nén giận mắng :

- Đồ ngu! Nếu em là Hồng Linh thì đã ăn bạt tai rồi. Không nghĩ tới bản thân, ít ra cũng phải nghĩ đến bác trai đang nằm bất động trong nhà thương chớ. Thật, tôi chưa thấy ai vừa ngu vừa đáng ghét như em. Hừ! Nếu không vì thằng Hưng, tôi nhất định sẽ bỏ mặc, em muốn ngốc cỡ nào, cứ tự nhiên. Bây giờ làm ơn để tôi đưa về nhà an toàn đi.

Lam Uyên không nói một câu. Ngồi sau lưng Duy, cô mới thấy run khi nhớ lại hành động xốc nổi vừa rồi.   Tại sao cô liều mạng xuẩn ngốc như vậy? Chẳng lẽ đoạn đường nầy có… cô hồn giục… Lam Uyên rùng mình liên tục, mồ hôi cô ướt đẫm cả lưng và trán, nhưng Uyên lại thấy lạnh.

Thật ra con quỷ tự cao tự đại giục cô làm chuyện điên rồ vừa rồi chớ không phải ai khác. Còn làm được thế để được gì, Lam Uyên chưa hề nghĩ tới.

Định nói lời xin lỗi và năn nỉ đừng mách Hưng, nhưng Uyên không sao mở miệng được. Lòng kiêu hãnh không cho phép cô làm điều đó.

Lam Uyên chỉ mong sao đoạn đường về nhà ngắn lại, để cô mau thoát khỏi trạng thái nặng nề khó xử như bây giờ.
 

<< Chương 1 | Chương 3 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 282

Return to top