Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Người Lớn >> Hoàng Hy Bình hậu truyện

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 14211 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Hoàng Hy Bình hậu truyện
wherelove

Chương 14 > 20
Chương 14: Thần y Tây Vực

Hoàng thành Thiên Trúc. Đạt Ma Nhĩ hoàng đế đang lo sốt vó lên. Không lo sao được khi để cho bọn sơn tặc uy hiếp đến sứ giả Thiên triều. Tin này mà truyền ra thì còn gì là thể diện của của Thiên Trúc nữa. Thật là sai lầm khi không tiêu diệt sớm cái bọn giặc cỏ đấy.
"Bẩm hoàng đế uy quyền tối tối cao cao, A Lệ Tư Khắc, thần y Tây Vực xin cầu kiến." Một tên lính vào bẩm báo.
"Thần y Tây Vực, mau truyền nàng ta vào." Đạt Ma Nhĩ nói.
A Lệ Tư Khắc, Thần y Tây Vực, nàng vừa tròn 25 tuổi, là một mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần. Y thuật của nàng, được thừa hưởng từ Đạt Ma đạo sư, là cao siêu vô cùng, có thể kéo người sắp chết khỏi tay tử thần. Nàng đến Hoàng thành Thiên Trúc để chữa bệnh cho thái hậu theo lời thỉnh cầu của Đạt Ma Nhĩ hoàng đế.
A Lệ Tư Khắc bước vào cung điện. Quần thần đều ngây ngốc nhìn nàng. Quả vô cùng xinh đẹp. So về sắc có thể sánh ngang kỹ nữ Ấu Xảo nhưng lại thuần khiết hơn, trong trắng hơn. Thật khiến lòng người ngưỡng mộ.
"Đạt Ma Nhĩ hoàng đế, người lo lắng như vậy phải chăng sức khỏe của thái hậu không được tốt?" Một thanh âm ôn nhu phảng phất sự quan tâm vang lên.
"Không tốt cái rắm." Đạt Ma Nhĩ thầm nghĩ.
"Thần Y, xin hãy đi xem bệnh tình của Thái hậu. Ta vì đang lo lắng việc nước nên tâm tình không vui." Đạt Ma Nhĩ lựa lời nói.
"Có một vị hoàng đế như vậy, dân chúng Thiên Trúc thật có phúc." A Lệ Tư Khắc khẽ bước theo một thị nữ, tiến vào tẩm cung của thái hậu.
Quần thần vẫn si ngốc nhìn dáng người nàng bước đi.
Đã một ngày rồi, vẫn chưa thấy tin tức gì của "tình ái chi thần". Sau khi biết tin, Đạt Ma Nhĩ hoàng đế đã phái một vạn quân đi trợ giúp. Lẽ ra giờ này phải có tin báo rồi chứ.
"Bẩm hoàng đế uy quyền tối cao trên vạn thượng, tướng quân A La Bố Lỗ xin trình kiến."
"Mau, mau mới tướng quân vào." Đạt Ma Nhĩ vội nói. Rốt cuộc cũng đã về.
"Thần A La Bố Lỗ xin cúi chào hoàng đế Đạt Ma Nhĩ uy quyền tối cao." A La Bố Lỗ cúi người thi lễ.
"Mau nói cho ta tin tức của 'tình ái chi thần' "
"Bẩm, khi thần đến nơi, mọi thứ đã kết thúc. Tình ái chi thần và một nữ nhân của người đã bất tỉnh hôn mê. Chúng nữ khác tuy có thương tích nhưng không nguy hại đến tính mạng. Tên gia nhân Bố Lỗ Tư tuy bị thương nặng nhưng không chết. Có điều, nữ nhân bị bất tỉnh hôn mê có vẻ rất nguy kịch, sợ rằng không qua khỏi."
"Thế còn bọn giặc cỏ, ngươi đã tiêu diệt hết chưa?"
"Bẩm, bọn sơn tặc đã bị tiêu diệt sạch."
"Tốt, ta sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho ngươi. Công lao diệt giặc lần này rất đáng khen ngợi."
"Bẩm, công lao này không thuộc về thần, thần không dám nhận. Tại thần bất tài, khi đến nơi thì cuộc chiến đã chấm dứt. Toàn bộ bọn sơn tặc đã bị giết sạch không còn một ai. Cảnh tượng nơi đó thật vô cùng thảm khốc."
"Chết sạch. Không sót một ai" Quần thần sửng sốt. Đạt Ma Nhĩ càng kinh sợ hơn.
"Đám giặc cỏ 10 năm nay quân Thiên Trúc không thể dẹp bỏ được nay lại có thể bị tiêu diệt bởi sứ thần của Thiên triều? Một vị sứ thần đã mạnh mẽ như thế thì quân lực Thiên triều còn khủng bố đến đâu?" Nghĩ đến đây, Đạt Ma Nhĩ hoàng đế không thầm run sợ. Nếu có gì đắc tội với vị sứ thần này, hẳn Thiên Trúc sẽ bị đứng trên bờ diệt vong.
"Mau, mau triệu các ngự y đến chữa trị cho sứ thần. Bằng mọi giá phải bảo toàn tính mạng sứ thần và nữ nhân." Đạt Ma Nhĩ ra lệnh.
"Sau khi A Lệ Tư Khắc thăm bệnh cho thái hậu xong, mời nàng ấy đến gặp ta." Đạt Ma Nhĩ nói với một thị nữ.

...

Ngày hôm sau.
Đạt Ma Nhĩ và A Lệ Tư Khắc đang nói chuyện trong cung điện.
"Cám ơn thần y đã chữa trị bệnh tình cho Thái hậu. " Đạt Ma Nhĩ cảm khái nói.
"Chữa bệnh là việc của thầy thuốc. Nếu không còn việc gì nữa, A Lệ Tư Khắc xin được về Tây Vực." A Lệ Tư Khắc đáp lời.
"Hãy khoan, ta còn một việc muốn nhờ đến thần y. Mong nàng giúp cho." Đạt Ma Nhĩ nói.
"Nếu nằm trong khả năng, A Lệ Tư Khắc xin cố hết sức."
"A Lệ Tư Khắc có biết đến một người được dân chúng Thiên Trúc gọi là 'tình ái chi thần'? " Đạt Ma Nhĩ hỏi.
"A Lệ Tư Khắc có nghe nói. Nhưng nếu là vì chuyện ấy, thần xin cáo từ." A Lệ Tư Khắc giận dữ nói.
"Khoan khoan, ta tuyệt không có ý xấu. Chỉ là..." Giọng Đạt Ma Nhĩ bắt đầu trầm ngâm.
"Vị 'tình ái chi thần' đó chính là sứ thần Trung nguyên. Mới ngày hôm kia thôi đã xảy ra một việc động trời. Bọn sơn tắc ở núi Hắc Phong dám cả gan bắt cóc nữ nhân của vị sứ thần đó. Sau đấy vị sứ thần đó đã lên trên núi đại chiến với đám sơn tặc. Kết quả đôi bên lưỡng bại câu thương. Bọn sơn tặc bị giết hết nhưng vị sứ thần đó và một thê thiếp thì bị bất tỉnh. Có vẻ thương tích rất trầm trọng."
"Việc này liên quan đến sự tồn vong của Thiên Trúc, liên quan đến sinh mạng của hàng ngàn con dân Thiên Trúc. Nếu vị sứ thần kia có mệnh hệ gì thì thật khó tránh khỏi một cuộc chiến đẫm máu." Đạt Ma Nhĩ cố nhấn mạnh những từ cuối, tạo nên một uy thế đáng sợ.
"Cho nên, Đạt Ma Nhĩ ta cầu khẩn thần y hãy ra tay cứu giúp vị 'tình ái chi thần' kia, chính là cứu giúp con dân Thiên Trúc." Đạt Ma Nhĩ ôn nhu nói.
"Một mình diệt cả đám sơn tặc Hắc Phong. Giết sạch không chừa một ai." Tâm hồn A Lệ Tư Khắc vô cùng chấn động. Nàng chợt nhớ đến nam nhân nàng gặp khi trên đường đến Hoàng thành. Nam nhân đó, rất tuấn tú, rất cường tráng. Nam nhân đó, hỏi đường đến Hắc Phong sơn, thần tình rất khẩn trương vội vã. "Liệu đó có phải chính là 'tình ái chi thần'?" Nàng tự hỏi trong lòng.
"Thần y, thần y?" Đạt Ma Nhĩ khẻ gọi.
A Lệ Tư Khắc giật mình. Nàng bối rối đáp:" Ta nhất định sẽ làm. Chỉ là không biết bệnh tình thế nào."
"Bẩm hoàng đế Đạt Ma Nhĩ uy quyền tối cao tại thượng, các ngự y trong cung đã trở về."
"Mau cho vào."
"Chúng thần cúi chào hoàng đế Đạt Ma Nhĩ uy quyền tối tối cao cao."
"Mau nói xem bệnh tình sứ thần thế nào?"
"Bẩm, theo như chúng thần thấy, vị sứ thần này có vẻ đang ngủ say. Chúng nữ nhân của sứ thần cũng không tỏ vẻ lo lắng về vị sứ thần này. Nhưng còn nữ nhân bị bất tỉnh kia. Chúng thần cảm giác nàng ta đã chết rồi. Hơi không thấy thở, mạch không thấy đập. Nhưng chúng nữ nhân lại khăng khăng nói nàng còn sống. Rồi không ngừng thóa mạ chúng thần. Thật chúng thần không biết nói gì. Còn tên gia nhân Bố Lỗ Tư nguyên là chủ nhân trang viện Bố Lỗ Tư, hắn đã được chúng thần cứu khỏi."
"Thật có thể thế sao? Vị sứ thần đó không việc gì là tốt rồi."
"Bẩm, theo như lời Bố Lỗ Tư thì tình ái chi thần rất yêu quý nữ nhân của mình. Nếu kẻ nào dám động đến họ thì tình ái chi thần quyết giết kẻ đó. Nay lại có một vị nữ nhân bị chết tại đây, chúng thần nghĩ ngài cũng nên đề phòng."
Đạt Ma Nhĩ biến sắc.
A Lệ Tư Khắc cũng xúc động không kém. "Vì người mình yêu sẵn sàng làm mọi chuyện." Câu này nàng đã nghe nhiều nhưng nay mới được thấy.
"Nếu chúng nữ nói nàng ta chưa chết thì phải có tia hi vọng cứu thoát nàng ta chứ." Đạt Ma Nhĩ run run nói.
"Bẩm, tha lỗi cho chúng thần kém cỏi."
"Nàng ta trông như thế nào?" A Lệ Tư Khắc hỏi.
"Sắc mặt xanh xao, mạch không đập, mũi không thở. Thật như người đã chết. Chỉ có điều..."
"Nói mau" Đạt Ma Nhĩ tức giận quát.
"Chỉ có điều... cơ thể nàng ta rất mềm. Nếu đã chết hai ngày thì cơ thể phải cứng lại rồi mới đúng. Với lại, quanh người nàng ta thường xuất hiện băng sương."
"Băng ngâm." A Lệ Tư Khắc khẽ thốt lên.
"Băng ngâm?" Mọi người đồng thanh hỏi lại.
"Nàng ta rơi vào trạng thái Băng ngâm. Trạng thái bảo tồn cơ thể khỏi mọi sự xâm hại. Nhìn giống như người đã chết nhưng thật ra vẫn sống. Chỉ có điều ý thức bị ngủ quên, muốn thức tỉnh nàng ta thật rất khó. Không chỉ dựa vào người mà còn dựa vào trời nữa." A Lệ Tư Khắc buồn bã nói.
"Xin thần y hãy thử một chuyến." Đạt Ma Nhĩ cầu khẩn.
"Thần là thầy thuốc. Cứu người là việc tất nhiên. Thần sẽ cố hết sức." Dứt lời, A Lệ Tư Khắc chuẩn bị đồ đạc, tiến thẳng tới trang viện Bố Lỗ Tư.

Chương 15: Hi vọng

"Hương Hương, Băng Băng thế nào rồi?" Hi Bình cất tiếng hỏi.
"Chàng đã ngủ 3 ngày nay rồi." Mộng Hương nói.
"Ta hỏi nàng Băng Băng sao rồi?" Hi Bình hét lên đầy phẫn nộ.
"Hi Bình." Mộng Hương quay lại nói. "Chàng làm sao vậy. Chàng có còn là chính chàng không. Nếu Băng Băng có chuyện, chàng sẽ phản ứng thế nào? Chúng thiếp sẽ ra sao? Băng Băng không phải là nữ nhân duy nhất của chàng. Chúng thiếp cũng là nữ nhân của chàng, nếu sau này chàng làm sao thì chúng thiếp sẽ sống thế nào. Chàng hãy bình tĩnh, hãy là Hi Bình trước đây đi."
"Ta... ta..." Hi Bình cứng lưỡi. "Ta lo lắng cho người mình yêu."
"Thế chàng không yêu chúng thiếp sao. Chúng thiếp không phải người chàng yêu sao." Mộng Hương gặng hỏi.
"Ta... hãy thông cảm cho ta Hương Hương. Ta chỉ muốn biết Băng Băng sao rồi. Hãy hiểu cho ta."
"Thiếp thông cảm với chàng. Chúng thiêp không ghen tị. Chúng thiếp đối với nhau thân như chị em ruột vậy. Thấy Băng Băng như vậy, chúng thiếp không đau lòng sao. 3 ngày qua, nữ nhân của chàng, ai cũng khóc. Khóc rất nhiều. Thiếp chỉ hi vọng, chàng đừng chà xát thêm nỗi đau của họ. Chàng hãy là Hi Bình như ngày xưa đi."
Hi Bình tiến tới, ôm lấy Mộng Hương, gục đầu xuống vai nàng mà khóc. "Ta sẽ là Hi Bình của ngày xưa, dù chuyện gì xảy ra, ta vẫn mãi là Hi Bình của các nàng."
Mộng Hương vuốt ve tấm lưng của Hi Bình. "Hãy đi theo thiếp, thiếp sẽ đưa chàng đến chỗ Băng Băng. Nhưng chàng không được vọng động. Mọi tác động không đúng lúc có thể khiến Băng Băng vĩnh viễn rời xa chúng ta."
"Băng Băng chưa chết?" Hi Bình vui mừng nói.
"Nàng ấy chỉ bất tỉnh thôi." Giọng Mộng Hương bỗng buồn bã. "Không biết bao giờ nàng ấy mới tỉnh lại." Lệ bỗng rơi trên đôi má nàng.

...

Trung Nhân Đài.
"Đây không phải là thanh lâu sao?" Hi Bình ngạc nhiên hỏi.
"Đây là nơi Ấu Xảo ở. Cũng là nơi Băng Băng đang trị thương."
Mộng Hương đáp.
"Ta gặp nàng lần đầu ở thanh lâu. Nay lại đến thanh lâu tìm nàng. Chẳng phải ông trời đang trêu đùa chúng ta sao." Hi Bình bồi hồi nhớ lại, nhớ lại ngày đầu chàng gặp Băng Băng.
Đám kỹ nữ ở đây đã quen với mấy người Mộng Hương các nàng, nên mặc kệ không hỏi han gì. Mộng Hương và Hi Bình đi thẳng lên phòng của Ấu Xảo.
"Chàng vào đi. Băng Băng ở trong đó. Hãy nhớ, không được vọng động. Hãy kìm chế tình cảm của mình" Mộng Hương nghẹn ngào nói. Mỗi lần đến thăm Băng Băng, các nàng đều phải kiềm chế rất nhiều.
Chần chừ, một chút chần chừ, một chút ngại ngùng. Sau đấy, Hi Bình mở cửa bước vào.
"Hi Bình" Tiếng Lãnh Tinh Oánh và Vưu Túy cùng vang lên. Trong phòng có 6 người. Lãnh Tinh Oánh, Vưu Túy, Ấu Xảo và 2 mỹ nữ lạ mặt. Người còn lại, đang nằm trên giường chính là Lãnh Như Băng.
"Băng Băng" Hi Bình lao đến bên giường.
Một thân ảnh lao ra chắn trước Hi Bình:" Dừng lại, ngươi muốn giết nàng ta sao."
Tiếng nói của nàng ta khiến Hi Bình sực tỉnh. Lãnh Tinh Oánh và Vưu Túy cũng đã đến bên chàng. "Hi Bình, hãy bình tĩnh. Hãy sang phòng khác nói chuyện." Vưu Túy nói.
"A Lệ Tư Khắc tiểu thư, phiền tiểu thư đi cùng chúng ta."
A Lệ Tư Khắc đi theo Hi Bình và Vưu Túy ra ngoài.

"Hi Bình, trước tiên chàng phải bình tĩnh nghe thiếp nói." Vưu Túy nói.
"Ta rất bình tĩnh." Hi Bình đáp lời.
"Hi Bình, đây là A Lệ Tư Khắc tiểu thư, thần y Tây Vực. Nàng được Đạt Ma Nhĩ hoàng đế phái đến để chữa thương cho Băng Băng."
"Cảm ơn tiểu thư." Hi Bình cung kính nói. Rất hiếm khi thấy hắn thật tâm cám ơn người khác như vậy.
"A Lệ Tư Khắc tiểu thư, đây là tướng công của chúng ta, Hoàng Hi Bình."
"Ta đã gặp qua tướng công của tỷ rồi. Hi Bình huynh, chắc huynh vẫn nhớ lần chặn kiệu ta hỏi đường chứ." A Lệ Tư Khắc nói.
"A... Thật xin lỗi." Hi Bình lúc này mới ngớ ra. Khi vào phòng, thấy nàng có vẻ quen quen nhưng không nhớ nỏi. Thật tâm trí của Hi Bình lúc đấy chỉ dành cho Băng Băng mà thôi.
"Hi Bình, tình hình của Băng Băng hãy đệ A Lệ Tư Khắc tiểu thư nói." Vưu Túy nói.
A Lệ Tư Khắc cũng nói luôn:" Như Băng phu nhân hiện đang rơi vào trạng thái Băng Ngâm. Nàng vốn tu luyện hàn khí, lại uống được Địa Táng Hoàn cho nên khi thân thể bị đả thương thì hàn khí trong Địa Táng Hoàn phát ra bao bọc lấy toàn bộ kinh mạch. Nhưng tinh thần của nàng bị đả thương nghiêm trọng nên nàng đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Hàn khí của Địa Táng Hoàn nhân thế liên bao phủ luôn ý thức của Như Băng. Nàng giờ như một bức tượng băng vậy, không biết bao giờ mới tỉnh lại."
Nghỉ một lát, A Lệ Tư Khắc lại nói tiếp:"Các phu nhân của công tử đều là những người vô cùng tài giỏi. Các nàng đã chữa trị nội thể cho Như Băng, lại ngày đêm không ngừng truyền âm khí tiếp thêm sinh lực cho nàng ấy. Nếu không được tiếp âm khí thường xuyên, có thể Như Băng đã suy kiệt mà tuyệt mạng."
"Thưc ra chúng ta không đủ sức truyền âm khí cho nàng ấy. Đó là công lao của Ấu Xảo tiểu thư và Phụng Bối tiền bối."

Sao Phụng Bối lại ở đây? Nguyên lai sau khi Ấu Xảo về Trung Nhân Đài, đã gửi tin nhờ sư phụ đến giúp vì nàng biết một mình nàng không đủ sức truyền âm khí liên tục cho Như Băng.
Biết tin Lãnh Như Băng, con gái của Lãnh Tinh Oánh, đang gặp nạn nên Phụng Bối tức tốc đến Trung Nhân Đài. 2 người ngày đêm thay nhau truyền âm khí duy trì mạng sống cho Băng Băng, thật sự rất cảm động.

"Phụng Bối?" Hi Bình hỏi.
"Chính là người đã chặn chàng lúc ấy." Vưu Túy nói.
"A." Hi Bình thầm cảm kích nữ nhân này.

"Để giải khai Băng Ngâm, sư phụ ta có truyền dạy một phương pháp. Đó là "Đả châm liên hoàn". Liệu pháp này chính là sử dụng những cây kim châm vào các huyệt thái âm, truyền khí lực vào để giải khai hàn khí. Chỉ có điều hàn khí của Địa Táng Hoàn quá nhiều, giải khai được huyệt nào thì lại bị hàn thực lại. Thật không biết bao giờ mới giúp nàng ấy tỉnh lại."
"Không có cách nào khác sao?" Hi Bình buồn bã nói.
"Thực ra còn một cách nữa. Nhưng khó mà thực hiện được." A Lệ Tư Khắc trầm ngâm.
"Nàng hãy nói đi." Hi Bình vồn vã hỏi.
"Sao trước giờ tiểu thư không nói." Vưu Túy cũng hỏi.

Thực ra A Lệ Tư Khắc cũng mới chỉ thăm bệnh được 2 ngày. thời gian nói chuyện cũng không nhiều, làm sao đã nói được hết tâm tư của mình. Chỉ có điều chúng nữ đều mong muốn Băng Băng hồi tỉnh nên không để ý đến điểm này.

"Ta muốn hỏi, trước đây khi Như Băng uống Địa Táng Hoàn, nàng ấy làm thế nào có thể hấp thu được Địa Táng Hoàn. Ta được biết Địa Táng Hoàn là vật chí âm chí hoàn, nếu không hấp thụ được sẽ vong mạng." A Lệ Tư Khắc hỏi.
"Con mẹ nó, nói thì nói phắt ra cho rồi, còn bày đặt hỏi này hỏi nọ" Hi Bình phát cáu với sự vòng vo của A Lệ Tư Khắc. "Dù ngươi đẹp thì cũng mặc kệ ngươi chứ. Lão bà của ta đang nguy kịch mà người còn đứng nói chuyện đầu đâu."
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng mồm phải nỏi khác:" Chính ta đã giúp Băng Băng hấp thụ Địa Táng Hoàn."
"Hi Bình huynh, không lẽ huynh là..."
"Đúng, ta chính là người có cửu dương trọng thể." Hi Bình ngắt lời A Lệ Tư Khắc.
"A..." Nàng không ngờ nàng có thể được gặp người có cửu dương trọng thể. "Thiên địch của mọi nữ nhân." Sư phụ của nàng vẫn hay nói thế về người có cửu dương trọng thể. Hèn chi người này có nhiều nữ nhân như vậy.
"Cũng chỉ được một nửa." A Lệ Tư Khắc nói.
"Một nửa là sao? Một nửa cái gì? Xin nàng hãy nói thẳng ra? Ta thật không thể chịu nổi cách nói chuyện của nàng." Hi Bình xẵng giọng.
Ánh mắt của A Lệ Tư Khắc có chút bực tức. Chưa ai dám nói với nàng như thế cả. Khi nàng bắt đầu chữa bệnh cứu người, ai cũng gọi nàng là Thần y, ai cũng nghe lời nàng nói. Vậy mà nam nhân này...
"Hi Bình huynh, xin hãy nghe tiểu nữ nói hết. Đây chính là phương pháp thứ 2 có thể giải được Băng Ngâm. A Lệ Tư Khắc đọc được điều đó trong một quyển sách cổ ở Tây Vực."
"Quyển sách viết rằng, trời sinh ra âm dương. Phụ nữ mang khí âm, nam nhân mang khí dương. Hi Bình huynh, huynh có biết khi âm dương hòa hợp sẽ tạo ra gì không?"
"Tạo ra con mẹ ngươi." Hi Bình chỉ muốn hét vào mặt A Lệ Tư Khắc như vậy nhưng đành phải giả bộ:" Ta vốn ngu ngốc, không hiểu gì cả."
"Huynh thử nghĩ xem, nữ nhân và nam nhân hòa hợp sẽ tạo ra gì?"
"Nam nhân và nữ nhân hảo hảo với nhau thì phải tạo ra trẻ con rồi. Nếu không tạo ra trẻ con thì chẳng phải nam nhân hay nữ nhân đó đã hỏng rồi hay sao?" Hi Bình bỗng trở lên vô lại. Đúng là Hi Bình của hồi xưa.
"Vô lại chàng..." Vưu Túy mắng.
"Huynh nói không sai. Nam nhân và nữ nhân hảo hảo với nhau sẽ tạo ra trẻ con. Trẻ con chính là một sinh mệnh mới. Hay hiểu theo một cách khác, khi âm khí và dương khí hòa hợp với nhau sẽ tạo ra một nguồn lực mới. Khi âm khí và dương khí quyền vào với nhau sẽ tạo ra một sinh mệnh mới." A Lệ Tư Khắc nói.
"Sinh mệnh mới!" Cả Hi Bình va Vưu Túy cùng ngạc nhiên.
"Ý nàng là nếu ta ân ái với Băng Băng thì hàn khí của Địa Táng Hoàn sẽ bị loại bỏ? Ý thức của nàng sẽ quay về?"
A Lệ Tư Khắc bỗng đỏ mặt. Dẫu sao nàng cũng là một nữ nhân. Từ "Ân ái" mà Hi Bình nói ra khiến nàng thật không quen tai. Từ trước đến nay, để nói về chuyện tế nhị ấy, những thầy thuốc như nàng chỉ dùng từ "hảo hảo" ( chuyện tốt lành ) mà thôi. " Hàn khí của Địa Táng Hoàn được giải khai thì ý thức của nàng ấy sẽ được tự do. Nhưng có hồi tỉnh hay không thì lại phụ thuộc vào nàng ấy."
"Vậy ta sẽ lập tức giải khai cho Băng Băng" Hi Bình hồ hởi nói.
"Không được. Cơ thể của Băng Băng lúc này không thể làm được việc đó. Nàng hoàn toàn không cảm nhận được gì cả. Các vị trí cảm giác đều đã bị hàn khí làm tê liệt. Các tác động thông thường không thể làm nàng động tình được. Nếu nàng không động tình thì không thể tiến vào. Nếu huynh mạnh bạo với nàng ấy có thể làm nàng ấy đau đớn mà tuyệt mạng."
Hi vọng vừa nhen lên của Hi Bình bỗng bị dập tắt. "Vậy phải làm thế nào?"
"Tây vực chúng ta có một phương thuốc. Sau khi uống thuốc này, cơ thể sẽ sản sinh một luồng dục hỏa. Luồng dục hỏa này sẽ làm tan chảy hàn khí quanh người nàng. Lúc đấy, các tác động bên ngoài sẽ làm nàng động tình. Đó chính là lúc để giải khai hàn khí. Tuy nhiên, sau khi luồng dục hỏa này biến mất mà huynh vẫn không thể giải khai hàn khí của Địa Táng Hoàn thì nàng ấy chắc chắn sẽ..." A Lệ Tư Khắc bỏ lửng câu cuối.
Hi Bình cũng hiểu chuyện đó là chuyện gì. Nhưng Hi Bình luôn tự tin vào bản thân mình. Tự tin mình sẽ làm được.
"Hi Bình, thiếp tin chàng. Chàng ngay cả Tuyết kình chi thân của Thủy Khiết Thu còn giải khai được thì hàn khí của Địa Táng Hoàn đã là gì." Vưu Túy hồ hởi nói.
"Giải khai được Tuyết kình chi thân?" A Lệ Tư Khắc lại được một phen kinh ngạc. "Dương khí của Cửu Dương Trọng Thể thật quá mạnh mẽ."
"A Lệ Tư Khắc tiểu thư, phiền nàng hãy mau chế thuốc. Ta rất muốn nhìn thấy Băng Băng cuồng nhiệt với ta." Hi Bình nói mà không biết mặt 2 mỹ nữ đã đỏ bừng.

Chương 16: Hồi sinh (1)

"Xấu hổ xấu hổ quá." A Lệ Tư Khắc thầm nghĩ. Lần đầu nàng đối diện với một nam nhân ăn nói thô tục như vậy. Nhưng nam nhân này lại rất lãnh tuấn, cơ thể toát ra một mị lực khác thường khiến nàng không thể ghét bỏ.
"Hi Bình huynh, A Lệ Tư Khắc phải đi chế thuốc, xin cáo từ hai người." A Lệ Tư Khắc nhún người cáo từ.
"Đa tạ tiểu thư." Hi Bình và Vưu Túy cùng nói.

A Lệ Tư Khắc vừa rời khỏi phòng thì Mộng Hương bước vào. Đôi mắt nàng ẩn chứa nhiều tâm sự thầm kín. Không đợi nàng mở lời, Hi Bình đã kéo nàng vào lòng, tiện thể tay kia ôm luôn lấy Vưu Túy.
"Chàng làm gì vậy, Băng Băng đang nằm bên cạnh đấy." Vưu Túy ngượng ngùng nói.
"Hắc hắc, nàng nghĩ lão tử ta sẽ làm gì chứ? Nương tử của ta đang bệnh nặng mà ta lại nghĩ đến chuyện khác ư?" Hi Bình nửa đùa nửa thật.
"Xấu xa, háo sắc..." Mộng Hương vừa nói, tay vừa giựt giựt tay áo của Hi Bình.
"Vưu Túy tin chàng." Ánh mắt Vưu Túy trở nền mơ hồ.
"A..." Hơi thở của Vưu Túy trở nên gấp gáp. Bàn tay của Hi Bình đã luồn vào trong áo nàng lúc nào, đang mân mê ngọc nhũ.
"Xấu xa, chúng thiếp tin chàng mà chàng nỡ làm như vậy sao." Một trận phấn quyền đánh vào ngực Hi Bình.
"Ngoan nào. Ta chỉ muốn nói chuyện mà thôi." Hi Bình nói. Trên môi xuất hiện nụ cười gian tà.
Chà, có cái loại nói chuyện như vậy sao. Nói chuyện bằng miệng hay là bằng tay vậy.
"A... khi nghe A Lệ Tư Khắc nói có phương thuốc giải cứu cho Băng Băng, tâm tư ta đã nhẹ hơn rất nhiều." Hi Bình giãi bày nỗi lòng. "Mà điều làm ta vui sướng nhất chính là phương thuốc đó nằm trên người ta."
"Chàng tưởng mỗi chàng có thể cứu được Băng Băng chắc." Vưu Túy bĩu môi. "Nếu không có thuốc của A Lệ Tư Khắc thì chàng làm thế nào."
"Ừ, nếu quả không thể tiến nhập vào thân thể Băng Băng thì... giống như với Thủy Khiết Thu trước kia vậy." Hi Bình hồi tưởng lần đầu chịu thất bại dưới tay Thủy Khiết Thu.
"Thủy Khiết Thu làm sao?" Mộng Hương hỏi.
"Nếu Thủy Khiết Thu không động tình thì ta cũng không thể tiến nhập vào được. A, không nhắc đến chuyện đó nữa. Giờ ta sẽ qua thăm Băng Băng một lát rồi về 'Đại Tràng' thông báo tin vui cho các lão bà của ta." Hi Bình dứt lời đứng dậy, bỏ lại hai mỹ nữ quần áo xộc xệch trên giường.
"Rõ là chàng khi phụ bọn ta mà." Nhị nữ cùng nói, tay chỉnh lại trang phục.
"Thế các nàng không muốn lão công của các nàng khi phụ sao."
"A..." Nhị nữ nhớ lại lần đầu tiên của mình.

Chẳng lẽ nữ nhân thích bị khi phụ? Ai mà biết được chứ, ta đâu phải nữ nhân.

Hi Bình tiến vào phòng của Ấu Xảo. Thái độ bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hi Bình tiến tới bên giường, nhẹ nhàng cầm lấy tay của Như Băng, đôi tay nàng lạnh ngắt. Những ngón tay của Hi Bình nhẹ nhàng vuốt ngọc thủ của Như Băng, môi khẽ nói:" Băng Băng, nàng yên tâm, ta sẽ giúp nàng hồi tỉnh."
Lời nói ôn nhu đầy thâm tình khiến chúng nữ xung quanh khẽ run động. Lãnh Tinh Oánh thầm gạt nước mắt, Ấu Xảo si ngốc nhìn Hi Bình còn Phụng Bối tự hỏi trên đời có nam nhân si tình đến thế sao. Ý nghĩa "Nam nhân si tình" ngay lập tức được Phụng Bối loại bỏ. "Hứ, nữ nhân một đống thì si tình cái gì. Cả mẹ cả con cùng chén thì chung tình cái cóc khô. Đại dâm tặc, đại biến thái mới đúng." Phụng Bối hậm hực nghĩ.
Hi Bình cứ lặng yên nhìn Băng Băng, trong mắt ẩn chứa bao nhiêu thâm tình. Nhớ những lần cùng trải qua hiểm nguy, nhớ những giọt nước mắt của Băng Băng, nhớ những đêm ân ái mặt nồng... những hình ảnh những ký ức lần lượt hiện về. Tất cả như một giấc mộng vậy.
"Hi Bình, đến giờ truyền âm khí cho Băng nhi rồi, chàng hãy ra ngoài đi." Lãnh Tinh Oánh chạm nhẹ vào vai Hi Binh khuyên bảo.
Hi Bình thở dài, nhẹ nhàng đặt tay Băng Băng xuống giường, luyến tiếc rời đi. "Băng Băng, ta nhất định sẽ cứu nàng."
"Ôi, thật là một nam nhân tuyệt vời. Chắc chắn đi theo chàng sẽ hạnh phúc. Ta nguyện cả đời này sẽ theo chàng." Ấu Xảo thầm nghĩ. Dù biết Hi Bình chưa lâu, nhưng trải qua một phen sóng gió, thấy tình cảm Hi Bình dành cho nữ nhân của mình, Ấu Xảo biết trái tim mình đã có chủ.
Thấy ánh mắt thất thần của Ấu Xảo nhìn Hi Bình, Phụng Bối khẽ kéo tai nàng nói:" Xảo nhi, con thích hắn rồi hả."
"Ừm, con thích chàng mất rồi." Nử tử này dám yêu dám nói, không chút rụt rè xấu hổ.
"Chúng ta rất vui mừng vì có thêm một muội muội xinh đẹp chia sẻ gánh nặng giúp chúng ta." Lãnh Tinh Oánh cười nói, mặt áng lên nét mây hồng. Rõ ràng các nàng chưa bao giờ chiếm ưu thế trước Hi Bình trong mỗi lần đại chiến cả.
"Hừm, nam nhân làm gì có ai tốt đẹp. Oánh muội, tên háo sắc đó có bao nhiêu nữ nhân rồi?" Phụng Bối hỏi, thái độ tỏ vẻ không vừa lòng.
"Ta cũng không đếm. Ta không quan tâm đến chuyện đó. Nhưng chắc cũng gần 70 người rồi."
Sặc... Phụng Bối suýt cắn nhầm lưỡi. "Xảo nhi, hắn nhiều thê tử như vậy sao có thể thỏa mãn con được, sao có thể làm con hạnh phúc được."
"Con không biết chàng có thể thỏa mãn con hay không, nhưng đi theo chàng là tâm nguyện của con." Ấu Xảo thành thật nói.
"Bối tỷ chắc cũng biết được năng lực trên giường của muội rồi. Chỉ có điều, muội cũng là bại tướng dưới chân chàng. Mà không phải chỉ mỗi muội, tất cả nữ nhân của chàng đều là bại tướng. Một đêm chàng làm thõa mãn tất cả." Lãnh Tinh Oánh nói.
Sặc tập 2. Phụng Bối không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. "Biến thái, đại biến thái, đại đại biến thái." Nàng lẩm bẩm.

Hừm, nói như nàng, thì không phải Ấu Xảo xinh đẹp cũng là một dạng biến thái sao.

"Sư phụ, bắt đầu truyền âm khí cho Băng Băng thôi. Cơ thể nàng lại xuất hiện hàn sương rồi." Ấu Xảo nói, tạm quên đi hình bóng nam nhân trong tâm trí nàng.

...

Hi Bình, Mộng Hương và Vưu Túy về đến "Đại Tràng", tất cả chúng nữ đều có mặt đầy đủ, ngoại trừ Lãnh Tinh Oánh... và Lãnh Như Băng.
"Ta thông báo với các nàng một tin vui, Băng Băng sắp hồi tỉnh." Hi Bình tự tin nói.
Chúng nữ xôn xao, ai cũng vui mừng, tiếng xì xào bàn tán rộ lên. Gương mặt ai cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều, trên môi ai cũng nở một nụ cười quyến rũ.
"A Lệ Tư Khắc nói, ta có thể giải cứu cho Băng Băng." Hi Bình nói tiếp, miệng nở ra một nụ cười quyến rũ đối địch lại với các nàng. Một vài nữ tử xinh đẹp thông minh bỗng hiểu cách "cứu" của Hi Bình như thế nào. Các nàng bỗng đỏ mặt ngượng ngùng.
"Chàng chữa bệnh cho Băng tỷ như thế nào" Thi Nhu Vân ngây thơ hỏi.
"Vân tỷ." Thủy Khiết Thu nói, mặt nàng đã đỏ bừng.
Đôi má của tiểu Nguyệt cũng ửng hồng. Hoa Lôi chỉ cười mỉm, Hoa Tiểu Mạn thì khúc khích cười.
Chúng nữ chợt hiểu, các nàng đều cười thích thú.

"Hừm." Hi Bình hắng giọng. " Để ăn mừng tin vui này, và cũng để ta chuẩn bị chữa bệnh cho Băng Băng, ta quyết định sẽ rèn luyện thân thể một phen. Bắt đầu từ Vưu Túy trước, rồi đến Mộng Hương rồi..." Hi Bình thao thao bất tuyệt, hai tay ôm chặt lấy Vưu Túy và Mộng Hương đi đến bên giường.
Dâm tặc mãi là dâm tặc. Đại chiến lại bùng nổ. Nhờ cuộc đại chiến này, tâm tư của chúng nữ được xoa dịu đi rất nhiều. Hi Bình cũng thấy thoải mái hơn.
Ai da... khi có người cảm thấy căng thẳng thì thường có xu hướng tự thỏa mãn là vậy đấy.

...

Khi cuộc đại chiến tại trang viện Bố Lỗ Tư bùng nổ, thì tại một gian phòng trong Trung Nhân Đài, A Lệ Tư Khắc đang chuyên tâm pha chế thuốc. Tại một phòng khác, mồ hồi của Phụng Bối không ngừng tuôn ra. Tất cả đều hết sức nỗ lực để làm hồi tỉnh Lãnh Như Băng. Hi Bình có nỗ lực không? Chắc chắn đang rất nỗ lực là đằng khác.
...

Chương 17: Hồi sinh (2)

"Hi Bình, đến giờ Băng nhi nhận âm khí rồi, chàng hãy về đi." Lãnh Tinh Oánh nói.
Đôi chút tiếc nuối, đôi chút vấn vương, Hi Bình lặng lẽ rời đi.
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi A Lệ Tư Khắc bắt đầu chế thuốc. Không biết việc chế thuốc đã tiến hành đến đâu, chỉ thấy cửa phòng A Lệ Tư Khắc luôn luôn đóng. Trong phòng tỏa ra đủ các mùi thảo dược. Lúc thì hương thơm ngào ngạt, lúc lại hôi thối, lúc khiến người hít phải ngất ngây sảng khoái, lúc lại khiến ta đau đầu chóng mặt. Đã mấy lần Hi Bình muốn vào hỏi nhưng lại thôi vì sợ làm phiền nàng.
Hôm nay cũng vậy, sau khi rời phòng Ấu Xảo, Hi Bình lại đứng trước cửa phòng A Lệ Tư Khắc chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi.
Ấu Xảo thấy bóng dáng Hi Bình đứng lặng yên bất động, nàng khẽ cảm thán lắc đầu. Nàng đã thật yêu nam nhân này rồi. Dù chàng có thỏa mãn nàng hay không, nàng vẫn sẽ ở bên chàng.
Tấm biển Trung Nhân Đài đã bị gỡ bỏ. Chúng nữ cũng rời khỏi trang viện của Bố Lỗ Tư mà đến Trung Nhân Đài, mong chờ ngày Lãnh Như Băng hồi tỉnh.

...

Tin tức Trung Nhân Đài đóng cửa dấy lên một làn sóng phản đối dữ dội từ đám nam nhân Thiên Trúc. Chúng tụ tập đến trước cửa đài, gào thét đòi Ấu Xảo xuất hiện.
Một đại hán to lớn đẩy cửa xông vào Trung Nhân Đài, vài gã trai tráng khác xông vào theo.
"Con mẹ các ngươi, kỹ nữ mà đòi thanh cao à. Làm nghề bán trôn nuôi miệng mà không tiếp khách thì bốc... " Lời chưa dứt thì đại hán to lớn đã bị đánh bay ra ngoài. Đám bám đuôi cũng bị hất bay ra theo các tư thế khác nhau. Mỗi tên bay một kiểu, mỗi tên tiếp đất một kiểu.
"Tên nam nhân thối nào muốn vào Trung Nhân Đài thì hãy vượt qua chúng ta đã." Đại Ny bước ra ngoài nói. Theo sau là Nguyên Chân và ngũ hoa ( Ngũ đóa kim thoa ).
Nhìn thấy 6 nữ nhân to lớn, đám nam nhân Thiên Trúc rụt vòi lẩn mất. "Không thể vì một kỹ nữ mà làm mất đi sĩ diện nam nhi được." Chúng tự an ủi mình như vậy.

...

Cung điện Đạt Ma Nhĩ hoàng đế.
"Bẩm hoàng đế uy quyền tối cao, tình hình trong thành mấy hôm nay rất không ổn." Một viên quan trình báo.
"Có chuyện gì vậy?" Đạt Ma Nhĩ hoàng đế hỏi.
"Bẩm, nam nhân trong thành ngày ngày đều tập trung trước Trung Nhân Đài gây sự. Kỹ nữ Ấu Xảo đã gỡ bỏ bảng hiệu 'Trung Nhân Đài'. Nam nhân trong thành rất phẫn nộ."
"Sao 'Trung Nhân Đài' lại đóng cửa?"
"Bẩm, nghe nói vì 'Tình ái chi thần'. Sau khi "Trung Nhân Đài" gỡ bỏ bảng hiệu, 'tình ái chi thần' và chúng nữ đã dọn đến đấy ở."
"Chẳng lẽ 'tình ái chi thần' đã khuất phục được Ấu Xảo? Thế thì mối thù của ta đã giải được rồi. Ha ha" Đạt Ma Nhĩ vừa nghĩ vừa cười.
"Ta ban một sắc dụ, tuyên bố 'tình ái chi thần' đã khuất phục được kỹ nữ Ấu Xảo. Từ giờ Ấu Xảo sẽ đi theo 'tình ái chi thần'. Nam nhân Thiên Trúc nào còn chống đối sẽ bị bắt giữ vào đại lao. Phái người đến bảo vệ Trung Nhân Đài."
"Tuân lệnh."

Sắc dụ ban xuống, đám nam nhân thúi hoắc không dám đến Trung Nhân Đài quấy nhiễu nữa. Một vài tên thì làm bù nhìn rơm viết 4 chữ "tình ái chi thần" rồi ngày đêm nguyền rủa. Vài tên khác thì sửa soạn lễ vật, chỉ chực thấy "tình ái chi thần" là xông đến dâng lễ vật, trổ tài vuốt mông ngựa, mong "tình ái chi thần" ban cho phép "dương cương chi vật". Một số tên khác thì lắc đầu đi đến kỹ viện khác. "Không có Ấu Xảo thì ta có A Nhĩ, A Tình, Khắc Mai, A Mộng. Đời thiếu gì kỹ nữ chứ."

...

Hi Bình vẫn đứng yên lặng trước cửa phòng A Lệ Tư Khắc. Trời đã sắp tối.
"A" Một thanh âm nữ nhi phát ra. Trong thanh âm ẩn chứa sự mệt mỏi pha lẫn niềm vui sướng.
Cửa phòng bật mở, A Lệ Tư Khắc bước ra. Trông nàng rất mệt mỏi, mặt tái nhợt đi, môi bạc thếch. Quần áo đầy mồ hôi, vô cùng bẩn thỉu.
Hi Bình giật mình khi thấy A Lệ Tư Khắc bước ra. Nhìn thấy bộ dạng thảm thương của A Lệ Tư Khắc, trong lòng Hi Bình dâng lên một sự thương cảm. "Nàng đã vì những người không quen biết mà chịu vất vả." Hi Bình thầm nghĩ. Sự khó chịu trước kia đã tan biến, thay vào đó là tấm lòng biết ơn vô bờ.
Hi Bình cất tiếng gọi:" A Lệ..." Lời chưa dứt thì A Lệ Tư Khắc đã loạng choạng ngã. Hi Bình vội vã lao đến đỡ A Lệ Tư Khắc. A Lệ Tư Khắc được Hi Bình ôm gọn vào lòng. Đôi tay cường tráng nâng đỡ cơ thể nàng. Đầu nàng ngả vào ngực Hi Bình.
"Dễ chịu quá." A Lệ Tư Khắc lẫm bẩm.
"A Lệ Tư Khắc tiểu thư." Hi Bình cất tiếng gọi. Khi cúi xuống đã thấy nàng ngủ từ lúc nào. Hi Bình bèn bế xốc nàng lên, đưa nàng vào một phòng khác, đặt nàng xuống giường, nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng.
"Nàng ta đã rất mệt." Hi Bình thầm nghĩ.

...

Ấu Xảo bước ra khỏi phòng, thấy Lệ Uyên đi tới bèn cất tiếng hỏi:
"Lệ Uyên, bên ngoài có chuyện gì không? Sao hôm trước ta thấy rất ồn ào?"
"Ấu Xảo tỷ tỷ, hôm kia có một đám nam nhân tụ tập đòi tỷ xuất hiện. Vài tên hung hãn xông vào liền bị đánh bay ra. Hôm qua cũng thấy bọn chúng tụ tập nhưng chỉ đứng hò hét thôi. Hôm nay tuyệt không thấy tên nào." Lệ Uyên trả lời.
"A. Bọn nam nhân thối phẫn nộ vì con đóng cửa Nhân Trung Đài đấy mà. Để sư phụ ra tiếp chúng, xem chúng có dám hảo hảo với ta không." Phụng Bối bước ra nói.
"Sư phụ, người không cần phải giết hết nam nhân trên thế gian này đâu. Lệ Uyên, sao hôm nay bọn chúng không kéo tới?" Ấu Xảo hỏi.
"Tỷ tỷ, nghe nói Đạt Ma Nhĩ hoàng đế đã ra sắc lệnh cấm tụ tập trước Nhân Trung Đài. Ngoài ra, trong thành đang dấy lên một tin đồn." Lệ Uyên trả lời.
"Tin đồn gì?"
"Tin đồn..." Lệ Uyên khẽ mỉm cười. "Tin đồn Ấu Xảo tỷ tỷ đã trở thành thê tử của 'tình ái chi thần', tin đồn 'tình ái chi thần' đã khuất phục được tỷ tỷ, hi hi."
Ấu Xảo đỏ mặt, còn Phụng Bối không nói gì. Đệ tử đã thừa nhận thì sư phụ còn biết nói gì nữa đây.

Lúc đấy, Hi Bình bước đến.
"Ấu Xảo, mặt nàng hơi đỏ đấy. Nàng tận lực vì Băng Băng, ta thật không biết lấy gì cảm ơn nàng." Hi Bình nói.
"Lấy thân đền... A a a..." Phụng Bối nói chưa dứt lời thì một cơn đau ở hông kéo đến.
Hi Bình nhìn thấy cũng thoáng mỉm cười ngượng ngùng. Mấy ngày gần đây, Hi Bình thấy biểu hiện của Ấu Xảo không bình thường. Hi Bình đến thì nàng luống cuống, ngượng ngùng, biểu hiện như của thiếu nữ mới yêu vậy, thật vô cùng đáng yêu. Chỉ có điều, tâm trí Hi Bình không để ý đến việc trêu hoa. Chàng không muốn thu nạp thê tử khi nữ nhân của mình còn chưa biết sống chết ra sao.

"Phụng tiền bối, Ấu Xảo, Lệ Uyên, A Lệ Tư Khắc đã ra khỏi phòng rồi. Có điều nàng ấy rất mệt. Thuốc chắc đã chế xong, Băng Băng sắp được cứu rồi." Hi Bình tươi cười nói.
"Thuốc đã chế xong rồi sao?" Lãnh Tinh Oánh bước ra khỏi phòng, hồ hởi nói.
"Chúc mừng chúc mừng." Tam nữ cùng nói.
Hi Bình hồ hởi bước vào phòng.

...

"Băng Băng, nàng sắp được cứu rồi. Chúng ta sẽ vĩnh viễn bên nhau."

...

A Lệ Tư Khắc đã tỉnh dậy. Trước khi nàng ngất đi, nàng nhớ nàng đã ngã vào một nam nhân. Nam nhân có đôi tay rất cường tráng, có bộ ngực rất dễ chịu và có mùi hương rất quyến rũ.
"A". Mặt nàng bỗng đỏ bừng khi nghĩ đến người đó. "Sao có thể để hắn dễ dàng chiếm tiện nghi như vậy."
"A Lệ Tư Khắc, sao mặt muội đỏ bừng vậy?" Vưu Túy hỏi.
"Tư Khắc không sao, Tư Khắc không sao." A Lệ Tư Khắc chui vào trong chăn nói. "Xấu hổ quá, sao lại để người khác thấy mình trong bộ dạng này chứ." Nàng thầm nghĩ.
"A Lệ Tư Khắc, muội ăn chút cháo đi. Ta thấy muội rất yếu nhược." Lôi Phượng nói.
"Ừm" Nhắc đến ăn, một cơn đóii tràn đến tấn công nàng.
"Thuốc đã chế xong chưa?". Lôi Phương hỏi.
"Thuốc chế xong rồi Phượng tỷ à." Lúc trước khi A Lệ Tư Khắc đến thăm bệnh cho Lãnh Như Băng đã gặp qua một số nữ nhân của Hi Bình.
"Ta đi báo tin cho Hi Bình." Vưu Túy nói.
"Muội đi báo tin cho các nàng khác biết." Mộng Hương nói.

...

Tin vui nhanh chóng lan khắp Trung Nhân Đài. Chúng nữ vui mừng hồ hởi. Hi Bình cũng nhanh chóng đến nơi A Lệ Tư Khắc đang nghỉ.
"A Lệ Tư Khắc, nàng nói thuốc đã chế xong." Hi Bình vội vã bước vào phòng hỏi.
"A" A Lệ Tư Khắc bỗng đỏ bừng mặt, ấp úng nói khẽ:" Vâng."
"A... không phải thế chứ, sao nữ nhân nào thấy ta cũng đỏ bừng mặt vậy. Chẳng lẽ nàng ta cũng giống Ấu Xảo, thích ta rồi sao. Ta thật là có mị lực rất lớn mà." Hi Bình thầm nghĩ.
Hi Bình liền tiến đến gần A Lệ Tư Khắc nói khẽ:" Chuyện nàng ngã vào ta, ta sẽ không nói cho ai biết đâu. Chỉ có điều, mùi trên người nàng rất khó chịu, hắc hắc."
"A... xấu xa này." Quả thật, ba ngày ở trong phòng không mộc dục, lại ám nhiều hương liệu, cơ thể nàng phát ra một mùi rất khó chịu.
"Ha ha ha, mau đi lấy thuốc cứu Băng Băng thôi." Hi Bình tươi cười nói.
"Không được. Lúc này chưa thể cứu Băng tỷ được." A Lệ Tư Khắc giật mình vội nói.

Chương 18:Song tu trị thương

Nghe A Lệ Tư Khắc nói, Hi Bình quay lại hỏi:" A Lệ Tư Khắc, thuốc đã có, ta cũng sẵn sàng, sao lại chưa thể tiến hành?"
"Hi Bình" Nhìn thấy mục quang Hi Bình chăm chú nhìn mình, A Lệ Tư Khắc lại đỏ mặt cúi đầu. A Lệ Tư Khắc không còn gọi Hi Bình là Hi Bình huynh nữa, giọng nói lại ôn nhu chứng tỏ nàng đã dành cho Hi Bình chút ít tình cảm.
"A... sao phiền phức thế, lúc quan trọng thế này lại thế là sao." Hi Bình nhìn thần thái của A Lệ Tư Khắc lúc này thật không biết nên khóc hay nên cười.
"Hi Bình" A Lệ Tư Khắc ngập ngừng rồi nói:" Lần trước Tư Khắc có nói với chàng, thuốc và sự nỗ lực của chàng chỉ giúp giải khai được hàn khí của Địa Táng Hoàn, còn Băng tỷ có tỉnh dậy hay không lại phụ thuộc vào ý thức sinh tồn của nàng ý."
"Đúng là nàng có nói vậy. Nhưng ta tin Băng Băng sẽ tỉnh dậy. Nàng không thể bỏ ta mà đi được." Hi Bình trầm ngâm nói.
"Thật không thể nói trước được điều gì, nhưng có một cách để khơi dậy ý chí sinh tồn của Băng tỷ." A Lệ Tư Khắc nói, ánh mắt đầy tự tin.
"Thật sao? Thế thì quá tốt rồi, nàng hãy nói cho ta cách đó đi." Con mẹ nó chứ, nữ nhân này rất ưa sự dài dòng, sao không nói phắt ra cho rồi.

"Chàng biết song tu công pháp không?" A Lệ Tư Khắc nhìn Hi Bình, ánh mắt đầy hi vọng.
"Ta... không." Hi Bình buồn bã lắc đầu. A Lệ Tư Khắc cũng thể hiện sự thất vọng. "Dù sao, chúng ta cũng nên thử." Nàng cất lời an ủi. Nhỡ thất bại thì sao? Nhỡ... nàng thật không dám nghĩ tiếp.

"Thiếp có thể dạy chàng." Tiếng nói của Thủy Khiết Thu vang lên sau lưng Hi Bình. Hi vọng tưởng bị dập tắt lại được nhen nhúm lên.
"Môn phái của thiếp vốn luyện tập song tu công pháp. Dù phụ mẫu không dám chắc Khiết Thu sẽ được giải khai Tuyết Kình chi thân nhưng vẫn dạy Khiết Thu. Nay thiếp có thể đem những điều đó để chỉ cho chàng." Thủy Khiết Thu nói.
"Thật là quá tốt, Khiết Thu, cám ơn nàng." Hi Bình nhẹ nhàng tiến tới ôm lấy Khiết Thu.
"Được góp sức giúp Băng tỷ, Khiết Thu rất vui." Khiết Thu nhẹ nhàng nói.
"Hai người... hai người muốn song tu cũng xin đến nới khác, đừng làm phiền ta." A Lệ Tư Khắc nói, giọng phảng phất sự vui mừng cũng đượm chút buồn, chút ghen tỵ.
"A, không làm phiền A Lệ Tư Khắc tiểu thư nữa." Dứt lời Hi Bình kéo Khiết Thu đi chỗ khác, lựa đại một căn phòng chui vào.

"Hi Bình, song tu công pháp là môn công pháp rất có lợi cho người tu luyện. Nếu luyện tập công pháp này, cả nam nhân và nữ nhân đều có sự tiến bộ về mặt nội lực. Song tu cũng không đòi hỏi 2 bên đều phải biết công pháp, chỉ cần một người biết là đủ. Khi tu luyện, cũng chỉ cần một người điều khiển, người còn lại sẽ hưởng ứng theo."
"Song tu công pháp, nếu không cẩn thận sẽ chuyển thành thái bổ, chỉ có lợi cho người điều khiển, còn với người hưởng ứng theo lại rất có hại. Chàng phải nhớ kỹ điểm này. Bây giờ, thiếp sẽ nói cho chàng yếu quyết."
Khiết Thu thì thầm truyền âm cho Hi Bình, thật không hiểu họ nói những gì. Nếu ta mà biết chắc đã chẳng ngồi đây viết truyện mà đã đi song tu rồi. Tiếc thay tiếc thay...

"Bây giờ, thiếp sẽ làm người điều khiển, chàng hãy từ từ cảm nhận sự di chuyển của các luồng khí." Dứt lời, Khiết Thu nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của Hi Bình, rồi nhanh chóng tự mình thoát y.
Thấy thân thể lõa lồ xinh đẹp của Khiết Thu, tà tâm trong Hi Bình trỗi dậy, liền lao đến ôm ấp hôn hít nàng.
"Hi Bình, thiếp sẵn sàng rồi, đây là tu luyện chứ không phải hoan ái, chàng phải hết sức tập trung. Sau này, khi quen rồi thì bản thân cơ thể chàng sẽ tự thúc đẩy." Khiết Thu nhắc nhở.
Hi Bình nhẹ nhàng đẩy Khiết Thu xuống giường, chuẩn bị tiến nhập.
Khiết Thu lúc nãy bị Hi Bình hí lộng, tâm trí có chút hồ đồ, nay thấy Hi Bình định chủ động tiến vào liền vội vàng ngăn cản.
"Người điều khiển phải ở trên. Nam điều khiển thì nam trên nữ dưới. Nữ điều khiển thì nam dưới nữ trên." Khiết Thu nhẹ nhàng nói rồi đẩy Hi Bình ngã xuống giường.
Nàng chỉnh dương căn vào đúng mật đạo của mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Thần tình hai người xuất hiện sự thỏa mãn dễ chịu.
"Hi Bình, hãy cảm nhận luồng khí di chuyển." Khiết Thu nói.
Nàng từ từ vận khởi âm khí, dương khí trong Hi Bình cũng hưởng ứng theo. Âm khí dương khí giao hòa, tạo thành một luồng khí mới. Luồng khí này từ từ tiến vào người Hi Bình, đi một vòng rồi lại tiến vào người Khiết Thu, vận khởi một vòng vận chuyển khác.
Khiết Thu không ngừng nhấp nhổm, các giác thật vô cùng sung sướng. Luồng khí sau đó từ từ tách ra làm hai, mỗi nửa tiến vào một người, nhanh chóng biến mất.
Trong phút chốc, dường như tâm linh của hai người tương thông. Hai người đều cảm nhận được sự rên rỉ thỏa mãn của đối phương, cảm giác thỏa mãn tột cùng trong ý nghĩ.
Trước đây, Khiết Thu chỉ cảm nhận được tình yêu dào dạt Hi Bình dành cho mình mỗi khi tiến nhập, nay không chỉ cảm nhận thấy tình yêu đó mà còn cảm thấy được những ý nghĩ trong Hi Bình.
"Hi Bình, chàng nghe thiếp nói không." Khiết Thu thầm nghĩ
"Nàng cũng giống ta sao? Ta cũng cảm nhận được tâm linh của nàng." Hi Bình dùng ý nghĩ để hồi đáp.
"A... thiếp sướng... a...a..." Khiết Thu khẽ run rẩy, rồi toàn thân vô lực ngã xuống Hi Bình. Dù thân thể mệt mỏi nhưng tinh thần lại rất sảng khoái.

Cái này, có thể gọi là đỉnh cao của tình ái. Hai bên không chỉ hòa hợp về thể xác mà còn hòa hợp về tinh thần. Trước thì nữ nhân chỉ có thể cảm giác tình cảm Hi Bình dành cho mình, nay thì không chỉ cảm nhận được tình cảm mà còn có thể trò chuyện thông qua ý nghĩ. Thật sự là ngưỡng mộ, thật sự là thèm khát a.

"Khiết Thu, cám ơn nàng." Hi Bình nhẹ nhàng ôm lấy Khiết Thu, hít lấy từng mùi hương trên người nàng, hôn lên mái tóc mềm mại của nàng.

...

"Ta đã biết song tu công pháp, chúng ta có thể tiến hành chưa?" Hi Bình hỏi A Lệ Tư Khắc.
"Ai cùng ngươi tiến hành, ngươi hàm hồ gì đấy." A Lệ Tư Khắc cúi mặt xuống nói. Nàng muốn giấu bộ mặt đỏ ửng của mình.
"À, ta sai, ta lại chiếm tiện nghi của nàng rồi. Ý ta là bây giờ có thể cứu chữa cho Băng Băng được chưa." Hi Bình vội nhận lỗi nói.
"Bây giờ là ban ngày, dương khí đang thịnh, không phải là thời điểm thích hợp. Đêm nay, khi trời chuẩn bị sáng, chính là lúc âm khí và dương khí giao hòa, cũng là thời điểm để giải khai Băng ngâm. Hi vọng mọi chuyện thành công tốt đẹp." A Lệ Tư Khắc nói.
"Chắc chắn sẽ thành công. Ta bây giờ hoan ái cũng nữ nhân đều có thể thông qua tâm linh cùng nữ nhân trò chuyện. Thật là đỉnh cao của ái tình. Ta là đại tình thánh, ha ha." Hi Bình vô sỉ nói.
"Vô sỉ." A Lệ Tư Khắc hận không có khe nứt để chui xuống đất chốn. Nàng thật không chịu nổi nam nhân vô sỉ này.
Hi Bình định bước ra khỏi phòng thi A Lệ Tư Khắc bỗng hỏi:" Chàng nói khi hảo hảo có thể trò chuyện cùng nữ nhân thông qua tâm linh?"
"Chính vậy, cảm giác đó thật vô cùng sảng khoái. Nàng muốn thử không? Ha ha" Hi Bình cười nói.
"Dâm tặc cút đi." A Lệ Tư Khắc vớ lấy gối ném Hi Bình.
Hi Bình cũng vội cút ra ngoài. "Cảm giác khi phụ nữ nhi thật sướng, hắc hắc" Hi Bình mỉm cười đắc ý.

...

"Hi Bình, Ấu Xảo có vài lời muốn nói với chàng." Ấu Xảo cất tiếng gọi.
"Đã đến rồi sao, không cần phải tỏ tình sớm thế chứ." Hi Bình hắc hắc cười. Đây là lần đầu tiên Ấu Xảo chủ động bắt chuyện với Hi Bình, tất nhiên phải có ý nghĩa đặc biệt.
"Có chuyện gì vậy Xảo Xảo?" Hi Bình cất tiếng hỏi.
"Xảo Xảo, chàng gọi ta là Xảo Xảo. A..." Ấu Xảo đỏ mặt xấu hổ. 2 từ "Xảo Xảo nghe như hảo hảo vậy, thật là dễ nghe a... a..." Nàng thầm nghĩ, càng nghĩ càng xấu hổ.
"Xảo Xảo, nàng sao vậy, sao mặt đỏ bừng vậy, không lẽ nàng...?" Hi Bình cố tình trêu ghẹo.
"Ta, ta không sao." Ấu Xảo cúi gầm mặt, cúi thật thấp, hai tay ôm trước ngực, không khỏi xúc động.
"Sao lại là 'ta không sao', phải là 'Xảo Xảo không sao chứ'." Hi Bình lại trêu ghẹo. "Xảo Xảo, nói thật đi, có phải nàng có tâm tình gì cần bảy tỏ không? Có phải nàng đã yêu một nam nhân và cần ta tư vấn không? Ta là 'Đại tình thánh', tất nhiên có thể chỉ nàng vài chiêu rất lợi hại, ha ha."
"A... chàng... xấu xa..." A Lệ Tư Khắc thốt lên. Lúc này, nàng đã bị Hi Bình ôm gọn vào lòng. Miệng nói " xấu xa" nhưng tâm tư lại rất dễ chịu.
"Nàng yêu ta rồi đúng không?" Hi Bình bỗng hỏi.
"Ư... thiếp yêu chàng" Rất lâu, Ấu Xảo mới thốt lên được mấy tiếng đó. "Chàng không chê Xảo Xảo chứ?" Ấu Xảo bỗng hỏi. Trong lòng nàng xuất hiện những lo lắng, dù gì nàng cũng từng là kỹ nữ, qua tay rất nhiêu nam nhân.
"Có một nữ nhân xinh đẹp hiền hậu như nàng, sao ta lại không cần chứ? Nếu chê nàng thì ta là nam nhân ngu ngốc nhất thế gian. Nhưng rất tiếc... Hi Bình ta là đại thiên tài. ha ha" Hai tay Hi Bình đã mò xuống kiều đồn của Ấu Xảo, không ngừng nhào nặn.
"Đừng... Xảo Xảo muốn nói chuyện với chàng." Ấu Xảo đã dùng ngọc thủ gạt bỏ hai tay Hi Bình.

"Ta xin lỗi." Hi Bình nói, hai tay lại chuyển sang tấn công nơi khác.
"Thật sự rất xấu xa. Thiếp mặc kệ chàng." Ấu Xảo làm bộ hờn dỗi, muốn bỏ đi nhưng lại không thể phân khai, đành đứng im chịu trận.
"Thiếp đã từng qua tay rất nhiều nam nhân, nhưng Hi Bình, thiếp vẫn rất trong sạch. Thiếp không cho nam nhân nào phát tiết trong người thiếp cả. Dù không thuần khiết nhưng tâm linh thiếp rất trong sạch. Chàng là nam nhân đầu tiên của tâm linh thiếp và là nam nhân duy nhất được phát tiết trong người thiếp." Ấu Xảo nói một hồi, nói như sợ bị Hi Bình ngắt lời.
"Ai da... Hi Bình ta là loại người nào chứ. Ta đâu phải kẻ nhỏ nhen đi ghen tuông vớ vẩn. Ta không cần quan tâm quá khứ nàng thế nào, ta chỉ cần quan tâm giờ nàng có yêu ta không. Nếu nàng yêu ta thì cả đời này ta sẽ làm nàng hạnh phúc." Hi Bình nói.
"Xảo Xảo yêu chàng suốt đời." Ấu Xảo ôm lấy Hi Bình, tâm tư rất thoải mái, rất hạnh phúc.
"Ấu Xảo tỷ, thế còn Lệ Uyên thì sao? Tỷ đi đâu thì Lệ Uyên cũng đi theo." Tiếng Lệ Uyên vang lên.
"Vậy thì Uyên nhi cũng sẽ là nữ nhân của lão tử" Hi Bình quơ tay ôm lấy Lệ Uyên vào lòng. "Lão tử ta có thói quen đánh hoa đánh cả cụm, không bỏ sót ai bao giờ. hắc hắc."
Lệ Uyên vẫn là một thiếu nữ thuần khiết, bị Hi Bình ôm, bất ngờ đỏ mặt. Dẫu sao, nàng cũng sống trong thanh lâu đã lâu nên cũng không nghi kị việc nam nữ gần gũi, tư tưởng rất phóng khoáng.
"Xấu xa, chàng thật xấu xa." Hi Bình hứng chịu một trận phấn quyền.
"Ha ha, sau khi giải cứu Băng Băng, ta sẽ khuất phục hai nàng."
Có hai người lặng lẽ quan sát mà hí lộng vừa rồi. Dù không ở cạnh nhau nhưng hai người cũng chung một ý nghĩ "Dâm tặc." Chỉ có điều, một người thì hậm hực bỏ đi, một người lại đỏ mặt quay vào phòng.

Chương 19: Tình ái triền miên

Đã là giữa đêm. Hi Bình ngồi trong phòng Ấu Xảo, lặng lẽ chờ đợi thời gian trôi qua. Thuốc đã được mang đến, mọi thứ cũng đã sẵn sàng.
"Băng Băng, dù xảy ra chuyện gì, ta vẫn sẽ mãi bên nàng."

...

Chúng nữ đang tụ tập dưới đại sảnh Trung Nhân Đài.
"Liệu gã dâm tặc đó có làm được gì không?" Phụng Bối nói bâng quơ.
Lời vừa buông, hàng chục con mắt phẫn nộ chiếu vào nàng. Nếu không phải mấy ngày trước nàng tận lực truyền âm khí cho Như Băng, có lẽ chúng nữ đã xé xác nàng ra làm muôn mảnh rồi.
"Phụng tiền bối, gã dâm tặc đó mang trong người Cửu Dương Trọng Thể, lại đã biết song tu công pháp, chắc chắn thành công thôi." A Lệ Tư Khắc nói.
"Chàng nhất định thành công." Chúng nữ tin tưởng khẳng định.

...

Ấu Xảo phòng.
"Hi Bình, đã đến giờ rồi, hãy bắt đầu thôi." Một âm thanh nhẹ nhàng cất lên. Đó là A Lệ Tư Khắc, nàng vừa bước vào phòng.
Hi Bình tức khắc đứng dậy cởi quấn áo, A Lệ Tư Khắc vội la lên:" Dâm tặc, ngươi làm gì vậy, hãy đợi ta cho nàng uống thuốc đã."
Hi Bình ngẩn người ra không nói được câu nào. "Nữ tử này thật quá phiền hà." Hi Bình nhớ lại lần cứu nguy cho Thiên Phong song kiều, Hoa Tiểu Thiến đã đứng chứng kiến cảnh hoan ái đó suốt buổi. "Xem ra 'thần y' này cũng không hẳn là 'thầy thuốc giỏi' ".
A Lệ Tư Khắc tiến đến, ngọc thủ lấy từ trong áo ra một viên thuốc nhỏ màu hồng, khẽ đẩy nhẹ vào miệng Như Băng.
"Bây giờ làm gì?" Hi Bình hỏi.
"Hãy chờ thuốc tan, sao ngươi nóng vội vậy." A Lệ Tư Khắc nói.
"Ta muốn thấy lão bà của ta cười nói với ta chứ không phải như pho tượng thế này." Hi Bình trầm ngâm nói.
"Hứ, ta nghĩ ngươi đang mong được làm cái việc mà ngươi giỏi nhất." A Lệ Tư Khắc nói.
"Việc đó thì liên quan gì đến nàng. Dẫu sao, ta rất cảm ơn nàng đã tận lực vì Băng Băng. Ta không biết phải lấy gì báo đáp cho nàng." Hi Bình nói.
"Báo đáp, báo đáp... ngươi... ngươi... ngươi khi phụ ta rồi giờ nói báo đáp ta... ngươi... ngươi..." A Lệ Tư Khắc giận dỗi bỏ đi.
"Tiểu nữ này ăn dấm à, nữ nhân thật khó hiểu." Hi Bình nhanh chóng gạt bỏ mọi chuyện khác đi, vì lúc này, trong tâm trí Hi Bình, chỉ có Lãnh Như Băng mà thôi.
"Băng Băng, ta lại khi phụ nàng rồi."
Hi Bình nhẹ nhàng cởi bỏ y phục Như Băng. Những đường nét xinh đẹp hiện dần sau mỗi lớp áo. Một cơ thể băng thanh như ngọc hiện ra.
Hi Bình nhẹ đưa ma trảo vuốt ve thân thể nàng. "Lạnh quá." Cơ thể Lãnh Như Băng tỏa ra một lớp hàn khí lạnh lẽo.
Cửa phòng chợt mở, A Lệ Tư Khắc tiến vào phòng.
"Ta quên mất, thuốc phải sau một khắc mới có tác..." Lời chưa nói hết A Lệ Tư Khắc đã sững sờ nhìn cảnh tượng trước mặt. "A... a... dâm tặc... không ngờ người đã hạ thủ nhanh như vậy." Gương mặt xinh đẹp của A Lệ Tư Khắc đỏ bừng. Nàng vội quay lưng lại rồi nói:" Sau một khắc thuốc mới có tác dụng, ngươi cởi áo nàng sớm vậy nàng sẽ... lạnh đó." Sau đó A Lệ Tư Khắc vội vã bỏ đi. "Thật là ngượng chết người mất."

"Một khắc nữa, ta sẽ dùng thân thể của mình sưởi ấm cho nàng." Hi Bình nhẹ nhàng nắm xuống bên cạnh, đặt tay và nửa người lên người Như Băng.
"Thật giống năm xưa nhỉ, ta cũng ôm nàng để sưởi ấm cho nàng vậy." Hi Bình hồi tưởng.

Một khắc trôi thật nhanh, nhưng với Hi Bình lại tựa hồ hàng nằm trời vậy. Bao nhiêu ký ức xưa trở lại. Bất giác Hi Bình tự cười một mình.

Hi Bình bỗng cảm thấy ướt át. Hàn khí trong cơ thể Như Băng đang tan ra, thoát dần qua các lỗ khí. "Thuốc đã có tác dụng". Hi Bình vội lấy khăn mềm lau nhẹ đi lớp nước trên người nàng, từng chỗ từng chỗ một. Cơ thể Như Băng mềm ra.
Hi Bình nhanh chóng cởi bỏ quần áo, ma trảo bắt đầu vuốt ve làn da Lãnh Như Băng. Hi Bình cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi nàng. "Môi nàng vẫn còn lạnh." Hôn kiểu này thật không có hứng thú. Môi Hi Bình chuyển xuống vùng cổ của Như Băng, ma trảo bắt đầu xoa bóp song nhũ.
Vẫn chưa có phản ứng gì, nhưng Hi Bình vẫn kiên trì tấn công. Đã không dưới 2 lần ma trảo lần mò xuống thảm cỏ mềm mại nhưng chỉ toàn gặp phải lớp cỏ già cứng ngắt. "Phải kiên trì, kiên trì". Hi Bình tự nhủ.
Cơ thể Như Băng bắt đầu nóng dần. Hi Bình cảm nhận được điều đó. "Làn da thật mềm mại, giống như cơ thể nàng hồi trước vậy". Ma trảo không ngừng tấn công song nhũ, chiếc lưỡi ma thuật cũng thỉnh thoảng mút nhẹ hạt nhũ châu. Hai hạt nhũ châu đã đỏ hồng lên, song nhũ cũng vươn cao đầy khiêu khích. "Bắt đầu phản ứng rồi." Trong lòng Hi Bình sung sướng dâng trào. Tiểu huynh đệ vươn ra hưởng ứng.
Môi Hi Bình tìm đến môi Lãnh Như Băng, lưỡi luồn vào trong khóe miệng. "Không có phản ứng! Nếu là hồi xưa, nàng đã đáp trả cuồng nhiệt rồi." Hi Bình chỉ biết cười buồn trong lòng.
Dẫu vậy, lưỡi của Hi Bình không ngừng khuấy động. Một luồng dương khí nhỏ bé từ miện Hi Bình truyền vào người Lãnh Như Băng.
Mặt Hi Bình bị một làn hơi thổi vào. Chàng suýt reo lên vì sung sướng. "Như Băng đã thở, nàng đã thở." Thực ra Như Băng vẫn thở, nhưng trước do hàn khí xâm chiếm nên nàng thở rất nhẹ, người ngoài không cảm nhận được.
"Thịch, thịch, thịch..." Hi Bình vội áp tai lên ngực Như Băng. Tim nàng đã đập. Đập rất đều.
Hi Bình vội vàng đưa ma trảo thám hiểm mật động. Ngọc thủ chạm phải một lớp cỏ mềm mại, ẩm ướt.
Vui mừng, sung sướng. Hi Bình bắt đầu trổ hết tài nghệ, từng điểm nhạy cảm trên người Như Băng không ngừng bị kích động.
Cứ như vậy, cứ như vậy. Sau nửa canh giờ hí lộng, cơ thể Như Băng đã nóng bừng. Hơi thở của nàng trở nên gấp gáp, gấp gáp.
Lúc này, chiếc lưỡi của Hi Bình đang tiến vào thám hiểm động hoa. Hai tay nhẹ nhàng mở cánh hoa, chiếc lưỡi đánh nhẹ lên đầu nhụy, rồi mạnh bạo tiến vào trong động hoa, không ngừng khuấy động.
Một đợt nước ấm áp tràn ra. Hi Bình nuốt gọn.
"Đã đến lúc rồi, đã đến lúc rồi."
Hi Bình nhẹ nhàng ngồi dậy, chỉnh tư thế. Chàng đặt 2 chân của Như Băng lên vai mình, dùng tay tìm đường cho tiểu huynh đệ, nhẹ nhàng tiến vào.
Trường thương nhập động, một luồng dương khí từ dương căn của Hi Bình nhẹ nhàng tiến vào thân thể Như Băng. Âm khí trong người Như Băng liền phản ứng, tiến tới luồng dương khí. Hai luồng âm dương gặp nhau, hòa quyện với nhau, tạo ra một luồng nhiệt lượng. Hi Bình nhẹ nhàng điều luồng khí mới đó đi khắp cơ thể Như Băng, rồi lại vận chuyển qua cơ thể mình trước khí trở lại mật động. Cảm giác thoải mái xuất hiện. Trường thương của Hi Bình không ngừng tấn công. Tấn công, thoái lui, tấn công, thoái lui... từng nhịp từng nhịp một. Từng tâm tư tình cảm của Hi Bình truyền vào Như Băng sau mỗi lần tiến công. Cứ thế, cứ thế...

...

Hi Bình bỗng thấy mình lơ lửng, lơ lửng, ở một nơi trắng xóa, lạnh lẽo. "Ta đang mơ sao, đây là chốn nào."
Bàn chân Hi Bình đáp xuống một vùng đất trắng. Hi Bình bỗng nhận ra toàn thân mình đang lõa lồ. "Kệ chứ, ta lõa thể nhiều rồi. Nếu nơi đây có người sống thì nên để họ chiêm ngưỡng cơ thể tuyệt mỹ của ta."
Hi Bình cứ đi, đi mãi. Đôi chân chàng không thể tự chủ. Cơ thể chàng như bị kéo đi vậy.
Hi Bình không biết mình đã đi bao lâu, chỉ thấy phía trước càng ngày càng lạnh lẽo. Cơ thể Hi Bình tỏa ra một luồng khí nóng, xua đi sự lạnh lẽo đấy.
Hi Bình bỗng nhìn thấy một khối cầu, một khối cầu màu đen. Khí lạnh từ đấy tỏa ra không ngừng. Bên dưới khối cẩu có một mỹ nữ tuyệt sắc nghiêng nước nghiên thành đang nằm ngủ.
"Băng Băng." Hi Bình thốt lên, đúng là Băng Băng rồi. Nàng nằm đó, khuôn mặt lạnh lùng toát lên vẻ đẹp hớp hồn.
Hi Bình vội vàng chạy lại. Bất chợt, chàng cảm thấy hàn khí ngày càng mạnh. Rất lạnh, rất lạnh. Cái lạnh khiến cơ thể chàng run rẩy. Hi Bình vẫn tiến đến, từng bước, từng bước. "Chỉ cần được gặp Băng Băng, dù có chết ta vẫn cứ tiến."
Đôi chân Hi Bình như bị đông cứng, tóc chàng bám đầy tuyết, nước mũi chảy ra lập tức bị đóng băng.
Từng bước, từng bước.
Cuối cùng, Hi Bình cũng tiến đến bên cạnh Như Băng.

Hi Bình đưa tay như muốn nắm lấy tay nàng. Cơ thể chàng đã gần như đông cứng.
"Cố chút thôi, cố chút thôi... sắp chạm được nàng rồi."
Hàn khí tỏa ra càng mạnh. Cơ thể Hi Bình như bị băng xâm chiếm, đông cứng từng bộ phận. Trong giây phút cuối, tâm can Hi Bình gào thét, thét lên 2 tiếng thôi, 2 tiếng cuối cùng mà Hi Bình muốn nói.

"Như... Băng..." Hi Bình đã đóng băng hoàn toàn.
"Ta đã thành một khối băng sao. Ta thực thành một khối băng sao?

"Hi... Bình..." Một âm thanh ôn nhu ẩn chứa sự lo lắng vang lên.
"Tai ta nghe nhầm chăng, hình như có ai gọi ta đó."
"Hi... Bình..." Âm thanh ôn nhu giờ ẩn chứa sự thổn thức. Một mỹ nữ ôm lấy Hi Bình. Trong tâm linh, Hi Bình cảm thấy nàng đang khóc, từng giọt nước mắt đang chảy trên bức tượng băng Hi Bình.

Khối cầu đen tan dần, khí lạnh biến mất. Mỹ nữ đang ngủ cũng biên mất. Chỉ còn lại nơi đó, một mỹ nữ xinh đẹp đang ôm một bức tượng băng nam nhân lõa thể.
Từng giọt nước mắt trên người mỹ nữ tuôn rơi.
Lạ thay, dường như bức tượng băng cũng đang khóc. Từ khóe mặt xuất hiện một hàng lệ. Nước mắt của mỹ nữ hòa với nước mắt của bức tượng.
Lóe sáng. Một ánh sáng chói lọi phát ra. Lớp băng tan dần. Cơ thể tráng kiện của Hi Bình hiện ra. Ánh nắng xuất hiện. Màu vàng của nắng đang chiếu rọi trên cơ thể 2 người.
"Băng Băng."
"Hi Bình."
Như Băng trao cho Hi Bình một nụ hôn mãnh liệt. Hi Bình nhiệt liệt đáp trả. Thời gian như ngừng lại, vạn vật như đứng yên. Nơi đó, hai người đang hôn nhau, say đắm.

"Băng Băng, nàng đã cứu ta." Hi Bình nói, song thủ xiết chặt lấy Như Băng.
"Không, chính chàng đã cứu thiếp. Tình yêu của chàng đã đánh thức thiếp." Lãnh Như Băng nói, đôi mắt ẩn chứa ngàn vạn thâm tình.
"Ta đã cứu nàng ư?" Hi Bình ngạc nhiên hỏi.
"Đúng vậy, nơi đây chính là tâm linh thiếp. Thiếp cứ nghĩ mình đã ngủ say, nhưng khi nghe tiếng chàng gọi tên thiếp, thiếp không thể ngủ tiếp được nữa."
"A... thật kỳ diệu.". "Ta muốn ở bên nàng mãi mãi" Hi Bình ôm chặt lấy Như Băng. Cơ thể hai người đang bay lên, bay lên, bay cao, cao mãi.

...

"Ư... ư... ư..." Một thanh âm rên rỉ cất lên, thanh âm đầy dục vọng.
Hi Bình sực tỉnh. "Mọi điều xảy ra như là giấc mộng vậy." Hi Bình thầm nghĩ.
"Đó là thực, không là mơ." Lãnh Như Băng nói.
"Băng Băng?" Hi Bình giật mình. Chàng cảm thấy mật đạo của nàng đang không ngừng co bóp. Hi Bình vội mở mắt, cơ thể Như Băng đang không ngừng uốn éo, đầy khiêu khích, đầy dục vọng.
"Băng Băng..." Hi Bình nói lớn.
"Hi Bình..." Môi Như Băng khẽ mấp máy.
Lòng Hi Bình tràn ngập sung sướng, sự sung sướng tạo ra một cỗ nhiệt lượng mạnh mẽ nơi sống lưng chàng. Lưng không ngừng đưa đẩy, tiểu huynh đệ tấn công càng lúc càng mạnh.
Như Băng rên rĩ:" Hi...Bình... mạnh nữa lên... thiếp... muốn" Hơi thở của Như Băng đứt quãng, nàng không ngừng rên rỉ.
Lãnh Như Băng đã hồi tỉnh. Thật tuyệt vời.

Chúng nữ nghe thấy tiếng Hi Bình hét lên, vội vàng chạy lên phòng Ấu Xảo. Cửa phòng bật mở, một cảnh tượng xấu hổ đập vào mắt các nàng.
Nam nhân cường tráng không ngừng tấn công mỹ nữ xinh đẹp.
Mỹ nữ lại uốn éo rên rỉ không ngừng, nàng rất thích thú, rất thỏa mãn.

Chúng nữ sung sướng, Như Băng đã hồi sinh. Các nàng muốn reo lên ầm ĩ.
"Hãy để họ bên nhau." Ai đó lên tiếng. Chúng nữ vội nhén nịn, các nàng chạy vội xuống Đại sảnh đường, để có thể hò hét, để có thể vui cười.

Trời cũng đã sáng, cuộc chiến giữa Hi Bình và Như Băng cũng sắp kết thúc. Hai người đều rất hạnh phúc, rất sung sướng.

Còn chúng nữ, một số thì tươi cười, một số thì rơi lệ, những giọt lệ sung sướng.

Đêm đã qua, ngày mai trời lại sáng.

Chương 20: Cố sự

Trung Nhân Đài. Chúng nữ đang tất bật chuẩn bị cho bữa tiệc mừng Như Băng thức dậy.
"Như Băng đã dậy chưa?" Vưu Túy hỏi
"Hình như mới ngủ được một lúc." Vạn Diệu đáp lời.
Cuộc đại chiến giữa Như Băng và Hi Bình bắt đầu kịch liệt khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện. A... cứ để họ tận hưởng dư vị đó đã.

...

Đã quá trưa, tiệc cũng đã chuẩn bị xong. Thức ăn đã được dọn. Chúng nữ đều đang háo hức chờ đợi. Có điều nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện. Chẳng lẽ vẫn còn đang ôm nhau ngủ sao... A... a...
"Phượng tỷ, sao họ lâu xuống thế." Ái Vũ không chờ được nữa, đã cất tiếng hỏi.
"Lúc nãy ta đã gọi Như Băng và Hi Bình dậy rồi. Như Băng nói muốn tắm rửa cho sạch. Chắc hai người đang loan phượng trong phòng tắm." Lôi Phượng nói, mặt thoáng ửng hồng.
Chúng nữ đều bật cười. Chỉ có A Lệ Tư Khắc thì đỏ mặt cúi xuống, còn Phụng Bối khẽ mắng " dâm tặc".

Cửa bật mở, Hi Bình bước vào phòng. Trên tay Hi Bình là một mỹ nữ xinh đẹp băng lãnh, tất nhiên chính là Lãnh Như Băng. Có điều Như Băng đang úp mặt trong ngực Hi Bình, xấu hổ không dám nhìn các tỷ muội của mình.

"Mĩ Mĩ tỷ tỷ, Tước nhi thắng cược rồi. Tước nhi đã bảo Băng tỷ không thể bước đi được mà." Tiểu Tước hồn nhiên nói.
Tất cả mọi người đều bật cười. Không khí thập phần vui vẻ.
Như Băng đánh yêu Hi Bình mấy cái, hờn dỗi nói:" Tất cả là tại chàng, xấu xa."
Hi Bình giả bộ nghiêm nét mặt nói:" Ai còn cười Băng Băng ta sẽ làm cho người đó nằm yên trên giường 3 ngày."
Chúng nữ lại cười ồ lên, như thể ai cũng muốn được như thế. Vẫn như cũ, Phụng Bối thốt lên 2 từ :" Dâm tặc" còn A Lệ Tư Khắc thì đỏ mặt cúi xuống.

Bữa tiệc vui vẻ diễn ra. Đã mấy lần Hi Bình cao hứng đề nghị được hát nhưng hết bị Mộng Hương véo tai lại bị Lôi Phượng dọa nạt, bị Thủy Khiết Thu bịt mồm, bộ dạng thật hết sức thảm thương. Thương thay cho ca thần không thể cất ca tiếng hát. Đáng thương đáng thương... mà cũng đáng mừng đáng mừng...

Rượu được vài tuần, Hi Bình thấy Ấu Xảo mấy lần liếc mắt nhìn mình bèn nhớ ra một chuyện. Chàng cầm chén rượu đứng dậy nói.
"Bữa tiệc hôm nay để mừng Như Băng trở lại với chúng ta. Việc các nàng làm khiến lão công thập phần cao hứng, thập phần cảm động. Trải qua cố sự này, tình cảm phu thê chúng ta càng thêm gắn bó. Nhân việc mừng này, ta cũng xin thông báo với các nàng 2 tin vui."
"Tin vui thứ nhất, Như Băng đã hoài thai. Sau 9 tháng nữa sẽ có một tiểu oa oa khỏe mạnh ra đời."

"Ồ..." Chúng nữ đều đồng thanh ngạc nhiên. Nhanh như vậy sao, Như Băng vừa tỉnh dậy đã bị làm cho hoài thai rồi. Nam nhân này thật quá đáng sợ. Lãnh Như Băng khuôn mặt đỏ bừng nói:" Tại chàng đó, người ta vừa mới khỏi bệnh đã phải mang nhi tử của chàng rồi. Không biết tiểu nhi tử trong bụng nên buồn hay vui đây."

"Ha ha..." Hi Bình cười khả ố." Sau này, ta sẽ làm cho các nàng hoài thai hết. Về Trung nguyên lần này chúng ta phải cho ra một thế hệ tiểu oa oa mới, hắc hắc."
"Xì", "Xấu xa", "Phối đản", "Ai thèm sinh nhi tử cho ngươi chứ" hàng loạt âm thanh kiều mị vang lên. Trong đó lại còn có "Thiếp muốn ngay bây giờ." Thốt ra được lời này cũng chỉ có Phỉ Sa mà thôi.
Hi Bình như bị lạc vào giữa vườn hoa, chỉ biết ngửa mặt cười sướng.

"Tin mừng thứ hai, chính là các nàng đã có thêm một, à hai tỷ muội mới." Ấu Xảo và Lệ Uyên e thẹn cúi xuống. Còn tim của A Lệ Tư Khắc như nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt nàng cũng đỏ bừng, không hiểu nàng đang nghĩ chuyện gì.

"Đó là Xảo Xảo và Lệ Uyên. 2 nàng hãy ra đây." Lời vừa dứt Hi Bình đã chủ động tiến tới dẫn hai mỹ nữ ra.
Chúng nữ cùng ồ lên thích thú. Mấy ngày qua, các nàng đều có hảo cảm với Ấu Xảo và Lệ Uyên. Những gì Ấu Xảo làm với Như Băng đều khiến chúng nữ thập phần cảm động. Màn chào hỏi làm quen nhanh chóng diễn ra. Hai nàng cũng rất tự nhiên hòa nhập vào với chúng nữ.
Trong đại sảnh, trong ngày đáng vui mừng này lại có một người đang đau khổ. Khi thấy Hi Bình dắt Ấu Xảo và Lệ Uyên tiến ra, trong tâm nàng toát lên một nỗi buồn bã chán chường.

Cười cười nói nói một lúc, Hi Bình liền quay sang Phụng Bối và A Lệ Tư Khắc, chắp tay thi lễ.
"Phụng tiền bối và A Lệ Tư Khắc tiểu thư, công lao của hai người đối với phu thê chúng ta thật cao như núi. Hi Bình xin vái hai người một lễ." Nói đoạn Hi Bình vái dài một cái rồi nói tiếp:" Hi Bình chỉ là kẻ quê mùa, không biết lấy gì đền đáp hai người. Nhị vị mỹ nữ có yêu cầu gì xin cứ nói, nếu Hi Bình làm được sẽ cố hết sức làm."

"A... dâm tặc này không ngờ cũng có thể nói được những lời như vậy. Nam nhân thiên hạ tuy toàn kẻ thúi hoắc nhưng tên Hi Bình này thúi một cách đặc biệt." Phụng Bối thầm nghĩ, miệng cất lời đáp:" Hi Bình, chỉ cần ngươi chăm sóc Ấu Xảo thật tốt là ta mãn nguyện rồi."
Ấu Xảo đỏ mặt, còn A Lệ Tư Khắc thì uất đến tận cổ. Nàng thật hết sức cố gắng để không bật khóc.

"Việc này, Hi Bình có thể đảm bảo với người rằng, Xảo Xảo sẽ sống rất hạnh phúc. Nữ nhân của ta ở bên ta đều rất thỏa mãn."
"Mặt dày", "Xấu xa", "Vô sỉ"... hàng loạt lời ong bướm lại tấn công trêu ghẹo Hi Bình.
Hi Bình chỉ biết lắc đầu cười khổ rồi quay sang A Lệ Tư Khắc nói:" A Lệ Tư Khắc tiểu thư, tiểu thư có yêu cầu gì không?"

A Lệ Tư Khắc đã không thể chịu nổi. Hai tiếng "tiểu thư" như nhát dao cứa vào lòng nàng. Ngọc châu tuôn rời trên gò má xinh đẹp. Sao hắn lại vô tình vậy, sao hắn có thể nói như vậy. Hắn đã khi phụ ta rồi, ta cũng đã nhìn thấy thân thể hắn rồi, sao hắn nói với ta như người dưng nước lạ vậy. Nàng vừa khóc, vừa tức tưởi nói:" Ta... ta chỉ là kẻ sống trong xó núi... ta... ta đâu dám... ta đâu xứng..." Uất hận. "Ta hận ngươi..." A Lệ Tư Khắc đứng dậy bỏ chạy.

Hi Bình sững sờ. Hơn nửa chúng nữ cũng sững sờ. Chỉ có Lôi Phượng là hiểu chuyện gì đang diễn ra. Lãnh Như Băng cũng vậy.
"Chàng, tất cả là tại chàng." Lôi Phương lấy ngón tay di vào trán Hi Bình.
"Tại ta sao? Ta làm gì sai nào?" Hi Bình ngạc nhiên nói.
"Đừng có chối, không tại chàng thì tại ai." Lôi Phượng nói tiếp.
Vương Ngọc Phân thở dài một tiếng, nói:" Ta xem nàng ta thích chàng rồi. Chàng tính sao đây."
A... nguyên lai là như vậy.
"Tính sao? ta biết làm gì bây giờ?" Hi Bình si ngốc hỏi.

"Làm cái việc mà chàng giỏi nhất ấy." Lãnh Như Băng nói, trên mặt xuất hiện nét tiếu ý.
"Việc ta giỏi nhất? Nàng muốn ta hát hay muốn ta đánh quyền trước mắt nàng ta sao?" Nếu hỏi ai là kẻ ngốc nhất thế gian, tất cả sẽ đều chỉ vào Hi Bình.

Lãnh Như Băng mỉm cười thì thầm vào tai Hi Bình hai tiếng. Hi Bình nghe thấy mắt sáng rực lên, miệng nở nụ cười gian tà.
"Xảo Xảo, Lệ Uyên, hai nàng ở lại bồi tiếp các nàng ấy. Nay ta có chút chuyện phải đi gấp. Đêm nay ta sẽ bồi tiếp hai nàng."
Gương mặt mỹ miều của hai nàng thoáng hồng lên, không biết do rượu hay do tình nữa.

...

Trung Nguyên. Một bóng người đang lê lết đến trước cửa cung điện của hoàng thượng. Đó là một nữ nhân. Tóc nàng rối bù, quần áo toàn máu. Mắt nàng toát lên một cái nhìn đấy quý phái nhưng cũng ẩn chứa sự tuyệt vọng. "Hoàng thượng, mau đưa ta tới gặp hoàng thượng." Nàng dốc hết sức nói với hai đới đao thị vệ đứng trước cửa cung điện.
Nhìn thấy dáng hình tiểu tụy của nàng, hai vị đới đao thị vệ động tâm. Đúng lúc ấy, Thường công công tình cờ đi ngang qua.
"Thường công công" Nhất Đao, một trong hai vị đới đao thị vệ lên tiếng.
"Nhất Đao, có việc gì vậy?" Giọng nói the thé của Thường công công cất lên.

"Thường công công, có một nữ nhân bị trọng thương ở ngoài cửa cung điện, nàng ta cất lời muốn gặp hoàng thượng. Phiền công công bẩm với hoàng thượng vài lời." Nhất Đao nói.
"Hoàng thượng có rất nhiều nữ nhân. Người sẽ không nạp thêm phi tử đâu." Thường công công làm bộ nói.
"Thường công công, xin hãy chiều cố." Nhất Đao dứt lời, một đĩnh bạc lóe sáng đã được dúi vào tay Thường công công.
"Nhất Đao à, việc này rất khó, nhưng ta sẽ tận tâm giúp ngài." Giọng nói buồn nôn của Thường công công lại cất lên.
"Mong ngài chiếu cố cho." Nhất Đao nói, lòng thầm khinh bỉ cái giống nam không ra nam, nữ không ra nữ.
"Hãy hỏi xem nàng ta tên là gì, để ta còn tiện bẩm báo với hoàng thượng." Thường công công nói.
Nhị Đao thấy vậy bèn hỏi:"Cô nương, người tên là gì?"
Nữ nhân cố sức thở ra 3 từ:" Mỹ Hạnh Tử."

Khi Mỹ Hạnh Tử tỉnh dậy, nàng thấy mình đang nằm trong một căn phòng nguy nga. Vết thương đã được băng bó, y phục đã được thay.
"Nàng đã tỉnh rồi." Hoàng hậu nói.
"Người là? Đây là đâu?" Mỹ Hạnh Tử hỏi.
"Đây là tẩm cung của ta, ta là đương kim hoàng hậu."
"Xin tha cho tiểu nữ thất lễ." Nhập gia tùy tục, Mỹ Hạnh Tử đã học không ít về tập tục Trung nguyên. Còn vì sao nàng lại chịu học thì... chắc là bởi một người.

"Hoàng thượng giá lâm." Một tên thái giám cất giọng nói.
Hoàng thượng đã bước vào phòng.
"Mỹ Hạnh Tử công chúa, nàng đã tỉnh rồi. Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Mỹ Hạnh Tử bật khóc nức nở. Nàng hồi tưởng.

Sau khi Đông Dương vương tử và Mỹ Hạnh Tử trở lại Đông Doanh, giới võ lâm Nhật Bản không tin những tinh anh trong vương triều lại bị một tên nam nhân Trung Nguyên đánh bại. Thù không trả được lại còn chuốc nhục vào người. Một số phần tử võ lâm nổi lên chống đối, cho rằng Đông Dương vương tử đã làm nhục giới võ lâm Đông Doanh.
Các chư hầu có dã tâm liền mua chuộc, lôi kéo các phần tử này. Cuộc nội chiến nổ ra.
Do các tinh anh đều đã chết tại Trung nguyên, thế lực của Đông Dương vương tử bị suy yếu rất nhiều. Sau 5 năm loạn lạc, Kinh Đô thất thủ, Đông Dương vương tử mất tích. Mỹ Hạnh Tử chạy trốn kẻ thù, nóng lòng muốn tìm viện binh tiếp ứng nhưng lại không thể hi vọng các chư hầu ở Đông Doanh. Nàng nhớ đến mối thâm tình giữa Đông Dương vương tử và hoàng đế trung nguyên nên tìm đường tới đây. Có điều trên đường đi liên tục bị truy sát. Thật may mắn nàng vẫn đến được hHoàng thành. Nàng cầu xin hoàng đế trung nguyên cử người đến giúp.

"Từ đây sang Đông Doanh phải qua Cao Ly, lại phải qua biển lớn. Trên thủy chiến, quân thiên triều so với quân Đông Doanh khác nào đem thỏ so với bầy lang sói. Không thể cử đại binh tiếp ứng được. Bất quá, có thể cử một người." Trong đầu hoàng thượng nhớ đến một người.
"Mỹ Hạnh Tử công chúa, nàng nghĩ xem ai có thể giúp nàng đây?"
Mỹ Hạnh Tử nhớ đến một người. Chỉ có điều, kẻ đấy đang thực hiện một mưu đồ xấu xa.

...

Hi Bình đã đến trước phòng A Lệ Tư Khắc.
"Ai?" Tiếng A Lệ Tư Khắc cất lên.
Hi Bình cười hắc hắc, mở cửa phòng bước vào.

Ai da... nếu Hi Bình biết trước tương lai, chắc chắn hắn sẽ không bước vào. Vì sắp tới, hắn sắp bị sỉ nhục, một nỗi nhục rất lớn đối với một nam nhân như hắn, hắc hắc.
<< Chương 8 > 13 | Chương 21 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 319

Return to top