Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Phiêu Lưu, Mạo Hiểm >> Kho báu của vua Xôlômông

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 22371 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Kho báu của vua Xôlômông
Henri Haggard

Chương 10

Trong khoảng thời gian dài - tôi nghĩ ít nhất cũng đến hai giờ - chúng tôi im lặng ngồi chờ Inphadux. Không ai nói với ai một lời nào, vì tất cả bị xúc động quá mạnh bởi những cảnh tượng khủng khiếp vừa được chứng kiến trong cuộc săn phù thủy trước đó.
Cuối cùng, gần sáng, khi chúng tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì bỗng nghe có tiếng chân và tiếng hô của người lính gác bên nhà chúng tôi. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn. Sau đó cửa mở và Inphadux bước vào. Theo sau ông già còn sáu người nữa, người nào cũng trang nghiêm, đường bệ như địa vị tướng lĩnh của họ yêu cầu phải có.
- Thưa các ông chủ của tôi và thưa Icnôzi, Vua hợp pháp của Đất nước Cucuan - Inphadux nói - tôi đến đây như đã hứa, và dẫn theo cả những người này. - Rồi ông ta chỉ những người cầm đầu các đạo quân xếp thành hàng đứng bên cạnh. - Đây là những con người vĩ đại của đất nước chúng ta. Mỗi người chỉ huy ba nghìn chiến binh. Các chiến binh bao giờ cũng thực hiện một cách vô điều kiện các mệnh lệnh của họ. Tôi đã kể lại cho họ nghe những gì mắt tôi thấy và tai tôi nghe. Icnôzi, xin ngài hãy để họ cũng được tận mắt nhìn thấy hình con rắn thiêng quấn quanh người ngài, được nghe lại câu chuyện của ngài, để họ quyết định có nên đứng về phía ngài, chống lại nhà vua Tuala hay không.
Thay cho câu trả lời, Icnôzi cởi khố, và tất cả liền nhìn thấy dấu hiệu chứng tỏ anh ta thuộc dòng dõi nhà vua - hình chàm một con rắn quấn quanh đùi. Mọi người thay nhau đến sát bên Icnôzi, cúi xuống nhìn kĩ dưới ánh đèn mờ mờ, rồi lại lặng lẽ đi sang đứng bên cạnh.
Sau đó Icnôzi lại mặc khố và kể cho những người mới đến câu chuyện cuộc đời của anh ta mà chúng tôi đã được nghe lúc sáng.
- Bây giờ thì các ông nói sao, sau khi đã tận tai nghe chính con người này nói? - Inphadux hỏi, khi Icnôzi vừa kể xong. - Các ông có ủng hộ ngài giành lại ngôi báu của cha ngài không? Cả đất nước đang rên xiết dưới ách của Tuala, và máu của những người Cucuan đang chảy đầy như nước suối mùa xuân. Đêm nay các ông đã nhìn thấy điều đó. Còn hai vị tướng nữa mà tôi cũng muốn nói chuyện về điều này, bây giờ họ đâu? Bây giờ linh cẩu đang xé xác họ. Nếu không chống lại Tuala, chẳng bao lâu nữa chính các ông cũng sẽ phải chịu một số phận như thế. Hãy lựa chọn đi hỡi các bạn của tôi.
Người già nhất trong sáu vị thủ lĩnh, một người thấp, to ngang, tóc bạc liền tiến về phía trước và nói:
- Ông nói đúng, Inphadux, cả đất nước đang rên rỉ và oán trách Tuala. Trong số những người bị giết đêm nay có cả em tôi. Ông đã nghĩ ra một việc vĩ đại, nhưng chúng tôi cũng khó tin những điều vừa được nghe. Biết đâu chúng tôi lại nổi dậy vì một tên bịp bợm nào đấy thì sao!... Đây là việc rất hệ trọng và tôi nghĩ không ai biết nó sẽ kết thúc như thế nào. Máu sẽ phải chảy thành sông trước khi nó kết thúc. Còn nhiều người trung thành với Tuala vì bản chất con người thường quỳ lạy mặt trời đang chiếu sáng trên cao, chứ không phải mặt trời còn chưa mọc. Phép lạ của những người da trắng quả là vĩ đại, và Icnôzi được họ che chở. Nếu ngài quả đúng là vua hợp pháp của đất nước chúng ta, thì cứ để những người da trắng làm một phép lạ nào đó để tất cả người của chúng ta nhìn thấy. Lúc ấy mọi người sẽ tin rằng người da trắng ủng hộ chúng ta và sẽ theo chúng ta.
- Nhưng chính các ông đã nhìn thấy con rắn - Tôi nói.
- Thưa ông chủ của tôi, điều ấy chưa đủ. Biết đâu hình con rắn được vẽ rất lâu, sau khi sinh thì sao. Xin hãy làm phép lạ, nếu không chúng tôi sẽ không hành động.
Những thủ lĩnh còn lại cũng yêu cầu như thế. Hoàn toàn bối rối, tôi quay sang giải thích cho Henry và Huđơ hiểu vấn đề mới đang đặt ra.
- Tôi biết cần phải làm gì, - Huđơ bỗng kêu to, nét mặt rạng rỡ vì sung sướng. - Có điều yêu cầu họ cho chúng ta ít phút để suy nghĩ.
Tôi nói điều này với mấy vị thủ lĩnh, và họ bỏ ra ngoài. Lập tức Huđơ chạy bổ đến chiếc hòm dựng thuốc nhỏ và lôi ra từ đấy một cuốn sổ ghi chép mà những trang đầu có in lịch.
- Nào các bạn, hãy nghe tôi, - ông ta nói - ngày mai là mồng bốn tháng sáu, có đúng thế không?
Chúng tôi tính lại ngày một cách cẩn thận, bằng cách kiểm tra lại cuốn sổ ghi chép của mình và thấy Huđơ nói đúng.
- Rất tốt! Bây giờ hãy lắng nghe tiếp: “Ngày mồng bốn tháng sáu, vào lúc tám giờ mười lăm phút theo giờ Grinuýt sẽ có nguyệt thực toàn phần, có thể quan sát được từ Tênêphip, Nam Phi và... ” vân vân. Còn nhiều nơi khác nữa. Đấy, phép lạ của ta đấy! Quotecmên, ông hãy nói với các thủ lĩnh kia rằng ngày mai chúng ta sẽ làm tắt mặt trăng.
Đúng là một ý kiến tuyệt vời, nhưng dù sao chúng tôi vẫn băn khoăn vì lo có thể lịch của Huđơ không chính xác. Nếu thất bại, uy tín của chúng tôi sẽ sụp đổ hoàn toàn, và tất nhiên mọi kế hoạch đưa Icnôzi lên ngôi cũng sẽ tan thành mây gió.
- Thế nếu nhỡ lịch của ông không chính xác thì sao? Henry hỏi Huđơ lúc này đang chăm chú làm những phép tính gì đó trên một tờ giấy xé từ cuốn sổ.
- Hoàn toàn không có một cơ sở nào để nghĩ như thế, - ông thuyền trưởng cãi lại. - Nguyệt thực bao giờ cũng xảy ra đúng vào ngày giờ đã tính. Kinh nghiệm bản thân giúp tôi biết điều đó. Trong dự báo mà tôi vừa đọc các ông nghe có nói rõ rằng nguyệt thực lần này có thể quan sát được ở Nam Phi. Vì không biết chính xác ta đang ở đâu, tôi vừa làm mấy con tính kiểm tra lại. Theo tính toán của tôi thì nguyệt thực sẽ xảy ra vào ngày mai, bắt đầu từ lúc gần mười giờ đêm và kéo dài đến mười hai giờ rưỡi, nghĩa là trong vòng một tiếng rưỡi ở đây sẽ tối hoàn toàn.
- Đành vậy - Henry nói, tôi nghĩ có lẽ chúng ta phải liều thôi.
Tôi cũng đồng ý với ông, mặc dù trong lòng vẫn nghĩ cái trò chúng tôi là sắp tới, theo như tôi đánh giá có vẻ khá bấp bênh nên tin hẳn vào nó là một điều rất mạo hiểm “Thế ngộ nhỡ ngày mai mây che kín bầu trời, - tôi nghĩ, - và trăng không hề ló ra thì sao?”.
Vẫn băn khoăn vì những ý nghĩ như thế, tôi cho Ambov đi mời các thủ lĩnh quay lại. Một phút sau, họ đã có mặt, và tôi nói với họ như sau:
- Hỡi những người con vĩ đại của Đất nước Cucuan, và cả ông, Inphadux, hãy nghe đây. Chúng tôi không thích khoe khoang các phép mầu của chúng tôi, vì nếu làm thế sẽ đảo lộn sự hoạt động tự nhiên của vạn vật và làm thế giới phải hoảng sợ và lo lắng. Nhưng vì sự nghiệp của chúng ta là hệ trọng và vì tức giận vua Tuala đã bầy trò chém giết đẫm máu, tức giận Gagula định giết bạn của chúng tôi là Icnôzi nên chúng tôi sẽ quyết định làm phép lạ để tất cả người của các ông đều thấy. Các ông hãy lại đây, - tôi nói rồi mở cửa, chỉ cho họ xem mặt trăng tròn màu đỏ sắp lặn. - Các ông đang nhìn thấy gì?
- Chúng tôi đang nhìn thấy mặt trăng sắp chết - một người trong số họ đáp. Người này có vẻ như được chọn để nói chuyện với chúng tôi.
- Ông nói đúng. Bây giờ hãy cho tôi biết, liệu con người trần tục có thể dập tắt mặt trăng trước lúc nó lặn và đem bóng đêm phủ kín mặt đất được không?
Ông ta khẽ mỉm cười:
- Không, thưa ông chủ, không một người nào có thể làm được điều ấy. Mặt trăng mạnh hơn con người. Con người chỉ có thể nhìn lên mặt trăng, và không ai có thể cản trở được đường đi của nó trên trời.
- Ông cho là như thế à? Thế mà tôi nói với ông rằng ngày mai, trước nửa đêm, hai giờ, chúng tôi sẽ làm cho mặt trăng biến khỏi bầu trời và mặt đất sẽ chìm trong bóng tối suốt một giờ rưỡi, để chứng tỏ rằng Icnôzi quả đúng là vua hợp pháp của người Cucuan. Nếu chúng tôi làm được điều ấy, các ông có tin chúng tôi không?
- Vâng thưa các ông chủ, - vị thủ lĩnh già mỉm cười, đáp và các thủ lĩnh khác cũng mỉm cười như thế, - Nếu các ông làm được điều ấy chúng tôi sẽ tin.
- Nếu vậy thì điều ấy nhất định sẽ xẩy ra. Ba chúng tôi, là Incubu, Buguan và Macumazan tuyên bố với các ông rằng đêm mai chúng tôi sẽ dập tắt mặt trăng. Ông nghe tôi nói đấy chứ. Inphadux?
- Vâng, tôi nghe, thưa ông chủ. Ông nói rằng các ông sẽ dập tắt trăng, mẹ của trái đất chúng ta, mà lại đúng lúc trăng đang tròn và sáng nhất. Nhưng điều ấy quả là không tin nổi.
- Thế mà chúng tôi làm được, Inphadux.
- Rất tốt, thưa ông chủ. Hôm nay, hai giờ sau khi mặt trời lặn, Tuala sẽ cho người đến mời các ông chủ đi xem hội múa của các cô gái. Một giờ sau khi hội múa bắt đầu, cô gái mà Tuala cho là đẹp nhất sẽ bị con trai của hắn là Xcraga giết chết. Cô gái ấy sẽ được dâng làm vật tế cho các Thần Im lặng đang canh giữ những ngọn núi kia, - và ông ta chỉ về phía ba ngọn núi đá nơi mà chúng tôi nghe nói con đường của vua Xolomon sẽ kết thúc. - Mong các ông chủ sẽ dập tắt mặt trăng và cứu sống cô gái tội nghiệp. Lúc ấy mọi người sẽ tin các ông chủ.
- Quả đúng thế - vị thủ lĩnh già nói thêm, nụ cười vẫn còn thoáng trên môi,  lúc ấy người của chúng tôi sẽ các ông chủ.
- Cách Luu hai dặm. Inphadux nói tiếp - có một ngọn đồi uốn cong như hình trăng đầu tháng. ƠŒ đấy có đạo quân của tôi và ba đạo quân khác do những vị thủ lĩnh này chỉ huy. Sáng mai chúng tôi nghĩ cách đưa tới đấy hai hoặc ba đạo quân nữa. Nếu các ông chủ quả có thể dập tắt mặt trăng được thì lợi dụng bóng tối, tôi sẽ đưa những đạo quân ấy rời khỏi Luu để tới đó. ƠŒ đấy chúng sẽ được an toàn, và từ nơi ấy chúng ta sẽ chống lại vua Tuala.
- Tốt lắm! - tôi nói. - Còn bây giờ hãy để chúng tôi yên vì chúng tôi muốn nghỉ ngơi và chuẩn bị những thứ cần thiết để làm phép lạ.
Inphadux đứng dậy, chào chúng tôi rồi cùng các vị thủ lĩnh bước ra khỏi nhà.
- -Thưa các bạn, khi những người kia vừa đi xong Icnôzi liền quay sang nói với chúng tôi - không lẽ các ông có thể làm tắt mặt trăng thật hay chỉ nói đùa như vậy?
- Chúng tôi tin là sẽ làm được điều ấy. Ambov ạ. À mà quên Icnôzi ạ, - tôi đáp.
- Thật kì lạ - anh ta nói. - Nếu các ông không phải là người Anh, tôi sẽ chẳng bao giờ tin. Nhưng những người Anh chân chính không bao giờ nói dối. Nếu chúng ta còn sống, các ông có thể tin chắc rằng tôi sẽ làm tất cả để đền ơn các ông.
- Icnôzi, - Henry bảo anh ta. - Anh hãy hứa với tôi một điều.
- Tôi sẽ hứa với ông tất cả, thưa ông Incubu thậm chí cả khi chưa hề nghe ông nói, - anh chàng da đen to lớn của chúng tôi cười nói. - Ông muốn yêu cầu tôi điều gì?
- Thế này nhé. Nếu được làm vua Cucuan anh sẽ cấm cái trò săn phù thủy mà chúng tôi đã chứng kiến đêm qua và anh sẽ không giết ai nếu không có toà án xét xử công bằng.
Sau khi nghe tôi dịch xong, Icnôzi lưỡng lự chốc lát rồi đáp:
- Phong tục của người da đen chúng tôi không giống phong tục của người da trắng và chúng tôi cũng không quá đề cao mạng sống như các ông, những người da trắng. Nhưng dù sao tôi cũng xin hứa rằng nếu tôi có quyền hành đối với những mụ săn phù thủy kia, thì chúng sẽ không bao giờ còn được phép săn đuổi người như thế nữa, và rằng sẽ không một người nào bị giết mà không có tòa án xét xử.
- Tôi tin anh, Icnôzi ạ. Còn bây giờ, khi chúng ta đã giải quyết xong vấn đề này, đề nghị ta đi ngủ.
Vì đang rất mệt, nên chúng tôi nằm xuống là ngủ ngay một mạch cho đến tận mười một giờ trưa. Icnôzi đánh thức chúng tôi dậy. Chúng tôi rửa ráy ăn sáng rồi đi dạo. Trong lúc dạo chơi chúng tôi tò mò quan sát các kiểu nhà ở của người Cucuan cũng như trang phục và cách cư xử của phụ nữ ở đây.
- Tôi hi vọng nguyệt thực sẽ xẩy ra, - Henry nói khi chúng tôi quay lại.
- Nếu không xảy ra thì chúng ta sẽ nguy to, - tôi đáp, không lấy gì làm vui vẻ. - Tôi có thể đem đầu mình ra cược rằng lúc ấy sẽ có ai đấy trong số các thủ lĩnh bảo cho Tuala biết tất cả những gì chúng ta đã nói với họ, và Tuala sẽ cho chúng ta xem một thứ “nguyệt thực” khác mà chắc ta sẽ không thích lắm.
Trở lại nhà, chúng tôi ăn trưa và phần còn lại của ngày hôm ấy dành cho việc tiếp khách. Một số đến thăm chính thức, số khác đến đơn giản vì tò mò. Cuối cùng mặt trời lặn và chúng tôi sung sướng được tận hưởng hai giờ yên tĩnh, tất nhiên ở cái mức độ mà hoàn cảnh không lấy gì làm vui vẻ này cho phép. Gần tám giờ rưỡi, Tuala cho người đến mời chúng tôi đi dự cuộc vui hàng năm, lần này là hội múa vĩ đại của các cô gái, mà chẳng bao lâu nữa sẽ bị chặt đầu.
Chúng tôi nhanh chóng mặc áo giáp do Tuala tặng vào người, và sau khi đã mang theo súng đạn để đề phòng phải bỏ trốn như Inphadux đã nói, liền bước về phía ngôi nhà vua ở một cách khá dũng cảm, mặc dù trong lòng đang run sợ vì những điều chưa trông thấy trước. Cả khu đất rộng lớn trước ngôi nhà vua ở hôm nay trông khác hẳn hôm qua. Thay vào chỗ những hàng chiến binh đứng liền nhau, nét mặt căng thẳng, bây giờ chỉ thấy toàn các cô gái. Tôi có thể nói trắng ra rằng trên người họ hầu như chẳng có một thứ quần áo nào hết, nhưng để bù lại, trên đầu mỗi người có một vòng hoa, và người nào cũng một tay cầm cành cọ, còn tay kia thì cầm một bông huệ lớn.
Ơ chính giữa khu trống chan hòa ánh trăng là Tuala đang ngồi, Gagula nằm bên chân. Sau lưng Tuala là Inphadux, Xcraga và mười hai chiến binh tuỳ thân khác. ƠŒ đây còn có khoảng hai mươi thủ lĩnh, trong đó tôi nhận ra phần lớn những người quen mới của chúng tôi đã theo Inphadux đến đêm trước.
Tuala làm ra vẻ rất vui mừng khi thấy chúng tôi đến, và hắn lên tiếng chào một cách niềm nở, nhưng tôi đã kịp nhận thấy hắn đưa con mắt duy nhất nhìn Ambov vẻ độc ác và khó chịu.
-Xin chào các ông, hỡi những con người của các vì sao - Hắn nói. - Hôm nay các ông sẽ được chứng kiến một quang cảnh khác hẳn những gì các ông nhìn thấy dưới ánh trăng đêm qua. Thế nhưng nó còn khủng khiếp hơn nhiều. Nhìn các cô gái đẹp thật là thích mắt, và nếu không có họ - hắn đưa tay chỉ một vòng xung quanh - thì hôm nay chúng ta chẳng ở đây. Nhưng ngắm nhìn đàn ông còn thích hơn thế. Cái hôn và sự âu yếm của đàn bà là dịu ngọt, nhưng dịu ngọt hơn nhiều là tiếng mũi giáo va vào nhau và mùi máu người. Hỡi những người da trắng, các ông có muốn lấy phụ nữ của chúng tôi làm vợ không? Nếu muốn các ông tha hồ chọn những đứa nào xinh đẹp nhất và bao nhiêu tùy ý. Tất cả bọn chúng sẽ thuộc về các ông. - Đến đây hắn im lặng, chờ chúng tôi trả lời.
Một đề nghị thế này sẽ là một cám dỗ rất lớn đối với Huđơ, vì ông ta cũng như phần lớn các thủy thủ khác có một sự quan tâm lớn, đặc biệt tới phái đẹp. Còn tôi thì với tư cách là một người có tuổi, dày dạn vì kinh nghiệm, tôi biết trước rằng một khi công việc dính líu đến phụ nữ thì nhất định sẽ kéo theo đủ các chuyện phức tạp và phiền toái. Thật tiếc nhưng điều này cũng hiển nhiên như hết ngày là đêm lại đến.
- Chúng tôi cảm ơn ông, thưa vua - tôi vội đáp - nhưng người da trắng chỉ lấy vợ là người da trắng, tức là những người giống mình. Các cô gái của ông xinh đẹp thật, nhưng không hợp với chúng tôi.
Tuala cười to.
- Được, tùy các ông, - hắn nói - mặc dù ở nước chúng tôi có câu tục ngữ: “Dù bất kể màu gì, mắt phụ nữ đều đẹp”, hay một câu khác: “Hãy yêu cô đang ở gần, vì cô ở xa có thể không chung thủy với anh”. Nhưng có thể trên các vì sao của các ông thì không như thế. ƠŒ đất nước của người da trắng, cái gì cũng có thể được. Hỡi những người da trắng, tùy các ông thôi, các cô gái của chúng tôi sẽ không van nài các ông lấy họ! Một lần nữa, tôi xin chào các ông, và cả anh nữa, anh bạn da đen ạ. Nếu đêm qua Gagula thực hiện được ý định của mình thì bây giờ anh đã chết và xác đang bị thối rữa! Nhưng may mà anh cũng là người từ trên các vì sao xuống! Ha! Ha!
- Thưa vua, nhưng lúc ấy tôi sẽ kịp giết ông trước khi ông giết tôi, Icnôzi bình tĩnh đáp, - và xác của ông sẽ thối rữa trước khi chân tay tôi trở nên bất động.
Tuala rùng mình.
- Anh ăn nói mạnh bạo lắm - hắn tức giận đáp - Nhưng xũng xem chừng đừng đi quá xa!
- Ai nói sự thật, người ấy có thể thành dũng cảm. Sự thật là mũi giáo sắt bao giờ cũng đâm trúng đích. Đấy là lời cảnh cáo mà các vì sao gửi cho ông đấy, thưa vua!
Tuala nhíu mặt một cách giận dữ, và con mắt chột của hắn long lên đáng sợ, nhưng hắn không nói gì.
- Cho các cô gái bắt đầu! - Hắn quát.
Và lập tức một đám đông các cô gái trang điểm đầy hoa chạy ra. Các cô gái hát du dương, và dưới ánh trăng buồn bàng bạc, trông họ như những người vô hình, chuyển động thật nhẹ nhàng, như thể họ từ các thế giới khác lạc vào đây. Uốn mình một cách rất uyển chuyển, họ lượn vòng chầm chậm, hoặc quay tít như cơn lốc để miêu tả một trận đánh nào đó, lúc tiến lại gần chúng tôi, lúc lùi xa, lúc tản ra các phía tưởng như rất hỗn độn. Mỗi động tác của họ đều làm người xem ngạc nhiên khâm phục. Bỗng điệu múa dừng lại và từ đám đông các vũ nữ, một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp chạy ra đứng trước chúng tôi rồi bắt đầu làm những động tác múa nhẹ nhàng và tuyệt diệu đến mức nếu được nhìn thấy, tôi chắc phần lớn các diễn viên balê của ta sẽ tự lấy làm xấu hổ vì sự vụng về của mình.
Khi đã quá mệt, cô ta lùi lại, nhường chỗ cho các cô gái khác. Họ thay nhau múa trước chúng tôi nhưng không ai có thể sánh cùng cô kia về sắc đẹp, nghệ thuật và sự tinh tế.
Khi các cô gái xinh đẹp múa xong, Tuala giơ tay rồi quay về phía chúng tôi, hỏi:
- Hỡi những người da trắng, trong số các cô gái này, cô nào là xinh đẹp nhất?
- Cô múa đầu tiên, tất nhiên, - tôi buột miệng nói, và ngay lập tức lấy làm hối hận, vì chợt nhớ Inphadux có nói rằng cô gái xinh đẹp nhất sẽ bị giết làm vật tế cho các Thần Im lặng.
- Ông nói đúng. Ý của tôi cũng là ý của ông, và mắt của tôi cũng là mắt của ông. Tôi đồng ý với ông rằng cô ta là người xinh đẹp nhất, nhưng không vì thế mà sung sướng, vì cô ta sẽ phải chết.
- Vâng, sẽ phải chết! - như tiếng vọng, Gagula kêu lên the thé, sau khi đã ném một cái nhìn thật nhanh về phía con mồi lúc này đang đứng cách các bạn gái của mình chừng mười mét, tay mân mê những bông hoa trên đầu và hoàn toàn không hề biết rằng mình sắp bị giết.
- Thưa vua, tại sao cô ta lại phải chết? - tôi kêu lên, vất vả lắm mới kìm được sự tức giận - Cô ta múa giỏi, làm chúng ta nhìn thật thích mắt. Cô ta xinh đẹp như thế! Nếu bắt cô ta chết thì thật nhẫn tâm.
Tuala cười đáp:
- Đó là tục lệ của chúng tôi. Hơn nữa những hình người bằng đá kia, - hắn chỉ về phía những ngọn núi xa xa - cần được nhận cái mà họ chờ đợi. Nếu hôm nay tôi không giết cô gái xinh đẹp này thì bất hạnh sẽ đổ xuống đầu tôi và ngôi nhà của tôi. Chúng tôi có một câu tiên tri thế này: “Nếu trong đêm hội múa của các cô gái, vua không giết cô gái xinh đẹp nhất, để dâng các Thần Im lặng đang canh giữ trong núi, thì ngôi vua và cả ngôi nhà của vua sẽ bị sụp đổ”. Hãy nghe tôi nói đây, hỡi những người da trắng. Anh trai tôi, người làm vua trước tôi, vì mủi lòng trước nước mắt đàn bà, không tế các thần nên đã bị giết, cả nhà của ông ta cũng thế. Vì vậy bây giờ tôi lên thay. Nhưng tôi, nói thế đã đủ! - Hắn kêu lên - Cô ta phải chết! - Rồi quay sang những người lính gác hắn quát: - Dẫn nó lại đây, còn mày, Xcraga hãy chuẩn bị giáo.
Hai người bước lên phía trước và đi về phía cô gái. Chỉ lúc này khi hiểu được mối nguy hiểm nào đang đe dọa mình, cô ta mới kêu to hoảng sợ rồi bỏ chạy trốn. Nhưng những cánh tay khỏe mạnh của đám vệ sĩ đã tóm được cô ta và dẫn về phía chúng tôi, mặc cô ta kêu khóc và chống cự.
- Tên con là gì, con gái của ta? - Gagula hỏi - Thế nào? Con không muốn trả lời à? Hay con muốn con trai của vua giết con ngay lập tức.
Nghe nói thế, Xcraga liền mỉm cười một cách độc ác, tiến lên phía trước một bước rồi giơ cao ngọn giáo. Đúng lúc ấy tôi thấy Huđơ theo bản năng, đặt tay lên khẩu súng của mình. Mặc dù cả hai mặt đang ngấn đầy lệ, nhưng vừa nhìn thấy mũi giáo lấp lánh, cô gái liền thôi không dãy dụa nữa, và bây giờ thì đứng ngay trước mặt chúng tôi, hai bàn tay luôn bóp vào nhau toàn thân run lẩy bẩy.
- Hãy nhìn kìa, - Xcraga kêu lên sung sướng đến tột độ. - Chưa cần chờ đụng đến, mới chỉ nhìn thấy cái đồ chơi nhỏ bé này của ta, nó đã run lên hoảng sợ. - Rồi hắn đưa tay vuốt vuốt mũi giáo sắc của mình.
Lúc này tôi bỗng nghe Huđơ lẩm bẩm:
- Được, tên độc ác kia, chờ có dịp là mày sẽ biết tay tao!
- Nào, bây giờ khi đã bình tĩnh trở lại, con hãy nói cho ta biết tên con là gì đi, con gái của ta, - Gagula mỉm cười ma quái hỏi - Nào, nói đi, đừng sợ.
- Ôi, thưa mẹ - Cô gái đáng thương lên tiếng giọng run run - con là con nhà Xucô, tên là Phulata. Nhưng thưa mẹ, vì sao con phải chết? Con chưa làm hại ai bao giờ.
- Hãy bình tĩnh, mụ già nói tiếp với nụ cười độc ác. - Con phải làm vật tế cho các Thần Im lặng đang ngồi trên núi, - mụ chỉ tay về phía núi, - vì vậy con phải chết. Thà chết để được yên nghỉ suốt đời còn hơn phải làm lụng vất vả hết ngày này sang ngày khác. Chính vì thế mà chết tốt hơn sống. Mà còn con lại được chết bởi bàn tay quyền quý của chính con trai vua.

Phulata vặn tay một cách bất lực rồi kêu to:
- Ôi, độc ác thay! Tôi đang còn trẻ! Tôi đã làm gì nên tội? Không lẽ tôi chẳng còn bao giờ được nhìn thấy mặt trời mọc lại từ bóng đêm, và thấy các vì sao thi nhau thắp sáng trên bầu trời? Không lẽ trong đời tôi chẳng còn bao giờ được hái những bông hoa đẫm sương buổi sáng, và được nghe dòng suối róc rách dưới ánh sáng ban ngày? Ôi, thật là bất hạnh cho tôi! Tôi sẽ chẳng còn được nhìn lại ngôi nhà của cha tôi, được nhận cái hôn của mẹ tôi, được chăm sóc con cừu ốm! Thật khốn khổ thân tôi! Không một chàng trai nào còn ôm tôi ngang lưng và nhìn tôi vào mắt! Và tôi sẽ chẳng bao giờ được làm mẹ của một chiến binh! Ôi, thật độc ác! Các ngươi là những người độc ác.
Một lần nữa cô gái lại vặn bóp hai bàn tay, ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên trời. Cô gái xinh đẹp trang điểm đầy hoa này lại càng trở nên xinh đẹp hơn trong đau khổ, và tôi tin rằng bất cứ ai, trừ những con quỷ dữ mà cô đang cầu xin, dù tàn nhẫn đến đâu, cũng phải thấy xúc động. Tôi nghĩ rằng cả những lời cầu xin của hoàng tử Áctơ đối với lũ người định chọc mù mắt chàng, cũng không cảm động bằng lời cầu xin của cô gái da đen nơi hoang dã này(Hoàng tử Áctơ: cháu của vua Anh lôhan Không Đất (1199-1216), lôhan ra lệnh giam Áctơ vào ngục và chọc mù mắt. Lời cầu xin và nước mắt của Áctơ cảm động đến nỗi các cai ngục dơ Búcga đã ra lệnh cho lính của vua rút lui).
Nhưng tất cả những điều này không hề làm cả Gagula lẫn Tuala xúc động. Tuy nhiên, tôi đã nhận thấy một vài thoáng thương cảm trên nét mặt của các thủ lĩnh và đám lính canh đang đứng sau vua. Còn Huđơ thì nghiến răng kèn kẹt và khó lắm mới kìm được cơn tức giận. Cuối cùng, không cưỡng lại nổi, ông ta đã bước lên phía trước một bước như định chạy đến cứu cô gái.
Với một sự linh cảm chỉ phụ nữ mới có, Phulata đã hiểu những gì đang xảy ra trong trái tim ông thuyền trưởng. Cô ta chạy lại gần Huđơ, quỳ xuống đất và ôm hôn “đôi chân trắng tuyệt diệu”của ông ta.
- Ôi, thưa ông chủ da trắng của con từ các vì sao xuống đây! - Cô ta kêu lên - Hãy khoác lên người con chiếc áo gì che chở của ông, hãy cho con núp dưới sức mạnh của ông, và hãy cứu con thoát khỏi những con người độc ác kia!
- Được, cô bạn thân mến ạ, tôi sẽ che chở cho cô! - Huđơ hồi hộp đáp bằng tiếng Anh. - Nào đứng dậy cô bé! Hãy bình tĩnh trở lại! - Rồi cúi xuống ông ta cầm lấy tay cô gái.
Tuala quay lại phía sau, và theo lệnh của hắn, Xcraga tiến lên phía trước, chiếc giáo trong tay giơ cao.
- Phải bắt đầu thôi, - Henry khẽ bảo tôi. - Ông còn chờ gì nữa?
- Tôi chờ nguyệt thực, - tôi đáp.- Gần suốt nửa giờ tôi không rời mắt khỏi mặt trăng, nhưng trong đời tôi chưa bao giờ thấy trăng lại sáng như thế.
- Dù sao cũng đành phải mạo hiểm, và càng sớm càng tốt, nếu không, chúng sẽ giết mất cô gái. Tuala đã sốt ruột lắm rồi.
Tôi không thể không đồng ý với ý kiến trên của Henry và trước khi hành động, tôi lại ngước lên nhìn mặt trăng một lần nữa. Tôi nghĩ chưa bao giờ có một nhà thiên văn nào mong chờ nguyệt thực để chứng minh cho giả thiết của mình là đúng một cách lo lắng, sốt ruột như tôi đang chờ lúc này. Bước lên phía trước một bước và lấy vẻ mặt nghiêm trang nhất mà tôi có thể có, tôi đến đứng giữa cô gái và mũi giáo của Xcraga.
- Thưa vua! - tôi nói - Điều này không được xảy ra! Chúng tôi không cho phép ông giết cô gái này. Hãy tha cho cô ta!
Tuala nhẩy chồm lên vì tức giận, và tiếng thì thầm ngạc nhiên lan khắp các vị thủ lĩnh và các cô gái đang đứng tụm bao quanh chúng tôi, chờ đợi phần kết của tấn thảm kịch sắp kết thúc.
- Không được xảy ra? Con chó trắng kia, mày dám sủa con sư tử ngay trong hang nó sao? Điều này không được xảy ra? Mày không điên đấy chứ? Hãy xem chừng kẻo số phận của con bé này cũng là số phận của mày và những đứa cùng đi với mày! Mày nghĩ là mày có thể cứu được nó và cả mày nữa sao? Mày là ai mà dám đứng chắn ngang giữa ta và những gì ta mong muốn? Hãy cút ngay! Xcraga giết con bé đi! Ê vệ sĩ trói bọn người này lại!
Ngay lập tức, có mấy chiến binh cầm vũ khí từ phía sau nhà chạy ra. Chắc là họ được giấu kín ở đó trước khi chúng tôi đến.
Henry, Huđơ và Ambov đứng bên tôi, tay lăm lăm khẩu súng.
- Khoan đã! - Tôi kêu to một cách đáng sợ, mặc dù thú thực, hồn vía tôi đã lên mây - Hãy dừng lại! Chúng tôi, những người da trắng từ trên các vì sao xuống đây chúng tôi nói rằng điều ấy không được xảy ra bởi vì chúng tôi định bảo vệ cô gái này. Nếu các ông tiến thêm một bước nữa, chúng tôi sẽ làm tắt mặt trăng! Chúng tôi, những người từng sống ở cung trăng, chúng tôi có thể làm được điều đó và sẽ nhấn chìm trái đất trong bóng tối. Cứ thử làm trái lời tôi xem các ông sẽ được tận mắt nhìn thấy sức mạnh thần phép của chúng tôi!
Lời đe dọa của tôi tỏ ra có hiệu quả. Đám vệ sĩ lùi lại phía sau, còn Xcraga thì đứng lặng như trời trồng, tay vẫn giơ cao chiếc giáo.
- Cứ nghe đi, cứ nghe cái thằng nói khoác ấy đi, rằng hắn có thể làm tắt mặt trăng như làm tắt ngọn đèn! - Gagula rít lên - cứ để hắn làm điều đó, nếu làm được, cô gái sẽ được tha! Vâng, vâng, cứ để hắn thử làm tắt mặt trăng, hoặc là hắn sẽ chết với con bé, hắn và những đứa cùng đi với hắn!
Hết sức hồi hộp và lo lắng, tôi lại ngước nhìn lên trời và vô cùng sung sướng khi thấy Huđơ đã không nhầm. Một vật đen nhỏ đã bắt đầu che lấp một góc của vành trăng to, rực rỡ, và mặt trăng tối sẫm dần một cách nhanh chóng.
Tôi trịnh trọng giơ cao hai tay lên bầu trời, và bắt chước tôi, lập tức Henry và Huđơ cũng làm thế. Rồi tôi hào hùng đọc to một vài khổ thơ trong tập truyền thuyết Ingôndơbi. Henry cất giọng ồ ồ ngâm vài câu trong Kinh Cựu Ước. Còn Huđơ thì hướng tới Nữ hoàng Đêm mà tuôn ra một tràng các câu chửi cổ điển chỉ duy nhất một mình ông ta biết.
Bóng đen chầm chậm lấn dần sang phần sáng của mặt trăng, và mặt trăng càng bị thu hẹp bao nhiêu tiếng kêu ngạc nhiên và hoảng sợ của đám đông càng nhiều bấy nhiêu.
- Nhìn đi, Tuala! - Tôi kêu to - Nhìn đi. Gagula! - Hãy nhìn đi, hỡi các vị thủ lĩnh, các chiến binh và phụ nữ! Hãy cho chúng tôi biết rằng người da trắng từ các vì sao xuống đã nói là làm được, hay chỉ nói dối lừa người. Mặt trăng đang tắt dần ngay trước mắt các ngươi? Chẳng bao lâu nữa sẽ là bóng tối, bóng tối hoàn toàn giữa đêm trăng tròn và sáng nhất! Các ngươi yêu cầu chúng tôi làm phép lạ, thì đó phép lạ đó, hãy nhìn đi! Hỡi mặt trăng hãy tắt đi! Hỡi mặt trăng trong sáng không hề có dấu vết tội lỗi, hãy thổi tắt ánh sáng của nhà ngươi, hãy đánh gục những trái tim kiêu hãnh của người Cucuan và hãy nhấn chìm cả thế giới vào bóng tối!
Các tiếng rú kinh khủng thi nhau bay ra từ miệng của những người đang có mặt: một vài người hoảng sợ quỳ xuống cầu khấn. Còn Tuala thì ngồi yên bất động, lạnh toát người vì kinh ngạc, và mặc dù da hắn đen, tôi vẫn nhận thấy hắn tái mặt. Chỉ một mình Gagula là có vẻ không sợ.
- Rồi bóng tối sẽ tan, trăng sẽ lại sáng! - mụ kêu to. - Đừng sợ! Trong đời, ta đã nhìn thấy nhiều lần như thế! Không ai có thể làm tắt được mặt trăng. Đừng sợ! Rồi trăng sẽ sáng lại!
- Cứ đợi đấy, các ngươi chưa thấy hết cả đâu! - Tôi gào to đáp lại, luôn nhấp nhổm vì lo lắng và hồi hộp, - “Ôi, Mặt trăng, Mặt trăng! Sao ngươi luôn lạnh lẽo và hay thay đổi?”
Câu này tôi lấy từ một cuốn tiểu thuyết ái tình khá nổi tiếng mà có thời tôi đã đọc. Bây giờ ngồi nhớ lại điều này, tôi thấy mình đã xử sự không tốt với mặt trăng, bà hoàng của trời đêm, vì chính hôm ấy mặt trăng đã tỏ ra là người bạn chung thủy của chúng tôi, và nói chung tôi không có quyền chê trách mặt trăng như anh chàng si tình trong cuốn sách nọ. Rồi tôi quay sang ông thuyền trưởng, nói:
- Nào bây giờ thì ông trổ tài đi, ông Huđơ. Tôi chẳng còn nhớ câu nào nữa, xin mời ông tiếp tục văng tục, bao nhiêu tùy ý.
Huđơ liền sung sướng chấp nhận ngay lời đề nghị của tôi. Trong đời tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một sĩ quan hải quân có thể chửi một cách điêu luyện và khả năng của ông ta trong lĩnh vực này lại lớn đến thế. Trong suốt mười phút, ông ta chửi liền một mạch và không hề nghỉ, và đặc biệt là hầu như không một từ nào lặp lại.
Trong lúc ấy thì bóng đen cứ che dần, che dần mặt trăng, và cả một rừng người đứng lặng như bị thôi miên, ngước mắt lên trời nhìn đăm đăm, hoàn toàn không đủ sức để tách cái nhìn của mình khỏi cảnh tượng kì dị này. Những bóng đen lạ lùng, khủng khiếp nào đó đang nuốt hết ánh trăng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lên tất cả. Mọi người không ai nhúc nhích như thể bị chính hơi thở của thần chết trói chặt. Thời gian trôi một cách chậm chạp giữa sự im lặng, uy nghiêm ấy. Nghẹt thở. Bóng đen vẫn lấn dần. Mặt trăng ngả sang màu đồng đỏ, và cuối cùng bị che lấp hoàn toàn, và vất vả lắm chúng tôi mới nhận rõ nét mặt kinh hoàng của những người đứng cạnh. Cả đám đông im lặng. Huđơ cũng thôi không chửi nữa.
- Mặt trăng chết rồi. Những tên phù thủy da trắng đã giết mặt trăng rồi! - Bỗng Xcraga kêu to. - Bây giờ tất cả chúng ta sẽ chìm trong bóng tối? Và điên loạn vì giận dữ hoặc kinh sợ, cũng có thể vì cả hai, hắn giơ cao ngọn giáo và lấy sức đâm vào ngực Henry. Nhưng hắn quên mất chiếc áo giáp do cha hắn tặng và chúng tôi luôn mặc dưới lớp quần áo bình thường. Chiếc giáo bật sang bên, không gây lên một chấn thương nào; và trước khi hắn kịp đâm một nhát thứ hai, Henry đã giành lấy chiếc giáo đâm một nhát xuyên thủng người hắn. Xcraga ngã xuống chết ngay.
Thấy thế, các cô gái vốn đã sợ hết hồn vì mặt trăng bị bóng tối nuốt chửng, liền kêu rú lên và bỏ chạy toán loạn về phía cổng. Nhưng sự hoảng loạn hỗn độn không chỉ bao trùm lên các cô gái. Chính Tuala được toán lính canh và mấy thủ lĩnh hộ tống cùng Gagula cũng vội vã chui vào nhà. Trong những trường hợp cần thiết, mụ già cũng biết bỏ chạy với một sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc.
Một phút sau cả khu đất trở nên trống rỗng, chỉ còn lại một mình chúng tôi, Phulata, Inphadux cùng phần lớn các thủ lĩnh đã gặp chúng tôi đêm trước, và xác của Xcraga con trai của vua Tuala.
- Thưa các thủ lĩnh - tôi nói to - Chúng tôi đã làm các phép lạ mà các ông yêu cầu. Nếu các ông hài lòng thì ngay lập tức bây giờ chúng ta phải rời Luu để đến nơi chúng ta đã bàn. Phép lạ của chúng tôi còn kéo dài một giờ rưỡi nữa. Lúc này chúng tôi không thể ngăn nó lại được. Hãy lợi dụng bóng tối để hành động.
- Nào chúng ta đi! Inphadux nói rồi đi về phía cổng.
Theo sau ông ta là các thủ lĩnh còn chưa hết kinh ngạc, chúng tôi và Phulata xinh đẹp, người được Huđơ khoác tay dẫn đi.
- Vừa kịp ra khỏi cổng thì mặt trăng chìm hẳn trong bầu trời đen như mực, nơi đã lốm đốm xuất hiện các vì sao.
Dắt tay nhau và luôn vấp ngã, chúng tôi dò dẫm bước trong bóng tối.
Dắt tay nhau và luôn vấp ngã, chúng tôi dò dẫm bước trong bóng tối. Dắt tay nhau và luôn vấp ngã, chúng tôi dò dẫm bước trong bóntay nhau và luôn vấp ngã, chúng tôi dò dẫm bước trong bóng tối. Dắt tay nhau và luôn vấp ngã, chúng tôi dò dẫm bước đi.

<< Chương 9 | Chương 11 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 123

Return to top