Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kinh Dị, Ma quái >> Bảy ngôi làng ma

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 17267 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Bảy ngôi làng ma
Quái Đàm Hiệp Hội

- V -

Trong làng, mọi người bàn tán về chuyện ma hời ngày càng rầm rộ, ai ai cũng đang sống trong tình trạng vô cùng kinh hoảng, lo âu… Cô gái chủ nhà trọ suốt ngày cứ thấp tha thấp thỏm, nơm nớp lo sợ, cứ luôn có cái cảm giác là con ma kia sẽ xuất hiện để hại mình, quyết định đóng cửa nhà trọ không cho thuê nữa và cũng chẳng dám ra ngoài.
Cũng kể từ tối hôm đó, cô chủ cứ ở suốt trong phòng trọ của tôi, ngày ngày phải ôm chặt lấy tôi cô mới ngủ được.


Nhưng không ngờ rằng, cuối cùng việc gì phải đến cũng đã đến. Đã sang ngày thứ tư từ sau khi phát hiện cái chết của cô Hoàng Lam. Hôm đó, dường như chẳng có chút ánh sáng nào trên bầu trời, trăng cuối tháng bị mây đen dày đặc bao phủ, cả bầu trời đen kịt dị thường, chẳng có ngôi sao nào lấp lánh.


Cũng giống như mấy hôm trước, cô chủ co mình vào lòng tôi, tôi vừa lim dim chợp mắt liền bị cô thúc mấy cái làm tôi tỉnh giấc.


Tôi ậm ự mấy tiếng, nói: “Sao thế, sao bây giờ còn chưa ngủ à?”.
Cô gái nói khẽ mấy tiếng bên tai: “Thức dậy đi anh, thức dậy đi anh, anh nghe xem dưới lầu hình như có tiếng người …”
- Có tiếng người? Tiếng ai?


Lúc đó tôi đã tỉnh hơn, lắng nghe kỹ lại, dưới lầu quả nhiên có tiếng tí tách …


Tôi nín thở lắng nghe, tiếng ồn đó lại từ từ tiến lên lầu, rồi dần dần tiến về cửa phòng tôi. Sau đó, cánh cửa phòng từ từ mở ra, một cái bóng đen đi dần đến giường ngủ của chúng tôi. Tôi nằm yên bất động, lặng lẽ đợi bóng đen đến gần, cô chủ nhà trọ không nhịn được đã run lên bần bật. Bóng đêm vẫn còn dày đặc, mãi đến khi nó đến bên giường, tôi vẫn không thể nào nhìn rõ dáng người đó là ai. Chỉ thấp thoáng thấy nó há miệng rộng dần để lộ hai hàm răng trắng hếu nhọn hoắt…
Ma hời!


Trực giác của cô chủ nhà trọ quả nhiên không sai, ma hời thực sự đã đến!


Đột nhiên tôi nhào ra khỏi giường, đúng lúc, chiếc bóng đen đang giương nanh định cắn tôi, tôi bật tay ghì chặt lấy đầu nó, rồi lấy hết sức bình sinh đẩy nó về phía trước. Chẳng biết tôi lấy đâu ra dũng khí ngoan cường đó, ma hời quả nhiên bị tôi đẩy lùi mấy bước, song chỉ trong chớp nhoáng nó lại vồ về phía tôi. Tôi đứng trên giường, lợi dụng thế cao tôi nhấc chân lên đập cho nó một cú ngay giữa ngực, nó lại thụt lùi mấy bước. Cùng lúc ra đòn, tôi cảm thấy bàn chân hơi đau, theo quán tính, tôi đưa tay ra sờ sờ vào vết thương, thấy chân mình dính đầy máu tươi!


Chắc vết thương do hàm răng nó cắn phải, lúc đó tôi cũng chẳng có tâm trí và thời gian để cảm thấy đau, thuận thế tôi chồm lên ôm choàng từ phía sau lưng nó. Quả nhiên thân thể nó cứng ngắc, nhưng cũng không đến nỗi cứng như ma trong phim kinh dị.


Tôi ghì chặt lấy người nó từ phía sau rồi kéo giật lùi, được đà tôi dúi cho nó một cái chí mạng, nó đập bắn vào tường đánh uỳnh một tiếng. Lúc đó, cô chủ nhà trọ vẫn còn ngồi trên giường, rúm người lại như con chuột bị mèo vồ trong góc giường giương mắt nhìn cuộc “ẩu đả” của chúng tôi. Con ma hời bị tôi đánh bật vào tường ngã nhào một vòng, nó lại nhảy lên, xỉa cả hai cánh tay vồ lấy tôi.


Móng vuốt nó rất nhọn và đen, lại rất dài, tôi né tránh đòn vồ chí mạng của nó, nhưng lúc đó tôi đã bị nó dồn vào bên bàn. Tôi chống tay lên mặt bàn, lấy lại thăng bằng, trong thoáng chốc, tôi cảm thấy lạnh như vừa chạm phải tảng băng. Bỗng nhiên tôi nhớ lại hồi chiều tôi và cô chủ quán ăn dưa trong phòng, chúng tôi dùng chiếc dao nhọn bổ dưa, cả vỏ dưa và chiếc dao vẫn đang còn nằm trên mặt bàn.


Thuận tay, tôi chộp lấy con dao rồi xỉa thẳng vào con ma. Dao đâm thẳng vào ngực nó, tôi lại cố hết sức bình sinh đẩy mạnh con dao vào người nó cho đến khi cả chuôi dao cũng đã ngập sâu. Tôi không dám giằng co mãi với nó, vội vàng buông tay ra, lách sang một bên. Con ma cố rút con dao ra, song động tác giờ đã chậm đi nhiều, rồi cuối cùng nó cũng gục quỵ xuống đất. Mãi đến khi nó đã chết hẳn, tôi vẫn không dám tiến đến gần mà chỉ run rẩy nói với cô chủ nhà trọ: “Em đừng sợ, nó đã nằm im, không sao nữa đâu, ổn rồi. Em mau lại đây”.


Vừa nói tôi vừa đưa tay vuốt mặt đầy mồ hôi, nhưng khi tay tôi chạm vào mặt, thì đột nhiên thấy có cái gì đó là lạ. Tay tôi quả là đang ướt.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, nhìn lại hai bàn tay mình, trên mặt giờ đây dính đầy chất nhầy đen kịt. Tôi đưa lên mũi ngửi, thấy đó là mùi máu thối tanh tao. Trên tay tôi dính đầy máu tươi!


Trên cơ thể ma hời làm gì có máu tươi?


Chẳng lẽ người bị giết không phải là ma mà là người?


Tôi bắt đầu cảm thấy mặt mình trắng nhợt, tuy tôi đã từng giết người, hơn nữa không phải chỉ giết một người. Song cái cảm giác giết người trước đây và bây giờ hoàn toàn khác nhau, cơ bản là bây giờ tôi không có chút chuẩn bị tâm lý nào cả, tôi hoàn toàn không ngờ rằng mình lại giết người ở đây.


Tôi vội vàng bật đèn lên, cả căn phòng giờ tràn ngập ánh đèn. Trên tay tôi đích thực là máu tươi, còn người ma kia đang nằm trong vũng máu, máu thẫm cứ thế không ngừng rỉ ra từ vết thương. Tôi lật người chết lại, cả tôi và cô chủ quán trông thấy khuôn mặt nó, thì cả hai chúng tôi đều cùng kêu “a” lên một tiếng.
- Á, là Trần Lập? Sao lại là anh ta chứ? - Cô chủ phòng run run nói.
- Nó là Trần Lập à? - Tôi hỏi.
Cô chủ gật đầu.


Tôi cúi xuống thử xem hơi thở nó, nhưng đã đứt hẳn rồi!


Tôi banh mồm nó ra, rồi móc lấy hàm răng giả bằng gốm của nó ném lại cho cô chủ xem. “Đây mà là ma hời? Hoá ra là hai hàm răng giả”.
Cô chủ quán vẫn còn run sợ nói: “Vậy tại sao nó lại giết cả nhà ông trưởng thôn, tại sao nó giết chồng tôi, tại sao nó giết Hoàng Lam, tại sao nó lại làm như thế?”.
Tôi nhún vai nói: “Tôi cũng chẳng rõ, bây giờ phải làm thế nào, xử lý cái thây này như thế nào cho phải?”.


Cô chủ quán đã trấn tĩnh lại, nói: “Bây giờ trời hãy còn tối, chúng ta mang thây nó ra đồng chôn là xong chuyện, ai mà biết được!”.


Tôi nghĩ lại rồi nói: “Xem ra chỉ còn cách đó nữa thôi”

<< - IV - | - VI - >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 321

Return to top