Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Người Lớn >> Hoàng Hy Bình hậu truyện

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 14206 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Hoàng Hy Bình hậu truyện
wherelove

Chương 8 > 13
Chương 8: Hắc Phong sơn trại

Hắc Phong sơn cách đế đô Thiên Trúc khoảng 15 dặm về phía Tây. Nói là Hắc Phong sơn nhưng thực chất nơi này gồm 3 ngọn núi liên kết với nhau tạo nên một địa thế vô cùng hiểm yếu.
Đã từ lâu, Hắc Phong sơn là nơi trú ngụ của những kẻ cùng đường của xã hội. Những tên trộm cướp, giết người, những tử tù vượt ngục ở Thiên Trúc đều tụ tập về đây. Số phận thấp hèn khiến chúng liên kết lại với nhau hình thành các nhóm sơn tặc.
Thế lực của các nhóm sơn tặc không mạnh lại thường xuyên xảy ra xung đột tranh chấp giữa các nhóm nên chưa bao giờ chúng đe dọa được ai. Chỉ thỉnh thoảng xảy ra vài vụ trộm lương thực, cướp người đơn độc. Triều đình Thiên Trúc cũng không mấy để ý đến.
Một buổi chiều cách đây 10 năm, có bốn người khách đi ngang qua nơi đây.
"Mẹ kiếp, đường này do ta xây, núi này do ta làm, muốn qua đây mau mau nộp hết tiền bạc ra đây." Phỉ Khắc, trại chủ sơn trại Đại Kê, sơn trại có thực lực mạnh nhất ở Hắc Phong, thét lên.
Bốn lãng khách đó, gồm 3 nam nhân trẻ tuổi và một lão già quắc thước. 3 nam nhân đó, một kẻ dáng người to lớn mặt đầy sẹo, một kẻ thì người nhỏ bé mặt vô cùng tà ác, kẻ còn lại thì ra dáng vẻ thư sinh tay luôn phe phẩy quạt. Gã thư sinh quay sang hỏi lão già quắc thước:" Ân sư, chúng ta nên xử bọn cướp đường này thế nào?"
Lão già vuốt râu nói:" Chúng ta giờ đầy đã cùng đường, trước tiên hãy kiếm chỗ trú chân đã. Trước tiên có thể lên núi này làm sơn tặc vậy."
"Hảo a... chúng ta hãy lên núi này làm sơn tặc." Gã to lớn vỗ tay thích thú.
"Nhưng có một việc..." Gã thư sinh cất giọng trầm ngâm.
"Đại ca, ta hiểu ý đại ca rồi. Đại ca đã làm cái gì thì cũng đều phải đứng đầu. Đại ca không làm đại vương núi này thì ta quyết không lên núi." Gã người nhỏ bé nói lạnh lẽo.
"Giết tên đầu lĩnh." Gã thư sinh lạnh lùng nói.
Gã nhỏ bé có khuôn mặt tà ác vung đao xông lên. Phỉ Khắc thấy vậy hô tó:"Giết..."
Đám lâu la lập tức xông lên nhưng tuyệt nhiên không thấy hình bóng gã người nhỏ bé đâu nữa. Khi Phỉ Khắc còn đang ngạc nhiên thì một ánh sáng lóe lên. Y chỉ cảm thấy đầu mình lung lay dữ dội. Đó là cảm giác cuối cùng y cảm thấy.
Đám lâu la thấy cái đầu của trại chủ lăn lông lốc xuống đất, máu từ cổ hắn phụt lên, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.
Gã nhỏ bé đã đứng sau lưng ngựa lúc nào, thanh đao không vương một chút máu.
Gã thư sinh hét lên:" Theo thì sống, chống thì chết. Kẻ nào bỏ chạy thì nơi này là mồ chôn của hắn."
Tất cả đám lâu la liền bỏ vũ khí đầu dập xuống đất lạy lấy lạy để. Tiếp theo đó chúng giở mọi công phu vuốt mông ngựa ra để nịnh nọt đại vương mới. Thật toàn lời rắm thúi.
Tin tức Phỉ Khắc, trại chủ sơn trại Đại Kê bị giết làm kinh động tất cả các sơn trại khác. Cái chết của Đại Kê khiến chúng thấy vô cùng rùng rợn. Cao nhân phương nào có thể vô thanh vô tức chém bay đầu Phỉ Khắc ngay giữa đám lâu la. Bọn chúng không ngừng run sợ khi nghĩ mình là nạn nhân kế. Không ai rủ ai, bọn trại chủ các trại còn lại nhanh chóng đến đầu hàng những kẻ mới đến.
Từ đó, các nhóm sơn tặc trên núi Hắc Phong thống nhất, tạo thành một thế lực sơn tặc đáng sợ nơi đây.
Gã thư sinh tên là Lạp Phi Ưng, được phong gọi Đại Vương Hắc Phong trại. Gã to lớn tên là Lạp Phi Hổ được gọi là Nhị Vương. Gã nhỏ bé tên là Lạp Phi Báo, gọi là Tam Vương. 3 gã này vốn là con trai của một tài chủ giàu có ở Thiên Trúc. Cách đây hơn 20 năm, cha của chúng cứu được một nam nhân trung nguyên thân hình đầy máu, chính là lão già quắc thước luôn đi cùng chúng. Tạ ơn cứu mạng, lão già đã ở lại truyền dạy võ công cho 3 tên này. 10 năm sau, do bị hãm hại, cha của chúng bị quan phủ khép tội chết. Tài sản bị tịch thu. 3 người bọn chúng và lão già lưu lạc khắp nơi, không ngờ có ngày lại thành sơn trại đại vương.
Sau khi thâu tóm toàn bộ các thế lực ở núi Hắc Phong, Lạp Phi Ưng không ngừng đề ra các quy định trên núi Hắc Phong này.
Hắn hiểu rằng, nếu bây giờ gây sự chú ý với quan phủ thì không khác gì tự tìm đường chết. Hắn ra lệnh nghiêm cấm không được quấy nhiễu dân lành, chỉ được phép cướp từ các thương nhân, các lữ khách qua lại. Mặt khác, hắn không ngừng dạy võ công cho đám lâu la đồng thời tìm kiếm những kẻ cùng đường có năng lực để nâng cao thực lực cho sơn trại.
Hiểu được địa thế hiểm yếu của Hắc Phong sơn, hắn đã xây dựng một mặt lưới tình báo dày đặc, đảm bảo một con ruồi đi qua cũng không lọt, một tên lính quan phủ lên tham thính sẽ không có đường về.
Sau 5 năm phát triển, thế lực của Hắc Phong sơn đã rất mạnh. Tuy đế đô cách chúng không xa, nhưng chúng cũng không dám làm liều mà chỉ đánh cướp về phía Tây núi Hắc Phong. Triều đình đã vài lần cử quân đội đi đánh dẹp nhưng cũng chỉ dừng ở thế giằng co không tiêu diệt được tận gốc.
...
Mấy ngày trước, Lạp Phi Hùng, gã Nhị vương háo sắc nghe được tin báo ở đế đô có một đoàn mỹ nữ trung nguyên mới đến. Hắn bèn lĩnh xuất 100 tên lâu la, cải trang thành gánh xiếc hòng bắt cóc đám mỹ nhân này. Được sự giúp sức từ lão già cùng với kế đánh mê dược hoàn hảo, hắn đã bắt cóc thành công đám nữ nhân của Hi Bình. Hắn đang nghĩ đến cảnh tượng đêm nay khi 3 vị đại vương cùng hoan hảo thác loạn với đám mỹ nữ này. Trong lòng không thầm sung sướng, nước miếng chảy ròng ròng.
Khi hắn về tới núi Hắc Phong, ngay lập tức áp giải đám nữ nhân lên "Đại sảnh đường" rồi gọi lớn:"Đại ca, tam đệ, ta có rất nhiều mỹ nữ cho chúng ta thưởng lãm đây." Chúng nữ của Hi Bình lúc này phần nhiều đã tỉnh lại nhưng tay chân đã bị trói chặt, lại bị điểm huyệt chế trụ nên không thể làm được gì.
Lúc này trong phòng của Đại vương Lạp Phi Ưng đang diễn ra một cảnh cuồng hoan.
Hai nam nhân đang cùng tấn công mạnh mẽ một nữ nhân. Kẻ tấn công nữ nhân từ phía sau chính là Lạp Phi Ưng. Còn kẻ đang ôm đầu nữ nhân mà rên rỉ chính là Lạp Phi Báo. Nữ nhân này cũng không phải ai xa lạ mà là một người rất quen thuộc với Hi Bình.
Nghe thấy có mỹ nữ về, Lạp Phi Báo rút tiểu kê kê ra khỏi miệng nữ nhân, mặc vội quần áo chạy ra ngoài.
Lạp Phi Ưng thì đang gấp rút đẩy mạnh chinh phạt để ra thưởng lãm.
"Hảo hảo, toàn những mỹ nữ tuyệt sắc. Nhị ca đi chuyến này thật không uổng phí." Ánh mắt dâm tà của Lạp Phi Báo liếc nhìn những mỹ nữ, dãi chảy ra dòng dòng.
"Ta mà ra tay thì tất nhiên phải khác rồi. Ha ha" Lạp Phi Hùng cười ngất. "Lão đại đâu rồi, sao chưa ra đây?"
"Đại ca đang thỏa mạn con đãng phụ đó. Đại ca sắp xong rồi." Lạp Phi Báo cười hắc hắc nói. "Xem nào, bắt đầu từ ai trước đây."
Những tên đầu lĩnh trong sơn trại nghe thấy bắt được mỹ nữ liền tò mò kéo đến xem, hi vọng mình sẽ có phần.
Một đầu lĩnh trung niên khi thấy những mỹ nữ này, lúc đầu thấy ngờ ngợ, sau nhìn thấy Thủy Khiết Thu, Nguyên Chân, Phỉ Sa mấy người thì gương mặt tái mét. Hắn lao vội ra quỳ xuống dưới chân hai vị đại vương giọng cầu xin thảm thiết:" Nhị vị đại vương, tuyệt không thể chạm đến những mỹ nữ này. Tuyệt không thể động đến." Trong đầu hắn nhớ về hình bóng một nam nhân, kẻ mà chỉ nghĩ đến thôi đã đủ chết khiếp.
Lúc này, Lạp Phi Ưng cũng đã bước ra, tay còn đang ôm đãng phụ, ma trảo không ngừng xoa bóp, vừa đi vừa cười nói:" Đúng là những tuyệt sắc mỹ nữ. Sao lại không thể chạm đến được chứ?"
Đãng phụ khi nhìn về đám mỹ nữ kia, gương mặt tái xanh không kém gã đầu lĩnh trung niên, luôn mồm lẩm bẩm:"Không được chạm đến họ, khong được chạm đến họ." Dứt lời ả ngã ra, chân run cầm cập.
Trong lòng tam vị đại vương và đám đầu lĩnh vô cùng nghi hoặc không hiểu lý do gì khiến hai tên này sợ hãi đến vậy.

--------------------------------------------------------------------------------
Bay lên mà hỏi ông trời.
Lấy tiền cho gái có đòi được không?
Ông trời thấy vậy bảo rằng.
Tao chẳng đòi được huống chi là mày!

Thiệt là đáng thương


Đi một ngày đằng
Học một sàng khôn


36 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của darkangel198 vì cảm thấy "rất là hay": *xiao*xiao* (10-02-2009), 024688 (19-09-2008), 0oTXMo0 (19-09-2008), anhtrai03 (30-09-2008), bachucai (05-11-2008), badday02 (21-09-2008), bakala (18-09-2008), bothientai (29-09-2008), caytamxauxi (23-09-2008), CTHD278 (18-09-2008), duyson44kt3 (19-09-2008), goodluck_1810 (02-10-2008), hayhaykhong (24-09-2008), hoangthuongchia (18-09-2008), hoatamlang (20-09-2008), huu@dat (02-10-2008), lenhin (27-09-2008), long bảo bảo (20-09-2008), longnhatlamtang123 (11-07-2009), luckys (31-10-2008), maisieuam (18-09-2008), Ngao hong tran (14-10-2008), quachlac (18-09-2008), rocklina (21-09-2008), rongbattu99 (28-09-2008), S13 (04-10-2008), samuen (18-09-2008), Sky240490 (28-09-2008), tho_moc (04-10-2008), tj3udieu (02-10-2008), vinhah (18-09-2008), vocano (30-09-2008), vvn8121973 (25-09-2008), wandow (20-09-2008), yeumaibe (20-09-2008), zipxp (23-09-2008)

darkangel198
Thăm nhà
Gởi nhắn tin tới darkangel198
Tìm các bài viết của darkangel198

18-09-2008, 04:51 PM #9
darkangel198
Ác Quỷ




Bài viết: 469
Giới tính:
Tui ...
Tham gia từ: Apr 2008
Nơi Cư Ngụ: Hải Phòng
Tuổi: 20
Yahoo: longlaodai1989
Thanks: 42
Thanked 12,262 lần trong 410 bài
Quà tặng: [Tặng quà]

Tiền: 260




--------------------------------------------------------------------------------

Quyển 1. Thiên Trúc du ký
Tác giả: wherelove
Chương 9: Huyết tẩy Hắc Phong sơn (1)
Nguồn: hoanguyettaodan.org

Hi Bình gắt hỏi Ấu Xảo:" Rốt cuộc nữ nhân của ta đã xảy ra chuyện gì."
Thái độ của Hi Bình khiến Ấu Xảo có chút bực mình. Nhưng nàng cũng cảm nhận được sự quan tâm của Hi Bình đối với nữ nhân của hắn. Thật sự nàng chưa hề nhận được sự quan tâm này từ nam nhân nào cả. Tất cả nam nhân đến với nàng chỉ nhằm hảo sự kia. Nàng đáp lời:" Họ bị bọn sơn tặc núi Hắc Phong bắt đi."
Lời nàng vừa dứt, Hi Bình đã giật lấy Liệt Dương Chân Đao rồi vận dụng sức mạnh dã thú của mình cắm đầu chạy thẳng.
"Khinh công thật đáng sợ." Ấu Xảo thầm nghĩ. Nếu nàng biết đấy không phải là khinh công mà chỉ đơn thuần là chạy bộ thì không hiểu nàng còn khiếp sợ đến thế nào.
Nàng bỗng chợt tỉnh ra, quay lại hỏi nhị nữ:" Hắn biết đường đến Hắc Phong sơn chứ?"
Đường Tư và Lương Lệ Quỳnh cùng giật mình. Họ mới đến Thiên Trúc chưa lâu, lại chỉ quanh quẩn trong thành thì sao biết được Hắc Phong sơn ở đâu. Hai người cùng nói:" Mau đi thôi, chắc chàng không biết đường. Phiền cô nương mau dẫn đường." Thấy Ấu Xảo cầm Liệt Dương Chân Đao đến, nhị nữ tuyệt đối tin tưởng nàng ta nói thật. Người giữ Liệt Dương Chân Đao là Vưu Túy. Võ công của Vưu Túy thì không cần phải bàn. Nếu Vưu Túy đồng ý giao đao cho nàng ta thì hoàn toàn có thể tin được.
Ấu Xảo dậm chân tức tối: "Đúng là tên đại ngốc." Dứt lời nàng chuyển thân bay đi. Nhị nữ cũng đồng thời bám theo. Đi một vòng không thấy Hi Bình đâu, nàng phán đoán: " Có thể hắn đã biết đường đến Hắc Phong sơn rồi. Mau đi thôi."
"Mời cô nương dẫn đường." Nhị nữ cùng nói.

Lại nói đến Hi Bình. Sau khi cắm đầu chạy một hồi thì mới nhớ ra mình không biết đường đến Hắc Phong sơn. Chàng vớ đại một lão nông đi ngang qua gắt hỏi:" Lão già, mau nói cho lão tử biết núi Hắc Phong đi đường nào."
Có điều lão nông này là người Thiên Trúc, đâu hiểu tiếng Trung nguyên. Thêm bộ dạng khủng bố của Hi Bình chỉ khiến lão nông thêm khiếp sợ.
Chợt nhớ ra sự bất đồng ngôn ngữ, Hi Bình buông lão nông ra, rồi ngó quanh quất tìm kiếm một người. Thấy một đoàn người ra dáng thương nhân đi qua, Hi Bình lao ngay đến túm kẻ ăn mặc sang trọng nhất. "Con mẹ nó, lão tử đúng là thiên tài. Bọn thương nhân này không biết tiếng Trung nguyên thì lão tử nguyện làm con lừa."
"Con mẹ ngươi, mau nói cho lão tử biết đi đến Hắc Phong sơn đi đường nào." Hi Bình hét lên.
Thương nhân kia bỗng nhiên bị một nam nhân to lớn nhấc bổng lên, lại bị hét hỏi đường để Hắc Phong sơn thì trong lòng tái mét. Nên biết thương nhân đi qua Thiên Trúc chỉ cần nghe ba tiếng "Hắc Phong sơn" là tim đập chân run rồi. Hoảng sợ đến nữa ngày không thốt lên nổi câu nào.
Hi Bình lại gắt:" Con mẹ nó, người mà không nói ta cho phụ mẫu ngươi không nhận ra nổi mặt ngươi."
Thương nhân kia sợ đến vãi ra quần, mồm run rẩy nói:" Phía... Tây..." Do quá hoảng sợ, thương nhân này mồm nói phía Tây nhưng tay lại run rẩy chỉ về phía Nam thành.
Hi Bình vốn không tỉnh táo, vội lao theo ngay hướng thương nhân chỉ mà chạy đi. Thật là đã sai lại càng sai.
Hi Bình chạy đến hơn nửa ngày mà vẫn không thấy núi Hắc Phong. Thầm đang kêu bực thì bỗng thấy một đoàn người đi qua. Nghĩ nên dừng lại hỏi đường, Hi Bình bèn đứng lại hỏi:" Mau nói cho ta biết đường đến Hắc Phong sơn đi lối nào."
Trong đoàn người có người hiểu tiếng Trung nguyên bèn thét lên:" Giặc cướp nơi đâu sao dám đến đây."
"Con mẹ ngươi, ai là cướp, muốn nếm quyền của quyền vương ta hả?" Hi Bình tức khí chửi lại.
Bỗng trong kiệu một mỹ nữ bước ra, cất tiếng Trung nguyên hỏi:" Xin hỏi tráng sĩ, sao lại vô duyên vô cớ chặn đường chúng ta?"
Hi Bình tâm tư lúc này không dành để liệp diễm, lập tức nói ngay:" Ta hỏi đường đến Hắc Phong sơn mà các ngươi dám vu ta là cướp hả?"
"Con mẹ ngươi, hỏi đường đến Hắc Phong Sơn không là cướp thì cũng là tội phạm. Ngươi còn chối sao." gã gia nhân lúc nãy lại nói.
"Đại Trùng, im." Mỹ nữ khẽ quát. Đại Trùng tuyệt nhiên im bặt. Sau đó nàng nói tiếp:" Hắc Phong sơn nằm ở phía Tây đế đô. Còn chỗ này ở phía Nam đế đô. Tráng sĩ đã đi sai đường rồi. Nói rồi nàng chỉ tay về hướng đi đúng.
"Nàng không lừa ta chứ?" Hi Bình hỏi.
"Con mẹ ngươi, tiểu thư nhà chúng ta mà phải đi lừa bọn trộm cướp các ngươi ư." Đại Trùng gắt lên.
"Đại Trùng, vả vào miệng." Mỹ nữ quát. Sau đó nàng bước vào kiệu, ra lệnh cho gia nhân đi tiếp.
Hi Bình đành chuyển hướng lao theo hướng mỹ nữ chỉ. Trong lòng thầm rủa tên thương nhân chết tiệt.
Mỹ nữ thấy tốc độ kinh nhân của Hi Bình thầm thốt lên: " Thật là cường mãnh."
...
Hắc Phong sơn trại. Tâm trạng tam vị Đại Vương đang từ ngạc nhiên chuyển sang bực tức. Nhã hứng hưởng thụ mỹ nữ của chúng đã bị 2 kẻ thuộc hạ phá hỏng.
Lạc Phi Ưng quát:" Ám Long, Dương Y, nói cho ta biết, sao ta không thể chạm đến chúng."
Ám Long khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi, thảng thốt :" Ngàn vạn lần không thể chạm đến họ. Mỹ nữ nào đại vương cũng có thể hưởng thụ. Những nữ nhân của kẻ đó thì tuyệt không thể *****ng đến."
"Kẻ đó là kẻ nào?" Tam vị Đại Vương cùng hỏi.
Nghĩ đến kẻ đó, Ám Long không cất nổi lên lời. Cảm giác khủng bố hắn mang lại thật quá kinh hãi. Đối diện với hắn, Ám Long chỉ muốn bỏ chạy. Giống như khi đối diện với hắn ở Hoàng Thành vậy.
"Hắn không phải là người, hắn là dã nhân, là mãnh thú, là ma thần, là quỷ vương." Dương Y thốt lên.
5 năm trước, sau khi đại sự bất thành. Ám Long và Dương Y được tha chết, bèn chuồn khỏi trung nguyên trốn sang Thiên Trúc. Đi qua Hắc Phong sơn tình cờ gặp Lạp Phi Hùng và lão già quắc thước. Lạp Phi Hùng thầy Dương Y có nhan sắc bèn giở trò chiếm đoạt. Dương Y tuy là đãng phụ nhưng cũng không dễ để người khác khi phụ bèn chống trả lại. Thấy Ám Long và Dương Y cũng có bản lĩnh, lão già cất lời mời chúng lên Hắc Phong trại. Đang không chốn dung thân, Ám Long và Dương Y vui mừng hơn hở theo về Hắc Phong sơntraij. Từ đó Ám Long được phong làm đầu lĩnh, còn Dương Y trở thành món đồ chơi phát tiết của 3 anh em họ Lạp.
Lão già quắt thước vốn biết bản lĩnh của Ám Long và Dương Y, nay lại thấy chúng khi nhắc đến kẻ kia thì thập phần sợ hãi, bèn cũng có chút nghi kỵ.
Lão lên tiếng: "Tam vị Đại vương. Việc hảo sự này cứ từ từ hãy làm. Dù gì chúng cũng không chạy thoát khỏi tay ta. Cứ theo lời Ám Long và Dương Y thì địch nhân tất đang tới, lại có vẻ rất cường mãnh. Vậy hãy tạm nhốt đám nữ nhân này vào địa lao rồi chuẩn bị tiếp chiến với địch nhân."
"Ân sư đã dạy đồ đệ nào dám trái." Lạp Phi Ưng cất tiếng.
"Chúng bay, mau áp giải những mỹ nữ này vào địa lao. Nhớ chăm sóc cẩn thận." Lạp Phi Ưng ra lệnh.
"Tuyệt không được cởi trói. Trong đám này có vài kẻ võ công rất cao cường." Lão già quắc thước nhắc nhở.
Lạp Phi Hùng nhìn theo chúng nữ, đôi mắt dâm tà hiện lên. "Đại ca có thể nhẫn nhịn, chứ ta nhất định phải thâu hương, hắc hắc."

Ngay sau đó, Lạp Phi Ưng, Lạp Phi Hùng, Lạp Phi Báo cùng lão già vào phòng nghị luận cách chống địch.
"Địch nhân trước mắt không phải là quan binh. Địa thế hiểm yếu nơi đây tất sẽ không thể dụng được." Lạp Phi Báo cất tiếng trước.
"Tam đệ nói rất phải. Nhìn thần tình của Dương Y và Ám Long, có thể thấy địch nhân là cao thủ võ lâm." Lạp Phi Ưng nối tiếp.
"Đối với cao thủ võ lâm, nhiều người không giúp ích gì. Hãy tập trung những đầu lĩnh khá nhất lại rồi quyết chiến." Lạp Phi Hùng nói.
Lão già quắc thước trầm ngâm nói:" Tốt nhất hãy gọi Ám Long lại. Có thể chúng biết thực lực của địch nhân."
"Để ta đi gọi." Lạp Phi Hùng hớn hở nói. Đây đúng là cơ hội để hắn chuồn đi thâu hương.
"Nhị ca bệnh cũ tái phát. Hắc hắc" Lạp Phi Báo cười nói.
"Bản tính không đổi." Lão già quắc thước khẽ lắc đầu.

Lạp Phi Hùng sau khi ra lệnh cho Ám Long đến gặp Đại Vương thì bản thân y lặng lẽ tiến đến địa lao chuẩn bị công cuộc thâu hương.

Cùng thời gian đó, bộ mặt của Lạp Phi Ưng và Lạp Phi Báo liên tục biến đổi khi nghe Ám Long kể lại sự khủng bố của Hi Bình. Khuôn mặt lão già quắc thước thỉnh thoảng giật giật vài cái. " Lôi Kiếp Thần Đao và truyền nhân của Huyết Sát Chân Quân. Không ngờ lại có ngày phải đối mặt với những thứ đáng sợ đó." Trong thâm tâm lão, lão như đang hình dung số phận của mình sắp tới.

Lại nói cuộc thâu hương của Lạp Phi Hùng. Sau khi tiến vào địa lao, bị hoa mắt bởi chúng nữ xinh đẹp, hắn thật sự không biết bắt đầu từ ai.
Nhìn thấy Đại Ny hắn nói:" Gái Thiên Trúc qua tay ta đã nhiều. Ta thật không muốn nàng vào lúc này."
Hắn bỗng thấy Nguyên Chân và ngũ hoa bèn thốt lên:" Lão Thiên ơi, nữ nhân gì đây mà to lớn vậy. Ta phải thử qua tư vị các nàng trước mới được."
Chúng nữ ngoại trừ Đại Ny thật không hiểu hắn nói gì nhưng khi thấy hắn lôi Nguyên Linh ra. Chúng nữ thấy vậy thất kinh đều buông lời sỉ vả hắn. Nhưng hắn tuyệt đâu hiểu gì. Đang khi chuẩn bị hành sự thì bên ngoài có tiếng binh khí vọng vào. Lạp Phi Hùng thất kinh lao ra khỏi địa lao.
Lạp Phi Hùng vừa rời khỏi địa lao chưa lâu thì có một bóng ảnh lẻn vào địa lao.

Chương 9: Huyết tẩy Hắc Phong sơn (2)

Bụp." Một chùm pháo hiệu phát ra ở lưng chừng núi Hắc Phong.
Lạp Phi Ưng, Lạp Phi Báo và lão già quắc thước đang ngồi trong phòng nghị sự lập tức nhào ra cửa, tình hình vô cùng khẩn trương.
"Đến rồi, đã đến rồi." Lão già quắc thước lẩm bẩm.
"Không ngờ đến nhanh vậy." Lạp Phi Báo nói.
"Đến kẻ nào, giết kẻ ấy." Lạp Phi Ưng lạnh lùng nói.
Ám Long thì đã chuồn đi từ lúc nào.

Xa xa, có tiếng kêu la chém giết vọng lại.
"Đại vương, địch nhân kéo tới. Chúng có 1 nam 6 nữ. Chúng ra tay rất tàn ác, anh em chết rất thảm." Một tên lâu la chạy tới bẩm báo.
"Triệu gọi các đầu lĩnh, tập trung lâu la, chuẩn bị huyết chiến." Lạp Phi Ưng ra lệnh.

"Lão đại, có chuyện gì thế." Lạp Phi Hùng chạy ra, quần áo xộc xệch rất khó coi.
"Tên háo sắc này, ta tưởng ngươi còn đang chìm trong lạc thú chứ." Lạp Phi Ưng quát mắng.
"A, đám mỹ nữ đó quả rất xinh đẹp. Ta không cầm lòng được." Lạp Phi Hùng gật gù nói.
"Địch nhân tới trước cửa mà ngươi còn nằm dưới gấu quần đàn bà sao." Lạp Phi Ưng nhiếc mắng.
"Con mẹ nó, tới một thằng giết một thằng, tới hai thằng giết hai thằng, tới bao nhiêu lão nhị ta giết sạch."

Một thân ảnh mỹ miều nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt chúng. Trên người nàng toát ra khí lạnh ghê người, đôi mắt tràn đầy sát ý.
"Tuyệt sắc mỹ nữ." Lạp Phi Hùng thầm khen.
Lại một mỹ nữ nữa nhẹ nhàng đáp xuống. Lạp Phi Hùng lại buột mồm tán thưởng.
"Khinh công Minh Nguyệt Phong." Lão già quắc thước thầm giật mình. Không ngờ địch nhân là người Minh Nguyệt Phong.
Nguyên lão già này trước đây đã từng ở trung nguyên. Nhưng 40 năm trước, môn phái của lão bị địch nhân tàn sát, lão phải bỏ chạy sang Thiên Trúc sống. Không ngờ địch nhân đuổi cùng giết tận, may được Lạp trang chủ cứu thoát. Tuy thời gian hành tẩu ở trung nguyên chưa được 20 năm nhưng lão cũng biết không ít chuyện. Đặc biệt là về võ công Minh Nguyệt Phong và Huyết sát chân quân.
Tiếp đó, 4 thân ảnh mỹ miều khác lần lượt đáp xuống, người nào cũng tràn đầy sát khí.
"Thật.. thật là quá nhiều tuyệt sắc mỹ nữ. Lạp Phi Hùng ta không lôi các ngươi lên giường cưỡng gian thì không phải là nam nhân."
"Con mẹ ngươi, mau mau thả người ra." Một nam nhân dáng người to lớn thét lên.
"Là hắn sao? Cũng cường hãn đấy chứ." Lạc Phi Báo buột miệng.
"Có vẻ hắn không biết võ công." Lạp Phi Ưng nói tiếp.
"Không phải hắn, hắn không tạo được uy thế kinh người như Ám Long nói." Lão già thầm nghĩ.

"Mẹ kiếp, đến đây. Ta trước tiên sẽ giết ngươi, sau sẽ cưỡng gian đám nữ nhân của ngươi." Lạp Phi Hùng tiên tới gào thét.
Nam nhân cường hãn tức giận lao tới, vung quyền đấm Lạp Phi Hùng. Lạp Phi Hùng cưởi khẩy, tủng một chưởng đẩy hắn bay về phía sau. Cả người nam nhân cường hãn dội vào một cái cây, lập tức bất tỉnh nhân sự.
Nam nhân đó nguyên là Bố Lỗ Tư. Bỗ Lỗ Tư tuy vẻ ngoài cường hãn nhưng không biết võ công, tất không phải là đối thủ của Lạp Phi Hùng.
Nhìn Bố Lỗ Tư bị đánh bay, chúng nữ tuyệt không lộ cảm xúc gì, lạnh lùng tiến công.
Lão già quắc thước thầm nghĩ:" Có người của Minh Nguyệt Phong, 3 gã đồ đệ kia chưa chắc đánh lại, tất mình phải hạ ả trước." Ngay lập tức lão nhằm Mộng Hương tiến đánh.
Lãnh Như Băng đấu với Lạp Phi Báo. Vạn Diệu và Độc Cô Tuyết đấu với Lạp Phi Ưng. Vưu Túy và Lạc U Nhi đấu với Lạp Phi Hùng.
Lạp Phi Báo thân thủ nhanh nhẹn, thoắt ẩn thoắt hiện, định một chiêu tất sát đối phương. Không ngờ Lãnh Như Băng không hề tỏ ra e sợ, chỉ điềm nhiên đứng im, hàn khí không ngừng tỏa ra. Lạp Phi Báo lo sợ có ám khí hay độc khí, bèn thận trọng dừng lại không dám xuất thủ.
Thực ra Lãnh Như Băng đang vận khởi "hàn âm khí", từ từ xâm nhập vào Lạp Phi Báo. Nếu Lạp Phi Báo quyết đoán tấn công, nàng đã có thể gặp nguy hiểm. Nhưng chính sự lạnh lùng của nàng khiến cho đối phương phải e sợ, thật đây chính là bản lĩnh của Lãnh Như Băng!
Gần đấy, Vạn Diệu và Độc Cô Tuyết liên tục tấn công Lạp Phi Ưng. Lạp Phi Ưng chỉ dùng quạt gạt kiếm. Dáng vẻ rất ung dung tự tại.
Vưu Túy và Lạc U Nhi đang đẩy Lạp Phi Hùng vào thế khó. Gã không ngờ hai mỹ nữ tuyệt sắc lại ra tay tàn độc như vậy, chiêu nào cũng như muốn lại mạng gã. Nếu không phải gã có nội lực vô cùng thâm hậu thì chắc giờ đã tuyệt mạng rồi.
Trận chiến giữa Mộng Hương và lão già quắc thước là căng thẳng nhất. Chiêu đối chiêu, chưởng đối chưởng. Kiếm thuật của Minh Nguyệt Phong rất tinh diệu, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của Mộng Hương so với lão già kia lại không nhiều, hơn nữa, nội lực của lão cũng hơn hẳn nàng. Sau hơn 50 chiêu, Mộng Hương đã có vẻ yếu thế hơn.

Lãnh Như Băng đã vận khởi xong "hàn âm khí". Khí hàn dần xâm nhập vào đôi chân của Lạp Phi Báo, đẩy hắn vào trạng thái cương ngạnh, khiến tốc độ của hắn giảm đáng kể. Tuy vậy, Lãnh Như Băng cũng không chiếm được nhiều ưu thế.
Lúc này, Lạp Phi Ưng đã chuyển từ thế thủ sang thế công. Trong người hắn phát ra rất nhiều ám khí khiến Vạn Diệu và Độc Cô Tuyết thập phần nguy hiểm.
Vưu Túy và Lạc U Nhi hoàn toàn áp đảo Lạp Phi Hùng. Gã chỉ quanh co chống đỡ. Nhưng thân thể gã như kim cương bất hoại, cộng thêm nội lực thâm hậu khiến hắn không có tổn thương nào đáng kể.
Mộng Hương thì càng ngày càng bị ép.

Lúc này, đám đầu lĩnh và lũ lâu la cũng nhất loạt kéo đến. Lâu la tuy yếu kém nhưng rất đông. Đám đầu lĩnh đều có thể xếp vào hạng nhất lưu, nếu đem so với Thiên Phong song kiều, Lạc Lộ, Lạc Diệp, Dã Mân Côi thì thực lực không chênh lệch lặp.
Lục nữ nhanh chóng bị bực lui, đẩy vào tuyệt cảnh.

Bỗng từ bên trong vang lên tiếng la hét. Vài tiếng kêu thảm thiết của đám lâu la vang lên. Chiến trường xuất hiện thêm các mỹ nữ anh hùng, gương mặt tràn đầy sự phẫn nộ.

Sao chúng nữ bị giam cầm lại thoát ra được địa lao? Nguyên lai khi Lạp Phi Hùng ra khỏi địa lao thì có một thân ảnh đột nhập vào. Phỉ Sa vừa nhìn thấy thì vui mừng gọi:" Dương Y, mau cứu chúng ta."
Dương Y và Phỉ Sa trước giao tình rất tốt. Vả lại, Dương Y rất sợ thực lực khủng bố của Hi Bình, nên mới đột nhập địa lao giải cứu chúng nữ. Chúng nữ được giải thoát, tức thì lao ra ngoài trợ chiến. Trong địa lao chỉ còn lại những mỹ nữ không biết võ công hoặc võ công thấp kém.

Lúc này, lục nữ được sự tương trợ của Lôi Phượng, Xuân Điệp, Đỗ Tu Tư, Dã Mân Côi, tiểu Nguyệt, Đỗ Quyên, Thủy Tiên, Thuỷ Khiết Thu, Từ Bạch Lộ, Từ Hồng Hà, Bão Nguyệt, Âu Dương Đình Đình, A Mật Y, Lý Ngọc, Minh Ngọc, Phỉ Sa, Lãnh Tinh Oánh, Diệu Duyên, Bạch Tư, Nguyên Chân và ngũ đóa kim thoa ( ngũ hoa ), Thiên Diệp Bội, Lạc Lộ, Lạc Diệp. Tình thế nhanh chóng được cân bằng.
Lũ lâu la yêu đuối bị chúng nữ giết như giết kiến. Bọn đầu lĩnh nếu phải một đấu một cũng nhanh chóng thảm tử.
Thiên Diệp Bội và Âu Dương Đình Đình phi thân đến tương trợ cho Mộng Hương.
Lão già thầm kinh ngạc:" Không ngờ có cả Ngọc Xà môn và Thái Âm giáo."
A Mật Y và Thủy Khiết Thu tương trợ Vạn Diệu và Độc Cô Tuyết.
Nguyên Chân và Nguyên Linh thấy Lạp Phi Hùng, thét lên một tiếng đầy phẫn nộ rồi lao đến tấn công.
Lãnh Như Băng không cần người trợ giúp, vì hàn khí của nàng vốn là khắc tinh của kẻ dựa vào tốc độ như Lạp Phi Báo.

Trận đại chiến bắt đầu khi trời quá đỉnh. Nay mặt trời đã sắp xuống núi, tiếng chém giết vẫn chưa dứt. Máu nhuộm đỏ núi, xác người ngổn ngang.
Chúng nữ đã thấm mệt mà đám lâu la vẫn liều chết xông lên.
Nếu không phải mấy lần vì bọn lâu la và đầu lĩnh liều chết xông vào thì ba tên đại vương và lão già đã tuyệt mạng. Thật không hiểu bốn tên này đã làm gì khiến bọn lâu la bán mạng vì chúng như vậy.

Trời đã nhá nhem tối. Chúng nữ đã thật sự mệt mỏi mà địch nhân quá đông. Sợ rằng sẽ tuyệt mạng nơi đây.
Trên không trung bỗng xuất hiện 3 thân ảnh, đem lại hi vọng cho chúng nữ. 3 người vừa đến chính là Đường Tư, Lương Lệ Quỳnh và Ấu Xảo.
"Dâm tặc vẫn chưa đến, không biết chạy đâu rồi." Đường Tư bực tức nói. Nhưng nàng không có nhiều thời gian để cáu giận. Nhìn thoáng qua đã thấy tình hình chúng nữ vô cùng thảm thương. Áo quần ai cũng nhuộm đầy máu, nhiều người thậm chí kiệt lực chỉ đứng thờ dốc.
"Mọi người lui lại." Ấu Xảo bất ngờ lên tiếng. Nàng nói tiếng trung nguyên nên các nàng đều hiểu.
Từ người Ấu Xảo phát ra một cỗ khí tức lạ thường.
Lãnh Tinh Oánh kinh ngạc thốt lên:" Hữu hương đại pháp."

Đám lâu la đứng nhìn Ấu Xảo đến si ngốc, thần thái như mất hồn. Lạp Phi Hùng cũng si ngốc nhìn Ấu Xảo.
Ấu Xảo bỗng làm vài động tác mê hoặc, tức thì một thảm cảnh diễn ra. Toàn bộ đám lâu la đưa đao lên tự sát. Thực là yêu thuật ghê người!

"Lão Nhị, ngươi làm gì vậy?" Lạp Phi Báo thét lên.
Lạp Phi Hùng cũng đang có hành động tự sát. Tả thủ hắn đưa tay lên định đánh vào thiên linh cái của chính mình.

"Yêu nữ ngừng lại." Lão già thét lên, kiếm nhằm thẳng Ấu Xảo đâm tới

Chương 9: Huyết tẩy Hắc Phong sơn (3)

Nhìn cảnh đám lâu la đồng loạt vung đao tự tận, chúng nữ không khỏi kinh ngạc. Ấu Xảo này là ai? Sao lại có thứ võ công kinh khủng đến thế?
Tất cả chúng nữ đều ngơ ngác, trừ một người, Lãnh Tinh Oánh.
Cách đây hơn 20 năm, nàng cũng đã thấy một cảnh tương tự như vậy. Lúc đấy Hồ Điệp cốc mới được thành lập, Lãnh Tinh Oánh còn đang đi thu thập các đệ tử. Nàng nhớ rất rõ buổi chiều năm ấy...
Sau một ngày thu thập được vài đệ tử vừa ý, nàng tình cờ đi qua Mạc Phong sơn. Cảnh tượng năm đó giống như cảnh tượng mà nàng vừa trông thấy vậy. Một mỹ nữ xinh đẹp mặc hắc y bị bao vây bởi 30 tên sơn tặc cường hãn.
Khi Lãnh Tinh Oánh định ra tay cứu giúp thì xuất hiện cảnh tượng khiến nàng không bao giờ quên. Hắc y mỹ nữ tung người múa một điệu múa tuyệt đẹp. Điệu múa vừa dứt thì 30 tên sơn tặc tức thì vung đao tự tận.
Một điệu múa giết 30 mạng người!
Hắc y mỹ phụ nhìn thấy Lãnh Tinh Oánh thì nhẹ mỉm cười, phiêu thân bay tới.
Lãnh Tinh Oánh chưa hết sững sờ thì hắc y mỹ nữ đã mở lời:" Đừng hoảng sợ. Ta chỉ thù địch nam nhân chứ không thù địch nữ nhân. Nàng tên là gì?"
"Cốc chủ Hồ Điệp cốc, Lãnh Tinh Oánh." Lãnh Tinh Oánh trả lời Thứ mị lực hắc y mỹ nữ tỏa ra khiến Lãnh Tinh Oánh không thể khống chế được bản thân.
"Cái tên thật hay. Ta là Phụng Bối. Nàng có thể gọi ta là Bối Bối. Lúc nãy thấy nàng định xuất thủ tương trợ, ta rất cảm kích." Phụng Bối thao thao bất tuyệt nói.
"Bối Bối tỷ tỷ, công phu vừa rồi của tỷ tỷ là gì vậy?" Lãnh Tinh Oánh hỏi.
"Nói ra thật xấu hổ. Nó chỉ là chút mị lực của bản thân mà thôi. Thứ mị lực đó chỉ tác dụng với nam nhân nội lực yếu ớt và những tên sắc lang mà thôi." Phụng Bối trả lời không dấu giếm. Nàng có vẻ rất cảm kích trước thái độ lúc nãy của Lãnh Tinh Oánh.
"Bối Bối tỷ tỷ, nếu không chê, xin hãy về Hồ Điệp cốc của ta chơi ít ngày." Lãnh Tinh Oánh hi vọng Phụng Bối gia nhập Hồ Điệp cốc sẽ có lợi cho Hồ Điệp cốc.
Phụng Bối vốn đang vô định không biết đi đâu. Nay được Lãnh Tinh Oánh mời thì thích thú đồng ý ngay lập tức.

Phụng Bối coi Lãnh Tinh Oánh như muội muội thân thiết của mình. Những bí mật võ công của nàng đều kể cho Tinh Oánh nghe.
Cuộc đời của Phụng Bối thật là khổ đau. Nàng bị một nam nhân lừa gạt, sau khi phá đời xử nữ của nàng thì trao nàng cho bọn nam nhân khác, hại nàng phải sống trong cảnh ê chề nhục nhã. Do quá tủi nhục, nàng quyết reo mình xuống sông tự tử. May thay, nàng được một đạo nhân đi qua cứu giúp. Sau đó, đạo nhân khuyên răn nàng đồng thời dạy nàng võ công. Tưởng đạo nhân là người tốt, nàng tin tưởng đi theo. Không ngờ vào một đêm, thú tính của đạo nhân bùng phát đã cưỡng gian nàng, rồi bỏ mặc nàng lại đó.
Từ đấy, Phụng Bối thề sẽ giết hết nam nhân. Đặc biệt là những nam nhân háo sắc. Võ công nàng sáng tạo ra, tuyệt chỉ nhằm đến nam nhân mà thôi.
Thứ yêu pháp mà nàng dùng để giết 30 tên sơn tặc có tên là " Hữu hương đại pháp". Yêu pháp này lợi dụng mị lực của bản thân, đồng thời phát ra luồng âm khí mê hoặc tinh thần đối phương, khiến đối phương phải hành động theo ý mình. Âm khí càng cao thì hiệu quả càng mạnh.
Để tu luyện âm khí, cách tốt nhất chính là ân ái với nam nhân. Lúc hoan hảo, âm khí của nữ nhân sản sinh nhiều nhất. Nếu có thể không chế kéo dài thời gian càng lâu thì âm khí sinh ra càng nhiều. Vì vậy, dù rất hận nam nhân, nhưng Phụng Bối cũng không ngừng quan hệ với nam nhân. Nếu so về độ phóng đãng thì cũng xưng danh một chín một mười với Lãnh Tinh Oánh.
Tuy cũng là quan hệ với nam nhân để luyện công, nhưng công pháp của Lãnh Tinh Oanh là song tu đôi bên cùng có lợi. Còn đối với Phụng Bối thì lại là thái bổ, chỉ có lợi với nữ nhân còn với nam nhân thì vô cùng tai hại. Nếu nam nhân đạt khoái cảm trước nữ nhân thì âm khí trong người nữ nhân sẽ không ngừng hấp thụ dương khí của nam nhân, khiến nam nhân thoát tinh mà chết.
Vì vậy, những nam nhân giao hảo với Phụng Bối thì đều chết cả, chết làm quỷ phong lưu!
Do các luyện công của Phụng Bối quá tàn nhẫn, nam đệ tử trong Hồ Điệp cốc không ai dám gần nàng, vì vậy một năm sau nàng rời bỏ Hồ Điệp Cốc.
...
"Thật tưởng sẽ không bao giờ thấy yêu pháp đó nữa, không ngờ hôm nay lại gặp lại." Lãnh Tinh Oánh thầm than thở.
Lúc này, kiếm của lão già đang hướng tới Ấu Xảo. Nàng thầm than một tiếng rồi tung người né tránh.

Tình huống đảo ngược quá nhanh. Lão già thầm than khổ, không ngờ lại xuất hiện ra yêu nữ này. Lão quát:" Yêu nữ, sao ngươi ra tay quá tàn độc."
Ấu Xảo đáp trả:" Hơn 1000 nam nhân ăn hiếp đám nữ nhân yếu đuối, ta thay trời trừng trị các ngươi." Quả thật Ấu Xảo cũng không hiểu sao nàng lại tham gia vào chuyện này. Thiết tưởng chỉ dẫn người lên Hắc Phong sơn là tận tình lắm rồi, không ngờ nàng lại còn ra tay giết đám lâu la làm bại lộ thân phận của mình.
Sư phụ của nàng đã dặn, trừ những lúc nguy khốn, không được sử dụng "Hữu hương đại pháp". Vì nếu để lộ thân phận đệ tử của "Ma nữ đa tình" nàng rất có thể sẽ bị giang hồ đuổi giết.

Lão già cứng lưỡi không nói được gì. Lão đưa mắt nhìn 3 tên đồ đệ. Nhìn ánh mắt của ân sư, 3 tên này tự hiểu phải làm gì. Rất nhanh, cả 4 tên lôi ra một viên thuốc màu đỏ, bỏ ngay vào mồm nuốt gọn. Sau đó chúng lôi trong người ra một thanh thủy chủ, đâm vào tay mình một phát.
Chúng nữ ngạc nhiên trước hành động kỳ quái của 4 tên. Rồi sau đó chỉ thấy cả 4 tên nộ khí bốc ra ngùn ngụt.
Viên thuốc đó là thuốc gì? Và hành động của chúng sao kỳ lạ vậy?
Nguyên lai, lão già đó vốn là đệ tử của một môn phái kỳ bí ở trung nguyên. Ở trung nguyên, Huyết sát môn là môn phái có khả năng khơi dậy tiểm lực của con người. Đệ tử huyết sát môn khi bị lâm vào tuyệt cảnh thì thú tính bộc phát, huy động được sức mạnh kinh nhân, tấn công điên cuồng như dã thú.

Nhưng không chỉ có Huyết sát môn mới làm được thế. Tuyệt tình môn, một môn phái kỳ bí cũng có một công pháp thúc đẩy tiềm lực con người.
Dựa vào linh dược Hỏa nộ đan cộng với nỗi đau của thể xác có thể nâng năng lực bản thân lên gấp 4 lần. Tuy nhiên, khi bước vào trạng thái cuồng thú thì lý trí cũng mất dần. Nếu lạm dụng thì sẽ mất hết nhân tính trở thành dã thú!
Chính vì điều đáng sợ đó, Tuyệt tình môn đã bị địch nhân truy giết. Kết thúc một môn phái tà ma.
Trở lại trận chiến, lão già biết rằng thực lực hai bên đã quá chênh lệch, chỉ có liều mạng khơi dậy thú tính mới có đường sống. Vì vậy đã ngầm ra lệnh cho 3 tên đồ đệ uống linh dược để trờ thành Cuồng Thú!
Sức mạnh đáng sợ không ngừng phát ra. Thấy trước điềm không hay, chúng nữ liền xuất thủ tấn công.
Mộng Hương, Thiên Diệp Bội, Âu Dương Đình Đình, Thủy Khiết Thu, Ấu Xảo, A Mật Y nhất loạt công kích lão già.
Vạn Diệu, Độc Cô Tuyết, Vưu Túy, Lạc U Nhi, Lương Lệ Quỳnh vung kiếm nhằm thằng Lạp Phi Ưng.
Nguyên Chân cùng ngũ đóa kim thoa, Phỉ Sa, Lạc Diệp đồng tấn công Lạp Phi Hùng.
Lãnh Như Băng, Lãnh Tinh Oánh, Đường Tư liên thủ chống đỡ Lạp Phi Báo.
Chúng nữ còn lại do đã kiệt lực đều không thể tham chiến.

Thực lực của 4 tên kia sau khi bước vào trạng thái cuồng thú tăng lên không ngờ. Không những vậy chiêu thức của chúng tuy đơn giản nhưng toàn chiêu mạng đổi mạng, sẵn sàng liều chết, vô cùng đáng sợ. Ngay cả Lạp Phi Báo dù hàn khí đã xâm chiếm toàn chân nhưng vẫn lao lên tấc công bằng tốc độ quỷ dị như không hề biết đau.
Chúng nữ nhanh chóng bị bức lui dần.

Mặt trời đã lặn, trăng đã lên cao. Trận tử chiến chưa kết thúc.
Hi Bình, Hi Bình, Hi Bình giờ đang ở nơi đâu. Không ít nữ nhân đang cầu mong nam nhân của mình xuất hiện, che chở cho mình.

Dưới chân núi, một tiếng thét đầy phẫn nộ vang đến khiến mọi người bừng tỉnh.
"Đúng là chàng, chàng đến rồi" Nhiều nữ nhân vui mừng bật khóc.
Một khí lực cuồng đại không ngừng lao đến. Lão già, Lạp Phi Ưng và Lạp Phi Hùng liền tung chưởng bức lui các nàng lại. Lý trí của chúng chưa mất hết. Chúng biết địch nhân thật sự giờ mới đến.
Chỉ có Lạp Phi Báo, do đang thi triển khoái đao không thể ngừng lại nên đành ra sức tấn công.
Khí lực cuồng đại nhanh chóng đè nén Lạp Phi Báo, sợ hãi, hắn thoáng chần chừ trong tích tắc.
"Phụt..."
Thanh kiếm của Lãnh Như Băng đã đâm xuyên qua yết hầu hắn. Chỉ một thoáng chần chừ thôi, hắn đã trả giá bằng tính mạng của mình. Chỉ cần nhanh hơn chút thôi, có lẽ lưỡi đao của hắn đã chém gọn đầu của địch nhân.

"Không....." Tiếng hét bi phẫn của Lạp Phi Hùng vang lên. Đối với chúng nữ, nó giống tiếng sói tru hơn.
Ngay lập tức hắn vung một chưởng cách không bay thẳng đến Lãnh Như Băng.
Quá vui mừng vì kết liễu được đối phương, Lãnh Như Băng không để ý đến chưởng lực của Lạp Phi Hùng. Đến khi cảm nhận được thì đã quá muộn. Quá nhanh, quá mạnh, không thể né tránh.
Nàng cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị dập nát. Máu không ngừng trào ra. Nàng thấy thời gian như trôi chậm lại. Mọi thứ thật mơ hồ... mơ hồ.
Kìa... bóng hình ai đáng đỡ lấy nàng. Sao quen thuộc quá, sao thân thương quá. Môi nàng khẽ mỉm cười.
"Hi...Bình..." Nàng khẽ mấp máy môi. Không phải nàng đang nói, mà tâm trí nàng đang nói, tâm trí nàng không ngừng gọi tên người nàng yêu thương nhất. Nàng băng lãnh với mọi nam nhân, trừ một người.
Đôi tay lực lưỡng nhẹ nhàng đón lấy nàng. Ở trong vòng tay này thật dễ chịu, thật ấm áp.
"Hi... Bình..." Mắt nàng khẽ nhắm, trên môi vẫn đọng một nụ cười.
Chúng nữ bật khóc. Khung cảnh thật thê lương...


Lãnh Như Băng sẽ ra sao? Thật tại hạ cũng chưa nghĩ đến. Nếu để nàng chết, truyện sẽ rất thê lương. Nếu nàng không chết, truyện có thể không in sâu trong tâm trí người đọc nhưng lại có cái kết đầy hạnh phúc. Thực ra nên làm thế nào? Hạ hồi phân giải vậy.

Chương 12: Huyết tẩy Hắc Phong sơn (4)

Hắc Phong sơn trại. Đêm dần lạnh giá. Sương xuống khiến ta thấy ớn lạnh. Đứng gần xác chết khiến ta càng sởn gai ốc. Khi người mình yêu thương sắp lìa xa mãi mãi khiến tim ta càng lạnh giá.
Ánh trăng yếu ớt tô điểm thêm quang cảnh rùng rợn nơi đây. Màu đen bao phủ khắp nơi. Những bức tường, những nền đá trong ánh trăng yếu ớt, trong ánh lửa lập lòe hiện lên toàn một màu đen, màu đen của máu. Xác người ngổn ngang.
Một nhóm người bạc nhược, khí lực để đứng cũng không nhiều, nhưng ánh mắt tràn đầy sự giận dữ.
Đối diện với họ là ba con người, mắt người nào cũng vàng khè, tựa hồ như dã thú vậy.
Nhưng nổi bật hơn cả, là một bóng đen to lớn. Trong màn đêm này, nhìn rõ cả người hắn thật khó, ta chỉ cảm thấy hắn thật to lớn. Uy thế hắn bức ra khiến tim ta run sợ, giống như đang đối diện với cái chết vậy. Điều đáng sợ nhất ở hắn, chính là đôi mắt, một đôi mắt đỏ.
Quỷ, hắn chính là quỷ. Chỉ có quỷ mới khiến ta sợ hãi như thế.
Đôi tay hắn dường như đang bế một người. Có lẽ là một thiếu nữ. Mái tóc dài của nàng được từng làn gió nhẹ thổi bay.
"Gió ơi, hãy chải tóc cho nàng. Sương ơi, hãy tô điểm sắc đẹp cho nàng." Dường như có ai đó khẽ nói.

Chúng nữ kia, những mỹ nữ xinh đẹp đó, dường như đang khóc. Các nàng khóc vì điều gì? Luyến tiếc điều gì? Tiếc thương ai?

Đôi vai hắn khẽ rung. Rung nhè nhẹ. Hắn sợ làm tổn thương thiếu nữ trên tay hắn. Gương mặt tối đen của hắn xuất hiện một vệt sáng. Một vệt sáng chảy ra từ con mắt đỏ lòm đó.

Nước mắt! Hắn đang khóc. Không. Hắn chỉ chảy nước mắt thôi.
Nhưng tim hắn đang khóc. Khóc vì một người, vì một bóng hình mãi in sâu trong tim hắn.

Khi hắn đón nàng, hắn cảm thấy nàng khẽ cười với hắn. Nhưng hắn không cảm thấy hơi thở của nàng. Nàng đã rời xa hắn mãi mãi sao?
Không, nàng không thể rời bỏ hắn được. Nàng đã cùng hắn trải qua bao nhiêu gian khó, bao nhiêu hiểm nguy.
Hắn yêu nàng tha thiết. Nàng là nữ nhân quan trọng nhất của hắn. Nàng có vị trí sâu đậm nhất trong tim hắn. Sao nàngcos thể bỏ hắn đi được.

Đôi vai hắn vẫn run. Hắn từ từ chuyển bước, quay về đám nữ nhân của hắn.
"Hãy chiếu cố nàng." Hắn nói một cách mơ hồ. Hắn cũng không nhận ra nữ nhân đang đưa tay đón nàng là ai nữa. Trong mắt hắn giờ chỉ có máu, máu ... và nước mắt.
"Lão bà, hãy đợi ta quay lại. Ta sẽ mãi mãi ở bên nàng." Hắn khẽ nói.
Trong đầu hắn, từng ký ức như hiện về.
...
"Ngươi nhân lúc người ta mê man lột hết xiêm áo, còn hèn hạ chiếm đoạt ta, lại còn... lại còn..."
“Ta đâu có chiếm đoạt nàng, chính nàng đã chiếm đoạt ta đó! Bộ ngực này của ta chỉ Phượng Nhi có quyền chiếm hữu, bây giờ nàng đã được hưởng trọn vẹn. Lẽ nào nàng chưa thoả mãn, hay là nàng còn đòi hỏi gì hơn?”
...
Hắn chợt bật cười. Tiếng cười man dại. Tiếng cười điên cuồng.
"Ta đã khi phụ nàng, thì nàng phải sống để ta khi phụ, nàng phải sống để ta khi phụ." Hắn hét lên giận dữ.

Một luồng lực phóng tới sau lưng hắn.
Chính là Lạp Phi Hùng. Lý trí Lạp Phi Hùng mách bảo nếu không giết địch nhân bây giờ thì hắn nhất định sẽ chết.
"Hi Bình..." Chúng nữ thất thanh.

"Uỳnh, Uỳnh". Hai tiếng sấm liên tiếp vang lên.
Lạp Phi Hùng không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hắn cảm thấy tay hắn đã mất cảm giác. Mắt hắn thấy một nắm đấm đang bay đến ngay trước mặt. Khi nỗi đau từ tay chưa kịp truyền đến trí não, khi hắn chưa kịp khiếp sợ với quyền đầu đó, thi hắn đã không còn cơ hội để sợ hãi nữa rồi. Trong tích tắc, hắn vẫn chưa hiểu sao hắn chết. Trong tích tắc, một Lạp Phi Hùng to lớn có cơ thể cứng rắn vô bì, phút chốc đã thành con ma cụt đầu.
Quyền đầu của Hi Bình mang theo tiếng sấm rền, đối chọi thẳng với chưởng lực cường mãnh từ tay Lạp Phi Hùng. Cương đấu cương. Sức mạnh dã thú có trong huyết thống của hắn đã chiến thắng sức mạnh dã thú dựa vào linh dược của Lạp Phi Hùng. Cánh tay của Lạp Phi Hùng đã bị phế nát.
Nhưng khi Lạp Phi Hùng còn chưa kịp nhận ra, thì quyền thứ hai của Hi Bình đã bay đến. Lại một tiếng sấm nữa vang lên.
Đầu của Lạp Phi Hùng đã bị đấm nát. Huyết bay tứ tung.
Kết thúc số mạng một tên háo sắc. Khởi nguồn của mọi tai họa.
Lạp Phi Ưng nhìn thấy cái chết đáng sợ của em trai, hắn như điên cuống muốn quyết sống chết với kẻ thù.
Một bàn tay bỗng giữ hắn lại. Chính là sư phụ hắn.
"Không thể ngạnh đấu. Ngạnh đấu là tự sát. Giáp công tìm sơ hở mới là con đường sống."
Liệu có cơ hội sống sót không? Lão cũng không dám chắc. Có lẽ hôm nay là ngày cuối cùng của Tuyệt tình môn. Nếu đây là trận chiến cuối cùng, thì phải chết cho đáng một người học võ.
Hi Bình tiến tới. Rất từ tốn. Liệt Dương Chân Đao đã rời khỏi vỏ. Cái phong thái này khiến địch nhân càng thêm khiếp sợ.
Lão già và Lạp Phi Ưng đồng thời tách ra hai hướng. Thắng bại là vào lúc này thôi. Một chiêu quyết định tất cả.
Lão già khởi chiêu. Tuyệt chiêu của lão. 20 năm qua lão chỉ luyện một chiêu này.
"Thân kiếm hợp nhất" Lão hét lên.
Đối diện với uy lực cường đại của địch nhân, lão không rõ có thể kết thúc được hắn không. Nhìn thấy cách địch nhân dễ dàng đánh bại Lạp Phi Hùng, lão biết chỉ một chiêu này không thể hạ gục đối thủ. Nhưng nếu Lạp Phi Ưng cùng công kích, cơ may chiến thắng sẽ cao hơn.
Một cỗ khí cuồng đại bức ra từ người Hi Bình. Không khí thật nặng nề.
Lạp Phi Ưng vung quạt, thi triển "Mai Hoa Phiến". Tuyệt kỹ hắn sáng tạo ra. Hàng loạt chiếc quạt bay đến trước mặt Hi Bình. Hi Bình vẫn đứng yên không nhúc nhích.
"Trúng kế rồi." Lạp Phi Ưng khẽ cười khẩy.
Lạp Phi Ưng ngoài học võ công của Tuyệt tình môn, hắn còn không ngừng rèn luyện khả năng phóng ám khí. Sử dụng độc và phóng ám khí là sở trường của hắn. Dù tốc độ không nhanh bằng lão tam, nội lực không hùng hậu bằng lão nhị nhưng hắn lại là kẻ đáng sợ nhất, thâm hiểm nhất. Chiêu Mai Hoa Phiến xuất ra, vốn chỉ là những tàn ảnh hư chiêu. Nếu là kẻ có võ công thấp kém sẽ hoảng sợ né tránh. Nhưng nếu là cao thủ thì sẽ đứng yên, vì hư chiêu không gây sát thương.
Nhưng Mai Hoa Phiến lại chuyên dùng để đấu với cao thủ. Vì trong tàn ảnh hư chiêu đó có kèm theo độc dược. 108 loại độc dược vô cùng, ẩn chứa trong 108 tàn ảnh. Chỉ cần trúng một loại độc thôi, thì kẻ kia ắt phải tuyệt mạng.
Lần lượt từng tàn ảnh lướt qua Hi Bình. Chiêu "Thân kiếm hợp nhất" của lão già cũng đã phát huy uy lực tối cường đại.

Hi Bình nâng đao lên, thi triển thế "Tuyệt đao tỏa hồn".
"Băng Băng, nàng nhớ không, khi ta đấu với Tam kiệt, ta đã thi triển đao pháp này."

"Thân kiếm hợp nhất" đã đến rất gần Hi Bình.
"Sống rồi." Lạp Phi Ưng thầm vui sướng. Lão già thì không biết gì cả. Khi thi triển chiêu thức này, lão tựa hồ quên đi hết vạn vật xung quanh. Người là kiếm, kiếm là người. Một chiêu dốc toàn lực. Địch nhân không chết thì ta chết. Một chiêu quyết định.

"Uỳnh." Một tiếng sấm rền vang lên. Lôi Diệt Chân Đao lóe sáng. Cả người Hi Bình lóe sáng.
Đao bổ thẳng vào chiêu "Thân kiếm hợp nhất". Uy thế long trời lở đất.
Chiêu dứt. Một vùng đất to lớn bị thổi bay. Không còn thấy lão già đâu nữa. Có lẽ lão đã tan thành tro bụi rồi.

"Không, không thể nào, không thể nào." Lạp Phi Ưng hoảng sợ. Trong đầu hắn hiện lên một ý nghĩ: "Chạy"
Hắn cắm đầu bỏ chạy. Hắn cảm thấy một cảm giác đáng sợ đang đuổi theo sau hắn. Hắn như con thỏ đang bị truy đuổi vậy. Cảm giác đầy chán ghét cũng đầy đáng sợ.
Ánh trăng chiếu lên người hắn. Bóng hắn chiếu xuống. Hắn cảm thấy có gì đó không ổn. Mắt hắn hình như nhòa đi. 2 chân của hắn dường như đang lạc nhịp. Cơ thể hắn như tách ra.
Huyết nhục bay tứ tung. Những mảnh còn thừa trên cơ thể hắn văng đi. Một mảng rừng bị thổi nát.

Đôi mắt Hi Bình trở lại bình thường. Hi Bình bật khóc, tiếng khóc thật thảm thiết.
Hi Bình lảo đảo tiến về chỗ chúng nữ. Chàng ngã suốt. Trước khi hôn mê, tay chàng lần tìm tay Lãnh Như Băng. Đôi tay nàng đã lạnh ngắt.
Có một người đang làm gì đó Lãnh Như Băng. Hi Bình cũng không nhận ra là ai. Chàng đã thực sự ngủ rồi. Những giọt lệ vẫn đang tuôn rơi trên khuôn mặt lãnh tuấn...

Một đám quan binh đang tiến lên núi Hắc Phong. Khoảng 5 nghìn người. Dưới chân núi còn 5 nghìn người nữa. Theo lệnh của Đạt Ma Nhĩ hoàng đế, đám quan binh này được phái lên núi Hắc Phong để cứu nữ nhân của "tình ái chi thần", cứu nữ nhân của sứ giả Thiên triều.
Khi chúng lên đến nơi, cảnh tượng thê lương hiện ra trước mặt. Xác chết ngổn ngang. Mùi tử khí bốc lên.
Xa xa, rất nhiều nữ nhân đang ngồi quây lấy 2 bóng hình. 2 bóng hình nằm trên mặt đất. Một nam một nữ. 2 người dường như đang ngủ. Tay hai người vẫn nắm chặt với nhau. Không bao giờ rời xa

Chương 13 Chí âm chí hàn

Khi Lôi Phượng đỡ Lãnh Như Băng từ tay Hi Bình, nàng cảm thẩy thân thể Băng Băng không còn chút sinh khí nào, cơ thể nàng lạnh ngắt, tựa hồ như băng giá vậy. Có lớp băng giá xuất hiện trên mặt nàng. Nàng đã chết sao? Lôi Phượng cũng không dám chắc.

Lúc đó, Lạp Phi Hùng tung quyền đánh lén Hi Bình. Nam nhân mình yêu thương gặp nguy hiểm, sao không thể không lo lắng. Chúng nữ cũng không chú ý đến Lãnh Như Băng nữa, trừ một người.
Nàng không tin những gì đang diễn ra, nàng không tin chuyện xảy ra trước mắt, nàng càng không tin nhi tử của nàng đã chết.
Lãnh Tinh Oánh nhào đến bên người Lãnh Như Băng.
Không một hơi thở, tim không hề đập. Thật Lãnh Như Băng đã chết thật sao. Không, không thể nào.
"Con phải sống, người tóc bạc không thể tiễn người tóc xanh được." Lãnh Tinh Oánh gào thét, từ tay nàng không ngừng truyền chân khí vào người Lãnh Như Băng.
"Hự" Lãnh Tinh Oánh kêu lên một tiếng. Huyết từ miệng nàng rỉ ra. "Sao có thể thế được, sao chân khí lại có thể bị đẩy ngược lại." Lãnh Tinh Oánh thầm kêu. Nàng bỗng nhớ lại một chuyện.
...
"Vân Điệp, Băng nhi đâu rồi." Lãnh Tinh Oánh hỏi.
"Phu nhân, công chúa đã ra ngoài rồi." Vân Điệp trả lời.
"Băng nhi có nói đi đâu không." Lãnh Tinh Oánh hỏi tiếp.
"Công chúa dường như muốn luyện thành Hàn Băng Thiện ". Vân Điệp nói.
"Hàn Băng Thiện? Muốn luyện thành Hàn Băng Thiện phải có được Địa Táng Hoàn. Địa Táng Hoàn lại chỉ có Địa Ngục môn mới có. Ai da... thất điệp các ngươi mau đi hộ giá công chúa."
...
Địa Táng Hoàn, vật chí âm chí hàn, đối với người tu luyện Hàn lãnh thiền mà nói, thì vô cùng quý giá. Địa Táng Hoàn đem lại một lượng lớn âm khí, lại gia tăng hàn khí. Lãnh Như Băng sau khi uống Địa Táng Hoàn, nhờ có Hi Bình trợ giúp mà luyện thành công Hàn Băng Thiện. Nhưng điều đáng quý nhất ở Địa Táng Hoàn chính là "hàn khí chi mệnh". Khi thân thể người hấp thụ Địa Táng Hoàn bị nội thương nghiêm trọng, thì Địa Táng Hoàn sẽ phát huy công dụng thật của mình. Một lớp hàn khí tỏa ra bảo vệ lấy khí huyệt chủ nhân đưa chủ nhân vào trạng thái "Băng ngâm". Chỉ có điều, để có thể duy trì trạng thái này cần một lượng âm khí rất lớn, không ngừng bổ sung. Nếu không đủ âm khí thì kinh mạch sẽ bị đông cứng mà chết.
Lãnh Như Băng sau khi trúng chưởng lực cường đại của Lạp Phi Hùng, nàng thấy cơ thể như tan ra. Nỗi đau quá lớn khiến tinh thần nàng không chịu nổi. Trước khi ngất đi, hình bóng cuối nàng nhìn thấy chính là Hi Bình, nam nhân duy nhất nàng yêu thương.
Giây phút Lãnh Như Băng hồn lìa khỏi xác, thì Địa Táng Hoàn trỗi dậy. Hàn khí xâm chiếm bảo vệ kinh mạch, níu kéo lại chút ý thức sinh tồn trong người nàng. Hồn nàng chìm vào ngủ sâu trong lớp băng lạnh giá.
Tuy vậy, nếu không có âm khí bổ sung, thì tính mạng của Lãnh Như Băng cũng sớm kết thúc.
Lãnh Tinh Oánh cũng là người tu luyện âm khí. Nhưng khí nàng truyền vào người Lãnh Như Băng ngay lập tức bị đẩy ra. Nàng thật không hiểu tại sao. Nhưng nàng cảm thấy Như Băng chưa chết, Như Băng không thể chết.
Nhưng làm thế nào để cứu Như Băng. Dù không biết công dụng thật của Địa Táng Hoàn, nhưng Lãnh Tinh Oánh hiểu rằng, nếu người luyện Băng Lãnh Thiền mà không có âm khí thì chắc chắn vong mạng. Nhưng nàng không thể truyền được âm khí vào người Lãnh Như Băng. Nàng thật không hiểu tại sao.
"Hãy cứu Băng nhi, Băng nhi chưa chết, hãy cứu Băng nhi." Lãnh Tinh Oánh tuyệt vọng nói.
"Thực Băng tỷ ( muội ) chưa chết?" Chúng nữ vui mừng nói.
"Mau cứu Băng nhi. Mau cứu Băng nhi." Lãnh Tinh Oánh kêu gào.
"Nàng ta thật vẫn còn sống sao? Sao không cảm thấy được sự sống từ người nàng ta?" Ấu Xảo hỏi.
"Băng nhi sao chết được, Băng nhi không thể chết. Khi ta truyền âm khí vào người Băng nhi thì khí của ta bị phản chấn lại. Dường như có gì đó bảo vệ kinh mạch của Băng nhi khiến âm khí của ta bị dội ngược lại."
"A..." Vưu Túy la lên một tiếng. Gương mặt của nàng hiện vẻ vui mừng.
"Nàng ta đã từng uống Địa Táng Hoàn. Ta nhớ Thi Trúc Sinh từng kể với ta việc này. Công dụng thật sự của Địa Táng Hoàn là... Mà thôi, cứu người là khẩn cấp. Trong chúng ta, ai là người có âm khí nặng nhất mau truyền cho Lãnh Như Băng." Vưu Túy nói liên hồi. Gương mặt thoáng lên sự hồi họp xúc động.
"Âm khí nặng nhất? Ai có âm khí nặng nhất?" Chúng nữ xôn xao hỏi. Phàm người tu luyện võ công, phải cân bằng giữa âm và dương. Dương thịnh quá cũng không tốt, mà âm thịnh quá cũng không tốt. Lãnh Như Băng là người tu luyện Băng Lãnh Thiền, có thể coi là có âm khí cao nhất rồi. Thủy Khiết Thu dù từng là Tuyết Kình Chi Thân chí âm nhưng sau khi được Hi Bình giải khai, âm khí cũng không còn nhiều. Các nàng khác lại càng không thể so bì.
Lãnh Tinh Oánh đưa mắt nhìn Ấu Xảo, hỏi:" Sư phụ nàng có phải là Phụng Bối tỷ tỷ?"
"A" Ấu Xảo thầm giật mình.
"Phụng Bối tỷ tỷ là tỷ tỷ tốt của ta. Nàng hãy vì ta, vì mối giao tính giữa ta và sư phụ nàng mà cứu lấy Băng Nhi." Lãnh Tinh Oánh cầu xin.
"Ta thật rất muốn giúp, nhưng ta không biết làm thế nào." Ấu Xảo thật thà nói.
"Truyền âm khí cho Băng nhi. Ta không chắc Băng nhi sẽ tỉnh nhưng Băng nhi sẽ không chết. Người luyện Băng Lãnh Thiền rất cần âm khí. Nếu không đủ âm khí, có thể sẽ vong mạng. Cầu xin nàng." Âm thanh Lãnh Tinh Oánh run rẩy ngắt quãng.
Ấu Xảo nhẹ nhàng ngồi xuống. Nàng vận khí, một luồng âm khí nhẹ nhàng tiến vào người Lãnh Như Băng.
"Hự" Ấu Xảo thầm kêu một tiếng. Miệng nàng đã xuất hiện huyết khí. Dư chấn phản lại rất mạnh.
"Mau giúp nàng ta." Vưu Túy nói. "Cần phải có những luồng chân khí cường đại khác tác dụng để mở lớp hàn khí của Địa Táng Hoàn." Những kiến thức của nàng học được khi ở Địa Ngục Môn thật không biết nhiều đến chừng nào.
Tức thì Mộng Hương, Thiên Diệp Bội, Âu Dương Đình Đình ngồi xếp bằng vận khí truyền vào Lãnh Như Băng.
"Mọi người thả lỏng toàn thân, tinh thần phải thật thoải mái, lòng cùng đồng tâm, có vậy chân khí mới hòa được vào nhau."
Trên miệng Mộng Hương, Thiên Diệp Bội và Âu Dương Đình Đình cũng xuất hiện tiên huyết.
Lạc U Nhi, A Mật Y, Lương Lệ Quỳnh cùng chung tay tiếp lực.
"Điều khí qua các kinh mạch thái dương, tiến dần đến lục phủ ngụ tạng, tập trung chữa trị vết thương nội thể cho Băng Băng." Vưu Túy tiếp tục nói.
Lớp hàn khí bao bọc kinh mạch dần mờ đi. Chân khí của các nàng đã truyền được vào. Âm khí của Ấu Xảo cũng chậm rãi rót vào.
"Ấu Xảo, nàng hãy điều khí đi qua các huyệt Thái âm." Vưu Túy nói tiếp.
Lớp băng giá trên mặt Lãnh Như Băng tan đi. Cơ thể nàng cũng vẫn lạnh, nhưng lớp hàn khí đã tan biến. Gương mặt nàng xanh xao, nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp.
Chúng nữ thu hồi khí tức. Tất cả đều rất mệt mỏi. Tất cả chỉ muốn quên đi mọi chuyện vừa xảy ra, chi mong nó không là thật.
Lãnh Như Băng nằm xuống. Tay nàng lạnh giá của nàng được nắm bởi một bàn tay thô ráp nhưng đầy hơi ấm.
"Ta đã về bên nàng đây, ta đã về bên nàng đây."

...
Mắt Hi Bình khẽ mở. Xuất hiện trước mặt chàng là khuôn mặt lo âu của tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt luôn quan tâm đến chàng. Hi Bình mơ màng. Như là giấc mộng vậy. Giấc mộng kỳ lạ.
Hi Bình khẽ vươn vai ngáp dài một tiếng. Khuôn mặt có vẻ rất bình thản.
Nhưng khuôn mặt đó lập tức biến đổi, xám ngoét.
"Đây không phải là Trường Xuân Đường, đây là trang viện của Bố Lỗ Tư. Đó không phải là cơn ác mộng. Đó là sự thật." Hi Bình giật mình thức tỉnh.
"Băng Băng, Băng Băng. Băng Băng đâu. Tiểu Nguyệt, Băng Băng đâu." Hi Bình gào thét, nước mắt lại tuôn rơi. Chưa bao giờ Hi Bình dễ khóc như bây giờ. Chưa bao giờ nước mắt lại dễ rơi như thế.
"Đi theo thiếp." Mộng Hương bỗng lên tiếng. "Thiếp sẽ đưa chàng đến chỗ Băng Băng .
<< Chương 2 > 7 | Chương 14 > 20 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 282

Return to top