Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Tình Cảm, Xã Hội >> Bản Nhạc Tình Yêu

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 25481 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Bản Nhạc Tình Yêu
Thanh Uyên

Chương 6

Nghe nàng nói, chàng thoáng mỉm cười kèm theo một nét nhìn nồng nhiệt.
Rồi xe đi ngang tầm một nhóm người ăn mặc sặc sỡ, khăn quàng các màu rực rỡ, quàng qua vai, tay ôm tây ban cầm, anh nói :
– Những người hát rong, Hoàng Lan.
Trong thành phố, lưu lượng xe cộ và người dày đặc đến nỗi mỗi khỉ co một sự tắc nghẽn nào đấy là giao thông ngưng trệ ngay, và ở kia, khéo luồn lách giữa những chiếc xe bất động đủ loại, đủ kiểu, những thằng nhóc ranh mãnh lau vài cái lên kính và cửa xe rồi chìa bàn tay gầy guộc, lem luốc. Với những đứa trẻ ấy, Công Thành phát , tiền không biết mỏi.
Anh ấy từng như những đứa trẻ xanh xao hốc hác kia, chỉ kém chúng ở tính táo bạo Cô gái nghĩ và cảm thấy thương xót vô hạn, cô tê tái mường tượng ra tuổi thơ ấu bị bỏ rơi, đi lang thang, không ai giúp đớ :Đã sớm biết tự trọng để không trộm cắp chỉ.. với một cây Tây ban cầm của một ông già mù chết để lại cho. Ông ta cũng chết vì khốn cùng ở mảnh đất hoang. Mới có năm tuổi đầu.
Môi nàng run run. Nàng đến Buôn Mê Thuột chỉ để uống một ly cà phê với Tùng Lâm ở trong quán hay sao ?
Tùng Lâm được sinh ra trong một gia đình giàu có, anh ta lớn lên trong cuộc sống đó. Anh ta thuộc giới trẻ hào nhoáng ở Sài Gòn, mà mọi cố gắng hoặc một.
Sự thiếu thốn dù nhỏ nhất cũng khiến anh ta khó chịu. Nếu anh ta có một trái tim thì trái tim ấy yêu của cải, vật chất trên hết. Thế tại sao mình phải bỏ thời gian của mình để uống với anh một ly nước ?
Tại sao anh ta biết địa chỉ của mình ?
Tại sao anh ta còn tìm đến đây làm gì ?
Anh ta đã bỏ chạy rồi cơ mà. Ann ta sợ cưới ta sẽ phải hy sinh một phần nhõ tiền bạc để lo cho các em ta. Thế thì những suy nghĩ của ta cũng chẳng . Dành cho anh ta nữa.
– Nếu tôi không đến đây.
Nàng khẽ nói nhưng Công Thành không nghe được câu nói ấy. Chàng rời đường phố trung tâm, rẽ chiếc BMW đen vào các phố mỗi lúc một hẹp. Có những người đi bán chim dạo để những lồng chim ngay trên lề đường, có những người vác những lồng chim ấy đi.
Ngồi trên xe, Hoàng lan nhìn tủ phía nhưng nhũng suy nghĩ của nàng lại quay về những điều nhỏ nhặt nhất.
– Xin ông đừng nói gì về tiếng đàn dương cầm. Tôi phải hoàn tất bản hợp Đồng bốn tháng.
– Tôi sẽ không nói gì nếu cô không cho pnép, Nhưng Một quán cà phê mang biển hiệu Quán hát rong, chàng dừng xe trước quán, rồi đưa nàng vào quán và thì thầm :
– Đại bản doanh của những nhóm hát rong.
Họ đứng hoặc ngồi quanh bàn thành từng nhóm năm, bảy hay mười người đang tranh luận hăng hái và to tiếng. Hòa lẫn vào đó là tiếng Tây ban cầm, vĩ cầm, kèn trong cũng góp phần vào âm thanh hỗn độn ấy. Những nốt nhạc vang lên, đơn độc, trầm xuống hoặc vút lên.
Chàng giải thích cho cô gái đi bên cạnh mình mà cuộc sống của những nghệ sĩ đường phố này hoàn toàn xa lạ với cô:
– Người ta thuê họ cho lễ cưới, lễ đính hôn, ở tại đây hay đến nhà riêng, thường là tất cả những ..lễ hội về tình yêu Người chủ quán vồn vã đưa những người. Mới đến vào một góc phòng mà anh ta nói là tốt nhất, hỏi họ dùng nước giải khát loại gì, họ muốn thuê dàn nhạc có ca sĩ hay không ?
Công Thành nhã nhặn :
Hãy cho chúng tôi ,hai ly nước cam và một giàn nhạc tốt nhất :
Mười người đứng thành vòng cung trước mắt hai người và cất . Lên một bài ca dân gian, bốc men như một thứ rượu nếp say nồng, rồi bài khác, rồi một bài khác nữa.
Họ được Công Thành cổ vũ, chàng biết toàn bộ danh mục biểu diễn của họ.
Cuối phòng ở chỗ này hay chỗ Na của quầy hàng rộng rãi, từng nhóm hát rong khác đệm rất khẽ theo các bạn của họ. Tất cả đều hào hứng. Nàng chợt nhớ tới một điều, chàng đã từng là một thành viên bé tí trong những gành nhạc như thế này.
Chàng không quên quá khứ của mình, chàng đến đây để nhớ về những ngày khốn khổ ấy.
Nàng để yên bàn tay mình trong bàn tay của chàng đang siết chặt, Bỗng một ông già từ chỗ tối nhô ra, đến đưa cây vĩ cầm cho chàng và yêu cầu :
– Chơi cho chúng tôi nghe đi.
Anh đứng ngay dậy, so dây đàn và nói :
– Tất cả cùng chơi, bài Ca ngợi tình yêu Chàng bắt nhịp vào bài ca rất cổ xưa, một bản tình ca. Mười cây vĩ cầm và ba mươi Tây ban cầm trịnh trọng hò theo giai điệu tha thiết. Mắt Hoàng Lan long lanh những giọt lệ :
Khi bài Ca ngợi tình yêu Chấm dứt tất cả đều yên lặng một lúc lâm. Chàng trả lại cây đàn cho chủ nó rồi đưa tay vào túi lấy ví Tiếng phản đối nổi lên và ông già chịu trách nhiệm thay mọi người.
Anh là Công Thành và anh không coi thường chúng tôi. Với anh, chúng tôi chơi nhạc vì tình cảm, vì Ca ngợi tình yêu của tiểu thư.
– Nhưng cụ và các bạn cũ sẽ không từ chối uống ...
Anh nhìn Hoàng Lan rồi nói nốt :
– Uống cho bản Ca ngợi tình yêu Anh nhanh nhẹn đến chỗ người chủ của Quán hát rong dúi tiền vào tay hắn và gọi :
– Đem một thùng Heineken ra đây để các vị ấy uống thoải mát.
Bước lên xe, Hoàng Lan nói nhỏ như để ghi vào ký ức của mình một cái tên Quán hát rong.
– Nổi tiếng ở đây cũng như ở Paris, tháp Ephen nổi tiếng một cách khác. Em hài lòng chứ ?
– Ồ vâng.
– Vâng với ai ?
– Với Ngài Công Thành.
– Em có khó chịu lắm không khí tách rời như thế.
– Không đâu Thành, nhưng ở ...
– Em vẫn định tiếp tục công việc đấy à ? Tôi hoàn toàn tán thành việc em hành động như em đang làm. Nhưng bây giờ khác rồi.
Nàng nhún vai mỉm cười nhần thấy rằng tiếng cô thay bằng tiếng em thật dịu ngọt.
– Cũng vẫn thế thôi.
Hoàng Lan, nếu em không nghĩ đến em thì xin em hãy hiểu rằng tôi không thể chịu đựng được như thế.
Nàng vẫn cứng đầu như bản chất của nàng.
Em đã ký nhận vào bản hợp đồng bốn tháng. Em phải làm cho xong, mà cũng không còn bao nhiêu tuần lễ nữa.
– Lại một lần nữa tôi phục tùng mệnh lệnh của em, nhưng giải thích chuyện này với người bảo trợ tôi thì rất dễ dàng. Cách giải quyết này làm tôi vừa ý hơn cách kia nhiều.
– Tuy vậy ... em tin rằng em phải giữ đúng.
Công Thành sa sầm mặt, sự khăng khăng ấy làm anh ngám ngàm lo lẳng.
Anh coi tài sản của mình kiếm ra chỉ là sự tiện nghi, không hơn, nền ánh không tưởng tượng được rằng Vấn đề tiền điều khiến sự bướng bỉnh của Hoàng Lan.
Còn nàng, mắt nhìn xuống, nàng nhận định tình hình. Trả lại ngay chiếc tạp dề của người nấu bếp, điều đó có nghĩa là nàng phải trở về và vì sự tế nhị sơ đẳng nhất, nàng cũng phải trả lại chi phí của chuyến đi. Đo đó nàng quyết định :
Không thể đươc. Còn chàng cứ nhắc đi nhắc lại rằng Nếu cô ấy yêu mình ...
Một ý nghĩ len lỏi vào ý nghĩ của chàng, lúc này nàng nói về mẹ, về những đứa em, nhưng lại nói về mình rất sơ sài, gầm như là không nói gì cả, chỉ có một chi tiết :
Do kinh tế sa sút nên phải bỏ dở trường nhạc ở Sài Gòn, thế thôi.
Sáng hôm nay điện tín gởi cho nàng mang chữ ký đàn ông. Cảm giác lo lắng kèm theo nỗi ghen tức nhức nhối. Lặng im về mục này, chắc Hoàng Lan đã có người theo đuổi, tán tĩnh, có lẽ là đã yêu nàng. Còn nàng ?
Một cách vô thức, chàng quay xe ngựợc lại con đường đến Quán hát rong và ra đường phố lớn không xa quán cà phê mà người gởi điện tín đã hẹn nàng.
Chang sắp đi qua quán dy và cho xe chạy chậm lại Nếu là người đang yêu, anh ta thấy người yêu đến chậm, anh ta sẽ phải đứng ngóng.
Chàng suy diễn như thế và không ngờ sự suy diễn có giá trị Vẫn trầm ngâm, Hoàng Lan không trông thấy anh chàng Tùng Lâm đứng ở cửa quán đã nhận ra nàng. Anh múa may ra hiệu cho nàng mà nàng chẳng hề biết. Công Thành nhìn thấy điệu bộ ấy, anh liếc nhìn qua nàng cố tìm hiểu thái độ của nàng. Văn không thoát ra cái vẻ trầm ngâm ấy, chàng không nói một lời, đột ngột nhấn ga cho chiếc BMW lao đi. Khi Hoàng Lan lướt qua như ánh sao băng và không hề để mắt tới anh ta, trong chiếc BMW hào nhoáng, sang trọng, bên cạnh một thanh niên đẹp trai, Tùng Lâm đứng ngẩn người.
Anh ta cũng quên mất rằng anh ta đã quay thuyền trở lại như thế nào khi ở câu lạc bộ thuyền buồm ở Mỹ Khê, khi Hoàng Lan nói cho anh biết điều rủi ro đã đến với gia đình cô Sức hấp dẫn của anh giờ đây tăng gấp mười lần. Một người khác chắc chắn là giàu có hơn anh, và ưu thế hơn anh đới với cô, cô sẽ trở thành của người ấy.
Vốn quen thỏa mãn với mọi thử thách của mình, anh ta rắp tâm chiếm lại Hoàng Lan. Cô càng có giá trị bội phần khi cô.
Có vẻ như thoát ra khỏi anh.Cô ấy đã xem thường ta, khi làm bộ không thấy ta. Lại còn chường mặt ra với người có chiếc BMW đen, đó là một người lạ ....
Cảm thấy bị thất bại là điều không thể chấp nhận được.
Rồi Tùng Lâm nghi ngờ Thái Thanh thông đồng với Hoàng Lan để bắt anh phải chịu nỗi nhục nhã này. Nhớ lại, Tùng Lâm mới thấy Thái Thanh cười nửa mìệng khi nói với anh. Cô gái Tôn Nữ Hoàng Lan của chúng ta rất thích vị trí thông dịch viên của cô ấy. Nhưng cô ấy sẽ mừng rỡ và vui sướng hơn khi gặp lại một người bạn ở cái xứ Buôn Mê đầy nắng và đất đỏ bazan kia. Tôi cho anh đia chỉ đớ.
Sau một buổi tối băn khoăn nghĩ ngợi, Tùng Lâm đã biết một điều mà trước đây anh chưa từng biết đến, đó là sự mất ngủ. Hồi ức về Hoàng Lan ám ảnh đêm hôm ấy. Các hình ảnh nhân lên, quyến rũ hơn vì không nắm bắt được, thỉnh thoảng lại kết hợp với khuôn mặt trông nghiêng, kiêu kỳ của người tình địch thoáng nhìn thấy Làm thế nào bây giờ nhỉ ?
Chàng tự hỏi mình rồi lại trăn trở mãi. Đêm thật dài mà Tùng Lâm chờ mãi vẫn không thấy bình minh.
Sáng sớm, Tùng Lâm quyết định :
Mặc kệ các cuộc hẹn với những nhà xây dựng, mặc kệ lý do xã hội của Khang Thịnh, Tùng Lâm không nghĩ rằng Em có đồng ý kết hôn vời anh hay không, mà anh đã nghĩ Chiều nay chúng mình sẽ đính hôn.
Hôm qua, chỉ thoáng thấy nhưng Tùng Lâm cũng cảm nhận cô còn hấp dẫn hơn trước nhiều. Nét mặt nàng chín chắn hơn, nhưng không hề giảm bớt , tuổi trẻ trung rực rỡ của nàng. Khả năng gây thiện cảm bẩm sinh của nàng đã hoàn chỉnh và trở thành khả năng dễ gây xúc động. Vốn bản chất thực tiên, Tùng Lâm đã rơi vào bẫy của trí tưởng tượng sồi nổi. Tùng Lâm nhớ lại âm điệu tiếng nói của Hoàng Lan văng vẳng, mê hoặc, và giọng nàng sẽ thế nào nếu nàng thốt lên Em yêu anh nhỉ ? Thế là mặc kệ các việc phải giải quyết hôm ấy, anh quyết định sẽ đi thuê taxi bảo đưa đến cái địa chỉ mà Thái Thanh đã ghi cho chàng. Đó là một xã của người dân tộc, trên đường đi qua những vùng nghèo khó nhất.
Tùng Lâm đi ra ngoài. Tuy nhiên, lúc định gọi xe, anh nhận thấy rõ sự bất tiện về giờ giấc, đến vào buổi sáng thì thật vụng về đúng thế. Đành phải chịu và anh đi tản bộ dọc phố ...
Dù là một thành phố trên đà phát triển, hay khu vực cổ của nó đẹp như tranh, có lý thú đến đâu đi nữa cũng không khiến anh chú ý, trừ một điểm và vẫn chỉ một điểm ấy thôi. Việc sẽ tiến hành với Hoàng Lan. Tùng Lam đã cầm chắc trong tay lời Đồng ý. Anh định trước việc thông báo kết hôn, và do tính tự phụ khờ khạo, anh vênh váo thấy mình một hiệp sỹ thời mới khi cưới một cô gái không có của hồi môn. Vả lại nhà Hoàng Lan là một gia đình quý tộc, danh giá, và dù thế nào thì điều này cũng đáng kể. Có những thí dụ thực tiễn. Hỗ trợ thêm cho việc anh tự cổ vũ mình.Một số người trong giới của ngành xây dựng đã tính toán không sai khi kết hôn . Với giới quý tộc không tiền bạc.
Ở nơi Hoàng Lan ở, bữa ăn trưa hôm ấy kém hào hứng. Tâm trạng bực bợi, Thái Diễm như giận dỗi ai. Ông Sain Luck và ông khách. Bà Mari bực bội lắm.
Bà đến đây để nghỉ ngơi chứ không làm chính trị . Nhưng dường như bà không thoát khỏi cái điều ấy, Dù đã được bảo vệ, nhưng luôn luôn sẽ có một cáì gì đấy bị thất lạc và phải tìm kiếm và toàn những văn kiện quan trọng mới khổ chứ.
Bà nhìn sang Công Thành để chia sẻ những suy tư của bà. Nhưng chàng cứ nhìn xuống Tâm trí anh rất xa với những gì mà họ đang quan tâm, những đìều mà họ đáng nóị. Một vấn đề choán hết suy nghĩ của chàng cuộc hẹn ở Buôn Mê, hôm qua phút cuối cùng nàng đã không đến. Đó sau khi. Đồng ý để chàng đưa đi.
Bà Sain Luck lẩm bẩm :
– Nếu mọi người đã xong, chúng ta có thể ra sân cho mát.
Ra khỏi phòng ăn, Thái Diễm ghé vào tai Công Thành thì thầm :
Anh thấy câu chuyện mất tài liệu là thế nào ?
Nhưng Thái Diễm chẳng nghe chàng trả lời. Cô đang nói với một người điếc.Chàng đang nghe những câu hỏi khác, những câu lẽ ra anh phải đặt ra với Hoàng Lan trên đường về, nhưng chàng đã nén lại và giờ đây chàng hối tiếc vô cùng Ai đợi cô ở quán cà phê ? Ai, và để làm gì? Cô đã yêu rồi sao ? Có lẽ nàng đã yêu cái anh chàng người tầm thước, béo mập thì đúng hơn. Cái vẻ tự mãn mà nàng không nhìn đến nhưng hắn đã tự cho phép mình vẫy gọi nàng một cách huênh hoang ?
Bản nhạc Ca ngợi tình yêu lay đi láy lại như chế giễu thật không thể hiểu nổi tình yêu. Nó sinh ra như thế nào và vì sao nó chết đi ?
Tiếng nói của Thái Diễm làm chàng giật mình :
– Anh cứ để tôi đưa cà phê cho anh mãi như thế này sao.
– Xin lỗi Thái Diễm.
Không kể gì đến thời điểm và địa điểm hoang dã, cô trang sức một cách cầu kỳ. Loại thần tượng sống như cô được phép có những biểu hiện thai quá mà nếu ở người khác sẽ bị coi là thẩm mỹ tồi. Sáng hôm nay, cô đã chọn hai viên ngọc trai đep tuyệt đẹp làm hoa tai và đeo một chuỗi . Hạt hai hàng kép cũng bằng thứ ngọc trai ấy, một cổ tay cô quấn cùng một thứ ngọc và cổ tay kia đeo chiếc vòng nạm thứ ngọc lóng lánh thường rực rỡ hơn dưới ánh đèn chùm trong các dạ hội, Quán đầy ngọc như thế, với một sắc đẹp khá khêu gợi, và với dụng tâm ấy, cô trông chờ một ánh sáng bừng lên từ trong đôi mắt xám của Công Thành:
Nhưng ngoài sự mong muốn của cô, cô chỉ bắt gặp sự thờ ơ và cô căm tức.
Ở chỗ kia, họ đang bàn tán về cái bản thảo đã biến mất. Ngồi tách riêng, thần kinh căng thẳng, Công Thành bị sa lầy trong các mối nghi ngờ, Tại sao Hoàng Lan cứ khăng khăng làm cho xong thứ công việc không đánh cho cô ? Tại sao cô yêu cầu anh giữ im lãng về việc này? Để lảng tránh không trả lời tình yêu mà anh dành cho cô mà cô không thể không biết.
Hay để tránh khỏi phải hiểu rằng anh vẫn mang trong mình trái tim của một đứa trẻ bị bỏ rơi, của một trẻ lang thang không nhà, bị lãng quên trên những mảnh đất hoang chung quanh mà sự ghi nhớ đầu tiên cửa nó là đám tang mẹ nó.
Đứa trẻ đã đi kiếm sống bằng cây đàn Tây ban cầm của một người ăn xin đã chết trong cát bụi.
– Anh bất giác đặt chén cà phê xuống mà chưa nhấp môi Cay đắng dâng lên xóa nhòa hiện tại, danh vọng của cải, cả những niềm vủi trong tác phẩm âm nhạc, anh lại thấy tâm trạng lo âu như hồi năm tuổi. Trái tim anh cô đơn, nỗi khát khao được âu yếm như xưa kia và cảm tưởng sự âu yếm chỉ dành riêng cho những người có đặc quyền, một số người rất ít. Mà anh thì không như thế, không thuộc dòng dõi gì cả, ở trong một thế giới lãng quên và cát bụi.
Ở Quán hát rong hôm qua, Hoàng Lan đã để tay nàng trong tay chàng, mắt nàng có nước mắt, những giọt nước mắt mà trước khi chàng lấy tay chùi đi, môi chàng đã muốn uống lấy, để xóa đi hẳn cái vị chát của rượu xưa kia bà hàng xóm đã cho thằng bé mồ côi uống say để nó khỏi khóc. Thoát khỏi mọi điều gò bó được cầu cạnh ở khắp mọi nơi, được hoan nghênh, anh vẫn chỉ là đứa trẻ cô đơn, sớm quen thói lặng lẽ ...
Những ý nghĩ lại trở về xâu xé, chàng không thôi Nhưng xen giữa những nỗi đau bám vào đâu chàng từ úc ấu thơ, một chút màu hồng chợt sáng lên, ấm áp.
Những hồi ức về nàng lại choán hết tâm trí. Cửa chàng:
Rồi những màu sắc đẹp đẽ đó lại che tôi đi với những hoài nghi, đầu óc anh lại bị xáo trộn:
Anh nhớ Hoàng Lan lúc nàng tưởng cả nhà đi. Vắng, nàng đã thổ lộ tâm tình qua bản Xô-nát cho Tình yêu, chàng đã nghĩ Mình đi lấy vĩ cầm. Với nàng ...nhạc ghi vào đa là hư không, so với nhạc, cùng với nàng. Phấn khởi với hy vọng vừa trở lại, anh lãng quên không giử gìn sắc diện của mình, mặt anh rạng rỡ.
Thái Diễm đang nói chuyện với bà Sain Luck bỗng im bặt Cô nhìn Công Thành, cô chưa bao giờ nhìn thấy anh hạnh phúc như thế này và cũng chưa bao giờ nàng thấy chang quyến rũ đến thế. Mạch máu cô đập nhanh, cổ họng cô khô khốc lại, cô không thôi nhìn Công Thành. Anh không nhìn cô, cô biết thế. Tuy nhiên, tham lam mọi thứ của cải, quá quen ý nghĩ không gì có thể từ chối khi có sức mạnh của tiền bạc như cô Cô thèm muốn gay gắt thứ hạnh phúc kỳ lạ đã tạo ra gương mặt trước mắt cô, làm cho gương mặt ấy êm ái đến xốn xang và không hề làm mất chút gì vẻ cương nghị của chàng.
Trước mặt những người nổi tiếng Thái Diễm không thể đến gần Công Thành và tuyên bố Tôi sẽ cưới anh Điều mà cô tin chắc mình sẽ nói hông lưỡng lự khi không có mặt những người phiền phúc.
Thế là chàng sẽ hiểu Thái Diễm nghĩ và cô rón rén lẻn sang phòng khách, ngồi trước chiếc đàn dương cầm lộng lẫy đang mở sẵn, nhấn một hòa âm . Chói tai để bắt vào bài ca thổ lộ tâm tình Ca ngợi tình yêu Tiếng đàn vừa vang lên, Công Thành bổ nhào vào gìan phòng. Thái Diễm mỉm cười chờ đợi mình đã chiến thắng. Nhưng anh bảo cô :
– Đấy là sự tàn phá ! .
Nụ cười bỗng chuyển sang một hình thù khác, cô lắp bắp :
– Thế nào cơ ?
– Không thể chịu đựng được.
Trước khi Thái Diễm hiểu điều gì đang xảy ra thì chàng đã bực bột quay quăng sân có mái che. Thái Diễm chợt thấy mình đang run lên vì giận dữ, nàng đứng dậy khỏi cây đàn và bước ra đấy Bà Mari thở dài :
– Mình chỉ thích yên tĩnh. Mình tìm về xứ sở của Công Thành, chỉ là để nghỉ ngơi. Thế mà ... Họ thật là tệ hại. Lúc nào cũng có một món nào đó bỉ . . thất lạc Năm sau, chắc mình cho cảnh sát vao ở chung với mối ông trong phòng. Hai ông khách vẫn còn . Tranh cãi nhau về vấn đề tài liệú Ông Sain Luck hơi xuống giọng :
– Chỉ một trong hai sự viêc :
Hoặc là có sự nhầm lẫn về phần anh, hoặc lời quả quyết của anh có giá trị thì trong trường hợp này phải có kẽ hở.. – Sain Luck,mình không cho rằng ...
– Chúng ta không nói chuyện cho rằng, hay không cho rằng, một bản tài liệu không tự nhiên mà mất.
Thái Diễm chăm chú quan sát các vẻ mặt Với cô câu chuyện này là điều giải trí Cô tránh nghi lại thái độ của Công Thành đối với cô và thầm hứa với mình Rồi xem ... lạnh lùng à ? Anh đã làm mất thể diện của cô hôm qua khi đi chợ Buôn Mê, cô nhận định thế Từ ý muốn trả thù cho hả giận, Thái Diễm bật lên lời bóng gió.
– Trong những việc khó chịu như thế này, tôi cho là nên hỏi bọn người làm ...bắt đầu từ người mới đến.
– Tôi phản đối việc ...
Bị ràng buộc bởi lời hứa với Hoàng Lan, nên Công Thành nói khẽ :
– Trước hết, trong những người ở đây không ai . Đáng nghi ngờ, có lẽ trừ cậu lái xe thứ nhất. Có thể có kẻ nào tù bên ngoài vào.
Ông khách xua tay :
– Phải gạt bỏ mối nghi ngờ tù trong nhà cái đã theo ý tôi, ta nên lần lượt hỏi bốn người đầy tớ.
Nhưng Công Thành cau vầng trán lại rồi nói :
– Tại sao lại hỏi đầy tớ hơn là hỏi chính chúng ta ?
Thái Diễm bật cười trước câu nói của chàng, chàng xẵng giọng bảo cô :
– Đừng cười:
Nhưng đầu phải lúc nào cũng chế ngự được nàng Thái Diễm lại nói tiếp :
– Ông bạn ơi ý nghĩ tìm kẻ tội phạm trong chúng ta thật là buồn cười. Chúng ta đều giàu có.
– Vậy theo cô, quyền đầu tiên của người giàu là xúc phạm người nghèo à.
Ông Đại sứ hùa theo , lý lẽ của Thái Diễm. Ông ta càu nhàu :
– Chúng ta làm việc theo cảm tính ư Tất nhiên người nghèo thèm muốn giàu có, nếu hắn không có những nguyên lý về tính thân thiện, hắn vẫn có thể kiếm tiền một cách bất chính.
Giọng Công Thành đã gay gắt, dù là cãi với khách, chàng vẫn nói thẳng những suy nghĩ của mình.
– Ộng làm tôi ghê tởm.
Bà Mari khó chịu, phản đối :
– Công Thành, tôi xin cậu.
Nhưng cơn giận đang kéo chàng vào tâm điểm của nó, chàng không thể ngừng lại Trong sáu người chúng ta, tôi là người duy nhất đã biết cảnh nghèo khổ, vậy thì tôi cũng là người duy nhất nói về vấn đề này.
Dù ông Sain Luck trong thâm tâm nghiêng về ý kiến. Của ông khách, ông ta cũng chẳng hề bóng gió gì đâu, nhưng ông không dám bày tỏ:
Ông bỗng nhô lạì một hồi ức mà ông . Không hề vui lòng gợi đến rằng xưa kia, ông đã biết được qua báo chí thiên tài của một nghệ sỹ vĩ cầm tuổi còn rất trẻ, xuất thân từ cảnh bần cùng, đó là Công Thành. Khi ấy ông đã là một nhà kinh tế nổi tiếng, Một người bạn lớn tuổi của ông, đó là ông giám đốc nhạc viện đã đến và yêu cầu ông làm người bảo trợ cho Công Thành. Đó là một định dứ và ông không từ chối, Từ đó, chàng coi gia đình ông là gia đình của mình sau gia đình của ông giám đốc nhạc viện đáng kính. Chàng đến sau những lần đi lưu diễn hoặc đi học và ông đã gặp một chàng trai nghiêm trang, trầm lặng, anh nhận người nào trợ đợt ngột đến, cũng như anh đã nhận cảnh cô đơn, với sự dè dặt có vẻ như xa cách.
Với ký ức về sự gặp gỡ ấy, ông ấp úng :
– Nói chuyện khác đi thôi.
– Nói chuyện không liên quan đến ý nghĩa của mình thì có gì là khó.
Ông khách trả lời ông Sain Luck, còn khách thứ hai nói :
– Tôi bảo lưu điều tôi đã quả quyết.
Công Thành đi từ hiên mái che, qua phòng khách, rồi từ đấy đi ra đường, chàng cảm thấy mình cầnm được thư giãn, gạt bỏ tức giận vì những lời ám chỉ của Thái Diễm gây ra cho chàng, vì tính cố chấp của ông khách. Dù sao, ông Sain Luck cũng đã từ chối không đi theo chân họ.
Vội vã rời khỏi căn nhà, Công Thành không. Tưởng tượng được răng lúc này, ông Sain Luck lại rất đồng ý với ba người khách quý Với những người đang nghi ngờ và thậm chí còn xin lỗi và đả không cho điều ngay tại chỗ.
Một thoáng mỉm cười độc ác phảng phất trền đời mới đỡ chót của Thái Diễm khi ông đại sứ đề nghị.
– Nghỉ việc bắt đầu bằng cô nấu bếp.
Bà Mari lẩm bẩm :
Thật phiền phức, cô ta trông rất chững chạc.
– Mari thân mến, đây là một chân lý, những kẻ vô lại thưởng hay có vẻ bề ngoài lĩch sự. Trong những mụ do thám, ta thường thấy những bộ mặt duyên dáng nhất, thơ ngất nhất.
Ông khách nói chắc như đinh đóng cột, ông ta làm nghề ngoại giao mà. Còn ông khách thứ hai lại nói :
Tối chắc chắn đã để bản tài liệu vào trong cặp của tôi, đã khóa cặp và để chìa khóa trong túi của tôi.
Thái Diễm chen vào bằng cách nhấn mạnh thêm. Ả nấu bếp có thể kiếm cho nó một chiếc khóa khác.
Bà Mari giận đến mức không chịu nổi, bà đáp lại :
– Như thế nào và ở đâu . Cô ta chỉ vắng mặt ở đây có một lúc, sáng thứ sáu, để đi chợ ở Buôn Mê Thuột và có người đưa đi.
Thái Diểm phản đối :
– Người đưa đi là Công Thành, hôm qua, anh ấy cũng đưa ả đi Buôn Mê tiếp tục nếu đúng là thành phố Buôn Mê là cái đích để trốn việc.
Mari càu nhàu :
– Cháu tôi không liên quan tới việc này. Ai muốn làm gì tùy ý Xin nói với mấy người rằng vai trò nữ chủ nhân trong căn nhà này thật không dễ chịu.
Bà tuyên bố thêm rồi đứng lên, bà bước nhanh ra khỏi chỗ mọi người tranh cãi Ông Sain Luck phiền muộn biện bạch với khách :
– Vợ tôi hơi nóng nảy.
Về khoản ngoan cố ông khách chứng tỏ không thể đánh đổ ông ta.
– Điều quan trọng là biết cho được ai đã lấy cắp bản tài liệu ấy trong cặp tài liệu của ông bộ trưởng.
Thái Dìễm uyển chuyển đến bên ông đề nghị :
– Ông có muốn tôi gọi ả nấu bếp không ? Ông có thể hỏi ả.
Những người đàn ông nhìn nàng gật đầu Thái Diễm tay mân mê chuỗi ngọc trai đen đi xuống bếp, gọi bằng giọng cay độc.
Hoàng Lan.
Hoàng Lan ngẩng đầu lên :
– Họ gọi cô ở sân ... Đến ngay đi !
Rồi cô ta mỉm cưới đắc ý Cô cũng không tin Hoàng Lan lấy tờ tài liệu ấy, nhưng cô muốn nàng phải trả giá cho việc coi thường cô.
Công Thành vẫn rảo bước.
Sau khi đi qua chặng đường dài từ nhà ra đường cái, đến lôi rẽ,anh vo thức đi về bên trái,bên trái là hướng đi Buôn Mê ở phà kia, nơi anh đa đưa Hoàng Lan hôm qua.
– Bụi đường bám vào tay, vào mặt, vào tóc chàng Chàng không bận tâm Chàng vẫn còn tức những người dễ nghi ngờ, chàng không ngờ rằng người con gái mình yêu trong lúc này đang vấp phải những câu hỏi gay? Gò Mắt chàng lướt nhanh trên những mảnh đất cằn,cả trên những chỗ trồng trọt Lòng chàng vẫn gắn bó với những người nghèo hèn đang vất vã nơi kia mà riêng chàng, chàng gọi ho là những người cao quý thực sự. Bản thân họ đã phục tùng mệnh lệnh đầu tiên, như đang nói với Thượng đế Con sẽ kiếm lấy miếng ăn bằng sự nhọc nhằn của mình Và vì thế, họ được ghi đanh trong phạm trù cái đẹp sản sinh từ cái tự nhiên hòa nhập với cái siêu tự nhiên. Những người ấy không tôn thờ những cai giả hiệu dù người khác coi đó là vị chúa, dầu hỏa máy móc, ngọc trai. Họ cũng không phải là người quá tôn thờ con quỷ của kiến thức.
Họ thừa nhận mình chỉ là những sinh linh nhỏ bé, không hề :
muốn vươn tới cái quyền lực cho phép một lục địa này nô lệ hóa những lục địa khác trong khi chờ đợi những người ngông cuồng kiêu ngạo đang nhằm chế ngự thế giới những vì sao. Nhưng vì sao, những ánh sáng lấp lánh đã từng là thông điệp duy nhất, chàng nhận được trong quãng đời thơ ấu bì bỏ quên trên mảnh đất hoang. Chàng không bao giờ thôi nhìn những vì so với tâm hồn trẻ thơ. Những vì sao xa xôi ấy cũng là tài sản duy nhất quý giá nhất mà chàng có trong những ngày như thế Chàng vẫn đi không chậm bước, chàng trách mình hôm qua đã không hỏi Hoàng Lan Cô có còn tự do không ? Thói quen co mình lại từ thuở xa xưa khiến chàng vụng về, chàng không đám hỏi, cũng không dám thì thầm :
Hãy yêu tôi !
Chỉ mình em mới giữ được lời hứa của các vì sao. Chỉ mình em mới hiểu được tuổi thơ của tôi. Hãy yêu tôi.
Trên con đường đang đi chàng định ra hai thái cực Thành phố Buôn Mê đầy màu sắc và căn nhà với bản Xô-nát cho Tình yêu, ký ức của chàng vĩnh viễn giữ lại hai nơi đó, cùng với thời gian chàng có với nàng.
Đường cong rất đẹp ở miệng chàng giãn ra, vì tài người nghệ sỹ nhạy cảm đã nghe thấy từ xa tiếng rung động của một thứ máy móc gì xé rách sự lặng lẽ của miền đất hoang. Không chú ý nhưng chàng phán đoán theo phản xạ. Có một chiếc xe Ford nào đó đang trục trặc Dự đoán đã đúng. Chỉ trong giây lát sau, chàng trông thấy một chiếc taxi tiến đến trước mặt, xe dừng lại, người lái xe gọi Công Thành, giơ cho chàng xem một tờ giấy và lắp bắp.
– Có đúng đường này không, thưa ông ?
Chàng ngừng lại rồi nhìn thoáng qua tô giấy chàng đã nhận ra những rồi chỉ dẫn ghi trên giấy của Tùng Lâm. Cô Tôn Nữ Hoàng Lan ở nhà ông bà Sain Luck ...một thoáng nhìn nữa chàng nhận ra người trong xe là ngườì đã ra hiệu cho Hoàng Lan trước quán cà phê Trung Nguyên 18.
– Đường bụi quá Máy cần nghỉ.
Người lái xe càu nhàu, anh ta xuống xe và thông báo như thế. Đến lượt Tùng Lâm bươcxuống – Ông là người miền này à ?
Anh ta hỏi Công Thành đáp gọn :
– Tôi đi qua đây thôi.
– Chẳng cố gì thú vị ...
Công Thành tự hỏi không biết Tùng Lâm có nhận ra chàng là người đi cùng với Hoàng Lan hôm qua không ? Có khả năng là anh ta không nhận ra.
Tôi quen một cô hiện đang ở đấy một cô bé người Việt nói tiếng Pháp không thua người Pháp.

<< Chương 5 | Chương 7 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 96

Return to top