Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Lời tình muộn

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 34751 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Lời tình muộn
Trần Thị Bảo Châu

Chương 6
Uy đặt chồng sổ lên bàn bà Quỳnh, giọng dịu dàng:
− Con đã kiểm tra xong cả rồi. Chẳng có vấn đề gì khiến mẹ phải lo hết.
Bà Quỳnh tỏ vẻ hài lòng:
− Khá lắm. Thế những chỗ khác, con đã kết toán cả chưa? Đừng để người ta chờ đó.
Uy trả lời :
− Còn chỗ của dì Hải. Nói thật, con ngại ghé cơ sở của dì ấy lắm.
Bà Quỳnh ngạc nhiên :
− Ủa! Sao vậy?
Uy tủm tỉm:
− Dì Hải tiếp thị hai cô con gái lộ liễu quá, làm con quê.
Bà Quỳnh cười thành tiếng:
− Con của bà Hải đẹp chứ.
− Đẹp thì có, nhưng khêu gợi quá, trông trơ quá.
− Mẹ thấy bọn nó cũng giống mấy đứa con hay chở đi lung tung chớ đâu có tệ hơn.
Dựa người ra ghế, Uy thở ra:
− Vậy mới chán.
Bà Quỳnh nói :
− Biết chán là mẹ mừng. Cứ chơi cho lắm vào, cuối năm rớt cái đùng thì xấu mặt.
Uy tự tin:
− Con không rớt được đâu. Mẹ khỏi lo.
− Ở đó mà chủ quan. Cuối tháng rồi, con tới chỗ dì Hải kết toán sổ sách cho rồi kẻo tội. Với lại bớt bớt đi chơi một chút cho mẹ nhờ. Bố mày vừa gọi điện hỏi về mày đấy.
Đang vui vẻ, mặt Uy chợt xụ xuống:
− Gọi điện hỏi là đã tròn trách nhiệm làm cha rồi à?
Bà Quỳnh buồn bực:
− Sao lúc nào con cũng ác cảm với bố mình?
Uy cộc cằn:
− Con không quên được việc bố đã ruồng rẫy mẹ con mình như thế nào. Ngày ấy, mẹ con mình nghèo đói, cực khổ, thiếu thốn đủ thứ, ông ta nhẫn tâm ngoảnh mặt, giờ lại tỏ vẻ chăm lo. Con không cần sự giả dối đó.
Bà Quỳnh kêu lên:
− Con không được hỗn.
Uy nhếch môi:
− Khổ là con đang nói thật lòng mình.
Dứt lời, anh đứng dậy:
− Con đi đây.
Bà Quỳnh hạ giọng:
− Về nhà ăn cơm nhé con.
Uy lắc đầu:
− Con tới chỗ dì Hải chớ không về nhà. Mẹ đừng chờ cơm.
Bước ra khỏi trung tâm thương mại khá bề thế trong Chợ Lớn, Uy cho xe về quầy báo của Thiện. Lòng nặng nề khi nghĩ tới ba mình. Giờ này ông đang ở Hà Ni hay Hải Phòng gì đó. Nghề nghiệp khiến ông không ở đâu lâu, nhưng nơi nào ông ghé, ông đều có một người đàn bà. Bố Uy rất mực đa tình, nhưng về già lại thui thủi một mình vì tất cả những người đàn bà từng sống chung đều căm hận thói bội bạc của ông. Con cái cũng thế, Uy không chấp nhận một người cha trăng hoa vô đạo đức, nên rất ghét mỗi khi nghe mẹ nhắc tới bố. Anh cũng mang tiếng "Sát thủ vô tình", nhưng kỳ thực, Uy chưa bao giờ vượt mức giới hạn được phép với bất cứ cô gái nào. Dù những con bé đeo theo anh luôn sẵn sàng đáp ứng. Chính sự dễ dãi đó, khiến Uy chán. Anh luôn tin tình yêu chân chính phải có sắc màu riêng, nhưng hương vị ấy ra sao, đó là điều Uy đang tìm kiếm. Vừa đừng xe trước quầy, Uy đã bắt gặp cái nhìn đầy ác cảm của Dao. Con bé lại ca điệp khúc cũ:
− Anh Thiện không có ở đây.
Uy ngồi lên yên xe:
− À. Anh biết mà. Nó đang uống cà phê với Tí Nị trong quán Sóng Xanh.
Nghe nhắc đến tên quán, Ca Dao liếc Uy. Hừ! Đây là quán lần trước Dao vào với Sơn rồi đụng Uy trong đó. Hắn ta muốn ngụ ý gì nhỉ! Uy xoa cằm:
− Sóng Xanh, cái tên nghe lãng mạn quá phải không? Thảo nào những người yêu nhau hay tìm khoảng trời riêng ở đó. Cũng may hôm ấy Ca Dao không đụng phải Thiện.
Dao chưa kịp nói gì, Uy đã tiếp:
− À, mà quên. Thiện bận trông quầy mà. Tội nghiệp... cu cậu cứ tưởng cô em ngoan hiền của mình tới trung tâm luyện thi đại học, chớ đâu ngờ con bé đang luyện ... yêu.
Ca Dao sửng lên:
− Thôi nha, anh thành bà Tám hồi nào vậy? Nhiều chuyện thấy ớn luôn.
− Từ hồi quen em ấy. Anh hỏi thật. Em kết Sơn hả?
Ca Dao gắt:
− Câu này anh hỏi một lần rồi.
Uy lì mặt:
− Nhưng chưa nghe trả lời, phải hỏi nữa.
Dao làm tỉnh:
− Nếu phải thì sao?
Uy xoa tay vào nhau:
− Anh chúc mừng chớ có sao đâu. Mà này! Lý do gì khiến anh em mình không thể trò chuyện thân mật hơn nhỉ?
Ca Dao khịt mũi:
− Lý do hả? Chắc tại lần đầu thấy anh em đã ghét, nên trò chuyện thân mật có hơi ... bị khó hơn gây gổ.
Uy cười khì :
− Bọn con gái anh quen không ai có cách nói chuyện như em.
Ca Dao nhịp tay:
− Điều đó chứng tỏ anh em mình khác rơ.
Uy chăm chú nhìn Ca Dao. Một rung động lạ thường bỗng thoáng nhanh qua hồn anh. Uy vội xua nguồn cảm xúc ấy ngay. "Anh em mình khác rơ" Tự Ca Dao đã khẳng định như thế, Uy còn mơ tưởng gì đây khi anh đã có những cô gái hợp ý mình. Giọng Ca Dao tò mò vang lên:
− Trông anh sướng thật. Lúc nào cũng thảnh thơi chọn phố xá làm nhà.
Uy buột miệng:
− Sướng à? Anh không bị bó buộc thời gian như Thiện. Điều đó sướng sao?
Ca Dao thắc mắc:
− Anh không phải phụ gì hai bác à?
Uy ngập ngừng:
− Có chớ. Nhưng không thường xuyên như em và Thiện.
Dao hỏi tới:
− Cụ thể là việc gì?
Uy im lặng. Một lát sau, anh nói:
− Mẹ anh cũng buôn bán, bà có một sạp vải nho nhỏ ở trong chợ vải Soái Kình Lâm.
Vờ như không biết gì về gia đình Uy. Dao lè lưỡi:
− Eo ơi! làm ăn to nhỉ. Thế anh phụ gì cho mẹ?
Uy nhún vai:
− Kiểm tra sổ sách, kết toán hàng tháng. Chuyện nhỏ, nhưng không thể thiếu được.
− Chỉ vậy thôi sao?
− Ngoài ra, anh còn tự nuôi bản thân.
Ca Dao tỏ vẻ không tin:
− Bằng cách nào?
Uy nói:
− Bằng cách kết toán hàng tháng cho một vài doanh nghiệp nhỏ quen với mẹ anh. Họ trả lương ngon lành lắm đấy.
− Thì ra anh không đến nỗi như em từng nghĩ.
Uy nheo nheo mắt:
− Trong cái nhìn của em, chắc anh rất tệ, chỉ biết chơi, không biết làm?
Ca Dao thành thật:
− Em chỉ thấy anh quậy chớ có thấy anh làm đâu.
Uy nói:
− Anh thích bị người khác đánh giá sai, thích người khác thấy những mặt yếu kém của mình. Cô nàng nào yêu anh, trước tiên phải yêu những thói hư, tật xấu của anh.
Ca Dao cong môi:
− Ngoài Phương Phi ra, đã có cô nào dại dột chưa?
Uy chép miệng:
− Biết trả lời thế nào nhỉ? Anh chả khoái quơ đũa cả nắm, nhưng con gái thời nay thường dại dột trước mọi sự hào nhoáng. Phương Phi và các cô gái khác cũng yêu đấy, nhưng chắc gì họ yêu anh như anh tưởng.
Ca Dao reo lên:
− Nếu thế thì em đã hết tốn một chầu há cảo rồi. Cảm ơn sự sáng suốt trong tình yêu của anh.
Uy lắc đầu:
− Đúng là phụ nữ.
Dao ngạc nhiên:
− Sao cơ?
− Thì chỉ phụ nữ mới hồn nhiên reo vui trên nỗi đau của người khác.
Ca Dao bĩu môi:
− Anh có thật tình với họ đâu mà đau. Nhưng đùa với tình yêu là điều không nên.
Uy hơi nghiêng mình:
− Cám ơn lời khuyên của người đang yêu.
Mặt Ca Dao ửng đỏ lên, cô lảng đi:
− Anh nói về gia đình anh đi.
Uy cười cười:
− Anh em mình có thể tâm sự nhè nhẹ rồi à. Anh đang thắc mắc không hiểu sao em lại hứng thú đến thế.
Ca Dao so vai:
− Tại em đang vui.
− Nhưng gia đình anh chỉ toàn chuyện buồn, kể ra sẽ làm em chán.
Ca Dao nói:
− Làm gì có nhiều chuyện buồn trong một gia đình trung lưu cơ chứ, anh không thích thì thôi vậy.
Dứt lời, cô cầm tờ Mực Tím lên đọc ngay trang Nhí Nhố rồi khúc khích cười một mình. Cô thừa biết Uy khó mở miệng nói về gia đình nếu đúng là mẹ con anh từng vong ơn bội nghĩa, phản bội mẹ Sơn, người đã dang tay đón mình khi gặp hoạn nạn. Không hiểu Ca Dao đang nghĩ gì, Uy bèn gọi cô:
− Dao này! Nói về Sơn và em đi chứ.
Vờ như không nghe, cô cứ chúi mũi đọc. Uy cứ lặng lẽ nhìn. Anh không ganh với Sơn, nhưng trong lòng vẫn dội lên một chút gì như xốn xang. Nhưng nếu so sánh thì Sơn hơn anh mọi mặt. Anh ta đã ra đời và giữ một chức vụ có tiếng tương đối trong xã hội. Giám đốc một trung tâm tin học nghe oai lắm chớ đâu lèng èng ... chức vụ sinh viên như Uy. Sơn đúng là một điểm ngắm của các cô gái khi muốn chọn một tấm chồng. Ca Dao yêu anh ta là đúng. Bất giác, Uy thở dài khi nghĩ tới những mối tình hờ của mình. Anh nổi tiếng đào hoa, vậy mà phải ngẫm nghĩ về tình yêu của người khác. Chắc đã tới lúc Uy phải thay đổi cách yêu rồi. Nhưng thay đổi ra sao, anh sẽ tập tành yêu bằng cách nào đây? Uy cười thầm vì những điều vớ vẩn trong hồn. Vừa lúc ấy, Phương Phi bước ra. Nhìn cô nàng khêu gợi trong chiếc áo thun hai dây và chiếc quần short siêu ngắn, Uy thấy xốn mắt. Anh sỗ sàng nhìn cô và nói:
− Trông hết sẩy.
Phương Phi ưỡn ngực về phía Uy:
− Làm vài cơ bi da nhé?
Uy chép miệng:
− Nhìn em, anh biết mình cầm chắc phần thua.
Phi cười thích thú:
− Ai thua khỏi trả tiền.
Uy thoái thác:
− Nhưng hôm nay anh không hứng.
Phương Phi dỗi:
− Bày đặt kiếm chuyện. Đừng làm em quê đó nha.
Ca Dao tò mò nhìn hai người. Ánh mắt như ẩn nụ cười chế giễu của Dao, khiến Uy tự ái. Anh gạt chống xe lên:
− Đi thì đi.
Phương Phi ôm anh sát rạt. Uy muốn tức thở vì thân hình bốc lửa của Phi đính sát vào người mình. Con bé vòng tay siết eo anh, giọng hết sức tự nhiên:
− Anh có tập thể hình không mà trông sport thế?
Uy cợt nhã:
− Anh tập đủ thứ đủ kiểu.
− Thiệt hả?
− Thiệt chớ. Nếu em cần, anh sẵn sàng hướng đẫn đến khi nào đạt tới đỉnh thì thôi.
Cấu vào hông anh, Phương Phi ré lên:
− Quỷ sứ!
Uy cười và rồ ga thật lớn. Tới bar Q, Uy để mặc Phương Phi chơi bida với mấy gã tây balô. Anh ra quầy rượu và gọi một ly. Hôm nay tiền căng phồng túi, tội gì không tự đãi mình. Vừa nhâm nhi anh vừa đảo mắt nhìn quanh. Như một thói quen xấu, anh tò mò với những kẻ lạ xung quanh. Uy chợt nhíu mày khi nhận ra gương mặt Sơn sau cặp kính trí thức. Anh ta đang ngồi với một phụ nữ, chắc trăm phần trăm không phải là Ca Dao rồi, cô ta không thuộc tuýp trẻ trung, nhí nhảnh như Dao, Uy xác định đây là một phụ nữ đã thành đạt. Cô ta trông chững chạc, sang trọng với bộ quần áo đắt tiền. Ngồi cạnh bên Sơn bảnh bao không kém. Hai người là đồng nghiệp hay là tình nhân nhỉ? Lẽ ra Uy chẳng nên tò mò làm gì, nhưng nhớ đến Ca Dao, anh không thể lơ được. Nâng ly rượu lên, anh uống một ngụm nhỏ, mắt lim dim quan sát. Anh thấy Sơn chồm người sang phía cô gái, âu yếm vén những sợi tóc loà xoà trên trán cô ta. Chà! Tình tứ kiểu này chắc chắn không phải đồng nghiệp thông thường rồi. Thì ra Sơn cũng giống anh, thích chơi trò bắt cá nhiều tay. Hắn hơn Uy ở chỗ lúc nào cũng đeo mặt nghiêm chỉnh. Ô hô! Tội nghiệp em Ca Dao đã lầm rồi bé ơi. Nhưng sao anh lại reo lên như thế nhỉ? Anh vui chớ không buồn cho Ca Dao à? Suy cho cùng, anh là chúa nhỏ mọn. Uy nhấp nhổm trên cái ghế chân cao khi Sơn vỗ về bàn tay cô gái, mặt đắm say, tha thiết như thế gian này chỉ có hai người. Rõ ràng Sơn đang đóng kịch với đối tượng của mình. Những vai thế này, Uy vẫn thường diễn nên chỉ nhìn sơ, anh cũng đánh giá được Sơn ... có nghề hay không. Chắc anh ta cũng không diễn thường lắm, nên trông khá lúng túng. Nhưng Sơn cần gì phải làm thế nhỉ? Lúc Uy còn đang thắc mắc, Sơn đã đứng đậy, anh ta lịch sự dìu cô gái ra cửa. Cử chỉ của Sơn không khác hôm anh ta đi với Ca Dao là mấy. Uy khẽ thở dài. Anh uống cạn ly rượu và gọi thêm một ly nữa. Phương Phi tựa cằm lên vai Uy, cô giật ly rượu trên tay anh, giọng tò mò:
− Anh không vui à?
− Ờ.
− Sao thế?
Uy lắc đầu. Vẫn tựa sát vào anh, Phi hỏi:
− Anh không muốn giãi bày với em sao?
Uy mỉa mai:
− Anh không nghĩ em chịu khó chia sớt buồn vui với người khác.
Phi bá cổ Uy:
− Anh không phải là người khác. Em thích anh.
Uy bật cười:
− Thế à?
Phương Phi chớp mắt:
− Anh nghĩ sao?
Uy chua cay:
− Hơi bất ngờ vì bị con gái tán tỉnh.
Phi xịu mặt:
− Em không đùa đâu.
− Anh cũng thế.
Phương Phi bưng ly rượu uống một hơi. Xong cô trở lại bàn bida. Uy lại gọi cho mình ly rượu khác. Có lẽ tối nay anh nên say, nhưng vì lý do gì, anh không nghĩ ra kịp.
Ngần ngừ một chút, Ca Dao bước tới phòng bảo vệ. Cố nén nỗi ngại ngùng, cô gọi nhỏ:
− Bác ơi!
Đang xem báo, ông Tám bỏ cặp kính lão xuống, giọng ồm ồm:
− Có chuyện gì?
Ca Dao mỉm cười thật tươi:
− Cháu muốn gặp giám đốc Sơn.
Ông Tám nhíu mày:
− Để làm chi?
− Dạ có chút chuyện riêng ạ.
− Cậu ấy đang họp, không tiếp khách đâu.
Ca Dao ấp úng:
− Bao giờ mới xong ạ?
Ông Tám cụt ngủn:
− Còn xơi! Mới bắt đầu mấy phút mà.
Ca Dao thất vọng:
− Vậy ... cháu cám ơn bác.
Vừa bước trở ra, Dao đụng phải một người đàn ông đang vội vã, cô chưa kịp xin lỗi ông ta đã kêu lên đầy kinh ngạc:
− A! Cô chủ quầy báo gần công viên phải không? Cô làm gì ở đây thế?
Ca Dao ngỡ ngàng khi có người biết về mình. Cô đứng lui lại và nhận ra đó là người Sơn từng chào hỏi ngoài quầy báo, người từng gọi Dao là "con gái". Không ngờ ông ta lại nhận ra cô ở chỗ này.
Dao gật đầu:
− Cháu chào bác ạ.
Ông khách mỉm cười:
− Cháu tìm cậu Sơn phải không? Tiếc quá. Cậu ấy đang họp. Với lại bác cần nhắc cháu một điều tế nhị. Không nên đến chỗ làm việc tìm người quen. Như vậy vô tình gây phiền cho anh ta mà không hay đấy.
Dứt lời, ông ta bước thẳng vào trong. Dầu rất xấu hổ vì những lời vừa rồi, Ca Dao vẫn không nén được tò mò.
Cô đến gần ông Tám và hỏi:
− Bác ấy là ai vậy?
Ông Tám ngạc nhiên:
− Là người thành lập trung tâm này. Cô không biết ông Hiệp thật à?
Ca Dao ngơ ngác gật đầu. Thôi, chết rồi. Không khéo Sơn sẽ bị ông ta ... dũa mất. Lòng hết sức ân hận, Dao lủi thủi dắt xe về.
Hôm nay giáo viên nghỉ, Dao những tưởng sẽ được gặp Sơn. Nào ngờ, cánh cửa vào phòng giám đốc của anh không mở chút nào.
Tâm trạng bần thần, Dao đạp xe ra quầy thay vì về nhà. Tới nơi, cô ngạc nhiên đến mức chỉ biết đứng trợn mắt nhìn khi trong quầy là Phương Phi và Uy. Hình như Phi đang ăn khô bò thì phải.
Tự nhiên Ca Dao nổi quạu, cô đanh giọng:
− Hai người làm trò hề gì vậy? Ông Thiện đâu?
Phương Phi vừa nhai nhóp nhép, vừa bảo:
− Người ta bỏ công chùa ra trông quầy giùm còn bị gặng hỏi.
Kéo áo Uy, Phi nói:
− Mình biến cho rồi.
Vừa nói, cô nàng vừa lấy từ hộc tủ ra cái khăn của Sơn để lau tay.
Tim Ca Dao nhói lên, cô lao đến chồm người qua quầy giật mạnh cái khăn trước cái nhìn trân trối của cả hai người.
Dao giận dữ hét lên:
− Ai cho phép chị lấy khăn của tôi.
Phương Phi ngớ người mất mấy giây rồi phản công lại:
− Xí! Chỉ là miếng ghẻ mày làm gì ghê gớm thế?
Ca Dao muốn khóc khi thấy cái khăn trắng dính bê bết những dấu tương ớt đỏ. Cô cố nén giận:
− Mời ông bà ra khỏi đây ngay.
Uy bối rối ra mặt, anh ngập ngừng xin lỗi, trong khi mặt Phương Phi cứ vác hất lên trời.
− Đi thì đi. Nhưng nhớ chỗ này là nhà của tao. Sớm muộn gì tao cũng bứng cái quầy chết tiệt này khỏi đây. Chờ mà xem nhé.
Ca Dao ném về phía Uy cái nhìn hằn học. Đầu đuôi cũng từ anh ta cả. Nếu không có Uy, đời nào Phương Phi chui vào quầy mà cô ta từng bảo giống chuồng chó đó.
Phi kèo nèo:
− Em muốn uống vài ly.
Uy phẩy tay:
− Cứ đi mà uống.
Phi trợn mắt:
− Bảo em đi một mình hả?
Uy cộc lốc:
− Ừ. Anh đang bực đây.
Mặt Phương Phi sựng lên:
− Vì con Dao sao?
Không nói lời nào Uy hầm hầm lên xe phóng mất. Phương Phi chống nạnh buông một tràng rùng rợn trước khi vào nhà.
Ca Dao nắm chặt cái khăn trong tay, cô vứt gói khô bò còn dư vào sọt rác gần đó.
Khách vắng, dầu chưa tới tám giờ tối. Hừ! Buôn bán kiểu này chẳng mấy chốc mà dẹp quầy. Càng nghĩ, Dao càng tức. Chắc lâu nay ông Thiện đã giao quầy cho Uy để đi chơi. Ca Dao phải mách mẹ mới được.
Ngồi xuống ghế, Dao mở hộc tủ, cô chả biết phải kiểm tiền bằng cách nào đây. Dao không nghi ngờ Uy, nhưng không tin tưởng Phương Phi. Cô ta đâu có lương tâm khi thấy tiền trước mặt. Cái khăn Dao bỏ trong bao thư mà Phi còn lôi ra được thì còn chi...
Lòng Dao lại nhói lên tức tối. Cô vuốt cái khăn cho phẳng và chua xót nhìn "vật để làm tin" bị lấm lem bẩn thỉu.
Có tiếng xe ngừng trước quầy tưởng là khách, Dao ngẩng lên mỉm cười. Nhưng ngay tức khắc cô quắt mắt khi thấy Uy.
Giọng đanh đá, cô cay cú:
− Còn quay lại ám người ta nữa à? Không ngờ mặt anh dày tới mức lấy nơi người ta buôn bán làm nơi tình tứ. Ông bà định trù mạt người ta chắc.
Uy bình tĩnh:
− Anh có lỗi, nhưng đâu đến mức em phải nặng lời như vậy.
Ca Dao chua ngoa:
− Vậy mà nặng lời sao? Còn anh Thiện nữa, dám giao trứng cho ác. Tui phải mách mẹ mới được.
Uy còn nhỏ nhẹ:
− Anh em cần thông cảm với nhau. Thiện không có thời gian nên mới phải nhờ anh để tới thăm Tí Nị một chút.
Dao vẫn giận dữ:
− Ảnh làm thế là sai.
Uy nói:
− Để tới được với người mình yêu, ai cũng thấy việc mình làm là đúng cả. Dao từng vào quán với Sơn trong giờ học, như thế là đúng với em, nhưng với mẹ và Thiện là sai đấy.
Ca Dao nuốt nghẹn xuống. Hắn gián tiếp bảo sẽ mách mẹ chuyện cô bỏ học đi chơi với Sơn đây mà. Đúng là ... quỷ Sa Tăng.
Dao vẫn bướng bỉnh:
− Nhưng chuyện của em chả ảnh hưởng gì tới quầy báo cả. Anh Thiện cứ giao cho anh mãi chắc tiêu luôn quá.
− Em nghĩ vậy là lầm. Anh cũng có khiếu kinh doanh lắm đó.
Ca Dao bĩu môi:
− Phương Phi cũng từng nói thế. Hai người phá sập quầy người ta thì có.
Uy khoanh tay:
− Nếu lúc nãy không có Phi trong quầy chắc thái độ của em đã khác.
Ca Dao khó chịu:
− Đương nhiên rồi. Phi làm hư khăn của Sơn mà còn nói thật khó nghe.
Uy bứt rứt:
− Thật tình anh không biết khăn đó của Sơn. Anh xin lỗi lần nữa vậy.
Ca Dao chép miệng:
− Hôm nay toàn gặp chuyện gì không hà.
Uy tỏ vẻ quan tâm:
− Em được nghỉ à?
− Vâng.
− Sao không đi chơi với Sơn?
Bỗng dưng Dao nổi cáu:
− Sơn bận họp hành chớ đâu ở không như anh.
Uy tỉnh bơ:
− Bởi vậy mới nói.
Ca Dao nhíu mày:
− Nói cái gì?
Uy xoa hai tay vào nhau:
− Yêu người chức sắc phải chịu thiệt thòi, vì họ không có thời gian dành cho mình đâu.
Ca Dao vênh mặt lên:
− Nếu thế thì người lông bông suốt ngày cà kê ngoài phố rất có giá?
Uy nói:
− Ý anh không phải vậy. Nhưng cái gì cũng có giá của nó, em à. Người lông bông dễ gần hơn người chức sắc.
Ca Dao cao giọng:
− Phải nói người lông bông giao thiệp bừa bãi, chớ không lựa chọn như người đạo đức, đàng hoàng.
Uy cười khùng khục:
− Đạo đức đàng hoàng. Tiêu chuẩn của em đó sao? Cao lắm. Tốt lắm. Nhưng những tay đạo đức giả bây giờ đầy rẫy và họ thường đóng vai những người đàng hoàng, đáng kính mới chết chứ.
Ca Dao vốn nhạy cảm, cô hỏi ngay:
− Anh muốn ám chỉ điều gì?
Uy im lặng. Anh không thể kể với Dao những gì mình thấy, vì anh không phải là một bà Tám. Hơn nữa, anh và Sơn vốn xung khắc từ bé.
Mẹ anh và bà Tú Anh xưa kia từng là bạn thân, chính khi mẹ con anh bị ông bố ruồng bỏ để đi theo người đàn bà khác, bà Tú Anh đã dang tay đón về. Mẹ con Uy lúc ấy, tuy cực khổ, khó khăn, nhưng vẫn bấm bụng trả tiền ở trọ, tiền ăn uống, cùng những chi phí khác chớ dứt khoát không nhận sự giúp đỡ của gia đình bà Tú Anh. Qua sự giới thiệu của bà ta, mẹ Uy đã làm thuê cho một tay trùm phân phối vải ở chợ Soài Kình Lâm. Và cũng từ đó, bà nắm được mọi mánh lới làm ăn, để mười mấy năm sau cũng trở thành một trùm như chủ cũ của mình.
Mâu thuẫn giữa hai người bạn cũng bắt đầu phát sinh từ lúc mẹ Uy lận lưng được ít vốn. Hùn hạp làm ăn rồi bất đồng. Hai bà mẹ trở mặt, khiến hai thằng con vốn cũng chẳng ưa nhau càng ghét nhau hơn.
Gia đình Sơn bắt đầu sa sút khi cha anh ta mất. Chính sự sa sút đó, khiến Sơn mặc cảm trước sự đi lên của mẹ con Uy. Nhưng suy cho cùng, dầu đã trải qua bao nhiêu tháng năm, bà Tú Anh cũng vẫn là ân nhân của mẹ con Uy. Anh không muốn nói bất cứ điều gì bất lợi hay đụng chạm tới Sơn.
Nhưng còn Ca Dao thì sao? Con bé tự tin và chủ quan quá. Anh có nói sự thật cũng bằng không, vì người đang yêu có bao giờ sáng suốt.
Uy từ tốn:
− Anh có ám chỉ gì đâu, sao em đa nghi thế?
Một tốp học sinh tấp vào quầy, chúng tìm mua những loại sách bài giải, những tài liệu photo các đề thi học kỳ ở các trường trung học. Uy xông xáo tìm giúp. Ca Dao ngạc nhiên khi thấy anh rành rẽ chả thua anh Thiện hay bản thân cô. Như vậy chứng tỏ ngồi quầy rất thường xuyên. Nhưng điều gì khiến anh thích làm như thế chứ? Chắc chắn là để gần Phương Phi rồi. Vậy mà hôm trước Uy ra vẻ như bất cần, rồi lúc nãy cũng thế. Bọn con trai thích làm sao để con gái đeo theo lắm thì phải. Chuyện đó sẽ không xảy ra với Dao, vì Sơn thuộc tuýp đặc biệt, anh không rẻ tiền như đám bạn của ông Thiện mà điển hình là Uy.
Nhưng tại sao khi đề cập tới Sơn. Uy luôn có những lời ỡm ờ dễ ghét thế? Trong lòng Ca Dao lại dấy lên những cơn sóng âm ỉ khó chịu. Cô nhất định phải làm sao để Uy nói ra đôi điều về Sơn mới được.
Đợi bọn học sinh đi hết, Dao mới hỏi:
− Anh và Sơn không thích nhau à?
Uy ngập ngừng:
− Nếu phải, có ảnh hưởng gì đến tình cảm anh em mình không?
Ca Dao vuốt tóc:
− Chắc phải có chút chút đấy.
Uy nhún vai:
− Vậy thì anh chẳng hề ghét Sơn.
− Nhưng Sơn ghét anh, và điều đó vẫn ảnh hưởng tới anh em mình.
− Em có uốn lưỡi bảy lần trước khi nói không đó?
Ca Dao thản nhiên:
− Sự thật là vậy, cần chi phải uốn lưỡi.
Uy chép miệng than:
− Đúng là mù quáng. Nếu thế thì tội tình gì anh phải ưa hắn.
Ca Dao bĩu môi:
− Rõ ràng Sơn thành thật hơn anh.
Uy mỉa mai:
− Và đạo đức hơn anh nữa.
− Nhưng tại sao hai người ghét nhau?
− Điều này chắc Sơn đã nói với em rồi.
Ca Dao nhấn mạnh:
− Em muốn nghe để biết mức độ thành thật của anh.
Uy cười khẩy:
− Em sẽ không được nghe gì cả, vì anh có thành thật cỡ nào cũng vô ích.
Ca Dao săm soi những móng tay mình, vậy là rõ rồi. Những gì Sơn nói về Uy và bà mẹ anh ta là đúng, đúng đến mức Uy không thể mở miệng nói về mình.
Nhớ tới những lời Sơn nói trong quán, Ca Dao quay sang nhìn Uy chăm chú. Anh đang từ tốn rít thuốc và thong thả nhả khói.
Dao chợt kêu lên:
− Hỏi thật. Anh có chơi hàng trắng không đó?
Uy gật đầu thật mạnh:
− Có.
Dao hốt hoảng:
− Thật hả?
Không trả lời Dao, Uy nhảy lên xe chạy mất. Khoảng 20 phút sau, Thiện mới về tới. Anh bối rối khi thấy bộ mặt xã hội đen của Dao.
Thiện giả lả:
− Uy đâu?
Dao lầm lì:
− Em có giữ ông ấy đâu mà biết.
Thiện chậc lưỡi:
− Cái thằng! Nhờ ngồi quầy một chút đã vội biến.
Ca Dao lừ mắt:
− Anh có biết Uy chơi xì ke không?
Mặt Thiện nghệch ra, phải mất mấy chục giây anh mới như bừng tỉnh:
− Tầm bậy. Ai bảo mày thế?
Dao hiu hiu tự đắc:
− Ổng chớ ai. Có người báo cho em tin này và Uy đã xác nhận.
Thiện đưa tay vuốt mặt:
− Nó đùa ấy.
Dao trề môi:
− Không ai đùa ngu như vậy. Anh cứ giao quầy cho ổng và bà Phi đi, đến lúc hối hận không kịp đó.
Thiện bức xúc:
− Thật vô lý. Uy không đời nào dây vào ma túy. Đứa nào tung tin này vậy?
Ca Dao ấp úng:
− Một người bạn của em.
− Ai thế?
− Anh không biết đâu. Nhưng người này rất uy tín. Họ không nói sai đâu.
Thiện ngồi thừ ra trên yên xe. Lâu lắm anh mới hỏi:
− Nghỉ học à?
Dao gật đầu. Thiện nhát gừng:
− Sao không về nhà mà ra đây?
Dao mỉa mai:
− Nếu về nhà, làm sao biết anh bỏ quầy đi chơi. Em không muốn nhắc đâu, nhưng coi chừng "gần mực thì đen" đó.
Thiện gắt:
− Anh biết chọn bạn mà.
Ca Dao nhấn mạnh:
− Em dám chắc Uy không phải người tốt.
Thiện phản ứng:
− Chỉ nghe một chiều đã vội phán đoán coi chừng hố đấy.
Dao lắc đầu:
− Em không sợ bị hố, chỉ sợ anh Uy dụ dỗ.
Thiện nổi cáu lên:
− Không cần em phải lo những chuyện vô bổ như vậy. Hơn nữa, anh bảo đảm Uy không phải dân xì ke.
− Nhưng chính em thấy ảnh hít trong quán Sóng Xanh mà.
Mắt trợn lên ngạc nhiên, Thiện hỏi:
− Em vào đó với ai?
Ca Dao cắn môi. Tật ham nói đã khiến cô lộ tẩy. Thiện hối hả lặp lại câu hỏi.
Dao đáp bừa:
− Với đám bạn học chung.
Thiện đập mạnh tay vào chồng sách.
− Được. Anh sẽ hỏi thẳng Uy chuyện này. Nếu đúng nó hít heroin, anh dứt nó ngay.
Liếc Ca Dao, Thiện hỏi:
− Tụi bạn nào đưa em vào quán Sóng Xanh, em cũng nên liệu chừng vì quán ấy chả tốt lành gì đâu.
Dao khịt mũi:
− Vậy sao anh đưa Tí Nị tới đó?
Thiện cau mày:
− Anh đưa Tí Nị tới hồi nào? Hừ! Chỉ có những thằng đểu mới đưa người yêu tới mấy chỗ đấy.
Ca Dao kêu lên:
− Sao anh lại nói vậy?
Thiện nhún vai:
− Quán toàn tập trung bọn bất hảo, đâu phải chỗ tâm tình.
Ca Dao nói:
− Em thấy chỗ đó vừa sang trọng, vừa ấm cúng, yên tịnh có tập trung ai bất hảo đâu.
Thiện bẻ ngay:
− Vậy sao em bảo thấy Uy hít heroin với bạn bè? Một quán cà phê có hiện tượng hút hít xảy ra trước mặt mọi người thì em không nên vào.
Ca Dao làm thinh nhưng trong lòng hết sức ấm ức. Nói như Thiện khác nào Sơn đã đưa cô tới nơi không nên tới. Chẳng qua anh Thiện muốn bênh vực Uy nên mới quá lời thế thôi.
Giọng tò mò, Ca Dao hỏi:
− Vậy lúc nãy anh và Tí Nị đi đâu?
Thiện đáp:
− Ngồi ở nhà con bé làm gia sư bất đắc dĩ chớ đi đâu.
Rồi Thiện gật gù:
− Con gái nhà lành có khác, dễ gì vừa quen đã chịu vào quán với con trai.
Ca Dao thắc thỏm:
− Thí dụ Tí Nị đồng ý vào quán, anh nghĩ sao?
Thiện ngẫm nghĩ:
− Trước mắt thì thích thật, vì yêu cầu được đáp ứng. Nhưng khi về nhà nhớ lại chắc hơi bị thất vọng. Nàng dễ dãi với mình, chắc với những gã khác cũng không ngoại lệ.
Ca Dao cắn môi:
− Trời ơi! Đàn ông các người khiếp thật. Nghĩ đi rồi nhớ lại, rồi đánh giá con gái. Cũng vì yêu, người ta mới đáp ứng yêu cầu của ông chớ bộ.
Thiện cười khẩy:
− Yêu cầu này được đáp ứng thì yêu cầu khác cao hơn cũng được đáp ứng. Tới lúc đó, tình yêu trong sáng đã chuyển giai đoạn, phần thiệt thòi sẽ thuộc về con gái. Anh không thích, vì yêu nhau phải biết giữ cho nhau, tôn trọng nhau, chớ không phải chỉ đòi hỏi chiều nhau.
− Anh lo xa quá. Điều này do anh nghĩ ra hay do quân sư Uy truyền thụ kinh nghiệm vậy.
− Tình yêu của anh khác tình yêu của Uy. Hắn chả truyền kinh nghiệm gì cho anh cả.
Môi hơi nhếch nên, Thiện nói tiếp:
− Biết đâu chừng mai mốt Uy phải hỏi anh thế nào là một tình yêu chân thật.
Ca Dao bật cười:
− Chà! Chưa gì đã phách lối.
Thiện so vai:
− Anh nói thật đó. Sau này có quen ai, em nhớ phải biết treo giá. Con trai bọn anh quen qua đường thì ức tỷ cô, nhưng để chọn một người bạn đời thì khó lắm. Tìm người yêu khác nào ngậm ngãi tìm trầm.
Ca Dao làm thinh, nhưng trong lòng hoang mang khi nghĩ tới mình và Sơn. Nếu nghiêng theo tư tưởng của anh Thiện thì Dao đã quá dễ dãi với Sơn rồi.
Liệu Sơn có xem thường Dao không nhỉ? Ca Dao bứt rứt nhìn cái khăn nằm một xó trong hộc tủ. Chắc cô phải biết dằn lòng nén tình cảm của mình xuống, có thế Sơn mới tôn trọng cô và tình yêu của hai người mới có ý nghĩa hơn. 

<< Chương 5 | Chương 7 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 283

Return to top