Giọng của thím Lý Linh thật uy quyền khi kêu Hương Nhu lên phòng, bà nói:
– Cháu cũng hiểu, đây là công ty làm việc phải cho ra làm việc chứ! Tôi không ngờ cháu lại không cẩn thận trong quá trình làm việc ...công việc của cháu rất quan trọng cho nên tạm thời cháu vẫn làm ở phòng kiểm tra, nếu như còn xảy ra chuyện gì, tôi sẽ chuyển cháu sang phòng khác nhưng ... tuỳ theo công việc ... chế độ lương cũng thay đổi đấy nhé!
Tại sao lúc nào họ cũng muốn "tống khứ" nàng rời khỏi công việc chuyên môn của mình.
Thím còn nói:
– Cháu biết không, như một cái duyên, không ngờ tôi có cơ hội ngay không phải chờ đợi. Cháu cũng biết là tôi đã hoàn thành lớp "quản trị kinh doanh" nên trong công việc tôi thấy rất thuận lợi, còn cháu ...cháu học chuyên môn gì, có phù hợp hay không. Chắc là không nên mới xảy ra những sự cố như trên. Qua báo cáo sự việc, tôi thấy cần phải chuyển cháu sang bộ phận khác, phù hợp hơn.
Cháu có vẻ phù hợp với công việc "tay chân" hơn là "trí tuệ" con nhà "nòi" mà!
Nghĩ tới những lời của thím Khiêm, Hương Nhu càng nản lòng ... nhưng chẳng lẽ lại bỏ việc, không thể nào ... có việc làm đối với Hương Nhu là một điều rất cần thiết. Những bức xúc liên tiếp xảy ra, Hương Nhu vẫn cắn răng chịu đựng không dám hé môi -mặc dù Khắc Hưng vẫn động viên cô luôn luôn cẩn thận trong công việc. Anh cũng nghĩ cô hời hợt trong công việc hay sao? Mặc kệ anh, có lẽ sự xuất hiện của Cát Vân đã khiến cho anh thay đổi.
Hai người sóng đôi khiêu vũ suốt buổi còn nàng ... thì lẳng lặng ra về, chẳng buồn báo cho Khắc Hưng-biết mặc dù lúc đi Khắc Hưng đến đón nàng.
– Tôi đưa cô về có được không?
Biết làm sao vì nàng đang không biết phải đón xe như thế nào thì Việt Khương đã rề rề bên cạnh. Chẳng biết anh chàng quen biết như thế nào với gia đình chú thím nhưng lúc nào cũng có mặt trong các buổi tiệc.
Hương Nhu thật khác so vai em gái của tôi và các cô bạn của con bé ... trời ạ!
Toàn các cô gái “híp hóp” không à! Hương Nhu biết không anh phát hoảng luôn.
– Em nghe nói anh sống và làm việc ở nước ngoài sao lại sợ các cô " híp hóp ".
Chừng mực nào đó thì cũng được. Còn hoàn toàn, có vẻ như "cuồng vội" ai mà chẳng ngao ngán.
Chẳng biết anh chàng Khương là người như thế nào, Hương Nhu cũng chẳng muốn tìm hiểu, mặc dù biết anh là người quan tâm đến cô nhưng Hương Nhu vẫn e ngại. Một Khắc Hưng chẳng vội vã lắm hay sao?
Cứ suy nghĩ mãi về những lời của mọi người đối với mình, Hương Nhu chợt giật mình khi Cát Vân bước vào và lên tiếng:
– Chị thật là ...sao chẳng ai biết mối quan hệ của chúng ta, chị mặc cảm vì mẹ tôi là “Sếp” của chị hay sao? Nhưng mà anh Hưng đã biết rồi đó chị Nhu à!
Hương Nhu bất bình:
Tôi không việc gì phải sợ hay mặc cảm điều gì cả. Tôi là nhân viên đi làm để lãnh lương kia mà!
– Tất nhiên đi làm thì phải làm cho tốt.
– Điều đó không cần cô phải nhắc nhở, tôi tự biết.
– Tôi cũng chỉ vì công việc mà thôi. Chắc chị cũng biết mẹ tôi vốn là người rất chuẩn mực trong công việc. Đối với mẹ, ai không có thực lực là thẳng thừng đó.
Không biết Cát Vân và thím đã nói bao nhiêu lần những lời đó, họ muốn nàng cầu luỵ để được làm việc, chẳng đời nào.
Hương Nhu chợt lên tiếng:
– Có điều tôi cũng ngạc nhiên tại sao một người thật sự đam mê thời trang, thiết kế lại lao vào công việc bình thường này kia chứ!
Cát Vân bĩu môi:
– Mục đích của tôi là thể nghiệm công việc để lãnh đạo chị biết không?
– Trời ạ! Thì ra Cát Vân muốn leo lên đỉnh cao như thế sao? Cũng dễ hiểu thôi, con bé rất "thích danh kia mà!
Hương Nhu chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ lo cắm cúi vào công việc, Cát Vân hậm hực nện bước chân nặng nề trên nền gạch rồi quay quả bước đi. Khi ấy Khắc Hưng tìm đến - Cát Vân lên tiếng ngay:
– Anh Hưng à! Mẹ em cần gặp anh, xin mời anh lên phòng mẹ em gấp nhé, em định xuống đây là để gặp anh. Vậy mà không gặp anh, em lại quên mất ...à!
Anh Hưng ơi tối nay anh dự sinh nhật cùng em nhé!
– Việc đó à!
– Anh quên là nhỏ Hiếu Chi, anh cũng đã biết, đã quen rồi anh đi với em, nếu không nhỏ ấy sẽ giận anh đấy.
– Sao lại giận tôi.
– Anh tự biết đó. Nhưng thôi, em đợi anh tối nay nhé, bây giờ mẹ em đang đợi anh.
– Dường như lúc nào Cát Vân cũng cố ý đưa mẹ cô vào công việc để trêu tức nàng chăng.
Hương Nhu không để tâm đến việc đó.
Buổi chiều hôm đó, Khắc Hưng lại họp phòng kế hoạch để đưa ra những vấn đề thật vô lý, lại vô lý khi mà ở phòng này Khắc Hưng là trưởng phòng, mọi người đều đưa ra ý kiến được thống nhất mới có kế hoạch cụ thể cho từng sản phẩm, vậy mà cuối cùng lại có sự nhầm lẫn như thế hay sao? Số sản phẩm "cầu thì lại không đủ "cung thật là kỳ lạ, phía đối tác đòi trả sản phẩm vì không đảm bảo đúng hợp đồng. Trời ạ! Chỉ có trời mới biết tại sao lại như vậy kế hoạch đưa ra. Tất cả đều đổ lỗi cho Hương Nhu, vì cô chịu trách nhiệm chính về việc này.
Khi Cát Vân rời khỏi phòng, Khắc Hưng đến chỗ Hương Nhu, anh nói với cô.
– Trưa nay đi ăn cơm với anh nhé!
Hương Nhu lắc đầu:
– Khắc Hưng nói tiếp:
– Anh muốn bàn bạc với em một chuyện.
– Có quan trọng không anh?
– Tất nhiên, nên anh muốn bàn riêng với em.
– Hay là ...
– Anh cũng định đến chiều, chúng ta sẽ ăn tối luôn nhưng mà anh bận rồi.
– Anh bận đi dự sinh nhật cô "Hiếu Chi nào đó chứ gì - có lẽ Hiếu Chi là bạn của Cát Vân cũng nên.
Chẳng hiểu sao lòng nàng lại muốn thoát khỏi hình ảnh của Khắc Hưng nhưng rồi lại cứ vẫn chờn vờn khi nghĩ đến, tuy bên ngoài anh luôn tỏ ra đối lập với cô ngay từ đầu nhưng thật ra anh là người quan tâm và chú ý đến cô. Nếu anh không nói ra có lẽ nàng sẽ không biết.
Nào là:
"Vì anh muốn quan tâm đến em, có để ý đến em mới nhắc nhở như thế.” Thuỳ Nhiên nói Cát Vẫn biết cái thế mạnh của Khắc Hưng ở công ty nên muốn nhảy vào - Điều mà Hương Nhu không ngờ chính là gia đình chú thím đã kịp thời nhảy vào để mua lại cổ phần của một "cổ đông" ở đây - Thì ra cổ đông này bán lại để đi nước ngoài đoàn tụ với gia đình. Họ là chỗ quen biết nên mới dễ dàng và nhanh chóng như thế, làm công cho bất cứ công ty nào, làm chủ, Hương Nhu vẫn chấp nhận – nàng không màng về vấn đề này ... ngay cả đối với họ hàng nhưng trường hợp của gia đình chú Khiêm. Chú là người tốt nhưng dần dần cái uy thế của gia đình bên thím đã biến chú thành người khác, ông nội thường hay nói như thế.
Buổi trưa Khắc Hưng đưa Hương Nhu vào một hiệu ăn gần công ty.
Hai người chưa kịp trao đổi với nhau điều gì thì đã nghe tiếng của Cát Vân gần bên:
– A! Anh cũng ăn trưa ở đây sao anh Hưng.
Khắc Hưng nhìn sang bàn cạnh bên và gật đầu, rồi hỏi:
– Em mà cũng ăn quán à! Sao không về nhà.
Cát Vân kiêu hãnh nói:
– Cũng bắt chước mọi người ăn “cơm bụi” xem sao!
– "Cơm bụi" của em như thế này, chắc ai cũng muốn ăn mãị.À! Hay là ...
Cát Vân ngắt lời Khắc Hưng:
– Em có hẹn với nhỏ bạn học cũ ...A! Nó kia kìa.
Rất khó thuận tiện cho hai người bạn, nếu như muốn trao đổi về một việc gì đó riêng tư khi có người quen ngồi cạnh đầu đấy?
Biết bà Lý Linh là thím của Hương Nhu nhưng Khắc Hứng cũng chưa hỏi nàng về điều này bao giờ, đối với anh bà vẫn là người có bản lĩnh và rất sắc sảo, đặc biệt là vẫn tỏ ra rất trọng dụng anh, nhưng với Hương Nhu chẳng hiểu sao bà lại gay gắt với cô như thế. Anh muốn khuyên cô cố gắng hơn hoặc là chuyển sang bộ phận khác theo yêu cầu của họ điều này sẽ thuận lợi hơn cho Hương Nhu trong quá trình làm việc, nếu không sẽ còn xảy ra nhiều sự cố khác, biết đâu lúc đó họ lại đuổi việc Hương Nhu. Khắc Hưng lo sợ sẽ xảy ra đi không hay cho Hương Nhu, anh suy nghĩ mãi và cuối cùng buổi chiều đón cô về thật vừa đúng lúc tan việc.
Đưa Hương Nhu vào quán nước, sau khi gọi nước, Khắc Hưng vào đề ngay:
– Hương Nhu à! Anh e ngại em sẽ bị rắc rối, phức tạp nên anh muốn bàn điều này với em.
– Bàn với em điều gì ... Em nghĩ không sao đâu anh đừng quá lo cho em.
Vừa khuấy ly nước cho Hương Nhu, Khắc Hưng vừa cười và nói:
– Tại sao anh không lo được chứ. Em làm mọi việc rất tốt kia mà – Nè! Hay là em chấp nhận chuyển sang bộ phận khác.
– Ban giám đốc mới định chuyển em sang bộ phận nào.
– Chuyển sang đâu không thành vấn đề, miễn em làm tốt thôi. Em còn ở phòng kế hoạch sẽ không hay cho em đó.
– Nếu em thôi việc thì sao?
– Chẳng phải là em rất tha thiết với công việc em đang làm hay sao?
– Nhưng nếu ức người quá đáng, em sẽ nghỉ việc.
– Như thế sẽ không tốt đâu em. Em cứ sang phòng khác, anh muốn em còn làm để thỉnh thoảng được đi ăn cùng em, được đưa em về.
– Thật không đó. Em nghĩ anh không muốn em cùng làm.
– Em đừng hiểu lầm ý của anh.
– Không có đâu anh.
– Chẳng phải lả em rất thích được đi làm hay sao? Thôi cứ cố gắng đi. Em làm tốt sau này sẽ được đưa về vị trí cũ.
Hương Nhu lặng im trong miên man suy nghĩ - cô không hiểu được mình đã làm sai chuyện gì mà cứ tung ra những tin như thế để rồi ai cũng bắt cô phải chuyển sang công việc “đống hàng”, nhặt nhạnh thực phẩm ... Dẫu sao cô cũng là Cử nhân Hoá thực phẩm, cô có đủ điều kiện để làm tốt công việc của mình kia mà. Mặc kệ họ muốn đuổi cứ đuổi, cô sẽ không đi đâu hết. Bao giờ chứng minh được sự sai sót đó của cô, cô mới phục - có lẽ giám đốc Lý Linh đã đề nghị với Khắc Hưng như thế.
Phải chăng tình mới chớm đã vội bay xa, Hương Nhu không muốn nghe, không thèm nhớ những khoảnh khắc bên Khắc Hưng. Thật xa lạ, khi sự xuất hiện của họ, tất cả đã bị đảo loạn ... và Khắc Hưng anh đang muốn gì, nghĩ gì mặc kệ anh ... Hương Nhu tự nhủ sẽ chẳng thèm để ý đến anh chàng nữa. Hương Nhu cố gắng dùng cho xong bữa rồi xin phép ra về, mặc cho Khắc Hưng ngớ ngẩn và vội vàng kêu tính tiền rồi chạy theo sau.
Khắc Hưng bước vào phòng khách nhà của Cát Vân - Anh gật đầu chào ông bà Lý, chưa kịp lên tiếng hỏi thăm Cát Vân bà Lý Linh lên tiếng:
– À? Cậu Hưng đến đón Cát Vân hở? Cậu ngồi chơi để tôi cho người gọi con bé xuống.
– Dạ!
– À! Hay là mời cậu lên phòng giùm tôi đi chị hai ơi? Nhớ mang nước uống lên nha!
Khắc Hưng lên tiếng:
– Dạ, cháu đợi Cát Vân ở đây cũng được.
– Ừ! cậu đợi nó ở đây, nó cho cậu đợi dài dài luôn- con bé là chúa "rùa" đó.
Thôi lên lầu đợi nó đi cậu?
Khắc Hưng chưa kịp phản ứng lời nào, bà Lý lại nói tiếp:
– Cậu ở chơi với em nó, chúng tôi đi công việc.
– Dạ!
Ông bà Lý Linh rời khỏi nhà, Khắc Hưng nói với người giúp việc.
– Chị lên gọi giúp cô Vân nói là có khách đợi nhé!
– Dạ .... nhưng cậu tên là gì?
– Cô nói có Khắc Hưng.
– Em biết rồi.
Cát Vân từ trên lầu bước xuống rồi nói:
– Sao chị không mang nước lên ... à! Mang lên lầu cho tôi.
Cát Vân nhìn đồng hồ rồi nói:
– Anh đến đúng giờ ghê! Nhưng mà lên đây đợi em một tí nữa đi. Em cho anh xem cái này nè. Đi anh.
Cát Vân kéo tay Khắc Hưng lên lầu, và vào phòng cô bé nói:
– Anh ngồi đầy, đợi em một chút:
Cát Vân biến vào và trở ra với bộ đồ kỳ quái và thật gợi cảm với chiếc mặt nạ, cô cười rồi nói:
– Anh xem em độc đáo hay kinh dị.
Khắc Hưng chợt phá lên cười:
– Hơi bị kinh dị đấy ...có phải em định ...
– Định gì?
– Có nên không?
– Anh không thích à? Tại vì nhỏ Hiếu Chi nói có vũ hại hoá trang, em định làm"diễn viên xiếc" ... À! Em chuẩn bị đồ cho anh nữa nè!
Khắc Hưng lắc đầu nói:
– Anh không tham gia trò "trẻ con" này đâu?
– Ý anh là em trẻ con lắm hay sao? Nói cho anh biết, em không để anh như thế đâu, vì anh đi cùng em, có nghĩa là chúng ta giống như một đôi. Chúng ta phải giống nhau chứ anh.
Biết không sao từ chối được, Khắc Hưng lên tiếng:
– Bao giờ thì đi được hở cô bé.
– Đợi em một chút em thay đồ này ra đã, giúp em bỏ mặt nạ vào túi xách đi anh.
Nghe những lời nói thật tự nhiên của Cát Vân, Khắc Hưng nửa kinh ngạc vừa lo lo, chẳng lẽ cô bé đã chọn anh ư. Anh chỉ là nhân viên bình thường mà thôi, Khắc Hưng chợt mỉm cười vì nhớ đến lời của bà Linh:
"Tôi không nhìn lầm người đâu - cậu cứ làm việc hết khả năng của mình, nhất định sẽ được ưu đãi" - ở công ty này còn có hai cổ đông, Khắc Hưng được cô Dạ Hương giao cho công việc ở công ty, mặc dù cổ phần của cô Dạ Hương ở đây ngang bằng với bà Lý Linh nhưng cô Dạ Hương có ý định sẽ mua lại cổ phần của Lâmi Lâm ... xem ra bà Lý Linh và Khởi Lầm đang rất hoà hợp trong công việc chẳng biết vì họ có cùng tư tưởng hay không?
– Mình đi thôi anh ơi.
Cát Vân lộng lẫy và hấp dẫn với chiếc áo "Dạ hội", nụ cười duyên dáng nở trên môi.
Khắc Hưng cười và nói:
– Em không lạnh sao? Đi đường lạnh lắm mang thêm áo khoác vào đi.
– Em có mang áo khoác theo nè, nhưng anh thấy em thế nào?
– Em tự trả lời được mà!
– Nhưng em vẫn muốn nghe anh nói.
Vậy mình đi đi, rồi anh sẽ nói.
– Vâng! Em quên nữa, em côn phải hoá trang thành người nghệ sĩ xiếc.
Đi trễ sẽ bị phát hiện ra đấy.
– Ừ! Anh phóng xe nhanh đây.
Nói xong Khắc Hưng phóng xe thật nhanh, Cát Vân ôm chặt Khắc Hưng và tựa vào người anh, cô nói:
– Hôm nào cho em đến nhà anh nha!
– Anh ở đây một mình.
– Còn gia đình?
Gia đình anh ở phố biển Nha Trang.
– Vậy thì hay quá. Hôm nào chúng ta về biển một chuyến nhé!
– Để anh xem!
– Xem gì mà xem. Gần đến Tết rồi, mình đi trước hay sau những ngày Tết anh nhỉ?
Đã bảo để anh xem lại.
– Tha cho anh đó!
– Anh có làm gì đâu chứ!
Hai người trò chuyện quên cả quãng đường chẳng mấy chốc đã đến nơi. Sau bữa tiệc thật vui thật thú vị, lại đến phần hoá trang, mọi người rộn rã mời nhau khiêu vũ.
Hiếu Chi trêu các cô để họ lên tiếng, Hiếu Chi chưa nhận ra cô bạn thân của mình là Cát Vân. Đêm nay các cô thật lạ.
Hiếu Chi đến chỗ của Khắc Hưng cô hỏi:
– Sao anh không khiêu vũ với bạn, trong số các cô cô nào là bạn của anh - Anh có nhận ra không?
Khắc Hưng cười không nói - anh biết rõ hơn ai hết, Cát Vân đang khiêu vũ với bạn bè của cô bé. Bạn bè của Cát Vân trông có vẻ con gia đình sang giàu địa vị cả. Thảo nào cô bé chẳng như thế.
– Anh Hưng ơi? Nhảy với em bài này nhé!
Hiếu Chi đứng kề bên và chờ đợi Khắc Hưng dìu cô, cả hai hoà vào tiếng nhạc trữ tình, Hiếu Chi say ngây trong từng bước nhảy điệu nghệ.
Giọng khẽ bên tai anh, Hiếu Chi nói:
– Anh thấy em nhảy thế nào?
– Thật điệu nghệ.
– Điệu nghệ thôi sao?
Khắc Hưng cười:
– Rất đẹp.
– Có thế chứ. Anh Hưng nè ... nhỏ Vân khiêu vũ tuyệt lắm đó! Anh nhớ hôm sinh nhật của nó không ... Nó thật tuyệt.
– Hai cô là một cặp bài trùng mà!
– Đó là thời còn đi học phổ thông, bây giờ bọn em đã lớn rồi.
– Lớn rồi không thân với nhau hay sao?
– Thân chứ. Nhưng ...
– Sao?
Ngước mắt lên, Khắc Hưng bắt gặp bàn tay mời gọi và chờ đợi của người "diễn viên xiếc" chỉ có Khắc Hưng mới biết cô ta là ai.
Với bộ đồ bó sát vào người màu da, dưới ánh đèn màu lung linh kỳ ảo, Cát Vân thật quyến rũ trước mọi người với thân hình tuyệt mỹ.
Hiếu Chi rời vòng tay của Khắc Hưng, Cát Vân kéo anh ra khỏi chỗ đôngcô nói khẽ bên tai anh:
– Chỉ có anh biết em là ai thôi? Thích thật.
– Lúc nãy em nói, Hiếu Chi đã biết là em rồi.
– Em nhái giọng nó không biết đâu. Càng hay anh nhỉ? Anh thấy vũ hội đêm nay thế nào.
– Thật sôi nổi.
– Bao giờ sinh nhật của anh tổ chức nhỉ thế này nhé.
– Anh chẳng có ai ở đây cả, làm chi cho phức tạp.
– Chẳng lẽ anh không có bạn hay sao?
– Anh là dân "quê" mà.
– Anh thật là ... Vừa nói Cát Vân vừa áp gương mặt lên vai Khắc Hưng, giọng cô nũng nịu:
– Anh ạ! Hay là sinh nhật của anh để em chuẩn bị cho.
– Anh là con trai mà, anh không quen đâu.
Cát Vân cười:
– Vậy là chỉ có em với anh thôi nhé! Anh đừng bận tâm để em sắp xếp cho.
Khắc Hưng không nói thêm lời nào, trong lòng anh vu vơ nghĩ ngợi.
Các chàng trai và các cô gái say mê trong từng bước nhảy họ quên cả mọi thứ chung quanh - Các cô cứ như những con người thật lạ, thật mới với những trang phục thật ngộ nghĩnh, khác thường và thật là bốc ... như Cát Vân, toàn thân cứ hiện ra dưới ánh đèn chập chờn bởi bộ đồ bó sát người và đầy cuốn hút bởi màu áo cũng là màu da đầy sức quyến rũ.
Khắc Hưng khẽ hỏi:
– Em không định trở lại là mình à!
– Nhưng anh thấy em thế nào?
– Thật lộng lẫy.
– Em không thích sự lộng lẫy, em chỉ thích ...
– Sự quyến rũ có được không?
– Em cảm ơn anh đã hiểu ý em.
– Thật bất ngờ Cát Vân kế mặt sát vào mặt anh và nói khẽ:
– Anh có muốn em hoá trang như thế này suốt đêm nay không?
Khắc Hưng cười rồi hỏi nhẹ:
– Tại sao suốt cả đêm thế, em không định về hay sao?
Cát Vân cười tươi:
– Đã là “dạ tiệc” thì phải vui suốt đêm chứ?
– Anh không quen.. Vậy anh sẽ về trước em nhé!
– Em chẳng chịu đâu, đã cùng đi dù cho thế nào em cũng sẽ về với anh. Em không bỏ bạn vì ham vui đâu. Ai lại làm kỳ như thế.
– Em đừng vì anh mà để hỏng -cuộc vui, anh biết mà! Anh thông cảm với em.
Cát Vân cười:
– Ai là người yêu của anh thật là hạnh phúc.
– Tại sao?
– Có nghĩa là anh thật là tuyệt vời đấy!
– Cho em là người "ấy" có được không?
– Anh à ...
Khắc Hưng cười khẩy:
– Thôi đi cô, lúc ấy chỉ muốn sao anh biến ngay để không phải thấy mặt.
– Tại sao em phải làm như thế em rất quí anh. À! Hay là anh đợi em một chút, chúng ta sẽ về ngay.
– Em không ở suốt đêm sao?
– Vì anh em sẽ bỏ tất cả.
– Nghe như là thiên tình sử" vậy đó!
Khắc Hưng vừa nói vừa cười, Cát Vân rời vòng tay ôm của anh, chắng biết cô bé còn định làm gì nữa đây. Khắc Hưng vừa định tìm các cáo tử ra về không ngờ Cát Vân cũng rất lanh lẹ, cô bé đã chỉnh tề trong bộ váy đầm thật nổi bật, Cát Vân kéo tay Khắc Hưng và nói.
– Có phải anh định về hay không - Em về cùng anh.
Khắc Hưng lắc đầu nói:
– Không được Cát Vân à! Em phải ở lại chơi với bạn của em chứ.
– Em với nhỏ Hiếu Chi còn dài dài những cuộc tiệc, còn anh chẳng lẽ đi cùng anh mà lại để anh về trước hay sao? Chúng ta đi dạo một vòng nghe anh.
– Ừ! Nếu em thấy được.
– Dạ.
Cát vân và Khắc Hưng rời khỏi buổi tiệc khi mọi người rộn ràng nâng ly chúc mừng sinh nhật của Hiếu Chi.
Khắc Hưng thở phào nhẹ nhõm vì đã rời khỏi một không khí thật ồn ào, hào nhoáng mà anh không ngờ tới được.
Với Hương Nhu, Khắc Hưng cảm thấy thật dễ chịu và đầy ắp thương yêu, đối với Cát Vân anh cầm thấy như lạc vào nơi chốn của lạc thú yêu đương và sự sống xa hoa. Khắc Hưng chẳng biết phải làm sao trước hai cô gái xinh đẹp Khắc Hưng không thể ơ hờ với Hương Nhu được, những ngày qua anh đã thất hẹn với Hương Nhu. Cát Vân dường như càng đưa anh vào bến mơ tình. Không ngờ cô bé cũng đáo để thật nghĩ đến hai cô gái, Khắc Hưng cảm thấy vô cùng khó xử.
Hương Nhu vô cùng ngạc nhiên khi biết Khắc Hưng đại diện cho một cổ đông có cổ phần khá lớn trong công ty, qua những lời của bà Lý Linh, Hương Nhu mới khám phá ra điều này. Thảo nào mà họ chẳng theo dính Khắc Hưng.
Mặc dù Khắc Hưng vẫn quan tâm và tỏ ra rất có tình cảm với cô, nhưng Hương Nhu cảm thấy trái tim mình chẳng còn rộn ràng như những ngày đầu mới vào làm ở công ty, Hương Nhu muốn né tránh Khắc Hưng thì Khắc Hưng càng săn đón cô nhiều hơn.
Chiều nay vừa tan việc anh đã đón cô và nói:
– Chúng ta đi đâu đó một vòng nghe Hương Nhu à! Sau đồ anh sẽ mời em một bữa thật ngon ở ngoại thành nhé!
Hương Nhu lắc đầu nói:
– Em có chút việc riêng phải về không thể đi được.
– Nếu không là chuyện công ty, em còn việc riêng gì nữa?
– Việc gia đình – chẳng được sao?
– Làm như bận rộn việc gia đình không bằng- Thôi, em lên xe đi, đi uống nước rồi anh đưa về.
– Anh Hưng à! Em phải về.
– Anh đã bảo lên xe ... hay là để anh giới thiệu với mọi người.
– Giới thiệu gì?
– Giới thiệu đây là người yêu của anh?
– Anh thật là ...
– Nào lên đi cô bé ...kẻo hết thời gian. Em còn về giúp ông nội nữa mà!
– Sao anh biết?
Bởi vì em là cô cháu gái ngoan của ông, lúc nào em cũng lo nghĩ và chăm lo cho ông thôi.
– Anh chỉ tài đoán ...
Hương Nhu đành lên ngồi sau xe của Khắc Hưng - Xe vừa được "đề" thì tiếng của Cát Vân cũng vang lên:
– Anh Hưng ... anh Hưng ... anh có việc đấy!
Khắc Hưng ngừng chạy và nói.
– Có việc chi để sáng mai đến công ty bàn sau nhé!
Tùy anh thôi nhưng mẹ em bảo bàn về cổ đông của anh.
Cho đến lúc này Hương Nhu mới hiểu lý do vì sao Cát Vân lại thiết tha đối với anh chàng đến thế- Bất chợt Hương Nhu cảm thấy giận, cô nói:
– Hay anh quay lại phòng giám đốc đi, em về?
Khắc Hưng "đề" lại xe rồi vọt thẳng ra cổng.
Vừa khuấy ly nước cho Hương Nhu, Khắc Hưng vừa nói:
– Anh xin lỗi Hương Nhu, anh không nghĩ rằng Cát Vân lại đến và muốn gặp anh.
– Vậy sao anh không gặp con bé.
– Vì anh chỉ muốn gặp em.
– Gặp em ư? Chẳng phải là hai người luôn gặp nhau đó sao?
– Hương Nhu à! Thật ra người anh luôn mong muốn gặp chỉ là em mà thôi!
– Em không dám tin điều đó đâu?
– Hãy tin anh đi ...anh rất thích em, ngay từ buổi ban đầu gặp mặt - em có còn nhớ không? Lúc ấy anh phỏng vấn em đó?