Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Suy ngẫm, Làm Người >> Lắng nghe điều bình thường

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 51327 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Lắng nghe điều bình thường
nhiều tác giả

Giáng Sinh Đẹp Nhất

Buổi tiệc Giáng sinh đã mãn . Mọi người vẫn còn nán lại bên bàn hồi tưởng về những ngày Giáng sinh thuở nhỏ . Câu chuyện chẳng mấy chốc xoay quanh đề tài là Giáng sinh đẹp nhất của mỗi người . Chuyện tiếp chuyện, nhưng vẫn có một chàng trai ngồi lặng thinh không nói gì . Mọi người bảo: "Này Frank, thế Giáng sinh đẹp nhất của cậu vào lúc nào ?". Frank bấy giờ mới lên tiếng: "Giáng sinh đẹp nhất của tôi là mùa Giáng sinh mà tôi chẳng nhận được món quà nào cả". Mọi người ngạc nhiên, họ nóng lòng muốn nghe câu chuyện . Và Frank bắt đầu kể:
"Tôi lớn lên ở New York . Đó là một tuổi thơ khá ảm đạm vì gia đình chúng tôi rất nghèo . Tôi mồ côi mẹ từ khi mới 8 tuổi . Cha tôi cũng có việc làm, nhưng ông chỉ làm hai hoặc ba ngày một tuần . Thế là cũng tốt lắm rồi . Chún tôi sống kiểu lưu động, rày đây mai đó, chật vật lắm mới đủ ăn, đủ mặc . Lúc ấy to6i còn nhỏ và không chú ý gì .


Cha tôi là một người đàn ông giàu lòng tự trọng . Ông ấy chỉ có độc nhất một bộ áo quần và chỉ mặc nó để đi làm việc . Khi về nhà ông cởi áo vest ra, còn thì ngồi vào ghế với sơmi, cà vạt và cả áo ghilê . Cha có một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ và khá lớn . Đó là quà của mẹ tôi tặng cha . Mỗi khi cha ngồi, dây đeo đồng hồ ở chỗ túi đựng thường tòi ra ngoài . Chiếc đồng hồ đó là tài sản quí giá nhất của cha . Nhiều lần tôi thấy cha chỉ ngồi yên ngắm nhìn chiếc đồng hồ quí của mình . Tôi đoan chắc cha đang nghĩ về mẹ tôi .


Năm ấy, khi tôi tròn 12 tuổi, bộ đồ chơi thí nghiệm là một cái gì đó rất lớn lao . Trị giá của một bộ đồ như thế là 2 USD. Một số tiền quá lớn đối với bọn trẻ yêu thích bộ đồ chơi này, trong đó có tôi . Tôi nì nèo với cha cả tháng trời trước Giáng sinh để mong có được nó . Các bạn biết đấy, tôi cũng hứa hẹn đủ điều như những đứa trẻ khác: "Con sẽ ngoan, con sẽ làm việc, con sẽ không vòi vĩnh gì thêm". Cha tôi chỉ đáp: "Để xem xem".


Ba ngày trước Giáng sinh, ông dẫn tôi đến chợ lưu động . Ở đó, người ta bán hàng trên những chiếc xe ngựa . Họ bán hàng hạ giá và bạn có thể mua được một món hàng tốt . Cha dẫn tôi đến một quầ hàng, chọn cho tôi một ít đồ chơi nhỏ rồi hỏi: "Này con, con có thích những thứ như vậy không ?". Tôi dĩ nhiên chỉ trả lời: "Không, con chỉ muốn một bộ đồ thí nghiệm cơ!". Chúng tôi đi hết mọi quầy hàng . Cha đưa cho tôi xem hết những món đỗ chơi như xe hơi, súng ... nhưng tôi đều từ chối . Tôi nào có nghĩ rằng cha không đủ tiền để mua một bộ đồ thí nghiệm cho tôi . Sau cùng cha bảo: "Thôi, bây giờ tốt nhất là cứ về nhà đã và hôm sau hẵng quay lại".


Trên đường về nhà, tôi cứ nói mãi về bộ đỗ thí nghiệm đó . Tôi chỉ muốn một bộ đồ thí nghiệm thôi . Đến bây giờ tôi mới hiểu ra lúc ấy cha tôi đã đau khổ đến chừng nào khi không cho tôi được nhiều hơn . Cha hẳn đã nghĩ mình không xứng đáng là một người cha, và cả tự nguyền rủa mình vì cái chết của mẹ tôi . Khi lên bậc cấp vào nhà, cha hứa sẽ tìm cách mua cho tôi bộ đồ thí nghiệm đó . Đêm đó tôi gần như không ngủ . Tôi tưởng tượng mình sẽ tự sáng chế thứ này thứ kia .


Ngày hôm sau, sau khi xong việc, cha dẫn tôi trở lại chợ . Trên đường đi, tôi còn nhớ cha đã mua một ổ bánh mì và kẹp vào nách mang theo . Ở quầy đầu tiên, cha bảo tôi hãy chọn lấy bộ đồ thí nghiệm mà tôi yêu thích . Chúng giống nhau cả, nhưng tôi vẫn xem xét, lục lọi như thể đã cát tìm vàng . Tôi tìm được bộ đồ thí nghiệm tôi yêu thích và nói gần như reo lên: "Cái này nè cha!".


Tôi còn nhớ hình ảnh cha tôi thọc tay vào túi lấy tiền . Khi ông lấy 2 USD ra, một tờ đã rơi xuống đất . Ông cúi người xuống lượm tiền, và vì thế sợi dây đồng hồ trong túi áo rớt ra, xoay vòng trên nền đất . Không có chiếc đồng hồ . Trong tích tắc, tôi hiểu cha đã bán nó rồi . Cha đã bán chiếc đồng hồ, tài sản quí nhất của mình, để mua cho tôi một bộ đồ chơi thí nghiệm . Ông bán chiếc đồng hồ, món quà cuối cùng mà mẹ tôi tặng cha ...


Tôi chụp vội lấy tay cha và hét lên: "Không!". Chưa bao giờ tôi chụp lấy tay cha như thế, chưa bao giờ tôi hét lên với cha như thế . Tôi nhớ cha đã nhìn tôi, một cái nhìn đầy cả sự ngơ ngác, lạ lẫm . "Không, cha không phải mua cho con bất cứ thứ gì - Tôi ứa nước mắt - Cha, con biết cha rất yêu con".
Chúng tôi rời khu bán hàng và tôi nhớ cha nắm tay tôi suốt dọc đường về".


Frank nhìn mọi người: "Bạn biết không, chẳng có tiền bạc nào có thể đủ để mua giây phút đó . Giây phút mà tôi hiểu rằng cha yêu tôi hơn bất cứ điều gì trên thế gian này".


Võ Ca Dao
Dịch từ Internet

<< Món Quà Của Cha | Kho Báu Dưới Lòng Đất >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 110

Return to top