Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Tình Cảm, Xã Hội >> Ru Lại Tình Hồng

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 43179 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Ru Lại Tình Hồng
Cát Lan

Chương 3

Hạnh Nguyên đứng dậy, cô vươn vai duỗi thẳng người một cách lười biếng.
Cộc ...cộc ...cộc cộc ...
Tiếng gõ cửa tín hiệu riêng biệt của Kiến Trung. Hạnh Nguyên vờ gắt:
– Không có người trong phòng này đâu.
Một tiếng cười và cánh cửa bị đẩy vào. Kiến Trung cười tươi nheo mắt:
– Giấu đầu lòi đuôi rồi cô bé ơi.
Hạnh Nguyên vờ trừng mắt:
– Đã bảo phòng không có người rồi kia mà, còn dám mở cửa.
– Nhưng nếu anh nghe nói không có người mà đi về, thì lập tức có người nổi giận cho mà xem, cho nên anh cứ liều lĩnh đẩy cửa bước vào.
– Hứ!
Mặc cho Hạnh Nguyên ngúng nguẩy, Kiến Trung cứ điềm nhiên ngồi xuống ghế, mắt nhìn cô như trêu chọc. Hạnh Nguyên bỏ đi lại làm tiếp công việc cắm hoa của mình. Kiến Trung bước lại, anh đến sau lưng Hạnh Nguyên và ôm lấy vai cô âu yếm:
– Nguyên này! Tụi mình đi chơi đi.
Hạnh Nguyên hờn dỗi:
– Bữa nay anh không bận sao?
– Hôm nay anh rảnh, nhớ em quá!
Áp sát mặt nhìn xuống, Trung hôn vào má người yêu. Hạnh Nguyên né người:
– Em không đi đâu.
– Đi với anh đi, ở nhà làm gì, với lại dễ bị ... quấy rầy.
– Không sao, để em khóa cửa lại, ném chìa khóa xuống sân, khi nào anh về thì trèo xuống lấy giùm em, như vậy không bị quấy rầy.
Hạnh Nguyên nói tỉnh bơ, Kiến Trung thở ra tiu nghỉu. Hạnh Nguyên quay lại cô tinh nghịch gõ vào sống mũi anh:
– Đùa một chút thôi. Tối nay em bận việc nhà thật, không đi với anh được.
Mình ngồi đây nói chuyện với nhau cũng vui vậy.
Kiến Trung gác cằm lên vai người yêu:
– Em đúng là một kẻ phá bỉnh đáng yêu. Càng ngày, anh càng thấy yêu em vô cùng.
Hạnh Nguyên mĩm cười:
– Không biết bao giờ anh sẽ nói anh không yêu nữa nhỉ?
– Không bao giờ.
Hạnh Nguyên quay nhìn người yêu. Hình như anh có điều không vui. Hạnh Nguyên ngập ngừng:
– Bộ ở nhà anh có chuyện gì hả?
– Không ... Sao em lại hỏi vậy?
– Không có gì. Em thấy bên nhà anh lặng lẽ thế nào ấy.
– Có gì đâu, là chuyện người lớn, không liên quan đến chuyện chúng ta.
– Chuyện ... chú An phải không anh?
Giọng Kiến Trung cáu kỉnh:
– Anh không biết, cũng chẳng muốn nghe bất cứ thứ gì về chú ấy.
– Sao anh lại ghét chú An vậy? Chú có làm gì đến anh đâu.
Kiến Trung lặng im buông Hạnh Nguyên tránh ra xa, đi lại bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Anh lảng sang chuyện khác, khi nhìn thấy mấy giò phong lan:
– Em trồng lan nữa hả? Giò phong lan của em ra hoa đẹp quá!
Hạnh Nguyên mĩm cười:
– Hoa của người bạn tặng cho em mấy bữa trước.
Hạnh Nguyên mơ màng nhớ đến người chủ nhân tặng hoa cho cô:
Chú Kiến An. Không hiểu sao cô nghĩ nhiều đến chú như thế. Mỗi lần gặp chú, trái tim cô xôn xao hẳn lên, chứ không phẳng lặng nữa.
Kiến Trung liếc Hạnh Nguyên:
– Bạn nào vậy? Đàn ông phải không? Anh biết được không?
– Người ta không có đeo đuổi em đâu.
– Vậy là tin đáng mừng. Là ai vậy?
Hạnh Nguyên quay lại nhìn Kiến Trung, cô cười nhẹ:
– Chú An tặng em đó.
Mắt Kiến Trung cau lại khó chịu, rồi anh cộc lốc:
– Mang đi vứt đi!
Hơi bất ngờ trước thái độ cộc cằn của người yêu, Hạnh Nguyên mở to mắt ra. Có lẻ nhận ra mình không nên tỏ thái độ này, anh dịu giọng:
– Anh muốn em bỏ đi, anh mua cho em giò lan khác, đẹp hơn nhiều.
Hạnh Nguyên phật ý:
– Anh lạ thật! Đây là những giò lan rất quý, không dể gì em có được. Vì em quá thích nên chú An chiều lòng mà tặng cho em.
– Nhưng anh không thích thấy em liên hệ với chú An.
– Anh nói gì vậy? Chú An là chú của anh cơ mà.
– Anh yêu cầu em không được có mối liên hệ nào với chú An. Còn tại sao, em không cần hiểu. Anh không muốn em dây vào con người không tốt lành đó.
Chú ấy cũng như mẹ chú ấy.
Hạnh Nguyên mím môi:
– Chưa bao giờ chú An nói anh như thế này hay như thế kia cả, chú cũng không bao giờ bảo em tránh xa anh. Anh không thích chú, rồi muốn em cũng không thích như anh hay sao? Còn mẹ của chú, người đã không còn nữa, anh nên tôn trọng người đã khuất.
Bực bội, Kiến Trung quát ầm lên:
– Em làm gì mà bênh vực họ mà cự cãi lại anh vậy? Em xem nhẹ anh hơn cái con người bỏ đi ấy à?
Hạnh Nguyên bắt đầu nổi giận:
– Anh vô lý và ích kỷ lăm! Dù gì chú ấy cũng là chú của anh. Em có quý mến cũng là quý mến chú của anh.
– Anh mong chú An không phải là chú của anh nữa kìa, như vậy anh sẽ thấy dễ chịu.
Hạnh Nguyên tức giận đổi giọng:
– Chuyện gia đình anh, anh đừng có kéo em vào. Em thật sự thấy thất vọng người trong một gia đình mà chẳng ai thương nhau cả.
Kiến Trung quát vào mặt Hạnh Nguyên:
– Em đừng có nói như vậy. Tất cả đều bắt đầu từ chú ấy. Đáng ra chú ấy không nên trở về.
– Con người anh không có tình cảm gì cả. Ngay cả em nhìn thấy anh đối xử lạnh nhạt ghét bỏ chú An, em còn thấy đau lòng huống hồ gì chú ấy nếu nghe những lời này của anh.
– Chú An không nghe điều này cũng nghe điều khác rồi. Anh không ngại gì mà nói là anh không thích em có bất kỳ mối quan hệ nào với chú ấy. Anh muốn em phải nể anh một chút khi anh yêu cầu em.
Hạnh Nguyên hừ một tiếng, cô chua chát:
– Bây giờ em hiểu tại sao mấy ngày nay, chú An tránh mắt em. Em gọi mà chú vờ như không nghe vậy. Chắc anh hài lòng lắm.
– Em đừng có chua chát với anh. Anh chỉ muốn tốt cho hai chúng ta thôi.
– Thế thì anh cứ làm những gì anh cho là đúng đi. Còn em, em quá mệt mỏi chuyện của anh và gia đình anh, đừng bắt em phải thế này thế kia nữa.
Nói xong Hạnh Nguyên bỏ đi ra ngoài, mặt cho Kiến Trung giận dữ gọi theo:
– Em đi đâu vậy? Anh đang nói chuyện với em mà. Em có biết chú ấy là người xấu không hả? Chú muốn cái gì mà tặng hoa lên cho em?
Hạnh Nguyên bưng tai, cô đã hiểu tại sao từ hôm tặng hoa cho cô giò phong lan, chú An tránh mặt cô; còn cô không được gặp chú, bỗng nghe như thiếu thiếu một cái gì đó.
Kiến An dựng xe vào một góc sân, anh bước vào nhà. Nhà vắng hoe, không một bóng người. Mấy ngày nay, trong nhà luôn xảy ra chuyện không vui, và bắt nguồn từ anh, từ di chúc chia tài sản, từ cổ đông của công ty ...anh thật sự khó chịu, không muốn nhận những tài sản và quyền lợi nên rõ trong tờ di chúc.
Những người trong nhà này, họ luôn xem anh là người xa lạ, dù má lớn của anh đang ra sức hàn gắn. Có lẽ bà muốn làm tròn tâm nguyện của chồng để lại, dù thật lòng bà không vui.
Có tiếng bước chân đi ra, Kiến An nhận ra đó là Ngọc Trâm. Cô bé cũng nhận ra anh nên cười:
– Chú An về rồi à? May quá!
Kiến An ngạc nhiên:
– Chuyện gì vậy cháu?
– Nội bảo muốn gặp chú. Một lát chú vào gặp nội với ... coi nhà luôn giùm cháu.
– Mọi người đâu cả rồi Trâm?
Ngọc Trâm tinh nghịch:
– Đi làm việc của mọi người. À! Mà có người đang trong phòng nội đó, chú đi vào trỏng đi.
Kiến An gật đầu:
– Chú sẽ vào. Trâm đi ra ngoài nhớ khóa cổng lại.
Kiến An đi vào trong, anh gõ tay nhẹ lên cửa rồi đẩy cửa bước vào:
– Thưa má lớn ...
– Suỵt!
Một tiếng suỵt nhẹ, giọng quen thuộc. Kiến An khựng lại khi nhận ra Hạnh Nguyên. Cô đứng lên, ra hiệu cho anh là bà Hằng đã ngủ, ánh mắt cô nhìn anh nửa vui mừng, nửa bối rối. Cô kéo anh đi ra ngoài, không quên khép nhẹ cánh cửa lại. Sau đó cô buông cánh tay anh ra, xẻ hửng hờ lạnh nhạt. Cô đang giận.
– Nội vừa ngủ, chú đừng đánh thức nội dậy.
Kiến An cười gượng gạo:
– Nguyên đến thăm nội?
Hạnh Nguyên gậy đầu, cô đứng tránh ra xa, lưng tựa vào vách tường:
– Nội vừa uống thuốc xong, Nguyên nói chuyện một lúc thì nội ngủ.
– Nguyên thấy nội khỏe không?
– Không được khỏe lắm.
Cả hai cùng im lặng, không biết nói gì với nhau. Kiến An cúi đầu trong lúc Hạnh Nguyên kín đáo quan sát nhìn anh. Cô chợt cất giọng:
– Chú An có chuyện vui, đúng không?
Kiến An nhíu mày:
– Nguyên nói như vậy là sao?
Nhưng Hạnh Nguyên không đáp mà lảng ra:
– Thôi, giao nhà và bà nội cho chú đó, Nguyên phải về.
Cô vờ làm động tác bỏ đi, nhưng trong lòng hy vọng Kiến An sẽ giữ mình lại. Buồn thay, chú hắng giọng:
– Ừ, khi khác đến, Nguyên nhé!
Một cái nhìn ấm ức ném cho Kiến An. Hạnh Nguyên xẵng giọng:
– Sẽ không đến nữa, đến có người lại đi tránh.
Nói xong điều ấm ức trong lòng mình, Hạnh Nguyên bước đi nhanh, Hơi bất ngờ, song chân Kiến An không hiểu tại sao lại đuổi theo:
– Để tôi đưa Nguyên ra cổng.
Hạnh Nguyên lạnh nhạt:
– Không cần đâu, Nguyên tự đi cũng được.
Đôi bàn chân bước đều, giận hờn trong lòng Hạnh Nguyên lúc này vút cao:
– Chú có biết chú đáng ghét lắm không?
– Ừ ...
Vẫn tiếng ừ như chấp nhận, Hạnh Nguyên tức tối hơn, cô đứng lại gắt:
– Đến bao giờ thì chú mới thôi ừ? Nguyên ... không muốn nói chuyện với chú nữa.
Cô ngồi lên cái ghế nhỏ trong gian phòng cô vừa đến, giọng trách hờn:
– Nguyên biết mà, trong lòng chú đang ghét Nguyên, cho nên chú tránh gặp mặt Nguyên.
Kiến An lắc đầu:
– Tôi không ghét Nguyên, tại sao tôi phải ghét chứ?
– Không ghét vậy tại sao Nguyên gọi mấy lần, chú giả như không nghe, bỏ đi mất vậy. Chú vì ... một câu nói của ai đó mà ghét giận Nguyên luôn.
– Chú đâu có muốn. – Kiến An thở dài - Chẳng phải Nguyên và Trung đang giận nhau vì chú sao?
– Sao lúc nào chú cũng tự cho mình là người có lỗi vậy? Chuyện Nguyên và anh Trung giận nhau là chuyên của hai đứa, đừng có mãi nhận mình là người thua thiệt.
Kiến An im lặng, anh lặng lẽ nhìn Hạnh Nguyên, lòng anh bồi hồi, có một tình cảm nhẹ nhàng sâu lắng mà chẳng bao giờ anh muốn nói ra. Anh hiểu những gì Hạnh Nguyên dành cho anh chắc cũng như thế, có điều cô đã dám nói ra ý nghĩ trong lòng mình. Cô còn non trẻ, thật lòng, cái thật lòng non trẻ đáng yêu mà anh không sao quên được. Điều ấy đánh thức con tim lạnh lùng chai đá của anh. Hạnh Nguyên nghĩ mọi điều đơn giản, nhưng còn anh, anh không thể suy nghĩ đơn giản, hay hành động theo ý muốn của mình, còn quá nhiều điều ràng buộc.
Anh trầm giọng:
– Có những điều, con người không thể làm theo mong muốn suy nghĩ của mình, Nguyên hiểu không? Cuộc sống luôn có những mối quan hệ phức tạp, vì thế phải ... hòa hợp mình trong những mối quan hệ đó thôi.
Hạnh Nguyên bướng bỉnh lắc đầu:
– Chú lúc nào cũng nghĩ cho người khác, sao chú không tự hỏi đã có ai làm điều gì đó cho chú chưa? Người ta không thể sống tốt với những mặc cảm đầy lòng.
– Trong tôi không có chỗ cho mặc cảm ngự trị. Tôi chỉ nghĩ nếu mình có thể làm điều gì đó mang niềm vui hạnh phúc cho người khác, vậy thôi. Đáng làm thì nên làm.
– Vậy việc chú lảng tránh không dám gặp Nguyên cũng là việc đáng làm?
Hạnh Nguyên nhìn vào mắt Kiến An, giọng của cô đầy hờn dỗi. Kiến An lảng tránh cái nhìn ấy:
– Tôi thấy mình có thể mang lại niềm vui đến cho Hạnh Nguyên, cúng đáng để cho tôi vui.
– Chú biết Nguyên bướng bỉnh, đâu dể bị sắp đặt lại là chú.
Kiến An thở ra:
– Nguyên không hiểu đâu, đôi khi người ta cần sống cho người khác nữa.
Hạnh Nguyên mỉa mai:
– Chú sống vì niềm vui của kẻ khác, vậy chú đã cho Nguyên niềm vui chưa?
Kiến An không đáp. Kiểu nói chuyện này, anh sẽ thua cô bé mất thôi.
Đổi giọng, anh lạnh lùng:
– Tôi và Nguyên không nên gặp nhau nữa. Tôi cũng không muốn Nguyên và Kiến Trung cãi nhau hay giận hờn vì tôi. Nếu Nguyên hiểu như vậy, Nguyên không nên trách tôi.
– Đó là nguyên nhân để chú tuyệt giao với Nguyên?
– Có lẻ mất một người bạn như Nguyên, sẽ là điều đáng buồn đối với tôi, nhưng có lợi cho Nguyên hơn.
Nguyên cười buồn:
– Nguyên mong là cô bạn nhỏ của chú, nhưng chú sẽ không cần Nguyên nữa, chú đã có niềm vui và người bạn mới.
– Người ta chẳng dễ có niềm vui khi trong lòng có quá nhiều ẩn tình. Nguyên không hiểu tôi đâu.
Mắt Hạnh Nguyên long lanh sáng nhìn thẳng vào khoảng không gian dịu êm, giọng chua chát:
– Không, có lẽ Nguyên hiểu ... có thể gọi đó là niềm vui lắm chứ. Dù sao, cuối cùng chú cũng có một đám cưới, một người vợ để chăm sóc.
Kiến An bất ngờ nhìn lại Hạnh Nguyên, cái nhìn như thầm hỏi, rồi anh đưa tay vuốt tóc mình:
– Nguyên biết rồi hà?
– Lúc nãy nội cho Nguyên biết. Nội nói mong chú thành gia thất là nội làm tròn những gì không ra đi, ông nội dặn dò.
Hạnh Nguyên nhìn Kiến An như để nghe từ anh một lời giải thích, nhưng bất chợt, cô ôm lấy mặt, đầu ngước lên, vì máu từ hai cánh mũi của cô chảy tràn ra.
Bàn tay cô đỏ cả máu, chảy xuống chiếc áo trắng đang mặc. Kiến An hốt hoảng bưng lấy mặt Hạnh Nguyên, anh cuống quýt một tay bụm lấy mũi của cô:
– Sao vậy nè Nguyên?
Đôi mắt Hạnh Nguyên chớp nhanh trong một thoáng gần gũi. Kiến An lại không chú ý, anh lo bế người đến nằm xuống chiếc ghế dài. Anh tìm khăn chặm máu cho cô, lo lắng:
– Nguyên không sao chứ? Trong người như thế nào rồi?
Hạnh Nguyên hít nhẹ từng hơi thở vào trong để máu bớt chảy:
– Nguyên không sao.
– Nguyên cần đi bác sĩ không, để tôi gọi bác sĩ.
Hạnh Nguyên xua tay:
– Không sao đâu. Chú đừng lo, Nguyên hay bị như thế này lắm.
Lấy được hơi khi máu hết chảy, Hạnh Nguyên cười khẽ:
– Bệnh thường gặp ở Nguyên, bác sĩ nói máu của Nguyên loãng nên hay bị chảy máu cam, cứ nằm yên một lát sẽ khỏi.
– Kiến An gật đầu như hiểu biết, song vẫn không hết lo lắng. Anh không hiểu sao cái cảm giác trong anh lại kích thích đến như vậy. Anh lo sợ cho Hạnh Nguyên, lo cho cô gặp đâu đớn.
Hạnh Nguyên chùi máu, lúc này máu không còn chảy nữa, cô thấy xúc động đến nôn nao khi được anh lo lắng và chăm sóc cho mình. Lúc nãy, anh đã quýnh quáng bồng cô nằm xuống. Phút giây ấy, cô muốn mãi tồi tại và bây giờ nữa, một bàn tay của cô đang nằm gọn trong tay anh, cảm giác nóng ấm từ bàn tay anh làm cho Nguyên nghe nóng ran cả người, dù cô biết anh đang vô tình, cô cũng không muốn rút bàn tay lại mà muốn cứ mãi mãi ...
Kiến An lên tiếng:
– Nghe khỏe chưa Nguyên? Có cần tôi giúp gì không?
Hạnh Nguyên giữ tay Kiến An lại, giọng cô nhỏ xíu:
– Nguyên muốn biết, tại sao chú vội vã nhận lời cưới vợ. Chú yêu người đó?
Kiến An rụt tay về, anh không ngờ Hạnh Nguyên hỏi mình như vậy. Hạnh Nguyên không tha:
– Nội muốn và chú muốn cho vui lòng nội?
Kiến An trầm lặng, thật lâu anh lắc đầu.
– Không ...Đơn giản vì đã đến lúc tôi cần có cho mình một người vợ.
– Người ta có thể dễ dàng lấy nhau mà không cần tình yêu sao chú?
– Tôi sẽ yêu cô ấy. Cô ấy cũng xinh xắn dễ thương mà, phải không. Với lại gia cảnh phù hợp với gia đình bên này.
Ánh mắt Hạnh Nguyên bàng bạc vẻ thất vọng. Cô không hiểu sao mình buồn muốn khóc khi nghe lời nói này. Cô ngồi dậy nhìn vào hai bàn tay đầy máu đã khô của mình:
– Vậy ... Nguyên chúc mừng chú đã tìm được niềm vui hạnh phúc.
– Nguyên có nghĩ thật ra trong nhà này, ai cũng quan tâm và yêu tôi, tôi đã nhận ra rồi. Nhưng có lẽ yêu theo cách riêng của mỗi người, thế thì sao tôi không vì họ, tôi có mất mát gì đâu. Một công việc ổn định, một tài sản được chia và một người phụ nữ của mình.
– Chú đừng nói nữa! Nguyên về đây.
Hạnh Nguyên đi băng băng, không nghĩ đến rửa tay dính đầy máu của mình.
Chiếc khăn tay vấy máu nằm chơ vơ trên ghế. Kiến An nhặt lên, anh cắn nhẹ môi và thở dài ...
Hạnh Nguyên ngồi chống cằm, cô lặng lẽ nhìn xuống những giọt cà phê rơi đều xuống ly. Một thứ chất đắng cô không bao giờ thích, vậy mà hôm nay, cô lại muốn thử. Thử để cảm nhận ra hương vị của cà phê đặc sánh chỉ với tí tẹo đường, sao người ta có thể nghiện đến như thế.
Con người ấy ... Hạnh Nguyên lại bắt đầu nghĩ về con người ấy. Cô không hiểu được chính mình nữa. Mọi suy nghĩ của cô bây giờ như đã khác. Con bé bướng bỉnh thích chọc phá mọi người lại có thể trở thành con người trầm lặng, đầy suy tư, thích một mình lặng lẽ.
Những thay đổi ấy sao Hạnh Nguyên không nhận ra. Cô đang tự hỏi mình vì sao và không sao lý giải được. Những xúc cảm khó hiểu đôi lúc cứ tràn về trong cô. Bao tình cảm buồn giận ghét cứ lẫn lộn, chợt đến chợt đi, và sau đó là khoảng trống mênh mông hiu quạnh. Vì ai mà như thế kia? Tại sao Nguyên cứ hờn giận ấm ức một người rồi nhớ nhung, rồi chảy nước mắt. Chứa bao giờ Hạnh Nguyên có tình cảm này đối với Kiến Trung. Giận người ta mà cứ muốn nhìn thấy người ta, biết người ta tránh mình lại đau khổ. Đó là thứ tình cảm gì vậy? Hạnh Nguyên sợ với chính mình, sợ phút giây rung động tự phát khi nhìn thấy bóng dáng người ta.
Mình gọi người ta là chú kia mà, thế sao không giữ hình tượng người chú đẹp đẽ trong lòng.
Nãy giờ Tường Vân lặng lẽ quan sát Hạnh Nguyên. Không dừng được, cô lên tiếng:
– Mình có cảm giác cậu không phải là cậu nữa, trầm lặng, suy tư quá Nguyên ạ.
Tiếng của Tường Vân đánh thức Hạnh Nguyên ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô ngước lên nhìn bạn cười khẽ, rồi lấy phin cà phê bỏ xuống, chậm rãi lấy muỗng múc đường bỏ vào ly, khuấy đều, đưa lên miệng nhấp một chút. Cô nhăn mặt:
– Đắng quá!
– Cậu có vẻ lạ. Xưa nay cậu đâu có uống cà phê, luôn uống nước ngọt, nước trái cây hoặc ăn kem. Dạo này cậu lại lãng đãng như người ở cõi trên vậy. Con chim chích chòe trong cậu đâu rồi?
Hạnh Nguyên lắc đầu:
– Mình trưởng thành rồi, phải có gì đổi chớ. Chẳng lẽ làm con nít hoài sao?
Hạnh Nguyên ngã người cho đầu tựa vào thành ghế, mắt cô nhìn ra xa mang vẻ mông lung xa vắng:
– Cậu thấy rõ mình như vậy sao?
– Ừ. chuyện gì xảy ra cho cậu vậy? Giận hờn cãi nhau với anh Kiến Trung à Hạnh Nguyên khép mắt lại:
– Không phải là anh Trung. Nếu là anh Trung, mình không phải sợ hãi cho những tình cảm đang bộc phát dần rõ nét.
– Cậu làm mình khó hiểu quá. Có ai đó khác hơn nữa làm cho cậu điên đảo ư Hạnh Nguyên vẫn ngồi yên trong tư thế đó, cô khe khẽ:
– Tình yêu ... cậu nghĩ như thế nào về tình yêu, Tường Vân? Khi yêu ai đó, những ý nghĩ của cậu về người đó ra sao?
Tường Vân thoáng bất ngờ, cô ấp úng:
– Sao cậu lại hỏi mình về điều này?
Mở mắt ra, một giọt nước mắt long lanh trong mắt Hạnh Nguyên:
– Bởi vì mình không biết ... thế nào là bắt đầu cho tình yêu hay sao?
– Mình ngây ngô quá phải không? Nhưng có một điều mình đang hiểu ra, người ta không phải cứ có mối quan hệ lâu dài thì đã biết thế nào là yêu.
– Như vậy nghĩa là? Chẳng phải cậu và anh Trung đều là mối tình đầu của nhau hay sao? Tình yêu cũng có lúc giận hờn nhau và dễ tha thứ cho nhau vì tình yêu.
– Mọi người, ai cũng nghĩ như vậy, nhưng chẳng ai biết ... thật ra mình đang rất sợ.
Mắt Hạnh Nguyên mở to ra, một giọt nước mắt tràn ra lăn dài trên má.
Giọng của cô hoang mang xúc động:
– Mình sợ, mình ...không còn yêu anh Trung nữa. Mình sợ mình có lỗi với anh ấy.
– Cậu nói gì vậy? Tại sao có lỗi lo sợ mơ hồ vậy? Anh Trung đã làm gì cho cậu sợ hãi vậy?
Hạnh Nguyên lắc đầu:
– Không phải lỗi của anh Trung, tất cả do mình. Người có tội là mình.
– Tại sao lại có tội lỗi ở đây? Cậu nói rõ hơn có được không?
Hạnh Nguyên cắn môi, cô muốn chia sẻ tâm sự đầy ắp của mình lại không biết nói như thế nào. Cô ấp úng:
– Mình đã nghĩ đến một người đàn ông khác. Người đàn ông khác chứ không phải là anh Trung. Lúc nào mình cũng nghĩ đến người ấy, khi ăn, khi ngủ, cả khi làm việc học hành.
– Tường Vân sững sờ nhìn bạn:
– Vậy là cậu đã yêu một người khác ư?
– Mình không biết nữa. Không hiểu đây có phải là tình yêu, mình không xác định được những cảm xúc.
– Cảm xúc của cậu là cảm xúc gì, cậu có nhầm lẫn với sự ngưỡng mộ hay là cậu cảm phục người ta?
– Mình không biết, thực sự không biết, chỉ mong nó được như lời cậu vừa nói:
mình ngưỡng mộ người ta.
Tường Vân chồm tới nắm tay bạn bóp nhẹ:
– Mình không nghĩ có một người hoàn hảo hơn anh Trung để cho câu rung động. Hãy phân tích kỹ những cảm xúc của mình.
Hạnh Nguyên ngẩn người ra, đôi mắt đẹp vẫn còn đầy lệ:
– Người ta không có gì gọi là hoàn hảo cả, tuổi đời cũng lớn hơn anh Trung, sự nghiệp công danh không có gì cả. Một con người giống như bao nhiêu người bình thường khác, thế mà mình thích cái bình thường đó. Mình thích người ta chỉ vì những điều đơn giản đó.
– Mình không ngờ thật đó. Những phút xao lòng ai cũng có thể có, nhưng có thể ở người đó, cậu cảm nhận được điểm cuốn hút cậu, mà ở anh Trung không thể có. Tuy nhiên, mình không muốn tin mối tình của anh Trung và cậu tan vỡ.
– Mình là một con bé hư đốn phải không? Đã bao lần mình bảo với lòng mình hãy quên người ta đi, song lại cứ đề cho những nỗi mong nhớ khát khao dâng trào lên. Phải chi mình có được cảm giác này với anh Trung, mình đâu đau khổ như thế này. Rồi mình tự hỏi:
mình đã yêu anh Trung bao giờ chưa?
Nhìn Hạnh Nguyên, Tường Vân nhận ra sự xúc động một cách thành thật.
Một mối hoang mang hồ nghi dấy lên trong Tương Vân. Chẳng lẽ đây là cũng cảm xúc tình yêu chân thật nhất? Cô ôm vai ban:
– Hạnh Nguyên! Mình quả thật khó nói, mình không chắc cho những suy nghĩ của mình, nhưng sao cậu không thử nói thật với anh Trung. Yêu cậu, biết đâu anh Trung sẽ giúp cậu vượt qua tình cảm nhất thời này.
Hạnh Nguyên sụp mắt xuống:
– Giá như mình nói được với anh Trung ... nhưng mình không thể. Tình cảm của mình là thứ tình cảm tội lỗi.
– Sẽ không có gì là tội lỗi nếu đây là phút yếu lòng của phụ nữ.
– Cậu không hiểu được đâu. Mình đã nói, giá mà anh Trung luôn ở bên mình, giá mà anh ấy lấp đầy khoảng thời gian trống vắng của mình, mình sẽ không nhớ đến người ta. Thế nhưng bây giờ, dù có anh Trung bên cạnh mình, mình cũng không xóa được liên tưởng về người ấy.
– Nhưng người đó là ai mà khiến cậu thay đổi và khổ sở như thế này?
Hạnh Nguyên lắc đầu nguầy nguậy. Cô thật khó mở lời.
– Mình không thể ... Nếu cậu biết được người đó là ai, cậu sẽ bảo ngay là mình điên mất. Mình không thể nói với cậu hay bất kỳ ai. Cậu còn nhớ bài thơ “Tuổi mười ba” không?
“Tuổi của nàng, tôi nhớ chỉ mười ba.
Mà anh ấy thì ...”.
– Cậu đã yêu ai vậy? Đừng lãng mạn quá nghe Nguyên.
Hạnh Nguyên lảng tránh ánh mắt sang nơi khác trong tiếng thở dài của Tường Vân. Làm sao cô có thể nói ra được điều ấy trong khi ngay cả cô còn chưa xác định được lòng mình như thế nào nữa.
Đôi mắt bắt đầu ráo lệ chợt dừng lại trên một bờ vài quen thuộc, và rồi cô nhận ra luôn cả vóc dáng quen thuộc, gương mặt quen thuộc cô hay nhìn thấy từ phía sau đã trở thành một dấu ấn sâu đậm không thể nào quên:
Kiến An ! Anh đang ngồi ở một góc khuất giống như cô. Có khác là bên cạnh anh là một cô gái, người mà Hạnh Nguyên hiểu sau này là người vợ hạnh phúc của anh.
Tim Hạnh Nguyên thắt lại, một nỗi buồn, một sự đau đớn và hờn ghen vô cớ cháy lên trong trái tim Hạnh Nguyên. Cô thấy giận điên lên, tay chân run lẩy bẩy. Người ta có quyền đi chơi với người phụ nữ đó, cô có quyền gì đâu. Là một cô cháu thôi, làm sao bằng vợ sắp cưới của người ta.
Đúng, chỉ có cô là ngốc nghếch, chỉ có cô tự cho mình quan trọng. Bây giờ người ta có thèm dòm ngó gì cô đâu, cũng không buồn nhớ đến một đưa con gái khờ khạo như cô. Người ta từng tìm đến cô, bởi vì lúc đó người ta không có ai bầu bạn khi mới chân ướt chân ráo về nhà. Một hai lần đi tìm, cứ tưởng là ...
Ánh mắt Hạnh Nguyên đau đớn đến dại khờ, và dường như cảm nhận được có đôi mắt hướng về mình, Kiến An quay lại. Một phút giao cảm giữa cả hai trong im lặng. Anh quay mặt đi, còn Hạnh Nguyên, mặt cứ trắng bệch ra, tay cô run run chạm lên mặt bàn làm đổ ly cà phê cũng không hay.
Tường Vân ngạc nhiên nhìn theo hướng mắt Hạnh Nguyên. Cô đã hiểu.
– Ai thế? Chú An phải không?
Không có câu trả lời. Hạnh Nguyên đứng lên, giọng cô nghẹn lại nửa như tiếng khóc:
– Về thôi!
Cô đi như chạy. Tường Vân vội ném tiền lên bàn, cô đuổi theo.
– Đợi với Nguyên!
Hạnh Nguyên đi thật nhanh. Đàng này ha lập cập làm đổ ly cà phê, anh chịu không nổi khi nhìn thấy cô bé đi như chạy và dường như có cả tiếng nấc nghẹn ngào.
– Gì vậy anh An?
Cô gái ngồi cạnh Kiến An ngạc nhiên nhìn anh. Kiến An lắc đầu:
– Không ... không có gì.
Rồi anh nhìn cô gái, tự hỏi mình:
anh có thể nào yêu được người con gái do chính má lớn lựa chọn cho anh. Thật xa lạ! Cô không hiểu được anh, và anh cũng vậy. Hai con người xa lạ có thể sống chung với nhau mà không cần cảm xúc tình yêu ư?
Đã có một lần anh để cho xúc cảm tình yêu đến, một lần duy nhất để hổ thẹn đời đời. Anh bỏ ra đi biền biệt từ đấy.
Cô gái ngồi cạnh Kiến An vẫn huyên thuyên. Cô nói về tiền, về người này, người nọ .... Kiến An nghe lơ đãng, rồi vụt đứng lên:
– Về thôi!
– Anh không đưa em về?
– Không. Anh chợt nhớ có một cái hẹn.
Kiến An rời quán vội vã, bỏ mặc cô gái. Thật sự anh có hẹn với ai đâu. Hai tay thọc sâu vào túi quần, Kiến An đi chầm chậm. Anh nghe tim mình nhói lên khi nhớ lại dáng thanh mảnh của Hạnh Nguyên, khi cô chạy đi. Cái dáng ấy từng bước đi nhè nhẹ vào trái tim anh mất rồi. Tôi muốn quên em vì chúng mình không thể nào đến với nhau, tại sao lại cứ nhớ, cứ để cho hình ảnh em giày vò hành hạ tôi.
“Em chói sáng trong tình anh cô độc.
Cả cuộc đời mộng ảo lớn bừng lên.
Chờ em đến tuổi trời anh đốt lửa.
Hãy thở gấp cho anh nhiều hơi thở.
Mắt mở to cho biển rộng vô cùng”.

<< Chương 2 | Chương 4 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 111

Return to top