Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kinh Dị, Ma quái >> Bảy ngôi làng ma

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 17264 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Bảy ngôi làng ma
Quái Đàm Hiệp Hội

- VI -

Chúng tôi đem chôn thi thể của Trần Lập tại cánh đồng hoang cuối làng. Sau đó, chúng tôi quay trở lại phòng trọ, lau kỹ vết máu và xoá đi tất cả những dấu vết của Trần Lập để lại, thế chúng tôi mới yên tâm được.


Cô chủ nhà trọ không dám ngủ tại phòng tôi nữa, chúng tôi chuyển đến phòng ngủ của cô chủ. Chúng tôi nằm lăn ra giường, tôi châm thuốc lên, định thần lại. Cô chủ hình như vẫn chưa hết lo sợ, cứ rúc vào lòng tôi, nhìn làn khói thuốc lơ lửng trong không khí, dường như cô ta đang nghĩ chuyện gì đó. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: “Tại sao Trần Lập lại làm thế? Tại sao phải giết nhiều người vậy?”. Cô gái lặng im không nói lời nào, đáp án của câu hỏi này đến nay không ai có thể giải thích nổi.
Tôi nói tiếp: “Chả trách, người trong làng này cứ tin chắc là có ma thật, Trần Lập giết người, đến khi xét nghiệm, nó lại nói là do người hời giết, nó quả thực là con ma của ngôi làng này, lời nói của nó mọi người không thể không tin. Vả lại, khi phát hiện cái chết của cô Hoàng Lam vào tối hôm đó, tôi còn nhớ rõ ràng là cô ta chết trong nhà mình, nhưng khi phát hiện nó lại bảo là người chết đã hai ngày rồi! Xem ra con ma đó cũng do Trần Lập bịa ra”.
Cô chủ nhà trọ cứ chằm chằm nhìn vào tôi, đến lúc đó mới mở miệng: “Vậy tối hôm đó anh đi ra có gặp cô Hoàng Lam?”.
Tôi gật đầu, nói: “Đúng vậy, khi tôi đi dạo đến ngôi nhà số mười bảy rưỡi, thấy cô ta từ cuối làng đi vào nhà, nhưng đến sáng hôm sau, khi phát hiện cô ta đã chết tôi còn cho rằng tôi đã gặp hồn ma của cô ta, không ngờ tất cả đó đều do tay Trần Lập bịa đặt ra.”


Nghĩ đến tình huống lúc đó, đến bây giờ tôi còn hoài nghi. Quả thực tôi không thể nào lý giải nổi, lúc đó cô Hoàng Lam đã bị tôi cho ngửi thuốc mê nằm trên giường nhưng tại sao chỉ một thoáng sau đã không thấy nữa? Nếu không có chuyện ma quỷ, vậy thì sự việc trên phải giải thích thế nào cho thuyết phục? Song lúc đó tôi chợt nghĩ lại một chuyện khác, thần trí bỗng sáng lên. Khi cô Hoàng Lam từ cuối làng về, gõ cửa không thấy ai trả lời cô ta mới lấy chìa khoá ra mở cửa.


Nhưng theo lời cô chủ nhà trọ thì ngôi nhà đó vốn không có ai ở, hơn nữa, lúc cô Lam trở về cũng chỉ ở một mình. Thế có nghĩa là, trong ngôi nhà đó không có ai ở, thì tại sao cô Lam còn gõ cửa để làm gì. Giải thích duy nhất đó là, hôm đó, cô ta cho rằng trong nhà có người, vậy người trong nhà lúc đó là ai? Nghĩ đến đây, tôi lập tức nhớ lại dáng người Trần Lập, nhưng nghĩ kỹ lại cũng chẳng phải, tối hôm đó, tôi nghe có người gõ cửa từ bên ngoài, nhưng nhìn ra cửa sổ lại chẳng thấy ai cả, người gõ cửa tối hôm đó phải là Trần Lập chứ? Thế thì, lúc đó Trần Lập không có trong nhà, vậy ai mới là người thực sự đã mang cô Lam ra khỏi giường?


Chẳng lẽ trong chuyện này còn có kẻ ẩn mình nào khác? Người này đã ẩn náu trong nhà cô Lam, như thế, chắc người đó đã có hẹn hò gì với cô ta rồi, ít nhất Hoàng Lam đã biết người đó đang ở trong nhà. Vậy người đó nhất định có thông đồng âm mưu với Trần Lập, muốn giết Hoàng Lam ngay trong đêm đó, vì tôi xuất hiện đã làm cho tình thế thay đổi. Tuy nhiên cuối cùng họ cũng đã giết cô Lam nhưng đó chẳng qua là bất đắc dĩ mà làm, lại nói dối cô Lam chết cách đó hai hôm nhằm khiến tôi cảm thấy đêm hôm đó là do tôi gặp ma, như thế thì tôi sẽ không bao giờ kể ra việc này.


Nhưng, hai người đó rắp tâm ám hại cô Lam rốt cục là vì nguyên nhân gì? Còn nữa, tại sao họ lại giết cả nhà ông trưởng thôn và chồng cô chủ nhà trọ nữa? Những người đó rốt cục họ có quan hệ gì với nhau? Nghĩ đến đây, bất chợt tôi nhảy phắt từ trên giường xuống, làm cô chủ quán giật nảy cả mình, cô ta kinh ngạc nhìn tôi hỏi: “Có việc gì vậy? Anh sao thế?”.
Tôi vội vàng xuống giường, mặc áo quần, nói: “Tôi muốn đến nhà Hoàng Lam xem xem, tôi cảm thấy chuyện này có điều gì đó rất kỳ quái”.
Cô chủ nhà trọ ôm tôi từ phía sau, dường như có điều gì đó lo âu, cô ta nói khẽ: “Em thấy quá muộn rồi, không nên đi nữa, hơn nữa em rất sợ”.
Nhưng lúc đó tôi đã mặc áo quần xong và đã quyết định phải đi, tôi an ủi cô ta: “Đừng sợ, cơ bản là không bao giờ có chuyện ma hời gì cả, tất cả đều do cái tay Trần Lập tác oai tác quái. Giờ nó đã chết rồi, sẽ không còn nguy hiểm gì nữa đâu. Em cứ ở đây đợi anh, anh chỉ đi một lát rồi anh về thôi mà”.


Cô chủ phòng gật đầu đồng ý, nhưng hai tay vẫn giữ chặt lấy tôi không chịu buông ra. Tôi hôn nhẹ lên trán cô ta rồi nói: “Ngoan nào, anh chỉ đi một lát rồi anh về thôi mà. Anh cảm thấy chuyện này không đơn giản như thế, Trần Lập liều mạng giết người nhiều như thế rốt cục là vì cái gì? Nhất định là có nguyên nhân của nó. Anh cảm thấy chuyện này có liên quan đến cái chết của ông lão năm năm trước, anh nhất định phải đi một chuyến xem sao”.


Lúc đó, cô chủ phòng mới từ từ buông ra, run run nói: “Suốt mấy hôm này, cơ quan điều tra đã xem kỹ hiện trường rồi, không phát hiện thêm điều gì, rốt cục anh muốn xem cái gì đây?”.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại hồi lâu rồi mới nói chậm rãi từng chữ: “Anh muốn đi xem chiếc quan tài bằng sắt đó bây giờ còn có thi thể trong đấy không”.


* * *


Đêm tối như mực, giờ đã hơn mười hai giờ khuya, chính là thời điểm tối nhất của đêm.
Tôi nhanh chóng đến ngôi nhà số mười bảy rưỡi, cổng vẫn đóng khoá thin thít. Nhưng khoá như thế không thể ngăn tôi được. Chưa đầy nửa phút, tôi đã phá được khóa, đi vào nhà. Chiếc quan tài bằng sắt năm xưa chôn ngay trong ngôi nhà này. Trước khi đến, tôi đã hỏi cô chủ nhà trọ thì được biết, dưới nhà này còn có một cái lò đất. Xem ra, người hôm đó đã trốn trong cái lò đất này, người mang xác cô Lam đã giấu thi thể cô trong cái lò đó. Còn chiếc quan tài của ông Hoàng lại chôn ngay dưới cái lò đó.


Theo miêu tả của cô chủ nhà trọ, tôi dễ dàng tìm ra cái lò dưới đất đó rồi chui xuống. Cái lò bình thường như những cái lò khác, nó giống như ngôi nhà dưới đất vậy. Bốn bên làm bằng tường gạch, có hai cái giá, bên trong trống rỗng, trông rất u ám. Trên nền nhà lát gạch men xanh, nhưng phần chính giữa có mấy viên rõ ràng gần đây mới bị người ta lật lên, dẫm lên thấy kêu bong bong, bên dưới chắc là trống rỗng. Xem ra, người muốn lật quan tài lên không chỉ có riêng mình tôi. Còn có ai đã làm chuyện đó? Hoàng Lam chăng? Hay là Trần Lập và người giấu mình kia? Bản thân tôi cũng không biết, nhưng vẫn mong sao sau khi lật quan tài lên sẽ phát hiện ra điều gì đó, trong lòng tôi bỗng dấy lên một cảm giác rất mãnh liệt linh cảm thấy nhất định ở đây đang ẩn chứa một bí mật cực kỳ kỳ bí. Tôi lật từng tấm gạch hoa xanh lên, rồi dùng thuổng đã chuẩn bị từ trước để đào lên từng miếng đất. Đất rất tơi, chắc là gần đây có người quật lên, vì vậy đã giúp tôi đỡ sức bao nhiêu, chẳng mấy chốc, chiếc thuổng đã chọc phải cái gì đó cứng nhắc. Tôi buông thuổng ra, nhảy xuống, gạt bỏ lớp đất vụn bên trên, bên dưới quả nhiên có chiếc quan tài bằng sắt. Tôi ráng sức nhấc lên, nhưng chiếc quan tài nặng quá không sao di chuyển được, xem ra lời đồn đại về sức nặng của chiếc quan tài này quả nhiên không ngoa chút nào!


Đã lật được chiếc quan tài nhưng không mở ra xem bên trong có cái gì thì tôi không chịu buông tha. Một tay tôi giữ nắp quan tài, cố hết sức đẩy, nắp chiếc quan tài đã xê dịch được chút ít. Chiếc nắp cũng được đúc bằng sắt, rất nặng, chí ít cũng phải mấy trăm cân. Nhưng khi nhìn vào trong quan tài bất chợt tôi giật thót cả mình. Trong quan tài có gì? Đương nhiên là thi thể! Sở dĩ tôi giật nảy mình không phải bên trong có cái gì đáng sợ mà hoàn toàn ngược lại, bên trong chẳng có gì cả!


Đừng nói là người chết khô cứng thành ma hời mà ngay cả cái thây bình thường cũng chẳng có!Vì sao chiếc quan tài lại trống rỗng như thế, vậy thi thể ông Hoàng nằm đâu? Tôi ngắm chiếc quan tài rỗng tuếch mà không khỏi buột mồm than thở mấy câu. Thi thể không có ngay từ khi chôn cất hay là sau khi chôn xong có người mang đi? Nếu khi chôn vốn đã không có thì tại sao người ta lại làm như thế? Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ lại câu chuyện mà cô chủ nhà trọ đã kể cho tôi nghe. Năm năm trước, người phụ trách chôn cất ông Hoàng là ông trưởng thôn, nếu thi thể không có trong chiếc quan tài từ lúc đó, thì cũng chắc hẳn là do ông trưởng thôn sắp đặt. Song điều ngẫu nhiên trùng hợp là, trưởng thôn là người bị Trần Lập giết đầu tiên, vậy phải chăng đây là chuyện ngẫu nhiên hay có nguyên nhân sâu xa gì trong đó? Đờ người ra nhìn chiếc quan tài, lúc lâu sau tôi mới hoàn hồn tỉnh lại, đi một vòng quanh chiếc quan tài rồi tỉ mỉ quan sát. Nhưng cũng vô ích vì tôi chẳng phát hiện ra điều gì từ chiếc quan tài này. Ngoài chất liệu bằng sắt ra, thì chiếc quan tài này chẳng có điểm gì đặc biệt so với các chiếc quan tài thông thường khác. Tôi xem đi xem lại kỹ càng trong suốt hơn hai mươi phút nhưng cũng chẳng có kết quả gì. Bực mình, tôi đẩy nắp quan tài lại rồi chôn trở lại như cũ. Nhưng chắc không chỉ riêng tôi thất vọng, vì trước đó cũng đã có người lật nắp quan tài như tôi bây giờ và chắc họ cũng thất vọng như tôi. Nhưng lúc đó, chiếc nắp quan tài bị lật bỗng nhiên từ từ lăn trượt xuống đất đánh uỵch một tiếng và ngập nghỉm xuống đất. Tôi bị âm thanh chấn động đó làm giật cả mình, vội vàng tắt đèn điện dưới lò đi. Như thế, dù có người bên kia vách nhà nghe thấy cũng không thể đoán biết được âm thanh đó phát ra từ đâu. Tôi ẩn mình trong đêm tối, bên mình là chiếc quan tài kỳ quái, hơi lạnh từng đợt, từng đợt cứ như chui vào từng lỗ chân lông tôi. Tôi không nhịn được đảo mắt về phía chiếc quan tài, hình như tôi sợ rằng có vật gì đó trong chiếc quan tài sẽ nhảy ra, rồi cắn vào tôi. Tôi nuốt nước bọt, sau đó, ánh mắt tôi bị thu hút bởi một vật kỳ quái. Sau khi chiếc nắp quan tài rơi xuống mặt đất, một góc của chiếc nắp quan tài bỗng loé lên màu cổ đồng nhưng có vẻ sáng tươi hơn. Tôi quay đầu lại nhìn kỹ, quả nhiên một góc chiếc nắp quan tài có màu sắc không giống với toàn bộ chiếc quan tài. Chúng có màu sắc khác biệt nhau hoàn toàn. Tôi lại bật đèn, thoắt cái, toàn bộ căn hầm đã sáng lên. Dưới ánh đèn điện tôi dễ dàng nhận ra vùng có màu sắc khác biệt đó. 


Bên trong là màu vàng hoàng kim. 


Tôi nhanh nhẹn lấy dầu thừa tô lên vùng có màu vàng kia, càng tô nó càng loé sáng màu vàng như là vàng thật. 


“Là vàng thật”. Tôi lẩm bẩm mấy câu, “Nếu là vàng thật thì tôi đã phát tài lớn rồi!”. Nếu cả chiếc quan tài đều được đúc bằng vàng ròng thì giá trị của nó tương đương cả một kho báu, quả thực điều này đã khiến cho tôi thoả lòng thoả dạ. Lúc đó, tôi nghe có tiếng loảng xoảng, cánh cửa nhà quả nhiên đang bị người ta mở ra, tiếng bước chân từ từ tiến lại gần tôi. Tiếp theo là tiếng một người con gái nói với tôi. “Dung Tân, anh ở trong đó à, em Hoàng Bình chủ nhà trọ đây”.

<< - V - | - VII - >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 316

Return to top