Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Ngắn >> Hy Vọng

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 625 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Hy Vọng
Nguyên Đỗ

Cảm tác từ bức tranh do George Frederick Watts (British, 1817-1904) vẽ với tựa đề Hope
Người thiếu phụ ngồi nghiêng trên trái đất
Áo tả tơi rách rưới đến thảm thương
Mắt đui mù ai dẫn lối đưa đường
Chiếc đàn thụ chỉ một dây chưa đứt (1)
Đưa tay gảy tiếng đàn nghe day dứt
Lúc say sưa, lúc đằm thắm, đam mê
Như độc cầm tiếng nhạc cứ tỉ tê
Muôn tâm sự trải ra qua tấu khúc
Còn hy vọng là còn gieo hạnh phúc
Còn đi lên, còn phấn đấu, tương lai
Còn cảm thông, còn cố gắng miệt mài
Vì hy vọng là động cơ tiến tới
Hãy hy vọng, tự tin xây đời mới
Dù hôm nay, quá khứ thất bại, hư
Hãy hy vọng, phấn đấu, chớ chần chừ
Vì hy vọng, Mẹ thành công, bạn ạ!
Nguyên Đỗ

(1) Đàn thụ( thụ cầm) : Harp (English)
Cuộc sống đầy dẫy những niềm vui bất ngờ cho những ai hy vọng. Một trong những danh hoạ của George Frederick Watts (British, 1817-1904) là bức hoạ với tựa đề Hope (Hy vọng). Bức tranh vẽ một người phụ nữ ngồi trên quả địa cầu. Nàng ăn mặc rách rưới tả tơi, mắt bị băng bó, không còn nhìn thấy gì trước mặt. Trên tay nàng là một chiếc thụ cầm dây đã đứt hết chỉ còn một dây. Những dây đã đứt là những ước mơ đã tan tành vì cuộc sống. Chỉ còn một dây còn sót lại. Đó là dây hy vọng. Nàng đưa tay gảy. Tiếng đàn huyền diệu bay xa tận cùng trái đất, vượt qua đêm đen, lên tới tinh tú muôn sao. Thật là bức tranh tuyệt đẹp diễn tả một chân lý tuyệt vời là dù mất tất cả nhưng nếu còn hy vọng mọi sự sẽ đổi thay và đời sẽ khá hơn.
Một vài năm sau khi hoạ sĩ Watts vẽ bức hoạ Hy Vọng, ông nhận được một bức thư của một thiếu phụ đã chán chường với cuộc sống vì những thất bại, khổ đau của đời bà. Bà viết bà đang trên đường ra sông tự trầm khi bà thấy một số người đang đứng trước cửa kiếng của một cửa tiệm. Bà hiếu kỳ dừng lại và nhìn vào. Trên cửa kiếng là bức hoạ Hope. Người thiếu phụ trong tranh trông thật thảm hại với đôi mắt bị ràng rịt băng bó và những dây đàn đã đứt. Chợt bà thấy một dây còn sót lại, đó là sợi dây hy vọng. Bà cảm động đến tận đáy lòng. Bà quay về, quên đi ý định tự tử và tiếp tục phấn đấu. Bà kết thúc bức thư với lời viết như sau:
Các con tôi từ lâu đã biết rằng tôi rất thích bức tranh đó và chúng gọi bức tranh đó là Hy Vọng Của Mẹ.
Lúc còn nhỏ, mỗi lần đi xe đò ở Việt Nam, tôi thường gặp những người mù vừa đánh đàn cò vừa hát những điệu hát rất hay để kiếm sống. Trong những người đó có anh Hội có gia đình vợ con sống rất là hạnh phúc. Xin cám ơn Anh đã làm tấm gương phấn đấu!
Khi tất cả những dây đời khác đã đứt, ta vẫn còn sợi dây hy vọng, và khi ta gảy dây hy vọng đó, mọi sự sẽ khá hơn, nhất là những người có niềm tin vào Thượng Đế, và các đấng thiêng liêng. Niềm tin vào tương lai, vào cuộc sống là động cơ thành công!
Nguyên Đỗ



Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 115

Return to top