Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Tập Truyện ngắn >> Sự nhầm lẫn

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 19703 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Sự nhầm lẫn
Đàm Lan

CUỘC ĐIỆN THOẠI BẤT NGỜ

 Trời ẩm rình . Những quầng mây màu xám bạc vẫn chen nhau rủ lưng chừng trong không gian , rõ ràng là chúng chưa hề có ý định tản đi nơi khác , ít nhất là trong khoảng 24 giờ tới , mặc dù chúng đã làm những vị khách không mời từ sẫm chiều hôm trước . Thời tiết thường có một tác động nhất định đến tâm trạng , trong hoàn cảnh này thì sự hăng hái , hưng phấn , sôi nổi và đầy hứng thú là điều rất khó . Và cho dù không có điều gì đáng để buồn bã , sầu muộn , thì ít nhất tâm trạng người ta có có một chút gì chùng xuống , bâng khuâng và man mác , có thể hoài niệm một cái gì đó cụ thể , nhưng cũng có thể vì một mơ hồ , thoang thoảng không dễ gọi tên . Lại là khi người ta chỉ ngồi một mình , không gian tịch lặng , trong cái lạnh buôn buốt , trong âm thanh rào rạo , rào rạo của những vạt mưa đáo qua . Nếu là một cơn giông hay một cơn mưa rào to thì lại là khác , trạng thái tiếp nhận , đối phó rất rõ ràng và hạn định trong một quãng thời gian ngắn . Nhưng đàng này , cái ảm đạm kéo dài của tiết trời , kéo theo trạng thái cũng ủ ê kéo dài của  hồn người . Chợi nghĩ đến muốn tỉ tê với một ai đó . Tình cảnh không mấy màu sắc này lại vô cùng thích hợp cho sự lan man chuyện trò , cho những nguồn cơn nỗi lòng được gợi mở và tuôn trào . Nhưng vấn đề là ở chỗ đối tượng cho cuộc trò chuyện  ấy là ai ? Bởi thông thường không phải người ta luôn dễ dàng thổ lộ những tâm tư mình với một người bất kỳ . Mà phải là một người có cùng một nhịp độ giao cảm , có cùng một trạng thái tâm lý , và phải là người đã biết về nhau , hiểu về nhau khá nhiều rồi cơ . Cho dù khi tâm sự thường là chỉ đem chuyện mình ra kể , nhưng ít nhất phải nhận được một tinh thần quan tâm và chia sẻ từ người được nghe , nếu không , rõ ràng chỉ rơi vào một tình thế không hay ho gì . Trong thời tiết này , nếu phải bước chân ra đường thì chỉ có thể với một lý do bất khả kháng nào đó , còn lại thì là một sự vô lý , thậm chí còn gọi là điên điên , man man gì đó cũng không sai . Cho nên cách tốt nhất là vận dụng ( hay tận dụng , lạm dụng đều đúng cả ) một thứ phương tiện mà từ nền khoa học phát triển của thế giới đã xúất hiện trong đời sống con người từ rất lâu rồi . Cái thứ phương tiện đã đem lại rất nhiều tiện ích , Mà có nó người ta đã giảm được rất nhiều thời gian và những chi phí khác . Thứ phương tiện này được cài đặt một loại thanh âm rộn rã , mỗi khi nó cất lên cứ như là một tiếng gọi reo vui nào đó , luôn thúc giục người ta phải mau bước tới . Khoa học càng phát triển thì thanh âm của nó càng đa dạng , càng đem đến cho con người rất nhiều sự lựa chọn , qua đó người ta có được cảm giác thích thú hoặc dễ chịu biết bao . Nó nối liền và thu ngắn mọi khoảng cách , những con số đo độ dài địa lý không còn là một sự bận tâm . Quả là trí thông minh của loài người là điều tuyết bích nhất của thế gian . Có thế con người mới có thể chinh phục và thống trị muôn loài được chứ .
             Trở lại với vấn đề chính , có nghĩa là tôi đang có một nhu cầu , một nhu cầu rất lớn , rất cụ thể , rất hiện hữu , là được trò chuyện cùng ai đó , một cuộc trò chuyện có thể là rất nhiều đề tài , tuỳ vào sự ngẫu hứng của cả hai . Và trước mặt tôi là chiếc điện thoại , thứ vật dụng có tính năng tuyệt vời mà tôi đã đề cập đến kia . Và cái thú chuyện vãn qua điện thoại không chỉ là sở thích của một con số khiêm tốn , mà có lẽ nó luôn tiềm ẩn trong mỗi người . Đôi khi người ta phải hết sức và có nhiều biện pháp để hạn chế nó , nều không thì tình trạng ùn tắc sẽ không chỉ xảy ra ở những giao lộ vào giờ tan tầm , kèm theo là những tổn thất khó lường . Và đây ,cái ống nghe đang chờ tay tôi nhắc , những con số nhẫn nại đang chờ ngón tay tôi lướt qua . Bộ nhớ của tôi đang hoạt động tích cực , nó điểm qua một loạt những guơng mặt , không chỉ là gương mặt , mà bao gồm cả những tính cách và mức độ cũa những mối quan hệ nữa . thân có , sơ có , gần có , xa có . Để chọn được một trong hàng dãy thật chẵng dễ chút nào . Trong khi tôi còn chưa giải quyết được sự gút mắc trong mình , thì bất thần , một tràng thanh âm rộn rã dội vào tai tôi , khiến tôi giật thót người , vì sự đột ngột và cũng vì một niềm vui chợt vỡ , cái giải pháp tôi không hề tính tới đã hiện ra đúng lúc . Tiếng chuông thứ hai vừa dứt , cái ống nghe được áp vào tai , một tiếng Alo kèm theo chút mong chờ rằng từ đầu dây bên kia sẽ là một âm sắc quen thuộc nào đó , hay nhất là một trong số vài gương mặt mà tôi vừa điểm qua , như thế cũng có nghĩa là một tần sóng được thu và phát đúng lúc .
               _ Xin chào .
             Một giọng nam trầm nhè nhẹ , tôi chưa kịp nhận ra là lạ hay quen , đáp lại câu chào với thái độ thăm dò :
               _ Vâng , chào anh .
               _ Vâng , chào cô , may quá …
             Tôi ngạc nhiên , giọng nói lạ , tôi khẳng định là thế , vì thính giác tôi có độ thẩm âm khá nhạy , nhất là những giọng nói , đúng là chất giọng này tôi chưa nghe bao giờ , sao anh ta lại bảo là may ? Sự nghi vấn tuột khỏi môi tôi :
               _ May ? Vì sao ạ ?
             Phía bên kia như có một tiếng cười nhẹ .
               _ Tôi nói may là vì tôi đã được gặp một giọng nữ .
             Cái gì ? Tôi càng ngẩn ngơ hơn với câu nói khó hiểu phía bên kia . Chắc là một sự nhầm lẫn nào đây .
               _ Có lẽ anh nhầm số một cơ quan nào đấy phải không ạ ?
             Lại một tiếng cười nhẹ .
               _ Vậy đó là nhà riêng ạ ?
               _  Vâng , nhà riêng . Anh muốn tìm ai ạ ?
               _ Tôi …tôi không tìm ai cả .
               _ Ư…
               _ Xin lỗi , tôi không làm phiền cô chứ ?
             Tôi đã hơi bực mình , nhưng vẫn nhẹ giọng vì chưa biết mục đích của người đang đối thoại là gì .
               _ Làm phiền thì không , nhưng hình như tôi chưa có hân hạnh được quen biết anh thì phải .
               _ Chưa quen thì bây giờ quen cũng được mà , tôi cũng vậy thôi .
             Thế này là thế nào nhỉ , chả lẽ bỏ máy ngang thì bất lịch sự quá . Mất cả hứng thú , tưởng đâu …Dường như đoán biết tôi đang nghĩ gì , đầu dây lại cất tiếng :
               _ Xin cô đừng vội bỏ máy . Thế này cô ạ . Chắc cô cũng thấy thời tiết đang rất xấu phải không ?
             Một chút gì đó động đậy , để xem .
               _ Vâng , điều hiển nhiên đó đang có mặt khắp nơi  .
               _ Tôi đang ngồi một mình trong một căn phòng rộng , rất buồn khi nhìn trời mưa gió và ảm đạm thế này . Tôi bỗng muốn trò chuyện cùng ai đó ( à , giống mình ) và tôi chợt nảy ra một ý nghĩ , biết đâu tôi sẽ tìm được một người bạn mới trong một ngày mặt trời không ngự trị trên thế gian này ( ái chà , nghe có vẻ văn chương gớm nhỉ ) . Và thế là tôi bấm một hàng số ngẫu nhiên .
               _ Tôi hiểu rồi . Nhưng sao anh lại cho là may khi gặp một giọng nữ ?
               _ Vâng , rất may nữa là khác . Đã là giọng nữ , lại còn có vẻ chấp nhận một cuộc điện thoại đường đột thế này , nếu như tôi gặp một giọng của anh bạn nào đó chắc cũng chẳng sao , câu chuyện sẽ đi theo chiều hướng khác , còn nếu là giọng một người già hay một chú nhóc  , thì chắc tôi sẽ lại thử vận may của mình vào một lúc khác rồi .
             Tôi đã cảm thấy có gì lôi cuốn trong trò chơi này rồi đây . Ý tưởng của anh ta không tệ đấy chứ . Ít ra cũng có một cái gì đó khá mới mẻ . Thì cứ tiếp tục xem sao .
               _ Cứ cho đúng là anh gặp may đi , nhưng không biết tôi đang gặp vận gì đây       
               _ Hy vọng là không tệ lắm và nếu không muốn tiếp tục , cô co quyền từ chối , tôi sẽ xin lỗi và rút lui có trật tự .
             Trong đừơng dây rộ lên tiếng cười từ cả hai đầu . Không khí đã khác đi nhiều .              
             _ Bây giờ có lẽ chúng ta đã có thể trò chuyện một cách tự nhiên thoải mái rồi chứ nhỉ .
               _ Còn phải xem các tình tíết diễn biến thế nào đã chứ ạ .
               _ Ồ , tất nhiên , này cô bạn thân mến , nếu không có gì là quá đáng , cho tôi xin môt cái tên cho dễ trao đổi đuợc không ạ ?
               _ Tôi nghĩ nãy giờ chưa cần đến một cái tên , chúng ta vẫn trao đổi thuận tiện đó thôi . Vả lại , có lẽ còn quá sớm cho một trích lục đấy ạ .
             Một tràng cười như một sư chấp nhận bất đắc dĩ .
               _ Hình như tôi đang gặp một đối thủ nặng ký thì phải .
              _ Đó là ý nghĩ của riêng anh thôi , và anh đã cảm thấy ân hận vì sự ngẫu hứng của mình chưa ?
               _ Chưa . Mà đúng hơn là không bao giờ .
               _ Anh có từng nghĩ tự tin rất gần với chủ quan không ?
               _ Có thể , nhưng trong trường hợp này thì không ? Nghe cô nói chuyện , tôi có cảm giác cô là một típ phụ nữ thuộc về xã hội . Chắc cô cũng đang công tác trong một công sở nào đấy phải không ạ ?
               _ Kế hoạch thăm dò đối thủ của anh thất bại rồi , anh cho rằng phụ nữ có chút cá tính và hiểu biết nhất thiết phải là người trong công sở sao ?
               _ Không , không hẳn thế , nhưng ít ra đó cũng là một môi trường thích hợp .Tuy cũng có rất nhiều loại công việc độc lập , nhưng môi trường hoạt động và tiếp xúc rộng thì vẫn có thể cho đó là mảng xã hội được chứ .
               _ Đồng ý . ( Anh chàng này cũng có vẻ trình độ đây )
             Một khoảng lặng cần thiết , tôi mỉm cười , cũng hay , có vẻ một người bạn mới là điều hẳn nhiên rồi vậy . Đúng là cầu được ước thấy , không biết lúc nãy tôi suy tư vào giờ gì mà linh thế nhỉ ?
               _ Cô có tin vào chữ “ duyên “ không ?….ý tôi nói chữ “ duyên “ trong đạo Phật ấy , chữ “ duyên “ theo nghĩa rộng đó mà .
               _ Tôi hiểu , tôi hiểu , tôi tin chứ . Tất cả mọi thứ trên đời này , kể cả người lẫn vật , có gặp được nhau hay không cũng là nhờ vào chữ “ duyên “ ấy đấy .
               _ Đúng vậy , tôi cũng rất tin vào điều đó , và cuộc nói chuyện của chúng ta hôm nay là một minh chứng rõ rệt phải không ?
               _ Có lẽ thế .
               _ Không phải là “ có lẽ “ , mà chắc chắn là thế .
             Tôi cười , thừa nhận .
               _ À mà tôi có làm gián đoạn công việc gì của cô không đấy ?
               _ Ồ không , trước lúc chuông reo tôi cũng đang nhìn trời thôi mà .
               _ May quá , như vậy rõ ràng hôm nay là một ngày tốt với tôi .
               _ Người ta thường mong những điều suôn sẻ , tốt đẹp vào một ngày đẹp trời  nhưng với một ngày hôm nay cũng không thể gọi là xấu , anh nhỉ ?
               _ Vâng , thực ra tốt hay xấu là tuỳ thuộc vào suy nghĩ , quan niệm và hành động của mình cả thôi cô ạ . Nếu với một ý nghĩ u ám , một hành động đen tối , một quan niệm bạc nhược , thì dù cho trời có nắng ráo , sáng sủa , đẹp đẽ đến đâu cũng không có tác dụng gì hết .
               _ Nghe anh nói , tôi cảm giác anh là một nhà văn .
               _ Không không , tôi không có cái duyên may ấy đâu , nhưng tôi cũng rất thích đọc sách . Có lẽ nhờ thế mà không đến nỗi để cô chán chuyện của tôi chăng .?
               _ Này , anh tự tin hay tự phụ đấy ?
             Một tiếng cười nho nhỏ , tôi tiếp :
               _ Tôi cũng rất thích đọc sách , đó là một thế giới muôn màu , một đại dương bao la mà có bơi hết một đời cũng không đến được bờ bên kia .
               _ Rất đúng , có điều sách ban giá cao quá , nên không thể thường xuyên ghé hiệu sách được .
               _ Anh thử đến Thư viện tỉnh xem .
               _ A , một ý kiến hay đấy , cảm ơn cô rất nhiều .
               _ Không có gì .
             Lại vài giây cho sự im lặng , nếu tiếp tục không biết câu chuyện còn dẫn đến bao nhiêu đề tài khác nữa nhỉ ? Một chút nữ tính nhắc nhở , lần đầu tiên nói chuyện với một người hoàn toàn xa lạ với một thái độ thiếu cẩn trọng chắc chắn không phải là sự khôn ngoan rồi , nếu để câu chuyện dẫn dắt đi xa đến mức khó kiểm soát thì kể ra cũng hơi mạo hiểm , mặc dù tôi không phải là người quá kỹ tính , nhưng sự chùng mực chắc không thừa . Và nếu muốn thì đây đâu phải là lần chuyện trò duy nhất . Suy nghĩ phát ra hành dộng .
               _  Chắc là chúng ta nên tạm dừng câu chuyện ở đây chứ nhỉ ?
             Có vẻ đề nghị đột ngột của tôi làm cho anh bạn bên kia bị hẫng .
               _ Dừng á? Cô có việc bận sao ?
               _ Không hẳn thế , nhưng hình như đã quá nhiều cho một buổi sơ giao rồi đấy .               _ Tôi thấy như là còn quá ít .
               _ Không nên ăn quá nhiều một lúc , ta sẽ thấy mất thú vị đi , biết để dành và biết chờ đợi cũng là một cái thú đấy anh ạ .
               _ Thế thì xin vâng lời cô vậy . Tôi có thể gọi lại vào một lúc khác chứ ?
               _ Vâng .
               _ Hy vọng lần sau sẽ có được một chút thông tin về cô nhé .
               _ Tôi cũng đã biết gì về anh lắm đâu .
               _ A , thế là huề nhé . Vậy hẹn gặp lại lần sau .
               _ Vâng , hẹn gặp lại . Chúc anh mọi điều vui vẻ .
               _ Tôi cũng chúc cô mọi sự tốt lành . Xin chào cô .
               _ Vâng , chào anh .
             Vài giây luyến tiếc mới có tiếng đặt máy xuống . Tôi cũng mỉm cười gác máy Nhìn ra ngoài trời , không gian vẫn không có gì thay đổi , nhung trong mắt tôi bây giờ , cảnh vật cũng khác trước rất nhiều , thậm chí còn có vẻ hay hay , đáng yêu nữa kia . Câu nói của người bạn mới văng vẳng : Tốt hay xấu , tuỳ thuộc vào suy nghĩ , quan niệm và hành động của mình mà thôi .Quá đúng . Ơ thôi rồi , tôi quên không hỏi số điện thoại của anh ta rồi . Nhưng  không sao , chắc chắn anh ta sẽ còn gọi lại mà , và cái gọi là “ may” chắc không chỉ có nghĩa đối với anh ta đấy chứ . Hẳn là thế rồi . Tôi cảm giác một sự phấn chấn trỗi lên trong lòng , với tay nhấn vào một cái nút của chiếc máy đĩa , một giai điệu mượt mà vang lên . Ngoài trời mưa vẫn khúc nhặt khúc thưa , rỉ rả , rỉ rả…

<< CÂU CHUYỆN NHỎ | GIẤC MƠ ĐỔI ĐỜI >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 110

Return to top