Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> THẰNG QUỶ NHỎ

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 99857 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

THẰNG QUỶ NHỎ
Nguyễn nhật Ánh

Chương 15
Rốt cuộc rồi Nga cũng phát hiện ra bí mật quanh những bông hoa, điều mà Nga tưởng sẽ không bao giờ khám phá nổi.
Chuyện xảy ra hoàn toàn tình cờ. Tối đó, đã lên giường nằm rồi, Nga sực nhớ mình bỏ quên thỏi chocolat trên đầu tủ buýp-phê. Thỏi chocolat hồi chiều ba mua cho, Nga vội đi mua dầu lửa cho chị Ngàn, không kịp ăn. Suốt buổi tối, Nga quên bẵng. Thỏi kẹo vẫn nằm yên trên đầu tủ.
Thoạt đầu, làm biếng chui ra khỏi mùng, Nga định thôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sợ chuột tha mất, Nga lồm cồm ngồi dậy đi ra phòng khách.
Nga rón rén đi từng bước một. Nga không sợ chị Ngàn hay thằng Ngoạn thức giấc. Chị Ngàn và Ngoạn hề đặt lưng xuống giường là ngủ say như chết. Nhưng tối nay ba về ngủ nhà. Mà ba lại có tật khó ngủ. Vì vậy, Nga làm con mèo. Nga nín thở đi trên những đầu ngón chân.
Vừa ra khỏi phòng ngủ, Nga ngạc nhiên thấy phòng khách còn sáng đèn. Tưởng ba không không ngủ được, ra ngồi đọc sách, Nga nhẹ nhàng bước lại.
Hóa ra không phải ba, mà là thằng Ngoạn. Nó đang làm trò gì đó chỗ tủ buýp-phê, thấy Nga đột ngột xuất hiện, nó giật mình rụt phắt tay lại và giấu ra sau lưng.
Nga nhướng mắt:
- Ủa, giờ này sao em chưa đi ngủ ?
Bị bắt gặp bất thần, Ngoạn chưa kịp trấn tĩnh. Nó đứng đực ra, môi mấp máy nhưng không thốt được tiếng nào.
Vẻ lúng túng của Ngoạn khiến Nga đâm nghi. Nga tính cao giọng xét hỏi nhưng sực nhớ có ba ở nhà nên nó đành nói khẽ, giọng nghiêm nghị:
- Em làm gì ở đây ?
Ngoạn nói trong cổ họng:
- Em đang... học bài.
Như máy ra-đa, cặp mắt Nga đảo quanh phòng một vòng và cuối cùng nhìn xói vào mắt Ngoạn:
- Em nói xạo !
- Thật mà ! - Ngoạn đáp, mặt nhăn nhó.
Nga quắc mắt:
- Nếu em học bài thì tập vở đâu ?
Ngoạn liếm môi:
- Em cất rồi. Học xong là em cất liền.
Nga khịt mũi:
- Cất sao lẹ vậy ?
Tưởng thoát, Ngoạn gật đầu hớn hở:
- Ừ, em cất lẹ lắm.
Nào ngờ giọng bà chị vẫn không "mềm" đi chút nào:
- Cất chỗ nào ?
Ngoạn không dám nói là cất trong tủ buýp-phê. Nói vậy, Nga bảo mở ra, không có thì chết. Ngoạn đành phải giở quẻ lấp lửng:
- À...à, em cất ở... trong kia.
Nhưng Nga không mắc mưu Ngoạn:
- Trong kia là trong nào ?
Ngoạn nuốt nước bọt:
- Chỗ tủ sách ấy !
Nga "hừ" giọng:
- Bây giờ em thấy là em nói xạo chưa ? Học bài xong, cất tập vô tủ rồi, sao không đi ngủ mà trở ra đây làm gì ?
Bị truy một hồi, Ngoạn tắc ị. Biết mình giấu đầu hở đuôi, càng giấu càng hở, Ngoạn giở chiêu... làm thinh.
Thấy Ngoạn không trả lời, cặp mắt lại dáo dác tính kiếm đường chuồn, Nga bước xéo qua đứng trấn ngay cửa, miệng vẫn tiếp tục gặng hỏi:
- Sao, nói đi chứ, ông tướng ! Ông tướng làm gì...
Đang nói, chợt để ý thấy Ngoạn giấu hai tay đằng sau lưng nãy giờ, Nga "truy" liền:
- À, còn giấu với giếm nữa ! Em giấu cái gì sau lưng đó ?
Ngoạn nhăn nhó:
- Em có giấu gì đâu ?
Nga hất hàm:
- Không giấu gì thì bỏ tay ra coi !
Ngoạn vẫn đứng im không nhúc nhích.
Nga tức mình đổi giọng:
- Mày không bỏ tay ra thì tao tóm cổ mày à !
Vừa nói, Nga vừa bước tới một bước.
Ngoạn hoảng hồn:
- Đừng, đừng ! Để em nói !
Nga đứng lại:
- Nói đi ! Mày giấu cái gì đằng sau lưng vậy ?
Hỏi xong, Nga sực nhớ đến thỏi chocolat. Nó liếc lên đầu tủ. Thỏi kẹo vẫn còn đó. Vậy là thằng Ngoạn giấu thứ khác.
Ngoạn vừa theo dõi ánh mắt chị, vừa ấp úng:
- Em giấu... em giấu...
Điệu bộ của Ngoạn khiến Nga chột dạ. Nó chận trước:
- Không được nói xạo à nghen ! Nói xạo là tao véo tai à !
Ngoạn chớp mắt:
- Em giấu... bông hoa.
Trước lời thú nhận của em, Nga thở phào một cái, giọng chán nản:
- Trời ơi, tưởng gì ! Có cái bông hoa mà mày cũng bày đặt lén lén lút lút ! Chắc mày lấy trộm bông hoa trên đầu tủ định đem đi cho ai chứ gì !
Vừa nói, Nga vừa liếc về phía lọ hoa. Bỗng Nga tròn mắt. Những bông hoa trong lọ vẫn còn đầy đủ: đóa hướng dương vẫn ngạo nghễ nhìn xuống những bông hồng, lay-ơn và cẩm chướng phía dưới.
Nga quay phắt sang Ngoạn:
- Em giấu bông hoa gì đó ?
- Bông hoa của em.
Ngoạn đáp, vẫn không buông tay ra.
Nga nghiêm mặt:
- Đưa tao coi !
Ngoạn ngúng nguẩy:
- Em đã bảo là bông hoa của em mà !
Nga chìa tay ra phía trước:
- Đưa đây ! Tao không lấy luôn đâu mà sợ ! Xem xong, tao trả lại ngay !
Bàn tay Nga lơ lửng trước mặt Ngoạn, đầy đe dọa.
Biết hết đường trốn tránh, Ngoạn rụt rè đưa bông hoa ra. Một đóa cúc trắng.
Nga cầm lấy bông cúc quan sát một hồi rồi khẽ bước lại phía lọ hoa. Nga đặt bông cúc cạnh các bông hoa kia, thầm so sánh. Các cuống hoa đều được làm bằng cùng một thứ kẽm. Các nhụy hoa đều quấn bằng bông gòn nhuộm màu. Và các cánh hoa đều được cắt ra từ một thứ giấy.
Điều vừa phát hiện khiến Nga sửng sốt. Nga quay lại nhìn Ngoạn:
- Hóa ra chính em đã cắm những bông hoa này vào lọ ?
Ngoạn gật đầu, mép nhúc nhích như muốn cười. Trời, chuyện tày trời mà nó gật đầu cứ tỉnh khô. Lại còn tính phá ra cười nữa ! Nga nhủ bụng nhưng không thèm nói. Nó nghiêm mặt hỏi tiếp:
- Và tối nay nếu chị không tình cờ bắt quả tang hành động lén lút của em thì sáng mai chị và chị Ngàn sẽ đứng tim chết tại chỗ vì phát hiện thêm một bông cúc trắng
Ngoạn rụt cổ. Lần này thấy Nga đem "cái chết" ra hù, nó không dám nhếch mép nữa. Nó đứng chôn chân, ra vẻ ta đây khờ khạo đâu có biết giỡn chơi chút xíu mà mấy bà chị đua nhau đòi... lăn ra chết.
- Em lấy đâu ra những bông hoa này vậy ? - Nga bắt đầu đi vào phần quan trọng.
Ngoạn gãi đầu:
- Em xin.
- Xin ai ?
- Xin... xin...
- Xin ai ? Lần này không có giấu nữa à nghen !
Ngoạn cắn môi:
- Em xin... anh Quỳnh.
Nga giật mình:
- Anh Quỳnh nào ?
Ngoạn thản nhiên:
- Anh Quỳnh học chung lớp với chị chứ anh Quỳnh nào !
Nga chưng hửng:
- Sao em biết ảnh ?
Ngoạn ra oai:
- Em là bạn ảnh sao lại không biết ! Chị làm như chỉ có chị là bạn ảnh vậy !
Nga bĩu môi:
- Xạo nữa đi !
Ngoạn nghinh mặt:
- Em nói xạo chị làm chi ! Em ghé nhà ảnh chơi hoài. Tuần nào em cũng ghé hai, ba lần.
- Sao chị không biết ?
- Em không nói sao chị biết được ! Anh Quỳnh dặn em đừng nói cho chị biết.
- Anh có dặn vậy hả ?
- Ừ.
- Chi vậy ?
- Ai biết.
Nga tò mò:
- Em chơi gì đằng đó ?
- Chơi... đủ thứ.
- Chẳng hạn như thứ gì ?
- Chẳng hạn như em vẽ. Có khi em ngồi ở nhà ảnh vẽ cả buổi. Nhà ảnh có cả khối thuốc màu. Rồi em đóng đồ chơi bằng gỗ. Ảnh bày cho em đóng. Rồi em...
- Em tới chơi hoài vậy ảnh không nói gì sao ? - Nga chen ngang.
Ngoạn trố mắt:
- Nói gì là nói gì ? Cả khối đứa đến chơi đằng nhà ảnh chứ đâu phải một mình em !
Nga nhìn lên lọ hoa, bâng khuâng hỏi:
- Những bông hoa này cũng do ảnh làm phải không ?
- Thì ảnh làm chứ ai. Ảnh bày cho em làm. Nhưng em làm không được. Thế là em xin những bông hoa của ảnh đem về cắm chơi.
Nga bán tín bán nghi:
- Chứ không phải ảnh xúi em cắm hả ?
Ngoạn ngơ ngác:
- Ảnh xúi em làm gì ! Tự em cắm thôi !
Nga lạ lùng:
- Nếu em tự cắm thì việc gì em phải ra bộ bí mật vậy ?
Ngoạn cười hì hì:
- À, đó là em bắt chước theo cuốn truyện trinh thám anh Khải cho mượn.
- Cuốn gì ?
- Cuốn Những bông hoa giết người. Cứ mỗi lần một bông hoa xuất hiện là có một người chết.
Nga thò tay cốc đầu Ngoạn một cái:
- Hèn gì mà chị với chị Ngàn suýt chết mấy lần !
Ngoạn nheo mắt:
- Suýt chết chứ đâu phải chết ! Còn trong sách là chết thật kìa !
Nga không thèm để ý đến câu pha trò... dở ẹc của Ngoạn. Nó nhủ bụng: hèn gì hôm trước mình hỏi Quỳnh về ý nghĩa của các loài hoa, Quỳnh cứ giương mắt lên nhìn mình, có lẽ Quỳnh thắc mắc ghê lắm nhưng không dám hỏi.
Bỗng Nga sự nhớ tới một chuyện, liền nhìn Ngoạn, gật gù:
- À, còn chuyện này nữa ! Chính em kể cho anh Quỳnh nghe về chuyện mấy cuộn băng nhạc phải không ?
Ngoạn vờ vịt:
- Chuyện mấy băng nhạc gì ?
Nga lừ mắt nhìn em:
- Em đừng có giả bộ ngây thơ. Em không kể làm sao anh Quỳnh biết chị thích nhạc tiền chiến ?
Ngoạn vừa mở miệng, chưa kịp nói, Nga đã gạt phắt:
- Em đừng có chối ! Rồi chuyện mấy cuốn sách nữa. Chỉ do em nói thì anh Quỳnh mới biết chị đang tìm cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết và cuốn Nô tì Isaura thôi !
Ngoạn vò đầu:
- Thì em kể sơ sơ vậy thôi. Chuyện anh Khải qua nhà mình, rồi đem băng nhạc, đem sách cho chị mượn...
Nga trừng mắt:
- Chị Ngàn mượn chứ tao mượn hồi nào ?
- Chậc, em nói lộn ! Chị Ngàn mượn !
Vừa nói, Ngoạn vừa đưa tay lên che hai vành tai, sợ bị Nga véo.
- Mà mày kể mấy chuyện đó cho anh Quỳnh nghe chi vậy ?
Ngoạn chép miệng:
- Kể chơi vậy thôi ! Chứ không kể chuyện đó thì em đâu biết kể chuyện gì !
- Thì đừng kể ! Ngu ơi là ngu !
Ngoạn nhún vai, phân trần:
- Chị Ngàn với chị sinh ra trước, giành hết phần khôn rồi thì em phải lãnh trọn phần ngu chứ sao !
- Mày còn cà khịa nữa hả ! Có đi ngủ đi không ! Đứng đó nói nhăng nói cuội, tao cốc cho mấy cái bây giờ !
Thấy Nga vung tay lên dọa, Ngoạn vội vàng tót ra cửa như một tên trộm được phóng thích.
Còn lại một mình trong phòng, Nga thẫn thờ cắm "bông hoa thứ năm" vào lọ. Hẳn đây là bông hoa cuối cùng, Nga thầm nghĩ. Rồi vói lấy thỏi chocolat trên đầu tủ, Nga lặng lẽ ngồi xuống ghế. Không hiểu sao tự dưng Nga chẳng thấy buồn ngủ.

<< Chương 14 | Chương 16 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 270

Return to top