Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Bài Viết >> Giọt Buồn Không Tên

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 1881 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Giọt Buồn Không Tên
Hồng Sang

Giọt buồn không tên
Trời  chưa  vào  Thu , mà  sao  ta  cứ  hắt  hiu  nỗi  nhớ...nhớ...nhớ...nỗi  nhớ  cứ  như  cứa  vào  tâm  hồn , bầu  trời  mông  lung  mông  lung ,trăng  đã  hạ  huyền...không  gian  u  buồn  tĩnh  mịch. Trong  đời  sống  của  mỗi  con  người. vui - buồn - hờn -giận - lo lắng -thương yêu - nhớ  nhung - xa vắng......
Vệt  nắng  cuối  ngày  đã  lặng , không  gian  đã  chìm  vào  tĩnh  mịch...buồn  và  buồn.....
 
Tiếng  gió  vi  vu  nhè  nhẹ , phía  bên  ngoài  những  cành  Anh  Đào  đã  rụng  hoa...những  cánh  hoa  trăng  trắng  hồng  hồng  mỏng  manh  rơi  trên  thảm  cỏ  xanh  rì......
 
Còn  lối  nào  cho  ta...còn  nẽo  nào  cho  ta...đường  đi  nẽo  đến...mắt  ta  vẫn  u  buồn  với  thời  gian  trôi  qua..cứ  mãi  cô  đơn , cứ  mãi  yếu  đuối , có  đôi  lúc  ta  muốn  hòa  tan  trong  hư  vô...hòa  tan  trong  nỗi  nhớ  ngút  ngàn....
Tủi  hận - buồn  đau - muộn  phiền...cứ  lững  lơ  lơ  lững....
 
Ngồi  đây...chờ  đợi...chờ  đợi  cái  gì  đây ?  Những  câu  hỏi  ta  tự  hỏi  ta...mà  không  bao  giờ  ta  trả  lời  được. Chỉ  thấy  sự  khô  khốc  trong  niềm  đau...trong  nỗi  nhớ...Chỉ  nhìn  thấy  một  khoảng  không  vô  tận....
 
Ai  có  thể  đi  qua  cái  hạn  hữu  của  đời  sống , sự  chết  chóc  sự  đau  thương  chia  lìa...cũng  như  sự  bất  hạnh  cứ  kéo  dài  đến  với  một  người  đàn  bà.....
 
"Môi  nào  hảy  còn  thơm , cho  ta  phơi  cuộc  tình" mà  Ông  Trịnh  Công  Sơn  đã  từng  nói...Tình  yêu...tình  yêu  mà  loài  người  mà  nhân  loại  thường  ví  von  qua  thơ  văn  thì  nó  cũng  chỉ  là  phù  phiếm...cuối  cùng  thì  chỉ  còn  lại  nỗi  đau  dài...làm  giá  buốt  buồng  tim...làm  rã  rời  thân  thể...làm  mặn  đắng  bờ  môi......

<< Những giọt nước mắt muộn màng |


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 95

Return to top