Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Trường Sinh Kiếm

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 14758 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Trường Sinh Kiếm
Cổ Long

Trường Sinh Kiếm

Thiên Thượng bạch ngọc kinh
Ngũ lâu thập nhị thành
Tiên nhân phủ ngã đỉnh
Kết phát thụ trường sinh.
Bạch ngọc trên trời
Mười hai thành lầu đài
Tiên ông đặt tay lên đầu mình
Cắt tóc dạy thuật sống đời.



Hoàng hôn.
Con đường đá bỗng có chín gã quái nhân xuất hiện, người nào cũng mặc áo chẽn bằng gai màu vàng, tai trái đeo một cái vòng vàng lớn bằng miệng chén, đầu tóc rối bù xù nhuộm đỏ như lửa xỏa xuống hai bên vai. Chín người ấy có cao có thấp, có già có trẻ, dung mạo tuy không giống nhau, nhưng nét mặt đều cứng đơ không có tí biểu tình như một xác chết, đi đường vai không nhúc nhích, đầu gối không cong, như cương thi vậy.
Bọn họ đi chầm chậm qua con đường lót đá dài, chỉ cần đến chỗ nào là chỗ đó tiếng động bỗng ngưng bặt đi, ngay cả tiếng khóc của mấy đứa nhỏ cũng vì sợ quá mà im bặt lại. Cuối con đường, có một cột cờ cao ba trượng, treo bốn cái đèn lồng lớn.
Đèn lồng màu đỏ tươi, nét chữ đậm đen !
Phong Vân Khách Sạn.
Chín gã quái nhân tóc đỏ bước đến trước cửa khách sạn, bèn dừng lại, người ở đằng trước lấy cái vòng trên tai xuống, vung tay một cái, xẹt, vòng vàng dính cứng vào bức tường đá bên cạnh cánh cửa lớn đen xì.
Lửa bắn tung toé ra tứ phía, vòng vàng cắm sâu vào trong đá.
Gã thứ hai đưa tay trái ra cầm lấy một búi tóc đỏ, bàn tay phải vung lên chém một cái, như lấy đao chém.
Gã lấy bó tóc mới bị bàn tay chém đứt ra treo vào trên vòng vàng, chín người lại tiếp tục đi về phía trước.
Lọn tóc đỏ như lửa bay phần phật trong gió, nhưng chín người này đã biến mất vào trong bóng trời chiều u ám.
Chính ngay trong lúc đó, tám con kiện mã chạy nước kiệu lại, vó ngựa dẫm trên con đường đá như mưa lớn đập vào song cửa, như trống trận đang đánh lên dồn dập.
Kỵ sĩ trên ngựa một màu áo xanh, vải xanh bọc đầu, chân mang giày ban tiêm tửu, ống quần túm lại, người nào người nấy thần tình kiêu hãn, tay chân nhanh nhẹn.
Tám con ngựa chạy đến trước khách sạn Phong Vân, tám người đồng thời vung tay lên !
Ánh đao lóe sáng lên như ánh chớp, lại nghe soạt một tiếng, cột cờ to như cái chén cối, đã có thêm tám thanh cương đao sáng quắc dính trên đó.
Cán đao đang còn không ngớt dao động, tua vải hồng trên cán đao bay lên phần phật.
Tám con ngựa đã chạy đi mất dạng.
Bóng chiều càng dày đặc, trên con đường đá lại có tiếng vó ngựa vang lên, phảng phất còn gấp rút còn dồn dập hơn cả tám con ngựa vừa rồi.
Nhưng chỉ có một con ngựa chạy lại.
Một con bạch mã trắng từ đầu đến đuôi, không thấy có lẫn lộn màu sắc tạp nhạp nào khác, chạy đến trước cửa khách sạn, bỗng hí dài một tiếng, chồm hai chân trước lên.
Mọi người bấy giờ mới thấy rõ kỵ sĩ trên mình ngựa là một gã đại hán râu ria xồm xoàm, mình trần trùng trục đen xì bóng loáng như sắt.
Gã đại hán thu cương, kéo ngựa lại, thấy bó tóc đỏ trên vòng vàng, rồi thấy tám cây đao trên cột cờ, bỗng cười nhạt lên một tiếng, nhảy xuống ngựa, tay phải tay trái nắm lấy hai vó ngựa. Chỉ nghe y thổ khí dương thanh, gầm lên một tiếng như sấm nổ, nhấc nguyên thân hình con ngựa lên, đặt ở trên thềm.
Con bạch mã lại hí dài lên một tiếng, bờm ngựa phất phơ, bốn vó đứng dính vào trên thềm, không một chút động đậy.
Gã đại hán râu xồm ngẩng mặt lên trời cười dài, sải bước đi một hơi, thoáng chốc đã biến mất không còn thấy đâu, chỉ còn con bạch mã đứng chơ vơ một mình trong gió tây, trông càng có vẻ ngụy dị không sao tả được.
Trên con đường đá, không còn thấy bóng ai, nhà người nào người nấy đều đã đóng cửa kín mít.
Trong khách sạn Phong Vân cũng yên lặng không có tiếng người, những người khách đang ở trong khách sạn, thấy cái vòng vàng, tám thanh đao đã mau mau trốn ra cửa sau.
Con bạch mã vẫn còn đứng trơ trơ ra đó trong gió tây, như một tượng đá.
Bấy giờ trên con đường đá yên tĩnh, bỗng có một văn sĩ trung niên mặc áo xanh quần trắng, gương mặt ốm yếu thanh tú, ung dung bước lại, thần tình ra vẻ nhàn nhã, nhưng cặp mắt lại loang loáng sáng rực.
Y chấp hai tay sau lưng, đi ung dung lại trước cửa khách sạn, ngẩng đầu lên nhìn một cái, rồi thở dài:
- Hảo mã ! Đúng là hảo mã, tiếc là chủ nhân vô tình, tội tình cho mi.
Bàn tay đang chắp sau lưng của y bỗng vung lên, ống tay phất phơ, cuộn một cơn gió lốc.
Bạch mã giật mình, lại hí lên một tiếng dài, nhảy từ trên thềm xuống.
Người văn sĩ trung niên hai tay đưa ra, gác vào bụng ngựa, con ngựa đó đã được đặt xuống trên mặt đất thật nhẹ nhàng, y nói:
- Về đem chủ nhân mi lại đây, có bạn tốt đang chờ y đó.
Bạch mã hình như cũng hiểu ý người, lập tức tung bốn vó, chạy như bay đi mất dạng.
Văn sĩ trung niên thuận tay ngắt vòng vàng trên tường bên cạnh cửa xuống, bước vào khách sạn, y vỗ vào cột cờ một cái, tám thanh đao lập tức đồng thời rớt hết xuống đất.
Ống tay áo của văn sĩ trung niên lại cuốn lên, tám thanh đao đã lọt vào trong ống tay, y trầm giọng nói:
- Chưởng kỳ đâu rồi ?
Trong khách sạn bỗng có một cái bóng nhỏ thó vọt ra, bò lên cột cờ như một con vượn, trong chớp mắt đã lên tới tận đầu.
Trên cột cờ lập tức có một lá cờ lớn tung bay trong gió.
Trên lá cờ màu trắng như tuyết, có thêu một con rồng màu đen đang nhe răng múa vuốt, phảng phất như sắp đột mây bay đi mất !
Đêm.
Không có trăng sao, mây u ám, gió thổi mạnh.
Nhưng trong sân, đèn đuốc đang cháy sáng rực, còn có một bàn rượu được bày ra.
Văn sĩ trung niên đang cất tiếng ngâm nga nho nhỏ, vừa ngâm vừa uống, y bỗng đưa ly rượu lên, hướng về một cây dung lớn ngoài sân, cười cười nói:
- Lâu nay đã nghe tiếng Miêu bang chủ tửu lượng như sông biển, đã đến rồi, sao còn không vào uống với nhau một ly ?
Trong tàng cây dung, lập tức có tiếng cười quái dị như chim cú vang lên, một cái bóng xẹt như tên lại, rớt xuống đất, nhẹ nhàng như một miếng bông gòn.
Người này mũi sư tử, miệng rộng, cả đầu tóc đỏ rực, bên tai có đeo ba cái vòng vàng, người vừa hạ xuống đất, vòng vàng không ngớt chạm nhau kêu tinh tang lên một trận, y chính là tổng thủ lãnh của Xích Phát bang, Hỏa Diệm Thần Miêu Thiên Thiên.
Ánh mắt của y hình như cũng đang thiêu đốt như lửa, y nhìn chăm chú vào văn sĩ trung niên, trầm giọng hỏi:
- Các hạ có phải là Công Tôn đường chủ của Thanh Long Hội ?
Văn sĩ trung niên đứng bật dậy, ôm quyền nói:
- Tại hạ là Công Tôn Tĩnh.
Tiếng cười như chim cú của Miêu Thiên Thiên lại vang lên, y cười lớn n%

Cpx24.com CPM Program
<< Hồi 3 |


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 242

Return to top