Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Trăng Khuyết

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 90687 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Trăng Khuyết
Trần Thị Bảo Châu

Chương 16

Nghiêng đầu nhìn Thục Trinh với vẻ vừa say đắm vừa ngưỡng mộ, Phổ tán tỉnh :
- Càng nhìn lâu, càng thấy em trẻ. Em bây giờ đẹp và quyến rũ hơn xưa nhiều.
Thục Trinh thở dài :
- Em già rồi anh ơi.
Phổ lắc đầu :
- Không phải già mà vừa... chín tới.
Thục Trinh phì cười :
- Anh khéo tán thật. Nhưng đầu em có sạn, tim em lại đầy gai, chả thấm vào đâu đâu.
Phổ vẫn ngọt như mía lùi:
- Anh yêu những hạt sạn trong đầu và những gai nhọn trong tim em, dầu anh biết anh sẽ rướm máu tâm hồn vì chúng.
Giọng hạ xuống tha thiết, Phổ nói :
- Anh chờ em ly dị xong chúng ta sẽ làm hôn thú.Anh sẽ đưa em đi Úc. Ở đó em sẽ dễ dàng hoạt động trong lãnh vực thời trang. Anh sẽ tạo điều kiện tốt nhất để em làm việc, chớ không gia trưởng như Cang chỉ muốn em ru rú trong nhà để làm vợ làm mẹ.
Thục Trinh uống một ngụm nước cam :
- Em vẫn chưa nghĩ tới chuyện ly dị, dù từ lâu rồi, em không coi Cang là chồng.
Phổ ra vẻ chân tình :
- Em nên nghĩ tới đi, nếu em thương bản thân mình. Mẹ anh có nhiều bạn bè quen với bà Yến, mẹ chồng em luôn rao rằng: Nếu ly dị, bà không để em mang theo khỏi nhà bà một xu nào hết. Anh không biết dựa vào đâu bà Yến nói thế khi luật đã định khi ly dị tài sản vợ chồng sẽ chia đôi.
Thục Trinh cau mày :
- Bà ấy nói thế à?
Phổ gật đầu :
- Bà Yến về nước kỳ này chắc có lý do chứ không chỉ về chơi khơi khơi đâu. Em phải dè chừng mẹ chồng mình. Trước đây bà Yến nổi tiếng có tài mưu lược trên thương trường, bây giờ bà ấy vẫn còn rất minh mẫn, lại quen biết rộng, bà ta muốn làm gì chắc chắn sẽ có người giúp.
Thục Trinh ngập ngừng :
- "Muốn làm gì" là làm gì? Em không hiểu ý anh.
Phổ nói :
- Hôm qua anh gặp bà Yến, Cang và luật sư Thái Thành trong nhà hàng Hồn Quê. Anh tin cuộc gặp gỡ này bất lợi cho em. Anh hỏi thật, em có nắm rõ tài sản của Cang không?
Thục Trinh chép miệng :
- Chỉ một phần nào thôi chứ làm sao em biết hết được.
Phổ gật gù :
- Chắc chắn luật sư Thái Thành nắm rõ. Anh sẽ dò hỏi hộ em, dầu biết chuyện này không dễ dàng chút nào. Nhưng tốt hơn hết, em nên đề nghị ly dị. Càng sớm càng có lợi cho em.
Nhìn Thục Trinh, Phổ hỏi :
- Tại sao đã cạn tình mà em không ly dị?
Thục Trinh vừa tự mãn vừa chủ quan :
- Vì Cang vẫn còn rất mê em, ảnh nuôi hy vọng em sẽ nghĩ lại nên không chịu ly dị.
Phổ cười nhẹ :
- Đàn bà chết vì sự tự cao của mình. Em tưởng Cang vẫn còn say đắm em sao? Đúng là khờ. Thật ra, hắn không muốn bị chia tài sản thôi chớ Cang đã lập "phòng nhì" từ lâu rồi.
Thục Trinh sửng sốt :
- Anh nói dối.
- Để làm gì khi em chả còn thương hắn.
Thục Trinh đùng đùng tự ái vì những lời chưa rõ hư thật ra sao của Phổ. Từ xưa đến giờ, Trinh luôn tự hào với nhan sắc Á khôi của mình. Trinh mà bị chồng chê, chồng bỏ và chồng đã có vợ bé à? Không lý nào.
Cổ nghẹn lại, mắt mờ đi vì tức hơn là ghen, Thục Trinh lắp ba lắp bắp :
- Nếu là sự thật, anh phải cho em biết nó là con nào mà gan trời như vậy.
Phổ cười ruồi :
- Vậy mà em nói như đinh đóng cột rằng đã hết yêu chồng.
Thục Trinh đanh giọng :
- Không yêu nhưng vẫn ghen vì tự ái. Hừ! Cang chả là gì cả, song anh ta đâu thể qua mặt người vẫn còn là vợ hợp pháp của mình được. Thật ra con nhỏ đó là ai?
Phổ nhìn Thục Trinh đầy thương hại :
- Là một con bé nhỏ hơn em chừng mười tuổi. Chà ! Một khoảng cách thời gian đáng sợ đó chứ nhỉ! Tuổi trẻ là lợi thế của phụ nữ mà.
Thục Trinh chớp mi. Cô tỏ ra thản nhiên :
- Ôi chao! Chắc là thứ chíp hôi bám vào ngài giám đốc để moi tiền. Ngữ ấy em chả cần quan tâm. Chơi qua đường, ăn bánh trả tiền rồi xong. Em hoàn toàn thông cảm với Cang về khoản giải khuây, giải trí này.
Phổ khẽ lắc đầu :
- Chủ qua là chết đấy em ạ.
- Sự thật là vậy, em đâu có chủ quan.
Phổ nói :
- Cô gái ấy không phải thứ chíp hôi như em nghĩ. Trái lại cô ta là con nhà có gốc gác hẳn hoi đó.
Trán Thục Trinh nhíu lại :
- Con nhà ai mà có gốc gác hẳn hoi ?
Phổ ra chiều bí mật :
- Tạm thời anh chưa bật mí được, nhưng gia đình này không xa lạ với chúng ta đâu. Anh có nói ra họ cũng chối bỏ. Em tự tìm hiểu lấy vậy.
Thục Trinh hậm hực :
- Anh không thể lấp lửng, em sẽ tức chết được vì không biết tự tìm hiểu từ đâu.
Phổ phẩy tay :
- Em đâu dễ chết như vậy. Mà thôi, anh sẽ cung cấp cho em một manh mối. Cang rất thân với Quân đúng không? Em chịu khó điều tra Quân thì ra tất cả. Hắn là đầu mối đó.
Thục Trinh nghi ngờ :
- Những gì anh vừa nói là thật trăm phần trăm đó chứ?
Phổ gật đầu :
- Đương nhiên! Anh đã gặp Cang ở nhà con bé mà.
Thục Trinh nhìn Phổ trân trối :
- Anh cũng tới nhà con nhỏ đó à?
- Ờ. Anh có tới nhưng với mục đích khác Cang. Đơn thuần là vì công việc.
Thục Trinh nhếch môi :
- Công việc à? Nghe thật khó tin.
- Tin hay không tùy em. Đó là một việc khá quan trọng. Từ từ em sẽ biết. Anh nắm được tẩy con bé rồi, thì khối người phải chết.
- Trong đó có cả Cang nữa chớ?
Phổ cười xảo trá :
- Mục tiêu của anh không phải Cang, nhưng nếu anh ta rơi vào tầm ngắm của anh, anh không ngại giương cung lên đâu.
Thục Trinh lại uống thêm một ngụm nước cam nữa. Cô nhìn đồng hồ rồi quyết định về. Phổ cũng không giữ cô lại như mọi khi. Tâm trí mỗi người đang bận rộn với những toan tính riêng, có ở lại cũng chả hứng thú gì.
Về nhà, Thục Trinh điện thoại ngay cho Quân.
Giọng anh vang lên lẫn trong những âm thanh ồn ào như ở trong quán nhậu.
- Quân đây! Có chuyện gì vậy Trinh? Nếu tìm Cang thì rất tiếc nó không có ở đây.
Trinh nói ngay:
- Tôi tìm anh có chút việc chớ không tìm Cang.
- Vậy Trinh cứ nói xem việc gì?
- Không làm lỡ dở cuộc nhậu của anh chứ?
Quân cười to :
- Ôi dào! Nhậu là chuyện nhỏ ngày nào cũng có. "Chút việc" của Trinh mới là quan trọng kìa.
Thục Trinh ngọt ngào :
- Chuyện này cũng hơi khó nói, nhưng anh là bạn thân của vợ chồng tôi, nên tôi không ngại dẹp tự ái để hỏi đôi điều, nếu không phải mong anh bỏ qua cho.
- Chà! Sao rào trước đón sau kỹ vậy Trinh? Tôi hồi hộp quá đi nè.
- Cang đang có một cô gái rất trẻ, rất đẹp. Anh biết, đúng không ?
- Nó đang có tới hai, ba cô rất trẻ, rất đẹp lận Trinh à.
Trinh cười khẽ vì đòn tung hỏa mù của Quân, cô nhấn mạnh :
- Đúng vậy, nhưng tôi muốn hỏi cái cô mà anh biết ấy.
Đầu máy bên kia im lặng. Vài giây sau Quân nói :
- Chả hiểu Trinh muốn hỏi cô nào, thú thật có biết tôi cũng không trả lời đâu. Trinh thông cảm đi. Đàn ông chân chính không bán rẻ bạn bè. Trinh muốn gì cứ hỏi thẳng Cang.Thôi nhé!
Thục Trinh tức tối gác máy. Kiểu lơ lửng của Quân là một cách gián tiếp trả lời rồi còn gì. Bỗng dưng Trinh muốn nổi điên lên vì tức. Với Cang, cô không còn mặn mà nữa, ấy thế mà vừa nghe anh có người phụ nữ khác, Trinh đã sục sôi máu ghen. Là đàn bà ai lại không nhỏ nhen, ích kỷ. Trinh không muốn cho kẻ khác cái từng là của mình dù cái đó cô đã không cần tới, thậm chí vứt lăn lóc đâu đó trong kho phế thải. Bản chất Thục Trinh không phải thứ lẳng lơ, trắc nết, có chồng nhưng vẫn ham hố ăn chơi. Cô bỏ phế gia đình vì yêu thích công việc hơn yêu mái ấm gia đình. Trinh không phải mẫu phụ nữ thích trẻ con. Cô đã nói thẳng với Cang điều này và sự rạn nứt của hai người coi như vô phương hàn gắn.
Vậy thì tại sao bây giờ Trinh lại ghen tức khi Cang tìm một niềm vui mới. Chả lẽ cô muốn anh suốt đời suốt kiếp yêu mỗi mình cô, dù tình yêu ấy đã phai nhạt rồi?
Hừm! Đúng là Thục Trinh muốn như vậy. Cô là người không ăn thì đạp đổ chớ không giàu lòng nhân ái mang cho hay bố thí.
Ly dị, Trinh sẽ ly dị với phân nửa tài sản của Cang, nhưng sau cô anh khó có người vợ khác. Trinh không để yên cho kẻ nào đến với Cang đâu.
Tạm bằng lòng với những điều vừa nghĩ, Thục Trinh vươn vai đứng dậy, ngay lúc đó chuông ngoài cửa reo. Con bé giúp việc nhanh nhảu chạy từ bếp ra ngoài mở cổng.
Cang vọt xe vào sân mặt lạnh như đồng. Trông thấy anh, Thục Trinh không khỏi hậm hực.
Cô ngọt nhạt :
- Vẫn còn nhớ đây là nhà mình à?
Cang buông người xuống salon :
- Không lẽ là nhà của mỗi riêng em?
Thục Trinh cười khẩy :
- Chắc cũng tới lúc bổ đôi nó ra cho rồi. Tôi không thích kiểu muốn đi lúc nào thì đi, muốn về lúc nào thì về của anh.
Cang điềm tĩnh :
- Đừng chì chiết nhau nữa. Tôi về để mang đi hết những đồ dùng cá nhân còn lại. Bắt đầu hôm nay tôi sẽ không tới lui nơi đây nữa và em hoàn toàn tự do nhé.
Thục Trinh khoanh tay :
- Trên danh nghĩa pháp luật, chúng ta vẫn còn là vợ chồng, vẫn phải có bổn phận và trách nhiệm với nhau, bởi vậy chẳng ai hoàn toàn tự do được đâu.
Cang từ tốn :
- Chúng ta giải phóng hoàn toàn cho nhau đi. Điều đó có lợi cho hạnh phúc của riêng em hơn là sống ly thân như thế này.
Thục Trinh nhếch môi :
- Cám ơn. Thật cảm động khi nghe anh nhắc tới hạnh phúc của riêng tôi. Anh thừa biết với tôi, được làm việc là hạnh phúc, chớ không phải được làm vợ hay làm mẹ. Tôi là người thành công, người có tiếng tăm trong xã hội. Cũng như anh, tôi cần một lớp vỏ bọc. Có lớp vỏ bọc nào hơn một gia đình địa vị cao, vợ chồng đều thành đạt và chan hoà hạnh phúc? Bởi vậy chúng ta không nên đưa nhau ra tòa để thiên hạ đàm tiếu. Thực tế đã có nhiều người biết tôi và anh chả êm ấm gì nhưng so với xã hội, họ chỉ là thiểu số, chẳng ăn nhằm. Miễn sao trong giới chúng ta, tôi và anh vẫn là một cặp vợ chồng được ngưỡng mộ.
Cang trầm giọng :
- Tôi hiểu rất sâu những lời em đã nói và cả những ý chìm em chưa nói. Nhưng tới giờ phút này đây, tôi đã chán sống kiểu giả dối đó quá rồi. Tôi muốn tự do thật sự.
Thục Trinh mềm mỏng :
- Anh nên nghĩ kỹ lại đi. Anh đâu phải người coi nhẹ công danh sự nghiệp.
- Công danh mà chi, sự nghiệp mà chi khi hạnh phúc thật không có. Tôi khác em ở chỗ cần một người vợ, một người mẹ của các con chớ không thèm một lớp vỏ bọc giả dối và một danh vọng ảo.
Thục Trinh vênh mặt lên :
- Nghĩa là anh coi nhẹ cái anh đang có? Anh sẵn sàng đổi sự nghiệp lấy thứ gọi là hạnh phúc gia đình như những gã đàn ông tầm thường khác? Anh muốn mình đưa nhau ra tòa ly dị?
Cang chậm chạp gật đầu. Cả hai rơi vào im lặng. Một lúc sau, Thục Trinh lạnh lùng bảo :
- Được thôi, nhưng yêu cầu của tôi cao lắm đấy. Anh sẽ phá sản mất.
Cang nói :
- Chuyện này tôi không lo thì thôi, sao em lại lo?
Thục Trinh gằn giọng :
- Anh đã có một người khác tôi phải không? Không ngờ anh mau thay lòng đổi dạ đến thế. Đồ bạc tình!
Nhìn Thục Trinh, Cang nhỏ nhẹ :
- Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Trước khi trách tôi, em hãy nhìn mình đã . Tôi đã từng yêu em biết bao, tại sao bây giờ tôi lại yêu một người khác? Phải chăng tại chúng ta không cùng nhìn về một hướng. Sự đồng điệu trong cuộc sống trong hôn nhân là vô cùng quan trọng, nhưng chúng ta lại không có được, biết làm sao đây?
Thục Trinh rít qua kẽ răng :
- Ngụy biện! Chẳng qua anh muốn tìm vui bên bọn nhóc con thôi. Chớ đồng điệu đồng cảm gì với chúng.
- Tìm vui hay tìm gì đó là chuyện của tôi. Tôi sẽ nhờ luật sư làm việc với em về vấn đề ly dị.
- Anh nhất quyết như vậy à?
- Đúng vậy, dù hiện giờ tôi chưa có ai cả.
Thục Trinh uất ức :
- Nói dối! Rõ ràng Phổ đã gặp anh với con nhỏ đó. Anh chối nhưng tôi sẽ không bỏ qua cho nó vì hiện tại tôi vẫn là vợ anh. Thục Trinh này không phụ người thì thôi, chớ tôi không cho ai phụ tôi đâu.
Cang cau mày vì những lời của Trinh. Anh không ngờ cô ích kỷ và coi bản thân mình cao như vậy. Trinh hoàn toàn là người khác với cô gái anh yêu cách đây mười năm. Hồi đó Trinh đâu cao ngạo như vậy, độc đoán như vầy!
Cang cố kiềm sự nóng nảy xuống :
- Việc gì cũng tới hồi kết thúc. Tôi luôn mong chúng ta có một kết thúc đẹp để không còn là vợ chồng nhưng vẫn là bạn bè tốt của nhau. Em đừng nghĩ tới chuyện hơn thua như vậy, nghe buồn lắm.
Thục Trinh vẫn không thôi hậm hực :
- Nhưng đúng là anh đã có người khác chứ gì?
Cang né tránh :
- Đâu phải dễ dàng có một người khác khi cuộc hôn nhân này khiến tôi quá ngao ngán, chán chường.
- Anh vòng vo hay lắm. Nếu tôi lần ra con nhỏ đó, tôi sẽ dạy nó một bài học.
Cang bình tĩnh :
- Là người coi trọng uy tín, danh dự, sao em không nghĩ làm vậy đồng nghĩa với việc bôi bẩn tiếng tăm của mình? Mà thôi, tôi đi nhặt những thứ của mình đây.
Bỏ mặc Thục Trinh ngồi một mình trong phòng khách rộng thênh thang, âm u ngọn đèn vàng trang trí, Cang đi lên lầu.
Một lát sau, anh xuống với một giỏ xách:
- Chỉ là những thứ vụn vặt. Em cần kiểm tra không ?
Tự dưng Thục Trinh ứ nghẹn, cô cộc lốc :
- Không.
Bước tới cửa, Cang dừng lại, giọng ngần ngừ :
- Luật sư của tôi sẽ gặp em, chậm lắm là cuối tháng.Tôi về đây.
Thục Trinh nhắm mắt lại. Cô nghe tiếng xe của Cang êm ả phóng đi mất hút. Gian nhà chìm vào im lặng. Trinh hốt hoảng nhận ra cô đang một mình. Từ giờ trở đi, cô sẽ thật sự một mình. Người ta thật mâu thuẫn. Từ khi vợ chồng hục hặc, cắng đắng nhau, Thục Trinh đã một mình vì Cang thường xuyên về nhà mẹ ruột , những lúc đó cô hả hê cảm thấy được tự do. Có chồng nhưng vẫn được làm theo ý thích của mình, có chồng mà vẫn đi sớm về trưa, tung tẩy với bạn bè đồng nghiệp y như thời son rỗi. Thục Trinh từng hãnh diện khi nghe các cô bạn dẻo mồm khen Trinh có phúc, cưới chồng giàu có, quyền quí, nhưng chồng lại yêu chiều đến mức sợ vợ, không dám nói vợ một câu.
Chuyện Trinh và Cang ly thân, bạn bè cô hoàn toàn không biết. Trinh giấu nhẹm vì sợ ảnh hưởng đến việc làm ăn của mình. Trên thương trường, vợ nhờ tiếng tăm chồng để đi lên là chuyện thường. Nếu không có uy tín của dòng họ nhà Cang, chắc Thục Trinh chưa được địa vị trong kinh doanh như hiện nay, giờ chỗ dựa ấy không còn nữa thì sự nghiệp của cô e cũng sắp đi mây về gió. Mất chồng, mất cả công danh, chỉ nghĩ thế thôi, Thục Trinh đã hoảng. Cô đã quá tự cao khi tin rằng Cang không dám ly dị với mình.Giờ thì không phải thế, cô đã sai rồi, đã sai thật rồi.
Thục Trinh còn đang thảng thốt thì điện thoại reo. Cô nhấn máy và nhận ra giọng Phổ.
Anh ta nói ngay không cần rào đón :
- Trinh hả! Anh có tin cho em đây.
Thục Trinh gượng gạo :
- Chắc không phải tin xấu chứ?
Phổ thở dài :
- Anh rất tiếc...
Trinh nuốt nước bọt :
- Là tin gì vậy?
- Bà Yến đã sang tên hết tất cả những cổ phần của Cang.
Thục Trinh ôm đầu :
- Vậy nghĩa là sao?
- Nghĩa là hiện giờ Cang chả còn gì hết ngoài ngôi nhà em đang ở và chiếc Toyota đời mới nhất thỉnh thoảng hắn vẫn đi.
- Bà Yến sang những cổ phần ấy cho ai? Tại sao bả làm thế khi vừa từ Úc về nước? Chả lẽ gia đình Cang phá sản tới nơi rồi ?
Phổ cười nhẹ :
- Em lăn lộn trên thương trường nhiều sao lại không hiểu ra chuyện bà mẹ chồng mình làm nhỉ? Bà Yến rất cáo già, bà ấy nhìn xa lắm, cô bé khờ của anh ạ. Hiện giờ tất cả những cổ phần cũng như đất đai, nhà cửa có giá trị lớn đều đứng tên bà Mai Yến. Cang là một đứa trắng tay, điều đó đồng nghĩa với chuyện em cũng phải trắng tay khi ly dị hắn.
Thục Trinh không kiềm được tức giận :
- Đúng là khốn nạn!
Phổ nói :
- Em phải bình tĩnh.
- Làm sao em bình tĩnh nổi cơ chứ. Cang vừa ở đây về. Anh ta đòi ly dị chớ không sống ly thân nữa. Thì ra mẹ con họ đã tính toán cả rồi.
Ngưng lại để thở xong, Thục Trinh nói tiếp :
- Em muốn biết con nhỏ Cang đang mê là ai. Lúc nãy em hỏi nhưng tay Quân nhất định không khai.
Phổ cười vào máy :
- Khai sao được mà khai. Con bé Nhã Ca ấy vốn là con rơi của ông Thiệp, Quân há miệng mắc quai làm sao.
Thục Trinh kêu lên :
- Có chuyện này nữa à?
- Ông Thiệp giấu chuyện này kỹ lắm. Ông ta xem Nhã Ca như một vết nhơ trong đời. Anh sẽ sử dụng vết nhơ ấy để lôi ông ta trên đỉnh cao xuống vực sâu. Nếu thích, em cứ làm um xùm chuyện lên cho cùng một lúc đôi ba người mất mặt cũng chả sao.
Thục Trinh mím môi :
- Anh đừng khích tướng em. Đây đâu phải chuyện thích hay không. Hiện giờ Cang vẫn đang là chồng em. Em phải làm cho ra lẽ, nếu không làm sao dám ngẩng mặt nhìn ai.
Phổ ngọt ngào :
- Vậy em cứ làm cho ra lẽ. Anh luôn ủng hộ em. Thôi nhá!
Thục Trinh gác máy. Cô đi lòng vòng trong nhà. Đầu vạch bao nhiêu là kế hoạch mà với kế hoạch nào Thục Trinh cũng chiến thắng.

<< Chương 15 | Chương 17 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 313

Return to top