Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Phiêu Lưu, Mạo Hiểm >> Chim Ó Biển (The Seahawk)

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 23992 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Chim Ó Biển (The Seahawk)
Rafael Sabatini

P2 - Chương 11

Mặt trời lặn nhanh xuống chân trời khi Sakh el Bahr cùng hai gã Nubia của chàng và một toán nhỏ cướp biển hộ vệ về tới cổng ngôi nhà màu trắng của chàng nằm trên một quả đồi nhỏ bên ngoài Bab-el-Oueb và nằm ngoài vòng tường thành của thành phố.
Khi Rosamund và Lionel, bị giải đi trước đám cướp biển, đi vào khoảng sân rộng phía trong lối vào tối tăm chật hẹp, nền trời xanh mới chỉ thoáng qua vài nét sẫm màu của buổi chiều tà, và đột nhiên, vang lên giữa buổi chiều yên tĩnh, giọng của viên mueddin gọi các tín đồ chân giáo vào giờ cầu nguyện.
Nô lệ quảy nước từ chiếc vòi phun xây giữa một chiếc bể hình vuông, lúc này đang làm vút lên cao một tia nước mảnh như một ngọn giáo bằng bạc rồi vỡ tung ra như những hạt cườm rơi xuống chiếc bể rộng bằng cẩm thạch. Sakh el Bahr cũng như đám tuỳ tùng rửa mặt và tay, sau đó chàng bước tới chiếc thảm cầu nguyện đã trải sẵn chờ, trong khi đám cướp biển của chàng bỏ áo choàng ra, trải chúng xuống sân để quỳ lên cầu nguyện.
Hai gã Nubia buộc hai tù nhân quay mặt đi chỗ khác để cái nhìn của họ không quấy rầy các tín đồ chân giáo, và để mặc họ đứng hướng mặt về phía bức tường và chiếc cổng màu xanh lục dẫn vào vườn, từ phía đó đưa lại làn không khí mát dịu thoảng mùi hoa nhài và hoa oải hương. Qua những chấn song của cánh cổng, họ có thể thoáng nhìn thấy những mảng màu sắc của khu vườn, cũng như đám nô lệ đứng sững lại bên chiếc guồng nước kiểu Ba Tư nơi họ đã nai lưng ra vừa quảy nước vừa ca hát cho đến khi lời báo hiệu giờ cầu nguyện biến họ trở thành những bức tượng bất động.
Sakh el Bahr đứng dậy sau khi cầu nguyện, ngắn gọn nói vài lời ra lệnh rồi bước vào trong nhà. Hai gã Nubia đi theo chàng, đẩy hai tù nhân phía trước chúng lên chiếc cầu thang hẹp, và mang họ lên trên sân thượng, nơi vốn dành cho phụ nữ trong các dinh thự phương Đông, nhưng chưa từng có bàn chân phụ nữ nào đặt lên đó kể từ khi Sakh el Bahr, một người độc thân, trở thành chủ nhân của ngôi nhà.
Khoảng sân thượng này, bao quanh bởi một bức tường cao chừng bốn bộ, cho phép nhìn toàn cảnh thành phố chạy ngược lên sườn đồi về phía đông, từ khu bến cảng, và hòn đảo ở cuối cầu tàu đã được xây nhờ vào lao động khổ sai của nô lệ Thiên chúa giáo với đá lấy từ pháo đài đổ nát Penon mà Kheyr ed Din Barbarossa đã đoạt lại từ tay người Tây Ban Nha. Màn đêm sâu thẳm lúc này đã bao trùm lên tất cả, biến những bức tường màu trắng và vàng thành màu xám ngọc trai. Về phía tây trải dài khu vườn ngào ngạt mùi thơm của khu dinh thự, nơi đàn bồ câu đang gù gù thú vị giữa những bụi cây và những khóm sen. Xa hơn nữa là một thung lũng trải ra giữa hai dãy đồi thấp, và từ một chiếc hồ bờ mọc đầy cây bụi nơi một chiếc thuyền đang kiêu hãnh giương buồm vọng lại tiếng ếch nhái kêu ầm ĩ.
Một mái rạp đỡ bởi hai cây giáo khổng lồ căng ra từ bức tường phía nam, được xây cao gấp đôi so với ba mặt còn lại của hàng lan can. Phía dưới chiếc mái là một chiếc divan và các đệm ngồi bọc lụa, gần đó là một chiếc bàn nhỏ kiểu Moor bằng gỗ mun khảm xà cừ và dát vàng. Ở phía lan can đối diện, nơi có đặt một chiếc bục, phía trên là một cây hồng nở đầy hoa màu huyết dụ, tuy nhiên lúc này những bông hoa này cũng đã chìm vào nền tối sẫm của màn đêm.
Tại đây Lionel và Rosamund đứng nhìn nhau trong ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt mỗi người đều thoáng ẩn thoáng hiện mơ hồ như một bóng ma trong cái nhìn của người kia, trong khi hai gã Nubia đứng như hai bức tượng giống hệt nhau ở hai bên khung cửa mở ra từ đầu cầu thang.
Chàng thanh niên rên rỉ, hai bàn tay đưa ra phía trước nắm chặt lấy nhau. Chiếc áo chẽn bị lột ra ở chợ đã được trả lại cho anh chàng và được tạm thời sửa sang lại bằng một đoạn dây bện từ sợi cây cọ. Nhưng anh ta trông vẫn ủ dột đến thê thảm. Tuy vậy, ý nghĩ của anh này, nếu chúng ta có thể coi lời nói của anh ta như một sự thể hiện của chúng, đều bận bịu với hoàn cảnh của Rosamund hơn là của bản thân mình.
« Ôi Chúa ơi, cứ nghĩ đến việc em bị đối xử như thế này ! » anh ta kêu lên. « Rằng em phải chịu đựng tất cả những gì đã qua ! Sự sỉ nhục, sự tàn bạo man rợ ! Ôi ! » Anh chàng thanh niên đưa hai tay lên ôm lấy khuôn mặt hốc hác.
Cô gái dịu dàng nắm lấy tay vị hôn phu.
« Những gì em đã phải chịu đựng cũng chỉ là chuyện nhỏ, » nàng nói, và giọng nói của nàng bình thản và kiên cường một cách đáng ngạc nhiên. Hẳn tôi cũng đã nói với các bạn rằng những người mang dòng họ Godolphin đều là những kẻ cứng cỏi. Ngay cả những phụ nữ của họ cũng có cái gì đó của một đấng nam nhi dưới lồng ngực ; và không ai có thể nghi ngờ rằng lúc này Rosamund đang chứng tỏ truyền thống này thêm lần nữa. « Đừng thương hại em, Lionel, vì nỗi khổ ải của em đã đến đoạn kết hoặc cũng sắp rồi. » Nàng mỉm cười một cách lạ lùng, nụ cười thanh thản mà bạn có thể thấy trên khuôn mặt của những người tử vì đạo trong giờ phút cuối cùng.
« Bằng cách nào ? » chàng thanh niên, hơi ngạc nhiên, khẽ hỏi lại.
« Bằng cách nào ? » cô gái lặp lại. « Chẳng phải luôn có cách để trút bỏ gánh nặng của cuộc đời khi nó trở nên quá nặng nề - nặng nề hơn mức mà Chúa muốn chúng ta phải chịu đựng sao ? »
Câu trả lời duy nhất của vị hôn phu là một tiếng rên. Trên thực tế, anh chàng đã hầu như chẳng làm gì ngoài rên rỉ trong suốt những giờ họ trải qua bên nhau kể từ khi họ bị đưa từ chiếc tàu buồm lên bờ ; và nếu hoàn cảnh cho phép cô thiếu nữ cân nhắc nhiều hơn, hẳn nàng có thể tự nói với mình rằng nàng nhận thấy quý ông chồng chưa cưới quả là thiếu chí khí nam nhi đến ngạc nhiên trong những giờ phút căng thẳng mà một người đàn ông chân chính đương nhiên sẽ cố gắng, cho dù tuyệt vọng, để nâng đỡ tinh thần cho nàng, giúp nàng phấn chấn lên thay vì chỉ rên rỉ lo cho thân mình.
Một toán nô lệ mang tới những bó đuốc lớn cháy sáng, cắm chúng vào những giá sắt gắn trên tường. Sau đó chúng trải một tấm thảm rộng ra khoảng sân thượng. Toán nô lệ lại lui ra, và ngay lập tức, từ khung cửa tối đen nằm giữa hai gã Nubia, một bóng người thứ ba xuất hiện. Đó là Sakh el Bahr.
Chàng dừng lại giây lát bên cửa, bộ dạng cao ngạo, khuôn mặt lạnh lùng không để lộ cảm xúc nào ; sau đó chàng cướp biển chậm rãi bước tới. Chàng mặc một chiếc áo caftan ngắn màu trắng dài đến gối, được giữ lại ở eo lưng bằng một sợi dây kết bằng mắt xích vàng sáng loé lên như những đốm lửa dưới ánh đuốc theo cử động của người mặc. Hai cánh tay chàng từ khuỷu trở xuống cũng như hai chân từ đầu gối trở xuống đều để trần, hai chân chàng đi đôi hài Thổ màu đỏ có thếp vàng. Trên đầu chàng đội một chiếc turban có cắm lông đà điểu được giữ bằng một chiếc kẹp trang sức cầu kỳ.
Chàng ra hiệu cho hai gã Nubia, chúng liền lặng lẽ biến mất, để chủ nhân ngôi nhà ở lại một mình với hai tù nhân.
Chàng cúi đầu chào Rosamund. « Nơi này, thưa tiểu thư, » chàng nói, « từ giờ sẽ là nơi ở của tiểu thư, cũng có nghĩa là em sẽ được đối xử giống như một người vợ hơn là một nô lệ. Vì sân thượng những ngôi nhà ở Barbary là nơi dành cho các bà vợ Hồi giáo. Tôi hy vọng tiểu thư sẽ thấy thích nơi này. »
Lionel, khuôn mặt trắng bệch, nhìn chăm chăm vào anh trai mình, lương tâm của anh ta thầm nhắc anh chàng hãy chờ đợi điều tệ hại nhất, trí tưởng tượng của anh ta vẽ ra cả ngàn số phận kinh hoàng sẽ được dành cho mình, khiến chàng thanh niên cảm thấy hoa mày chóng mặt vì hãi hùng, co người thu mình lại trước người anh cùng cha khác mẹ, người hầu như cho đến lúc này vẫn dường như không đếm xỉa gì đến sự có mặt của cậu ta.
Nhưng Rosamund đã đối mặt với chàng cướp biển, người đứng thẳng kiêu hãnh trên toàn bộ chiều cao tuyệt vời của nàng, và nếu khuôn mặt nàng tái đi, ít nhất nó cũng kiên định và bình thản không kém gì khuôn mặt chàng ; nếu cử động gấp gáp của khuôn ngực nàng có để lộ ra chút dao động nào đó trong cô gái, thì ngược lại cái nhìn của nàng đầy thách thức và khinh bỉ, giọng nói của nàng bình thản chừng mực, khi nàng trả lời chàng bằng một câu hỏi – « Ngài định làm gì tôi ? »
« Dự định của tôi ? » chàng nói, khẽ mỉm cười. Cho dù chàng tin rằng mình căm thù nàng và tìm cách làm tổn thương, hạ nhục, nghiền nát nàng, chàng vẫn không khỏi thán phục sự can đảm bất khuất của nàng trong một giờ phút như thế này.
« Dự định của tôi không phải để em hỏi, » chàng đáp. « Đã có thời, Rosamund, khi mà trên khắp thế gian này em không có kẻ nô lệ nào tận tuỵ hơn tôi. Chính em, với sự vô tình, và sự thiếu niềm tin của mình, đã bẻ gãy đi sợi dây vàng của sự phụng sự đó. Em sẽ thấy khó khăn hơn nhiều để có thể bẻ gãy chiếc xiềng sắt tôi sẽ dành cho em. »
Cô thiếu nữ mỉm cười chế giễu, tiếp tục giữ im lặng với vẻ tự tin. Chàng bước lại gần nàng hơn. « Em là nô lệ của tôi, em hiểu chứ ?- Mua về từ chợ như tôi có thể mua cho mình một con la, một con dê, hay một con lạc đà- và thuộc về tôi cả phần xác lẫn phần hồn. Em là tài sản của tôi, vật sở hữu của tôi, đồ chơi của tôi, để sử dụng hay hành hạ, để vuốt ve hay giẫm đạp tuỳ thích, không có ý chí nào khác ngoài mệnh lệnh của tôi, ngay cả mạng sống của em cũng hoàn toàn phụ thuộc vào hứng thú của tôi. »
Nàng lùi lại một bước trước cơn hận thù cuồng nộ bộc phát qua lời lẽ của chàng, trước vẻ giễu cợt tàn nhẫn trên khuôn mặt đồng hun của chàng.
« Đồ súc sinh ! » nàng nấc lên.
« Giờ em đã hiểu xiềng xích em sẽ chuốc lấy thay vì vòng tay mà chính em đã chối bỏ với sự lẳng lơ phù phiếm của mình. »
« Cầu Chúa tha thứ cho ngài, » cô thiếu nữ khẽ nói.
« Tôi xin cảm ơn lời cầu nguyện của em, » chàng đáp. « Mong Người cũng sẽ tha thứ cho em.”
Và đúng lúc đó từ phía sau vang lên một tiếng kêu lạ lùng, một tiếng nấc rên rỉ tuyệt vọng phát ra từ miệng Lionel.
Sakh el Bahr từ tốn quay người lại. Chàng im lặng ngắm nghía gã thanh niên hồi lâu rồi phá lên cười.
“Ha! Người đã từng là ông em của ta. Một gã bảnh trai phải không nào, có Chúa chứng giám ? Hãy nhìn hắn xem Rosamund. Hãy xem đấng nam nhi em đã chọn làm cây cột trụ để nương tựa cuộc đời mình chịu đựng nghịch cảnh mới hiên ngang làm sao, đức ông chồng can trường mà tự tay em đã chọn. Hãy nhìn hắn ta xem ! Hãy chiêm ngưỡng chú em yêu quý của tôi. »
Trước những lời lẽ chế nhạo cay độc, thái độ của Lionel bất thần chuyển từ khiếp hãi sang căm hận.
« Mi không phải là anh trai ta, » cậu ta lớn tiếng. « Mẹ mi là một ả điếm đã lừa dối cha ta. »
Sakh el Bahr run lên trong giây lát như bị roi quất. Nhưng chàng đã kiềm chế được mình.
« Hãy cứ thử bắt tai ta phải nghe nhắc đến mẹ ta dù chỉ một lần nữa từ cái lưỡi bẩn thỉu của mi mà xem, và ta sẽ rứt đứt nó ra. Đức hạnh của bà, ta tạ ơn Chúa, nằm cao hơn nhiều những lời nhục mạ của những kẻ đê tiện như mi. Dù thế, hãy liệu hồn chớ bao giờ nhắc đến người phụ nữ duy nhất mà ta kính trọng. »
Bị dồn đến cùng đường, như bất cứ con thú nào khác cho dù chỉ là một con chuột nhắt đều sẽ phản ứng, Lionel chồm lên người chàng, hai bàn tay đưa ra định chụp lấy cổ chàng cướp biển. Nhưng Sakh el Bahr đã nắm lấy gã bằng vòng tay mạnh mẽ đến mức anh chàng quỵ gối quỳ mọp xuống.
« Mi thấy ta mạnh hơn, phải không ? » chàng gằn giọng. « Có gì phải lạ ? Hãy biết là suốt sáu tháng trời tưởng như vô tận ta đã phải đẩy mái chèo trên một chiếc galley, và mi sẽ hiểu cái gì đã biến thân thể ta thành sắt thép và cướp mất của ta một linh hồn. »
Chàng ném gã đi, và anh chàng ngã nhào vào cây hồng cùng chiếc bệ đặt.
« Liệu mi có thể hình dung được sự ghê rợn của băng ghế chèo thuyền không ? Ngồi một nơi hết ngày này đến ngày khác, hết đêm này đến đêm khác, bị lột trần, bị xích vào mái chèo, chen chúc giữa những kẻ cùng chung cảnh ngộ, không cạo râu, không tắm rửa trừ khi nhờ những cơn mưa, bị thiêu đốt cháy da dưới ánh mặt trời, hành hạ bởi những vết lở loét, da thịt rách ngang dọc, chằng chịt sẹo do làn roi của bọn quản nô cho tới khi mi xỉu đi dưới sự dày vò không ngừng nghỉ tàn bạo đó ? »
« Liệu mi có hình dung được không ? » Từ giọng của một cơn phẫn uất bị kìm nén, tiếng nói của chàng chợt vỡ tung ra thành một tiếng gầm. « Mi sẽ hiểu. Vì nỗi kinh hoàng đã từng là của ta do mưu mô của mi sẽ là của mi cho tới chết. »
Chàng dừng lại ; nhưng Lionel cũng không tận dụng dịp này để đáp trả. Sự can đảm của gã đã lại xì hơi biến mất sạch, cũng bất thình lình như khi nó chợt bùng lên, gã nằm co ro ở nơi vừa rơi xuống.
« Trước khi mi đi vẫn còn vài chuyện khác, » Sakh el Bahr lại lên tiếng nói tiếp, « vài chuyện đã khiến ta bắt mi tới đây tối hôm nay. »
« Không hài lòng với việc đẩy ta vào tất cả sự kinh hoàng đó, không hài lòng với việc khoác tội giết người lên cổ ta, huỷ diệt tên tuổi ta, cướp đoạt tài sản của ta và đày đoạ ta vào bước đường cùng, mi vẫn còn tiến xa hơn đến mức toan tính chiếm lấy chỗ của ta trong trái tim tráo trở của người phụ nữ ta đã từng yêu. »
« Ta hy vọng, » chàng tiếp tục với vẻ bâng quơ, « rằng theo cách đáng thương hại của mi mi cũng yêu cô ta, Lionel. Như thế sự hành hạ đang chờ đợi thân xác mi sẽ được thêm vào bằng sự hành hạ dành cho linh hồn phản trắc của mi - sự tra tấn tinh thần mà chỉ những kẻ bị đày đoạ dưới địa ngục may ra biết được. Để làm điều này ta đã bắt mi về đây. Để mi có thể hình dung ra những gì đang chờ đợi cô ta trong tay ta ; phải mang ý nghĩ đó ám ảnh trong đầu đối với mi sẽ còn đau đớn hơn những gì mà ngọn roi của bọn quản nô có thể làm được với thân xác đỏ da thắm thịt của mi. »
« Đồ quỷ dữ ! » Lionel thét lên. “Ôi, đồ quỷ dữ từ địa ngục!”
“Nếu chú đã cố công tạo ra ác quỷ, chú em bé nhỏ thân mến, đừng có trách chúng là ác quỷ khi chú gặp lại chúng.”
“Đừng để ý đến hắn, Lionel!” Rosamund lên tiếng. “Em sẽ chứng minh rằng hắn chỉ là một gã khoác lác như hắn đã tự chứng minh mình là một tên đê tiện. Đừng bao giờ tin rằng hắn có thể thực hiện được ý đồ ma quỷ của hắn.”
“Chính em mới là kẻ khoác lác ở đây,” Sakh el Bahr đáp. “Còn lại, tôi chỉ là những gì mà em và hắn ta, cả hai người, đã tạo ra.”
“Liệu chúng tôi có làm cho ngài trở thành một tên hèn nhát dối trá? – Vì ngài quả thực là một kẻ như vậy,” nàng đáp.
“Hèn nhát?” chàng lặp lại, ngạc nhiên thực sự. “Hẳn là có điều gì dối trá hắn đã kể với em và những người khác. Làm ơn thử nói xem, tôi đã từng là kẻ hèn nhát trong việc gì?”
“Trong việc gì? Trong chính việc ngài đang làm lúc này; trong việc bắt cóc và hành hạ hai người không có khả năng tự vệ.”
“Tôi không nói về tôi hiện nay,” chàng trả lời, “vì tôi đã nói cho em hay rằng hiện tại tôi là tất cả những gì hai người đã tạo ra. Tôi nói về con người trước đây của tôi. Tôi nói về quá khứ.”
Nàng nhìn thẳng vào chàng, dường như muốn xem xét tìm hiểu chàng với cái nhìn không chút bối rối.
“Ngài nói về quá khứ?” nàng khẽ lặp lại. “Ngài nói về quá khứ và với tôi? Ngài dám?”
“Để chúng ta có thể cùng nhau nói về nó mà tôi đã cất công đưa hai vị từ Anh về tận đây; để cuối cùng tôi có thể nói cho em hay những điều tôi đã ngu ngốc dấu em năm năm về trước; để chúng ta có thể tiếp tục cuộc nói chuyện đã bị em làm gián đoạn khi em xua đuổi tôi.”
“Xem ra tôi đã bất công ghê gớm với ngài,” nàng trả lời với giọng diễu cợt cay đắng. “Tôi quả là đã hành động thiếu suy nghĩ. Đáng ra tôi đã phải mỉm cười chào đón kẻ đã sát hại anh trai tôi.”
“Lúc đó tôi đã thề với em rằng tôi không phải là kẻ sát nhân,” chàng nhắc lại cho nàng nhớ với giọng run lên.
“Và tôi đã trả lời rằng ngài dối trá.”
“Phải, và sau đó em đuổi tôi ra - lời nói của người đàn ông mà em đã thú nhận là yêu, lời nói của người đàn ông em đã trao cả niềm tin của mình đã không có chút sức nặng nào với em.”
“Khi tôi tin tưởng ngài,” cô thiếu nữ đính chính,” tôi đã làm vậy trong lúc hoàn toàn không biết gì về con người thật của ngài, một sự mù quáng cứng đầu không chịu mở mắt ra trước những gì cả thiên hạ nói về ngài và lối sống phóng đãng của ngài. Vì sự mù quáng ngu ngốc đó tôi đã bị trừng phạt như tôi có lẽ xứng đáng.”
“Dối trá - tất cả chỉ là dối trá!” chàng hét lớn. “Những lối sống đó của tôi – mà có Chúa làm chứng nếu nói cho cùng chúng cũng chẳng đến nỗi quá tồi tệ- tôi đã từ bỏ khi tôi bắt đầu yêu em. Chưa có người tình nào kể từ khi khai thiên lập địa lại được tình yêu gột rửa, thức tỉnh, làm trong sạch như tôi.”
“Ít nhất xin ngài hãy miễn cho tôi chuyện này!” cô gái kêu lên căm phẫn.
“Miễn cho em?” chàng lặp lại. “Tôi sẽ miễn cho em cái gì đây?”
“Sự hổ thẹn về chúng; sự hổ thẹn tôi luôn cảm thấy mỗi lần nhớ lại đã có lúc tôi tin rằng tôi yêu ngài.”
Chàng mỉm cười. “Nếu em vẫn còn có thể cảm thấy hổ thẹn, nó sẽ còn làm em ê chề hơn nữa khi tôi đã nói hết. Vì em sẽ phải nghe tôi nói. Ở đây không có ai để làm gián đoạn chúng ta, không ai có thể thách thức quyền lực chủ nhân của tôi. Hãy nghĩ xem, và nhớ lại. Nhớ lại xem em đã kiêu hãnh đến thế nào trước những sự đổi thay em đã đem đến cho tôi. Sự phù phiếm của em ưa thích sự tán dương đó, sự tuân phục đó trước sức mạnh của sắc đẹp của em. Thế nhưng, tất cả chỉ trong khoảnh khắc, chỉ dựa trên những nghi ngờ mơ hồ nhất, em đã tin tôi là thủ phạm sát hại anh trai em.”
“Nghi ngờ mơ hồ nhất?” nàng kêu lên phẫn nộ gần như vô thức.
“Mơ hồ đến mức các quan toà ở Truno không chấp nhận truy tố tôi.”
“Bởi vì,” cô thiếu nữ cắt ngang,” họ cho rằng ngài đã bị khiêu khích. Vì ngài đã không thề với họ như đã thề với tôi rằng không sự khiêu khích nào có thể khiến ngài ra tay với anh trai tôi. Bởi vì họ đã không nhận ra ngài là một kẻ tráo trở bất tín ra sao.”
Chàng đứng nhìn nàng trong chốc lát. Rồi chàng chậm bước đi vòng quanh khoảng sân thượng. Lionel vẫn nằm co ro bên cây hồng hầu như đã bị chàng quên khuấy đi.
“Thượng đế giúp tôi có đủ kiên nhẫn với em!” cuối cùng chàng lên tiếng. “Tôi cần nó. Vì tôi muốn em hiểu ra nhiều điều buổi tối hôm nay. Tôi muốn em phải thấy sự phẫn nộ của tôi chính đáng đến thế nào, sự trừng phạt sắp giáng xuống đầu em xứng đáng ra sao vì những gì em đã gây ra cho cuộc đời tôi trước đây và có lẽ cả sau này nữa. Thẩm phán Baine và một người nữa, đã qua đời, biết rằng tôi vô tội.”
“Họ biết rằng ngài vô tội?” Giọng nói của nàng chứa đầy vẻ ngỡ ngàng khinh bỉ. “Chẳng phải chính họ đã chứng kiến cuộc cãi vã giữa ngài và Peter cũng như lời thề sẽ giết chết anh ấy của ngài?”
“Đó là một lời thề nói ra trong cơn nóng giận. Sau đó tôi đã nhắc lại với mình rằng cậu ta là anh trai em.”
“Sau đó?” nàng nói. “Sau khi ngài đã sát hại anh tôi?”
“Tôi nói lại lần nữa,” Oliver bình thản trả lời, “rằng tôi không làm việc đó.”
“Và một lần nữa tôi lại nói rằng ngài dối trá.”
Chàng nhìn nàng hồi lâu; rồi bật cười. “Em đã từng biết một người nào nói dối mà không có mục đích nào không?” chàng hỏi, “Người ta nói dối vì lợi, người ta nói dối vì hèn nhát hay âm mưu, hay vì họ là những kẻ khoác lác vô dụng. Tôi không biết nguyên nhân nào khác sẽ khiến người ta dối trá, trừ cái đó-- phải (chàng liếc nhìn sang phía Lionel) “trừ khi đôi lúc một người sẽ dối trá để che chở một người khác, xuất phát từ sự quên mình. Vậy là em đã có đầy đủ tất cả những nguyên do thúc đẩy một người nói dối. Tối hôm nay đây liệu có nguyên nhân nào trong số này thúc đẩy tôi không? Hãy nghĩ xem! Hãy tự hỏi mình xem tôi nói dối em lúc này nhằm mục đích gì. Hãy nhớ thêm rằng tôi đã trở nên căm thù em vì sự bất tín của em; và tôi không khao khát gì hơn bằng việc trừng phạt em vì điều đó cùng những hậu quả cay đắng nó đã gây ra cho tôi, vì thế tôi đã bắt em về đây để bắt em trả đủ món nợ đến đồng xu cuối cùng. Liệu dối trá có thể giúp gì cho tôi trong việc này?”
“Cứ cho tất cả ngài nói đều đúng đi, vậy thì nói thật sẽ giúp gì cho ngài?” cô thiếu nữ phản công lại.
“Sẽ khiến em nhận ra đầy đủ những điều sai trái em đã làm. Sẽ làm em hiểu món nợ em sẽ phải trả. Để em không thể tự coi mình như một kẻ vô tội tử vì đạo nữa; để khiến em phải mở mắt hiểu rõ tất cả nỗi đắng cay em sắp phải chuốc lấy chỉ là kết quả không thể tránh khỏi từ sự bất tín của em.”
“Sir Oliver, ngài cho tôi là một con ngốc chăng?” nàng hỏi lại.
“Thưa tiểu thư, đúng thế - và còn tệ hơn thế nữa kia,” chàng đáp.
“Phải, mọi thứ đều đã rõ như ban ngày,” nàng mỉa mai ra vẻ đồng ý, “vì ngay cả bây giờ ngài vẫn hoài hơi tìm cách thuyết phục tôi chống lại lý trí của mình. Nhưng lời nói không thể xoá đi sự việc. Và cho dù ngài có nói từ giờ đến ngày phán xử cuối cùng, không lời nào của ngài có thể xoá đi được vết máu trên tuyết chạy từ thi thể bất hạnh của kẻ bị sát hại đến tận chính cửa nhà ngài; không lời nào có thể dập tắt được hồi ức về hận thù giữa anh tôi và ngài, và lời đe doạ giết anh ấy của ngài; và cũng không lời nào của ngài có thể dập tắt những giọng nói phẫn nộ của dư luận đòi kết tội ngài. Ngài dám nói với tôi bằng giọng đó ư? Ngài dám đứng dưới vòm trời này và dối trá với tôi để che đậy cho hành động bỉ ổi hiện tại của ngài – vì đó là mục đích cho sự dối trá của ngài, vì ngài đã hỏi tôi nó có thể xuất phát từ mục đích nào. Ngài có gì để chống lại những bằng chứng buộc tội ngài, để thuyết phục tôi rằng hai bàn tay ngài không dính máu anh tôi, để ép buộc tôi phải giữ lời hứa hôn mà – Chúa tha thứ cho con – tôi đã nhẹ dạ trao cho ngài?”
“Lời nói của tôi,” chàng trả lời bằng giọng sang sảng.
“Những lời dối trá của ngài,” cô gái chỉnh lại.
“Đừng bao giờ cho rằng,” chàng nói, “tôi không thể đưa ra bằng chứng vật chất nào để hỗ trợ cho lời nói của mình nếu tôi bị đòi hỏi phải làm vậy.”
“Bằng chứng?” Nàng mở to mắt ra nhìn đăm đăm vào chàng. Rồi đôi môi nàng mím lại. “Và không nghi ngờ gì nữa đó chính là nguyên nhân khiến ngài bỏ trốn khi ngài hay tin lệnh truy tố của Nữ hoàng đang trên đường tới để đáp lại sự đòi hỏi của dư luận yêu cầu ngài phải đối chất trước toà.”
Chàng sững người ra giây lát, hoàn toàn choáng váng. “Tôi bỏ trốn?” chàng nói. “Chuyện bịa đặt gì nữa đây?”
“Ngài sẽ lại nói với tôi rằng ngài không bỏ trốn. Rằng đó lại là một lời buộc tội sai trái nữa chống lại ngài?”
“Vậy là,” chàng chậm chạp lên tiếng, “người ta đã tin rằng tôi bỏ trốn!”
Rồi ánh sáng chợt loé lên trước mắt chàng, khiến chàng hoa mắt ngỡ ngàng. Hiển nhiên là người ta sẽ suy luận và tin như vậy, thế mà ý nghĩ này đã chẳng bao giờ thoáng lướt qua tâm trí chàng. Ôi sự đơn giản mới đáng nguyền rủa làm sao! Vào bất cứ thời điểm nào khác việc chàng đột nhiên biến mất hẳn sẽ gây ra sự xôn xao và có thể dẫn tới cả một cuộc điều tra nữa. Nhưng, xảy ra đúng vào thời điểm nó đã xảy ra, câu trả lời tới thật tự nhiên và thuyết phục và chẳng ai bận tâm băn khoăn tìm hiểu xa hơn nữa. Thế là âm mưu của Lionel trở nên hai lần thuận lợi hơn, thế là tội trạng của chàng trở nên hai lần chắc chắn hơn trong mắt mọi người. Chàng cúi gằm đầu xuống ngực. Chàng đã làm gì vậy? Liệu chàng còn có thể oán trách Rosamund vì nàng đã bị thuyết phục bởi một bằng chứng hiển nhiên đến thế? Liệu chàng có thể tiếp tục oán hận nàng vì đã đốt đi mà không mở ra xem bức thư chàng đã nhờ Pitt chuyển cho nàng? Liệu người ta còn có thể nghĩ ra sao ngoài việc cho rằng chàng đã bỏ trốn? Và như thế, đương nhiên việc trốn chạy sẽ chỉ ra chính thức rằng chàng đúng là kẻ sát nhân như chàng vẫn bị nghi ngờ đến lúc đó? Làm sao chàng có thể trách nàng nếu cuối cùng nàng đã bị thuyết phục bởi giả thuyết duy nhất có lý?
Cảm giác vừa làm một điều sai trái dâng lên như thuỷ triều trong tâm trí chàng.
“Chúa ơi!” chàng nấc lên, như một người đang bị đau đớn, dằn vặt. “Chúa ơi!”
Chàng quay lại nhìn nàng, rồi lại quay mặt đi, không chịu đựng nổi khi phải đối mặt với cái nhìn mệt mỏi nhưng không chút sợ hãi của đôi mắt can đảm của nàng.
“Quả thực em còn có thể tin vào điều gì khác được?” Chàng lẩm bẩm đứt quãng, như để minh hoạ cho những gì đang diễn ra trong đầu chàng.
“Không gì khác ngoài toàn bộ sự thật bẩn thỉu,” cô gái trả lời phẫn uất, và do vậy khiến chàng như bừng tỉnh, rũ sạch khỏi chàng khoảnh khắc yếu đuối để quay trở lại tâm trạng đầy hận thù.
Nàng đã tỏ ra quá sẵn sàng để tin vào những gì đã được nói chống lại chàng, chàng chợt nghĩ trông cơn giận dữ vừa bị thổi bùng lên trở lại.
“Sự thật?” chàng lặp lại, lần này hoàn toàn bình thản nhìn thẳng vào mắt nàng. “Liệu em có biết sự thật không khi em được tận mắt nhìn thấy nó? Chúng ta sẽ cùng xem xem. Nhờ lượng Chúa, em sẽ có toàn bộ sự thật bày ra trước mắt em ngay bây giờ, và em sẽ thấy nó còn ghê tởm hơn tất cả những gì ghê tởm nhất mà em có thể tưởng tượng ra.”
Có cái gì đó thật hùng hồn thuyết phục trong giọng nói và cử chỉ của chàng cướp biển khiến cô thiếu nữ nhận ra sắp có điều gì thật sự ghê gớm sắp sửa được nói ra. Nàng cảm thấy có gì đó đang sôi sục trong con người nàng, có lẽ là sự phản chiếu lại tâm trạng đang kích động cao độ của chàng.
“Anh trai em,” chàng bắt đầu, “đã chết bởi tay của một kẻ yếu đuối hèn đớn mà tôi đã hết mức yêu quý, một kẻ mà tôi gắn bó bởi một bổn phận thiêng liêng. Hắn đã chạy thẳng từ nơi gây tội ác về gặp tôi để tìm sự che chở. Vết thương hắn nhận được trong cuộc ẩu đả đã để lại vết máu trên suốt con đường hắn đi.” Chàng dừng lại, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn, như của một người đang tự hồi tưởng một mình. “Bây giờ nhìn lại, có lạ hay không khi không ai đã thực sự tìm hiểu xem vết máu đó từ đâu mà ra, và cân nhắc đến sự thật rằng vào thời điểm đó tôi không mang một vết thương nào trên người cả? Thẩm phán Baine biết điều này, vì tôi đã để ông ta khám thân thể mình, và một biên bản đã được thảo ra và chứng thực theo đúng luật lệ, một tài liệu hẳn sẽ khiến những kẻ mang lệnh truy tố của Nữ hoàng phải tiu nghỉu quay về London như chó cụp đuôi nếu tôi có mặt ở Penarrow để đón tiếp họ.”
Nàng chợt nhớ ra rằng thẩm phán Baine đã khăng khăng khẳng định sự tồn tại của một biên bản như vậy, và hơn nữa ông này cũng đã thề thốt về đúng những lý lẽ Sir Oliver vừa đưa ra; và nàng nhớ lại việc này đã bị gạt sang một bên như là một sự bịa đặt của viên thẩm phán để trả lời trước tội trạng lơi là chức trách, nhất là người làm chứng duy nhất mà ông thẩm phán viện dẫn ra lại là Sir Andrew Flack, người mục sư, lúc đó đã qua đời. Những lời nói của Sir Oliver khiến nàng chợt chú ý nhớ lại sự kiện này.
“Nhưng hãy bỏ qua chuyện này đi,” chàng tiếp tục nói. “Chúng ta hãy quay trở lại câu chuyện chính. Tôi đã che chở cho tên khốn kiếp đó. Kết quả là tôi đã thu hút mọi sự nghi ngờ về phía mình, và vì tôi không thể thanh minh trừ khi tố cáo hắn, tôi đành giữ im lặng. Sự nghi ngờ dần trở thành sự đoan chắc khi người con gái đã đính hôn cùng tôi, không đếm xỉa gì đến những lời thề của tôi, đã tin dễ dàng vào những điều tệ hại nhất chống lại tôi, đã huỷ bỏ việc đính hôn và chính thức cáo buộc tôi là một tên sát nhân, một kẻ dối trá trong mắt dư luận. Tất cả phẫn nộ chống lại tôi. Các thanh tra của Nữ hoàng lên đường tới nơi để thực hiện cái mà các thẩm phán ở Truno đã từ chối không làm.”
“Đến đây tôi đã cho em biết các sự kiện. Bây giờ tôi sẽ nói cho em biết những gì tôi suy đoán - những kết luận của chính bản thân tôi – nhưng là những suy đoán , như em sẽ tự phán xét, đánh trúng vào sự thật. Tên khốn kiếp mà tôi đã che chở, đã chấp nhận làm bia đỡ đạn, đã đánh giá con người tôi xuất phát từ chính bản chất của hắn và lo sợ rằng tôi sẽ không thể chịu đựng nổi gánh nặng đang phải mang. Hắn sợ rằng đến lúc nào đó không chịu đựng thêm được nữa tôi sẽ nói ra sự thật, đưa ra bằng chứng ngoại phạm của tôi, và như thế sẽ huỷ diệt hắn. Vẫn còn đó câu hỏi về vết thương, và còn một lý do còn khó chối cãi hơn nữa mà hắn sợ tôi sẽ viện dẫn ra. Có một người đàn bà - một ả lẳng lơ ở Malpas - rất có thể sẽ mở miệng, và để lộ ra câu chuyện về sự kình địch có liên quan đến ả ta giữa kẻ sát nhân và anh trai em. Vì sự kiện đã dẫn tới cái chết của Peter Godolphin bắt nguồn từ một nguyên nhân nhơ bẩn đáng xấu hổ và đáng thương hại.”
Lần đầu tiên cô gái cắt ngang lời chàng một cách phẫn nộ. “Ngài dám nhục mạ người đã khuất ư?”
“Hãy kiên nhẫn, thưa tiểu thư,” chàng ra lệnh. “ Tôi không nhục mạ ai cả. Tôi nói ra sự thật về một người quá cố để sự thật có thể được sáng tỏ với hai người còn sống. Vậy thì hãy nghe tôi nói tiếp! Tôi đã phải đợi quá lâu, đã phải sống sót qua quá nhiều thứ để có thể nói cho em nghe tất cả.”
“Tên khốn kiếp đó vậy là đi đến kết luận rằng tôi có thể trở nên nguy hiểm cho hắn; thế là hắn quyết định loại bỏ tôi. Hắn thuê người bắt cóc tôi vào một buổi tối, mang tôi xuống một chiếc tàu đưa đi Barbary để bán làm nô lệ. Đó là sự thật về việc tôi biến mất. Và kẻ sát nhân, mà tôi đã che chở bao bọc để rồi phải trả một cái giá cay đắng như thế, vẫn tiếp tục thủ lợi từ việc loại bỏ tôi. Chỉ có Chúa mới biết liệu viễn cảnh về những lợi ích như vậy có phải là một nguyên nhân nữa khiến hắn ra tay hay không. Cùng với thời gian, hắn đã giành quyền thừa kế toàn bộ gia sản của tôi, và cuối cùng cũng thừa kế tôi luôn cả trong trái tim người phụ nữ bất tín đã từng là vợ chưa cưới của tôi.”
Cuối cùng cô gái cũng choáng váng sững sờ thay vì tâm trạng kiên nhẫn lạnh lùng mà cô đã lắng nghe chàng cho tới lúc đó. “Ngài nói rằng đó là ... là Lionel?” Nàng lên tiếng với giọng nghẹn lại vì bất bình.
Và sau đó đến lượt Lionel cũng lên tiếng, cùng lúc đứng thẳng người dậy.
“Hắn dối trá!” gã kêu lên. “Hắn dối trá, Rosamund! Đừng nghe lời hắn.”
“Em không để ý đến hắn đâu,” cô gái đáp, rồi quay người đi.
Khuôn mặt rám nắng của Sakh el Bahr tối sầm lại. Trong chốc lát ánh mắt chàng dõi theo cô gái khi nàng bước ra xa vài bước, rồi chúng quay sang nhìn thẳng vào Lionel với cái nhìn cháy bỏng căm hận. Chàng lặng lẽ bước lại gần anh chàng, bộ dạng đe doạ đến mức Lionel chợt co rúm người lại vì khiếp sợ.
Sakh el Bahr chụp lấy mạn sườn ông em quý hoá với hai bàn tay cứng như kìm thép. “Chúng ta sẽ có được sự thật tối nay, cho dù ta phải rút nó từng mảnh một ra khỏi mi bằng kìm nung đỏ,” chàng rít lên giữa hai hàm răng siết chặt.
Chàng lôi xềnh xệch gã đến giữa khoảng sân thượng và giữ gã như vậy trước mặt Rosamund, buộc anh chàng phải quỳ gối cúi mọp người xuống bằng sức mạnh.
“Mi có biết sự tuyệt hảo của nghệ thuật tra tấn của người Moor không?” chàng hỏi gã. “ Mi hẳn đã nghe đến bánh xe khổ hình, đến kẹp ngón tay và các món khác ở nhà. Chúng chỉ là những đồ chơi của khoái lạc nếu so sánh với những phát minh của Barbary để làm mềm những cái lưỡi khó bảo.”
Trắng bệch, người cứng lại, hai bàn tay siết chặt, Rosamund như gồng mình lên trước mặt chàng.
“Đồ hèn hạ! Đồ đê tiện! Đồ chó bội giáo đáng nguyền rủa!” nàng phẫn nộ bật ra thành tiếng.
Oliver buông em trai mình ra, vỗ tay vào nhau. Không để ý gì đến Rosamund, chàng cúi người xuống Lionel, đang nằm co quắp dưới chân chàng.
“Mi nói sao về việc ngồi trên thùng thuốc súng đã châm ngòi? Hay là bắt đầu bằng một đôi vòng tay bằng sắt nung đỏ sẽ giúp mi trả lời tốt hơn?”
Một gã người to ngang, đầu đội turban với bộ râu rậm, bước vào – như thể đã được dàn xếp trước - để trả lời tiếng vỗ tay ra hiệu của chàng cướp biển.
Sakh el Bahr dùng mũi hài lay người em trai.
“Hãy ngẩng mặt lên nhìn xem, đồ chó,” chàng ra lệnh. “Hãy nhìn người đàn ông này xem, nếu mi còn nhận ra y. Nhìn vào hắn, ta ra lệnh!” Và Lionel ngước mắt lên nhìn, nhưng vì anh chàng chẳng có vẻ gì là nhận ra ông anh trai liền giải thích: “Tên hắn với những người Thiên chúa giáo là Jasper Leigh. Hắn là gã thuyền trưởng mi đã mua chuộc để bắt ta mang tới Barbary. Hắn cũng đã bị vạ lây khi chiếc tàu của hắn bị người Tây Ban Nha đánh chìm. Sau đó hắn rơi vào tay ta, và vì ta đã tha không treo cổ hắn giờ đây hắn là thuộc hạ trung thành của ta. Ta có thể ra lệnh cho hắn nói hết những gì hắn biết,” chàng tiếp tục nói, quay sang phía Rosamund,” nếu tôi nghĩ rằng em sẽ tin câu chuyện hắn kể. Nhưng vì tôi chắc chắn rằng em sẽ không tin, tôi sẽ dùng cách khác.” Chàng quay lại phía Jasper một lần nữa. “Hãy ra lệnh cho Ali nung đỏ cho ta một đôi còng sắt trong một lò than và giữ chúng sẵn sàng chờ khi ta cần đến.” Và chàng vẫy tay.
Jasper cúi đầu và lui ra ngoài.
« Những chiếc còng đó sẽ rút được những lời xưng tội ra từ chính miệng mi, em trai yêu quý của ta. »
« Ta chẳng có gì để xưng tội cả, » Lionel phản đối. « Mi chỉ có thể thu được những lời nói dối từ ta với những trò tra tấn man rợ của mi. »
Oliver mỉm cười. « Hiển nhiên là sự dối trá sẽ tuôn ra từ mi dễ dàng hơn sự thật. Nhưng cuối cùng rồi chúng ta sẽ có cả sự thật nữa, đừng bao giờ nghi ngờ điều này. » Chàng nói với giọng diễu cợt, và có ẩn ý khôn khéo nào đó đang được lồng vào sự bỡn cợt này. « Và mi sẽ kể cho chúng ta toàn bộ câu chuyện, » chàng tiếp tục, « với tất cả chi tiết của nó, để chút nghi ngờ cuối cùng của tiểu thư Rosamund đây được xoá bỏ. Mi sẽ kể cho quý tiểu thư đây hay mi đã nấp đợi anh cô ta buổi tối hôm đó như thế nào tại tư viên Godolphin ; mi đã bất ngờ tấn công anh ta ra sao, và... »
« Không đúng như vậy ! » Lionel hét lớn trong cơn bất bình bộc phát và đứng vụt dậy.
Qủa là không đúng thật, và Oliver biết rõ như vậy, và chàng đã không ngần ngại viện đến sự dối trá, dùng nó như một cái mồi để lôi ra sự thật. Chàng cũng ma mãnh chẳng kém gì quỷ sứ, và có lẽ chưa bao giờ chàng lại sử dụng sự khôn ngoan của mình hiệu quả hơn.
« Không đúng ư ? » chàng lớn tiếng mai mỉa. « Thôi nào, bây giờ hãy tỏ ra biết điều. Sự thật, trước khi những đòn tra tấn moi chúng ra khỏi miệng mi. Hãy nhớ là ta biết tất cả - chính xác những gì mi đã kể lại với ta. Chuyện đó xảy ra thế nào, nói ? Nấp đằng sau một bụi cây mi đã nhảy bổ vào anh ta, đâm xuyên kiếm qua người anh ta trước khi anh ta thậm chí có thời gian chạm tay vào thanh kiếm của mình, và thế là... »
« Sự dối trá của mi có thể được chứng minh bằng chính các sự kiện, » câu trả lời vang lên nóng nảy. Một người sắc sảo trong việc xét đoán giọng nói có thể nhận ra trong đó quả thực chứa đựng sự thật, cùng với sự phẫn nộ bất bình rất chân thành góp phần hoàn tất nốt sự thuyết phục. « Thanh kiếm của anh ta nằm bên cạnh người anh ta khi người ta tìm thấy thi thể. »
Nhưng Oliver vẫn giữ vẻ khinh khỉnh trịch thượng. « Ta còn không biết ư ? Chính mi đã rút nó ra đặt ở đó sau khi đã sát hại anh ta. »
Miếng mồi tẩm độc này đã hoàn tất hiệu quả chết người của nó. Trong đúng một khoảnh khắc Lionel đã nhảy bật dậy bởi cơn bất bình rất chân thành ngây ngô, và gã đã bị lột mặt nạ đúng vào khoảnh khắc ấy.
« Có Chúa chứng giám, không đúng như vậy ! » anh chàng gầm lên căm tức. « Và chính mi cũng biết thế. Ta đã quyết đấu công bằng với anh ta... »
Cậu ta chợt chững lại với một hơi thở hít vào thật dài, run rẩy, và thật ghê tai khi phải lắng nghe.
Sau đó là sự im lặng, cả ba người đứng im như tượng : Rosamund trắng bệch, cứng đờ ; Oliver nghiêm nghị lạnh lùng, Lionel ủ rũ, choáng váng bởi ý thức được cậu ta đã bị lừa tới chỗ tự phản bội chính mình ra sao.
Cuối cùng lại chính là Rosamund lên tiếng, giọng nói của cô gái run rẩy đứt quãng từng âm một bất chấp mọi cố gắng vô vọng của nàng nhằm kiểm soát bản thân.
« Anh ... anh nói gì thế, Lionel ? » nàng hỏi. Oliver bật cười khẽ. « Tôi nghĩ hắn ta sắp sửa đưa ra thêm bằng chứng biện hộ cho mình, » chàng dè bỉu. « Hắn sắp sửa nhắc đến vết thương hắn đã phải chịu tối hôm đó, chính vết thương đã để lại vết máu trên tuyết, để chứng minh rằng tôi nói láo – mà đúng là như vậy – khi tôi nói rằng hắn đã đánh lén bất ngờ Peter. »
« Lionel ! » cô gái thét lên. Nàng tiến lên một bước, dường như muốn đưa hai tay ra phía trước về phía vị hôn phu, rồi lại buông thõng hai tay xuống. Gã đứng như trời trồng, không nói không rằng. “Lionel!” cô gái lại kêu lên lần nữa, giọng nói của cô vụt trở nên sắc lạnh. “Có đúng vậy không?”
“Em không nghe hắn nói sao?” Oliver chen vào.
Nàng đứng lảo đảo trong chốc lát, nhìn chằm chằm vào Lionel, khuôn mặt tái đi của nàng biến thành một chiếc mặt nạ diễn tả một nỗi đau không nói được thành lời. Oliver bước tới gần nàng, sẵn sàng đỡ lấy nàng, sợ rằng cô gái sắp ngã khuỵu xuống. Nhưng với một cử chỉ kiêu hãnh, nàng buộc chàng phải dừng lại, và cố gắng đến tột độ để khống chế bản thân. Nhưng hai chân nàng vẫn run rẩy đứng không vững. Cô thiếu nữ ngồi xuống divan, đưa tay lên ôm mặt.
“Chúa hãy rủ lòng thương con!’ nàng nấc lên, và ngồi đó người rung lên nức nở.
Lionel bừng tỉnh trước tiếng kêu xé lòng của cô gái. Ngập ngừng, gã bước lại gần cô, trong khi Oliver, vẫn nghiêm nghị lạnh lùng, lùi ra xa để chứng kiến màn kịch chàng đã cất công dàn dựng. Chàng biết rõ một khi đã cắn câu Lionel sẽ tự phản bội mình xa hơn nữa. Gã em của chàng thế nào cũng sẽ tìm cách giải thích thanh minh, và như thế tự kết án mình vô phương thanh minh chối cãi. Oliver hài lòng tiếp tục quan sát.
“Rosamund!” Lionel kêu lên khổ sở. “Rose! Hãy khoan dung! Hãy lắng nghe trước khi em kết án tôi. Hãy lắng nghe nếu không em sẽ hiểu lầm tôi!”
“Phải, hãy nghe hắn nói,” Oliver lên tiếng, giọng nói chen lẫn cười cợt đầy căm hận. “Hãy nghe hắn nói. Tôi chắc là sẽ rất thú vị đấy.”
Sự mỉa mai càng thúc đẩy anh chàng Lionel tuyệt vọng. “Rosamund, tất cả những gì hắn nói đều là dối trá. Tôi ... tôi... Tôi chỉ tự vệ. Nói rằng tôi đã đánh lén anh ta là nói láo.” Lúc này anh chàng hầu như chẳng còn để ý giữ gìn lời nói của mình nữa. “Chúng tôi đã cãi cọ vì ...vì ... một chuyện gì đó, và không biết ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào chúng tôi lại gặp nhau tối hôm đó ở tư viên Godolphi, anh trai em và tôi. Anh ta nhục mạ tôi; anh ta đánh tôi, và cuối cùng anh ta rút kiếm ra xông vào tôi, buộc tôi phải rút kiếm của mình ra tự vệ. Đó là sự thật. Tôi xin quỳ xuống ở đây thề với em với Chúa làm chứng! Và...”
“Đủ rồi, thưa ngài! Đủ rồi!” cô gái cắt ngang, lấy hết nghị lực ra để chấm dứt màn thanh minh chỉ khiến nàng cảm thấy ghê tởm hơn.
“Không, hãy nghe tôi đã, tôi van em; khi biết tất cả có thể em sẽ phán xét tôi khoan dung hơn.”
“Khoan dung?” nàng hét lên, và gần như bật cười.
“Tôi đã giết anh ta một cách tình cờ,” Lionel tiếp tục. “Tôi không bao giờ có ý đó. Tôi không bao giờ có ý nghĩ nào khác ngoài cố gắng bảo vệ mạng sống của mình. Nhưng khi hai thanh kiếm đã chạm nhau có thể xảy ra cả những điều người ta không dự kiến. Tôi xin thề có Chúa chứng giám rằng cái chết của anh trai em chỉ là một tai nạn không may gây ra do chính cơn điên khùng của anh ta.”
Cô thiếu nữ đã ngừng nức nở, và lúc này nàng nhìn gã với đôi mắt tàn nhẫn đáng sợ.
“Và phải chăng cũng một cách tình cờ ngài đã để tôi và tất cả mọi người tin rằng kẻ sát nhân chính là anh trai ngài?” nàng hỏi.
Gã đưa tay lên ôm lấy mặt, như thể không chịu đựng nổi cái nhìn của nàng. “Giá em biết được tôi yêu em đến thế nào – ngay từ ngày đó, một cách thầm kín – có lẽ em sẽ thương hại tôi một chút,” gã lẩm bẩm.
“Thương hại?” Cô gái cúi người về phía trước như muốn nhổ những từ này vào mặt gã. “Mi- mi mà cũng cầu xin thương hại ư?”
“Nhưng em phải thấy thương hại tôi nếu em biết cám dỗ mà tôi đã bị khuất phục to lớn đến thế nào.”
“Ta chỉ biết sự dối trá, thấp hèn, đê tiện của mi quả là không có giới hạn. Ôi.”
Gã đưa hai tay về phía nàng như cầu khẩn, đôi mắt gã trào nước mắt. “Từ sự nhân hậu của em, Rosamund...” gã bắt đầu van xin, khi cuối cùng Oliver cũng can thiệp vào.
“Ta nghĩ mi đã làm quý tiểu thư đây phát ngấy rồi đấy,” chàng nói, lấy chân đá vào gã. “Hãy kể lại cho chúng ta vài sự tình cờ nữa. Như thế sẽ lôi cuốn hơn. Chẳng hạn như sự tình cờ khi mi thuê người bắt cóc ta đem bán làm nô lệ. Hay hãy kể lại toàn bộ những hoàn cảnh tình cờ mà mi đã là nạn nhân xấu số. Bắt đầu đi nào, chàng trai, động đậy trí khôn của mi lên nào. Mi sẽ sáng tác ra cả một câu chuyện kỳ khôi đấy.”
Lúc ấy Jasper bước vào thông báo rằng Ali đang đợi với lò than và cặp còng đã nung đỏ.
“Chúng không còn cần thiết nữa,” Oliver nói. “Hãy mang gã nô lệ kia theo ngươi. Lệnh cho Ali chịu trách nhiệm về hắn, và thu xếp để hắn bị xiềng vào một trong những mái chèo trên chiếc galeasse của ta. Mang hắn đi đi.”
Lionel đứng dậy, mặt xám như tro. “Đợi đã! A, đợi đã! Rosamund!” gã gào lên.
Oliver chụp lấy cổ gã, lôi gã quay ngược trở lại rồi ném gã cho Jasper. “Mang hắn đi!” chàng ra lệnh, và Jasper nắm lấy vai gã khốn khổ điệu ra ngoài, để Rosamund và Oliver ở lại một mình cùng với sự thật dưới bầu trời đầy sao của Barbary.

<< P2 - Chương 10 | P2 - Chương 12 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 97

Return to top