Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cửu Âm Giáo

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 28489 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Cửu Âm Giáo
Vô Danh

Hồi 20

- Ngươi đã tỉnh?
Ðình Phương hoàn hồn, toan bật người quay về phía vừa có tiếng phát thoại vang lên thì thanh âm đó chợt gắt Ðình Phương:
- Không được cử động. Một là ngươi sẽ bị độc phát thân vong nếu khinh suất loạn động nội nguyên chân lực. Hai là ngươi đừng quên một điều kiện mà lần trước ta đã có dịp nhắc nhở ngươi một lần. Cứ nằm yên đó và nghe cho kỹ những gì ta sắp nói đây.
Ðình Phương tuy chịu nằm yên nhưng hỏi thì vẫn hỏi:
- Lại là Thiếu phu nhân? Tại hạ đã là người sắp độc phát thân vong chết đến nơi, Thiếu phu nhân lại sợ tại hạ vong động chân khí rồi cũng đi đến một kết cục là phải chết sao?
- Hừ! Ngươi đừng nghĩ ta đang cầu mong cho ngươi đừng chết. Trái lại, nếu ngươi tha thiết chết thì cứ việc. Ta chỉ sợ ngươi thật sự chưa cam tâm chịu chết thôi.
Ðình Phương biến sắc:
- Sao Thiếu phu nhân biết tại hạ chưa cam tâm?
- Hừ, con sâu cái kiến còn ham sống nữa là. Huống hồ ngươi đường đường sắp là Giáo chủ Cửu Âm Giáo, một lời thốt ra là mệnh lệnh cho muôn người tuân theo, ngươi nên sống mới phải.
Ðình Phương giật mình:
- Thiếu phu nhân cũng tỏ tường việc đó? Tại hạ thật sự thán phục đấy.
- Hừ, Thạch Cổ Môn đến là để bắt ta. Vì ta rõ tàng sắp là người Ðoàn gia lại giữa thanh thiên bạch nhật dám thốt những lời bị ngộ nhận là cùng ngươi ngoại tình. Chuyện Thạch Cổ Môn cùng ngươi tỷ thí Âm công họa ta có là kẻ điếc mới không hay biết. Ngươi đừng mai mỉa ta.
Ðình Phương cười lạt:
- Thật lỗi quá. Chỉ vì tại hạ khiến Thiếu phu nhân mang vạn tình nan phận. Chờ khi tại hạ hoàn toàn bình phục ắt sẽ thay Thiếu phu nhân đến Thạch Cổ Môn chịu tội!
- Chỉ sợ ngươi không còn cơ hội để thực hiện ý định đó. Vì chẳng phải ngươi vừa bảo ngươi không thiết sống đấy sao?
Ðình Phương nhăn nhó:- Không phải là không thiết sống. Mà là muốn sống e khó hơn chấp nhận cái chết.
- Ngươi sợ ngươi vô phương thế giải độc?
Ðình Phương hồ nghi:
- Không lẽ Thiếu phu nhân có cách?
- Có cũng như không, nếu ngươi bi quan cho rằng khó hơn là chấp nhận cái chết.
Ðình Phương đanh giọng:
- Chỉ cần có cách là đủ. Tại hạ quyết phải bảo lưu sinh mạng này. Vì tại hạ còn nhiều việc mà nếu chưa thực hiện thì e chết không sao nhắm mắt.
- Là những việc gì? Có khẩn cấp lắm không?
Ðình Phương ngập ngừng:
- Có hai người. tại hạ từng bảo là đã đối xử tốt với tại hạ, Thiếu phu nhân còn nhớ chứ?
- À... ra vậy. Nhưng đó là việc của ngươi, kẻ không liên quan gì như ta e không tiện biết.
Ðình Phương bối rối:
- Nhưng vì Thiếu phu nhân sắp có cách giúp tại hạ giải độc, thiết nghĩ tại hạ có thể phá lệ thổ lộ một phần.
- À... ra là có điều kiện để trao đổi đây. Cũng tốt thôi, vì ta là nữ nhân, mà nữ nhân nào lại không hiếu kỳ không thích nghe tâm sự thầm kín của kẻ khác. Ðược vậy ta xin nghe.
Ðình Phương thở dài:
- Cả hai đều là nữ nhân...
- Chà, ngươi lại có đến hai hồng nhan tri kỷ ư? Sao nào?
Ðình Phương đỏ mặt:
- Với một người thì có thể nói như vậy. Và nàng dang bị một nhân vật tâm địa độc ác bắt giữ. Tại hạ chỉ e sinh mạng nàng khó có thể kéo dài được lâu.
- Là ai thế? Ta muốn hỏi nhân vật mà ngươi bảo là có tâm địa độc ác.
Ðình Phương đáp nhẹ:
- Là Lão Thiên, cùng một hạng người như Lão Trường đã chết.
- Hà... Thế mới bảo Tri nhân tri diện bất tri tâm. Còn hồng nhan tri kỷ thứ hai?
Ðình Phương lại thở dài:
- Nữ nhân này thì tại hạ ngưỡng mộ và vì cảm kích, tuyệt đối không dám xem nàng là hồng nhan tri kỷ. Huống chi đã lâu giữa tại hạ và nàng chưa một lần gặp lại, nào biết tâm ý của nàng là thế nào mà dám mạo phạm bảo nàng là tri kỷ hồng nhan.
- Ðã lâu chưa gặp ư? Nghĩa là trước lúc chết, ta chỉ giả dụ thế thôi, nếu ngươi không được gặp nàng thì không cam tâm thật sao?
Ðình Phương chỉ muốn bật thét lên:
- Không những không cam tâm mà chính vì muốn giải nguy cho nàng nên tại hạ bằng mọi giá quyết phải bảo lưu sinh mạng này.
- Nàng ta đang gặp nguy? Sao bảo đã lâu không gặp nhưng ngươi vẫn biết nàng đang lâm nguy?
Ðình Phương chợt nghiến răng:
- Ðã có một nhân vật thần bí cố tình đưa tin cho tại hạ. Theo tin này, thì nàng thật sự đang lâm nguy. Thiếu phu nhân mau nói đi, Bảo chủ Thạch Tháp Bảo ngoài Ðoàn Khắc Lân, hãy còn một thiên kim tiểu thư là Ðoàn Khắc Phượng. Có phải nàng đang gặp sự cố nào đó rất bi thảm, cần tại hạ đến ứng cứu, đúng không?
- Hóa ra hồng nhan tri kỷ thứ hai của ngươi là Ðoàn Khắc Phượng? Kẻ nào đưa tin cho ngươi? Tin đưa đến là thế nào?
Ðình Phương nôn nóng:
- Tin đó chỉ vắn tắt thế này: "Phượng bị trúng tên", rõ ràng là muốn ám chỉ nàng rồi. Sao Thiếu phu nhân không nói ngay cho tại hạ biết đã có điều gì xảy ra cho n?
Nơi Ðình Phương đang nằm là nơi hoàn toàn tối tăm, hoặc nơi này vốn tối, hoặc bây giờ đã là lúc đêm về nên mới tối tăm đến vậy. Và thanh âm giọng nói của Tào Cần bất chợt vang lên từ đâu đó trên đầu nằm Ðình Phương:
- Thôi, muộn rồi đấy, Nhị tiểu thư! Chúng ta phải sơm sớm có quyết định, kẻo họ khó lòng chờ lâu.
Ðình Phương giật mình:
- Tào Cần tỷ! Tỷ vừa gọi ai là Nhị tiểu thư?
Tào Cần lờ mờ xuất hiện ở bên cạnh và sẽ sàng đặt tay lên người Ðình Phương:
- Thiếu phu nhân Thạch Cổ Môn nào phải ai xa lạ, chính là Ðoàn Khắc Phượng mà Thiếu hiệp hằng tơ tưởng. Và nguyên ủy nàng không là cốt nhục của Ðoàn gia. Theo lệnh của dưỡng phụ Ðoàn Nam Long, chỉ một đôi ngày nữa thôi nàng sẽ phải cùng Ðoàn Khắc Lân bái đường. Ðó là nguyên do để có người đưa tin "Phượng bị trúng tên" đến Thiếu hiệp.
Ðình Phương càng nghe càng thêm mơ hồ, cũng là bàng hoàng nữa. Ðã thế Ðình Phương lại còn nghe ngay bên cạnh đang vang lên tiếng thút thít khóc của... của Thiếu phu nhân Thạch Cổ Môn.
Tiếng khóc của nàng làm Ðình Phương bối rối, chỉ biết lắp bắp nói đi nói lại mỗi một câu:
- Là tin đó ám chỉ nàng sắp xuất giá? Và nàng không nghĩ đến ai khác ngoài ta? Ta được nàng xem trọng thế sao? Ta được xem trọng thế sao?...
Khắc Phượng vẫn cứ khóc:
- Ta từ lúc cùng ngươi trong tòa Thạch Tháp, sau này có lúc nào ta không nghĩ đến ngươi?... Chỉ ngươi vô tâm không nghĩ đến ta, trong khi ta cứ ngỡ lần đó ngươi đã mất mạng thật rồi, ta... ta...
Tào Cần cố tình lên tiếng chen ngang vào:
- Chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa đâu. Nếu Nhị tiểu thư muốn Cao thiếu hiệp toàn mạng thì đừng quên những gì chúng ta đã bàn và đã được bọn Lão Cầm ưng thuận.
Nghe nhắc đến Lão Cầm, Ðình Phương sinh nghi:
- Ðã xảy ra chuyện gì, Tào Cần tỷ? Sao lại bảo chẳng còn bao nhiêu thời gian?
Khắc Phượng bỗng nghiến răng:
- Lão Cầm đã sanh tâm. Lão dùng Cửu Khúc Lệnh sai bọn giáo đồ Cửu Âm Giáo bắt giữ ngươi và ta. Tào Cần tỷ vì không thuận tình nên chịu chung số phận.
Ðình Phương kêu:
- Nhưng đó là Cửu Khúc Lệnh giả. Tào Cần tỷ chẳng phải cũng đã biết đấy sao? Cớ gì không cáo giác để mệnh lệnh của Lão Cầm vô hiệu lực?
Tào Cần thở dài:
- Tào Cần đã nói. Nhưng Lão Cầm cao minh hơn, đã đánh động đúng vào lòng tham không đáy của bọn giáo đồ. Và lão đang có một đề xuất, nếu Cao thiếu hiệp ưng thuận khai mở Cửu Khúc, giúp tất cả bọn họ có cơ hội lọt vào Tuyệt Ðịa để đoạt lấy những gì họ cần chiếm đoạn, bọn họ và Lão Cầm sẽ buông tha chúng ta.
Ðình Phương cau mặt:
- Nhưng thân thủ của Tào Cần tỷ thừa năng lực bỏ chạy, kể cả Khắc Phượng cũng thế, cớ sao lại để rơi vào cảnh ngộ này?
Tào Cần đáp:
- Là Nhị tiểu thư muốn nhân cơ hội này giúp Cao thiếu hiệp hóa giải hoàn toàn chất độc, nên không nỡ bỏ đi một mình.
Khắc Phượng thì đáp:- Chính Tào Cần tỷ cũng vì lo cho ngươi nên thà chịu chung cảnh ngộ hơn là chỉ biết lo cho mình.
Ðình Phương vỡ lẽ:
- Hóa ra là lúc ta ngất đi, là nàng và Tào Cần tỷ cùng một lúc chạy đến lo cho ta?
Tào Cần lí nhí:
- Là Nhị tiểu thư nhanh chân hơn.
Khắc Phượng vội cải chính:
- Nhưng người kịp đỡ ngươi chính là Tào Cần tỷ. Chẳng phải lúc đó ngươi dù sắp ngất vẫn có thốt lên lời đa tạ Tào Cần tỷ đó sao?
Ðình Phương thở dài:
- Kỳ thực ta chỉ muốn đa tạ bất luận ai đã tỏ ra quan tâm đến ta. Chuyện đã thế này, nhị vị định thế nào?
Tào Cần đáp:
- Tào Cần và Nhị tiểu thư đã bàn...
Khắc Phượng cướp lời:
- Tào Cần tỷ có một ý rất hay. Là thế này...
Tào Cần phủ nhận:
- Là ý của Nhị tiểu thư thì đúng hơn. Là thế này...
Ðình Phương xua tay:
- Là ý của ai cũng được. Rốt cuộc là thế nào? Mà thôi, cứ để tại hạ đoán vậy. Có phải cả hai muốn tại hạ tương kế tựu kế, vờ ưng thuận. Nhưng ngay khi khai mở Cửu Khúc tại hạ phải phong tỏa lại ngay, để chỉ có một mình tại hạ đi vào Tuyệt Ðịa, vừa có cơ hội giải độc vừa độc chiếm di học thượng thừa. Ðúng không?
Cả hai cùng kêu:
- Ðúng rồi.
- Sao Cao thiếu hiệp đoán ra?
Ðình Phương gượng cười:
- Vì kế đó rất dễ đoán ra nên đừng nghĩ người như Lão Cầm không thể đoán. Vả lại, còn một chuyện này nữa e hai nàng chưa biết và cũng chưa nghĩ đến bao giờ.
- Chuyện gì?
Ðình Phương thở dài:
- Là chuyện còn có ít lắm cũng phải đến hai nhân vật vẫn đủ khả năng khai mở Cửu Khúc.Tào Cần bật kêu:
- Ở đâu ra thêm một nhân vật nữa? Vì nếu Tào Cần nhớ không lầm thì Thiếu hiệp như đã bảo chỉ có mỗi một mình lão Thiên nhờ tình cờ chiếm được mảnh kim thiết Ðộc Cước Quỷ, nên người có khả năng khai mở Cửu Khúc nhất định chỉ có một người. Sao bây giờ bảo là hai?
Ðình Phương bảo:
- Lão Thiên còn có một chủ nhân, đó là điều tại hạ cũng một lần đề cập, lẽ nào Tào Cần tỷ đã quên.
Khắc Phượng động tâm:
- Ðã có một chủ nhân cho Lão Trường, giờ đến lượt lão Thiên cũng có chủ nhân. Ðiều này vừa kỳ quái vừa quá ư trùng hợp, ngươi có nghĩ thế không, Ðình Phương?
Ðình Phương trầm ngâm:
- Nhớ lại những gì Lão Trường bị chủ nhân cất vấn, cho thấy Lão Trường từng được lệnh chủ nhân phải ra sức thuyết phục ba nhân vật còn lại là Hận, Thiên và Thu. Thoạt nghe qua ai cũng có thể đoán Lão Trường, Lão Thiên vì có hai chủ nhân khác nhau nên ai vì chủ nấy, quyết không để người này thuyết phục người kia hoặc ngược lại. Nhưng không hiểu vì sao tại hạ lại mơ hồ có cảm nhận họ đều có chung một chủ nhân. Và vị chủ nhân này có dụng ý, nên cố tình làm ra vẻ thần bí khiến họ không biết họ đều tận tâm tận lực vì một vị chủ nhân duy nhất.
Khắc Phượng hoài nghi:
- Dựa vào đâu ngươi có ý nghĩ này? Vì cảm nhận dù sao cũng là cảm nhận, nó chỉ xuất hiện khi tự ngươi bất ngờ khám phá một manh mối nào dó có liên quan. Thế nào?
Ðình Phương chợt hỏi ngược lại Khắc Phượng:
- Nàng từng đề quyết Lão Trường tiềm phục Thạch Tháp Bảo với mưu đồ chiếm Thạch Cổ Thôi Hồn cho chủ nhân?
- Không sai. Nhưng đã bị lảo cẩu Tý Ngọ Ðộc Quân nhanh tay hơn khiến mưu đồ của lão Trường bất thành.
Ðình Phương lại hỏi:
- Nghĩa là vị chủ nhân của Lão Trường đương nhiên vì thất vọng phải tỏ ra căm phẫn với Thạch Cổ Môn? Hoặc hiểu đúng hơn thì nhân vật này phải tìm thiên phương bách kế, quyết chiếm lại Thạch Cổ Thôi Hồn từ tay Thạch Cổ Môn?
Khắc Phượng có ý dè dặt:
- Chuyện đó tuy chưa xảy đến nhưng ta nghĩ ắt sẽ có lúc xảy đến.
Ðình Phương phì cười:
- Chưa hoặc sắp thì cũng vậy. Và chủ nhân của Lão Trường hoàn toàn không có lý do gì để vui mừng khi nhận thấy rằng đã có người của Thạch Cổ Môn xuất hiện và Thạch Cổ Thôi Hồn của Thạch Cổ Môn sẽ giúp nhân vật này khỏi phải khốn đốn vì Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn của ta. Ðúng thế chứ?
Khắc Phượng giật mình:
- Có chuyện này thật sao? Thật sự nhân vật này có vui mừng vì sự xuất hiện của Thạch Cổ Môn ư?
Ðình Phương nghiêm giọng:
- Vì thế, ta nghĩ sự vui mừng của nhân vật này chỉ có một lời giải thích mà thôi. Ðó là...
Chợt có tiếng Lão Cầm nôn nóng từ bên ngoài vọng vào thúc giục:
- Bọn ngươi đã bàn đến đâu rồi?
Nghe tiếng Lão Cầm, Ðình Phương nổi giận:
- Lão nôn nóng muốn làm Giáo chủ Cửu Âm Giáo đến thế sao? Thật không ngờ tham vọng đã làm lão thay đổi. Ðến nỗi dám dùng cả thủ đoạn này để đáp lại ân cứu tử của Cao Ðình Phương ta?
Lão vẫn cười hề hề như thủa nào:
- Ngươi đừng trách oan ta. Vì ngươi tuy cứu được một mạng ta nhưng bù lại đã có hai nhân mạng đều là hảo bằng hữu của ta bị ngươi sát hại. Ta chỉ muốn đòi lại sự công bằng thôi.
Ðình Phương ngớ người:
- Hai nhân mạng nào? A... có phải lão muốn nói Ðổ Quái, Dục Quái? Sao lão bảo vì mưu cầu lợi ích lâu dài cho Cửu Âm Giáo nên đành cam tâm hòa mình vào bùn nhơ, chịu bị ghép chung vào hàng Giang Hồ Lục Quái? Giờ lại bảo họ là hảo bằng hữu?
Tiếng Lão Cầm đáp vọng vào:
- Thì đó là ý định của ta thoạt đầu. Nhưng về sau vì nghĩ: "Có thêm một bằng hữu là bớt đi một thù nhân" nên ta đâu dại xem họ là thù nhân để tự mua họa vào thân?
Ðình Phương cười khẩy:
- Nếu trước đây lão dám thổ lộ điều này, ta vì biết lão là hạng ngưu tầm ngưu mã tầm mã thì có lẽ đã không xảy ra chuyện như hôm nay.
Lão cười hề hề:
- Binh bất yếm trá và vô độc bất trượng phu. Ngươi thiếu tâm cơ, điều đó chứng tỏ ngươi chưa đủ tư cách làm Giáo chủ bổn giáo, đành phải nhường cho nhân vật khác xứng đáng hơn.
Ðình Phương giận dữ quát: - Lão muốn ám chỉ lão? Ðủ rồi, bây giờ lão muốn gì, nói đi, đừng dài dòng nữa.
Lão cứ cười, như muốn nói lão là hạng thủy chung không biết giận là gì:
- Vậy Tào Cần và nha đầu không biết liêm sỉ lễ giáo kia chưa nói gì với ngươi sao?
Cạnh Ðình Phương lập tức có tiếng không khí xao động.
"Vút" Và chủ chớp mắt sau Ðình Phương đã nghe tiếng Khắc Phượng hét lanh lảnh bên ngoài:
- Lão mắng ai không biết liêm sỉ? Thế lão có biết đấy là lão tự chuốc họa vào thân chăng? Ðỡ!
Giọng Lão Cầm gầm vang:
- Muốn ta chuốc họa, nha đầu ngươi chưa đủ tư cách đâu. Xem chiêu!
"Ầm".
Ðình Phương chợt kinh nghi khi nghe tiếng Khắc Phượng gầm thét:
- Phích Lịch Lôi Phong Chưởng? Không lẽ lão chính là Phích Lịch Lôi Quân, mạo nhận là Cầm Quái? Hãy đỡ một chưởng Tý Ngọ Xích Huyết của ta!
"Ào..." Ðình Phương định nhổm người ngồi dậy thì nghe Tào Cần lo lắng hỏi:
- Cao thiếu hiệp chớ khinh suất vọng động lúc này. Có phải thiếu hiệp có ý lo cho Nhị tiểu thư?
Ðình Phương cau mày:
- Tình thế của tại hạ bi đát đến thế sao? Tào Cần tỷ nghĩ sao về những điều vừa nghe?
Tào Cần thở dài:
- Tào Cần nhận cương vị Hữu Hộ Pháp là do tiên sư di mệnh và xuất đạo là được Lão Cầm tìm đến tận nơi khuyên giải thúc giục. Nguyên ủy Lão Cầm là người thật hay do nhân vật khác hóa thân Tào Cần tuyệt đối không thể biết. Cao thiếu hiệp có gặng hỏi đến mấy cũng vô ích.
Bên ngoài lại vang tiếng Khắc Phượng gầm thét:
- Cả sở học của Tửu Quái - Tửu Khí Công lão cũng am tường. Dương như Lục Quái không đơn thuần chỉ là bằng hữu mà còn là công cụ cho lão lợi dụng nữa thì phải? Ðỡ chiêu!
"Ào..." Có tiếng Cầm Quái cười:
- Ðã là hảo bằng hữu thì việc cùng nhau trao đổi sở học đâu có gì là lạ? Và bằng chứng là ngươi hãy xem đây là tuyệt kỹ của ai? Ðỡ! Ha... ha...
"Bùng..." Khắc Phượng kêu càng lúc càng to:
- Nhiếp Hồn Mê Tông Quyền của Dục Quái? Có lẽ nào toàn bộ công phu sở học của Lục Quái đều bị Phích Lịch Lôi Quân lão bằng nhiều thủ đoạn đã chiếm hữu tất cả? Vậy thì dã tâm của lão quả không nhỏ. Ðỡ chiêu!
Ðình Phương một lần nữa định ngồi dậy. Và y như rằng giọng nói lo lắng của Tào Cần liền vang lên:
- Cao thiếu hiệp nếu không nhẫn nại e khó tri trì sinh mạng cho đến lúc đi vào Tuyệt Ðịa Cửu Khúc.
Ðình Phương bồn chồn lo ngại:
- Nếu Lão Cầm đích thị là do Phích Lịch Lôi Quân hóa thân, tại hạ e chẳng còn cơ hội nào để vào Tuyệt Ðịa Cửu Khúc.
Tào Cần giật mình:
- Tại sao?
Ðình Phương thở hắt ra:
- Tào Cần tỷ còn nhớ những gì lúc nãy tại hạ đang nói dang dở?
- Có phải chuyện Thạch Cổ Môn xuất hiện làm chủ nhân Lão Trường vui mừng?
Ðình Phương do khẩn trương nên giải thích luôn một hơi:
- Không sai. Và tại hạ đã nói là chỉ có một lời giải thích. Rất có thể Thạch Cổ Môn và Lão Trường cùng có chung một chủ nhân. Do vậy, dù có hay không có Lão Trường, nhân vật nọ vẫn là người chiếm hữu Thạch Cổ Thôi Hồn. Mà Tà công này là do Tý Ngọ Ðộc Quân lúc nhận Ðoàn Nam Long làm tiểu tế đã sẵn có mưu định chiếm hữu. Chứng tỏ Tý Ngọ Ðộc Quân mới thật sự là thuộc hạ của nhân vật thần bí kia. Mà Tý Ngọ Ðộc Quân cũng là bằng hữu của Phích Lịch Lôi Quân. Từ đó mà suy Phích Lịch Lôi Quân cũng là thuộc hạ của nhân vật thần bí nọ. Và nếu những suy nghĩ nhận định này của tại hạ là đúng thì...
Tào Cần bất chợt ngắt lời:
- Tào Cần tuy đã theo kịp mọi lập luận của thiếu hiệp nhưng sao chờ mãi vẫn không phát hiện điểm nào có liên quan đến chuyện có thể hoặc không thể lọt vào Tuyệt Ðịa Cửu Khúc?
Ðình Phương toan cáu gắt với Tào Cần nhưng kịp nghĩ lại, chỉ thở dài:
- Ðúng là tại hạ vì quá vội nên chưa kịp giải thích rõ ngọn ngành và mạch lạc. Là thế này, tại hạ chợt nghĩ tất cả bọn họ đều có chung một chủ nhân nhưng vì nguyên nhân nào đó khiến mỗi người trong họ không ai nhận biết điều này. - Lý do khiến Cao thiếu hiệp suy đoán Lão Trường và Thạch Cổ Môn Tý Ngọ Ðộc Quân có chung một chủ nhân thì đã nói rồi, có thể bảo là tạm nghe thuận tai. Còn Lão Cầm thì sao?
Ðình Phương cau mày:
- Sở học của Lục Quái và của Phích Lịch Lôi Quân đều bị Trương Quái Y lẻn thu thập. Ðổi lại, vào lúc này lại xuất hiện một Lão Cầm kiêm thông sở học của Lục Quái và của Phích Lịch Lôi Quân. Ðủ cho tại hạ suy đoán Lão Cầm này là giả, chính là do Phích Lịch Lôi Quân hóa thân. Và vì bị Trương Quái Y đặt điều kiện là phải trao truyền tuyệt học mới được Trương Quái Y trổ tài diệu thủ cứu mạng nên Phích Lịch Lôi Quân căm tức đã tìm cách đánh cắp những gì Trương Quái Y thu thập từ ngũ quái còn lại. Tào Cần tỷ hiểu kịp chứ?
- Khả dĩ kịp, nhưng Cao thiếu hiệp chỉ mới chứng tỏ xong thân phận thật của Lão Cầm mà thôi. Sau đó thì sao?
Ðình Phương cười đắc ý:
- Muốn minh chứng Lão Cầm giả mạo này có chung chủ nhân với lão Trường và Tý Ngọ Ðộc Quân thì quá dễ. Tào Cần tỷ thử đoán xem, lý do tại sao ngay lần đầu gặp mặt vị chủ nhân này đã biết tại hạ luyện được đúng sáu tầng Cửu Quỷ Diêm La Công?
Tào Cần kinh nghi:
- Nhân vật đó nói ngay như thế thật sao? Vậy là ắt có người mật báo nên nhân vật đó mới tỏ tường điều này.
- Không sai. Và kẻ mật báo chẳng phải ai khác ngoài Lão Cầm giả mạo này. Vậy Tào Cần tỷ có tán thành nhận định của tại hạ rằng Nhị Quân Tý Ngọ và Phích Lịch đều có chung chủ nhân với lão Trường.
- Không sai. Ðến ta là người tuy chỉ mới đến nhưng thoạt nghe cũng phải thừa nhận những gì tiểu tử ngươi đoán đều đúng cả. Có phải lão cũng nghĩ thế không, Lão Sắc?
Tào Cần vừa nghe chuỗi thanh âm xa lạ này đã chực quát:
- Ai dám...
Nhưng Ðình Phương vẫn còn kịp ngăn lại:
- Ðừng gây kinh động vội, Tào Cần tỷ. Vì nếu họ đúng là Sắc - Y Nhị quái thì đây là lúc tại hạ cần sự hiện diện của họ. Sao nhị vị vẫn chưa chịu hiện thân cho?
Tiếng the thé của lão Sắc Quái vang lên:
- Ngươi cần bọn ta đến để hóa kiếp hộ ngươi ư, tiểu tử? Ðừng quên cái chết của hai lão Ðổ, Dục đều do một mình tiểu tử ngươi gây ra.
Ðình Phương cười lạt: - Nếu muốn hóa kiếp tại hạ ắt Quái Y không cần gì lên tiếng, chỉ lẳng lặng hạ thủ là xong. Tại hạ nói đúng chứ Quái Y?
Trương Quái Y xuất hiện:
- Ba người chúng ta đều như nhau. Nếu ta và Sắc Quái có ý giết ngươi để báo thù cho Ðổ, Dục nhị Quái thì người cũng muốn giết hai ta để rửa hận cho Tiêu Kỷ Ngọc, đúng không? Vậy ý ngươi thế nào?
Ðình Phương khinh khỉnh, cố ý đưa mắt nhìn ra ngoài, cho dù không thể trông thấy gì:
- Sao lão không nói luôn là lão cũng muốn giết Phích Lịch Lôi Quân để báo thù cho Tửu - Cầm nhị quái?
Quái Y quắc mắt:
- Ngươi cũng đề quyết Tửu Quái là do Phích Lịch Lôi Quân hạ thủ?
Ðình Phương đáp:
- Dựa theo những lời cuối cùng được Ðại Tỷ Tiêu Kỷ Ngọc nói cho nghe, tại hạ tin rằng một người chịu cam phận như Tiểu Ðại tỷ quyết không phải là hạng sát phu. Tiểu Ðại tỷ cố giữ tấm thân trinh bạch thì có, nhưng nhẫn tâm sát phu thì không bao giờ.
Sắc Quái ngoặc lại:
- Vì sao? Chẳng phải có sát phu mới dễ bề giữ tấm thân trinh bạch sao?
Ðình Phương chợt hỏi ngược lại:
- Vậy tại sao sau khi sát phu, đấy là dựa theo nhận định hồ đồ bấy lâu nay của chư vị, vì lẽ nào Tiêu đại tỷ không chịu tách rời Lục Quái, để cuối cùng bị miệng đời đàm tiếu, bảo Tiêu đại tỷ là ả tiện nhân lăng loàn? Chư vị có bao giờ chịu suy xét về phương diện này chưa? Có chịu cảm thông cho Tiêu Ðại tỷ lần nào chưa?
Quái Y hoang mang:
- Ngươi muốn nói, Tiêu đại tỷ cố tình chịu đựng, cố tình làm thế là phần nào muốn truy hung và lo báo thù cho phu quân?
Ðình Phương lắc đầu:
- Tại hạ không muốn nói, không muốn ám chỉ gì cả. Bất quá tại hạ chỉ vì cái chết nhục nhã của Tiểu đại tỷ mà nêu cho chư vị một phương diện để tự ngẫm nghĩ thế thôi? Còn việc kết luận thế nào là tùy chư vị.
Chợt Tào Cần chạm vào tay Ðình Phương:
- Không ổn rồi. Nhị tiểu thư đang bị bọn giáo đồ Cửu Âm Giáo vây công, không khéo sẽ nguy đến sinh mạng.
Sắc Quái cười mỉa: - Việc gì phải lo cho ả? Bọn Thạch Cổ Môn cũng sắp đến rồi. Dù gì đi nữa Phích Lịch Lôi Quân cũng giữ lại mạng ả để có cái mà giao phó cho Tý Ngọ Ðộc Quân. Vì chẳng phải họ là người có chung một chủ nhân sao?
Ðình Phương thất kinh gọi Tào Cần:
- Sao Thạch Cổ Môn lại kéo đến? Trừ phi chúng ta đang ở một nơi rất gần lối đi vào Tuyệt Ðịa Cửu Khúc, phải thế chăng Tào Cần tỷ?
Tào Cần đáp:
- Không sai. Vì thế Lão Cầm, à không, là Phích Lịch Lôi Quân có cho thiếu hiệp thời hạn để quyết định khai mở hay không khai mở Cửu Khúc.
Quái Y tỏ lộ ý tham:
- Cửu Khúc nào? Có phải Tuyệt Ðịa Cửu Khúc, nơi được xem là chốn phát tích Cửu Âm Giáo?
Ðình Phương cười lạt:
- Lão không cần giả vờ. Vì lão đâu phải ngẫu nhiên có mặt và lại tìm đến đúng chỗ giam giữ Cao Ðình Phương này? Thế nào, lão có chủ ý gì xin cứ nói. Có lẽ chúng ta vẫn còn một ít thời gian để thương lượng trước khi sự việc xảy ra quá muộn.
Quái Y chột dạ:
- Ngươi nói như thế là ý gì?
Ðình Phương vụt gọi Tào Cần:
- Phiền Tào Cần tỷ gọi to ra ngoài hộ cho, bảo Phích Lịch Lôi Quân biết là tại hạ chấp thuận khai mở Cửu Khúc cho...
Quái Y lập tức ngăn lại:
- Ðược rồi, để ta nói! Là thế này, thôi thì cứ cho bọn ta muốn giết Phích Lịch Lôi Quân để báo thù cho Tửu, Cầm nhị quái. Nhưng vì bản lĩnh kém hơn so với Phích Lịch Lôi Quân, còn có Tý Ngọ Ðộc Quân ở một bên, nên bọn ta muốn...
Ðình Phương ngắt lời:
- Lão muốn có Cửu Khúc Lệnh, để sau này dùng Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn đối phó với Âm công Thạch Cổ Thôi Hồn chứ gì? Nếu tại hạ chịu giúp lão thì sao?
Tào Cần kêu:
- Như vậy sao được? Có Cửu Khúc Lệnh là lão có luôn toàn bộ Cửu Âm Giáo, điều này tuyệt đối không được.
Sắc Quái gắt:
- Liên quan gì đến ngươi mà xen vào? Hử?
Quái Y cười mỉa:
- Ðừng nghĩ ta ham muốn làm giáo chủ Cửu Âm Giáo. Vì muốn thế có khác nào ta tự đứng ra đối đầu với Thạch Cổ Môn, với Thất Ðại Phá i và nhất là còn có một nhân vật thượng thừa đứng sau lưng Thạch Cổ Môn. Ta chẳng dại đâu.
Bất chợt có thanh âm của lão Cái Tàn Cước đột ngột cất lên:
- Ngươi biết tự lượng sức như thế là tốt. Vì Lục Quái bọn ngươi sáu người dù có thế lực nào che chở thì với những tội ác chất chồng đã gây ra bọn ngươi cũng chỉ có con đường chết...
Sự xuất hiện của Thạch Cổ Thôi Hồn không hề làm Ðình Phương vui mừng. Mà ngược lại, lúc Ðình Phương biến sắc cũng là lúc có hai bàn tay đồng loạt đặt lên người Ðình Phương.
Và chủ nhân của một trong hai bàn tay đó cũng đồng thời lên tiếng, tự cáo giác đấy là hành vi uy hiếp của Trương Quái Y:
- Lão Cái Tàn Cước mau dừng lại. Và trước khi có bất kỳ cử chỉ nào hãy nhìn xem sinh mạng của ao đang do Quái Y này định đoạt!
Với bàn tay còn lại vừa đặt lên người Ðình Phương thì đã có thanh âm của Tào Cần cất lên lo lắng:
- Lão Sắc Quái muốn gì thì cứ từ từ nói. Ðừng quên Cao thiếu hiệp đang lâm hiểm cảnh nghèo, chỉ cần bất kỳ hành vi nào đó thiếu cân nhắc ắt sinh mạng của Cao thiếu hiệp vô phương cứu vãn.
Ðình Phương sợ lời nói và nhất là cử chỉ đầy lo lắng của Tào Cần rốt cuộc chỉ tạo cơ hội cho Sắc Quái hoặc Quái Y lỡ tay, Ðình Phương vội lên tiếng ngăn lại:
- Tào Cần tỷ cũng đừng quá lo lắng, vì gì thì gì, giữa tại hạ và Nhị quái vẫn còn nhiều điều chưa thương lượng xong. Ðừng vô tình tạo kích nộ cho họ.
Sắc Quái cười lạt. Và là chủ nhân của ban tay thứ hai nên Sắc Quái tỏ ra rất ngạo mạn khi lên tiếng:
- Ngươi biết nghĩ như thế là tốt đấy, tiểu tử. Nhưng không nên chỉ khuyên một mình nha đầu họ Tào. Vì ta nghĩ ắt hẳn hãy còn một vài nhân vật cũng cần nghe ngươi khuyên. Thế nào thuận hay không thuận?
Lão Cái Tàn Cước bật quát:
- Bọn ngươi định đem sinh mạng tiểu tử đe dọa ta ư? Lầm rồi, thử nhìn lại xung quanh xem sao? Thất Ðại Phái và Cái Bang đâu phải vì tiểu tử mà đến. Và tiểu tử nếu có chết thì Thất Ðại Phái càng thêm yên tâm, không còn lo đại họa Cửu Âm Giáo chực chờ xuất hiện nữa. Hai ngươi hãy cân nhắc kỹ trước khi hành động. Hừ.
Ðình Phương rúng động, càng thêm sợ lời nói cứng của lão Cái Tàn Cước sẽ làm Nhị quái vì phẫn nộ sẽ có những hành động mà hậu quả chỉ có một mình Ðình Phương hứng chịu. Ðình Phương vội lên tiếng trấn an Nhị quái:
- Tàn Cước Cái lão trượng chỉ nói đùa thế thôi. Nhị vị xin chớ nghĩ là thật. Vì thiết nghĩ vào lúc này có hay không có tại hạ Cửu Âm Giáo vẫn mặc nhiên tồn tại, và đại họa Cửu Âm Giáo đến hay không đến đều tùy vào sự lựa chọn thái độ lúc này của Thất Ðại Phái.
Lão Tàn Cước Cái hắng giọng:
- Ngươi đứng cố ý diễn đạt sai ý ta. Và những gì ta vừa nói đều là thật chứ chẳng phải đùa. Há lẽ Thất Ðại Phái và Cái Bang vốn dĩ là danh môn chính phái lại nỡ đem chuyện họa phúc của võ lâm ra đùa sao?
Quái Y liền trầm giọng:
- Số của ngươi vậy là chẳng may rồi. Thất Ðại Phái quả nhiên đã đến đủ, Nhị quái ta dẫu chết cũng không sao, tiếc cho ngươi chưa hưởng được bao nhiêu tuổi đời đã phải sớm vong mạng. Hãy nói lời vĩnh biệt lần cuối đi tiểu tử.
Ðình Phương thất kinh vội thét:
- Chờ đã. Vì cho dù sinh mạng nhỏ nhoi này có bị Cái Bang và Thất Ðại Phái xem thường nhưng đâu phải vì thế mà nhị vị lâm vào tuyệt lộ, không còn nẻo đào sinh?
Sắc Quái quát khẩn trương như cảnh kiến đang bò quanh chảo lửa:
- Dù có mù thì ngươi cũng đâu có điếc? Há ngươi không phát hiện người của Thất Ðại Phái càng lúc càng xuất hiện đông ư? Còn đâu là nẻo đào sinh cho ta và Quái Y nào?
Ðình Phương cũng gọi bấn loạn:
- Tào Cần tỷ! Tào Cần tỷ đâu rồi?
Lão Cái Tàn Cước cười lạnh:
- Chỉ có thêm một ả Tào Cần Hữu Hộ Pháp mà tiểu tử ngươi nhất định xoay chuyển cục diện ư? Ngươi quá tự phụ đấy. Hừ!
Nhưng Tào Cần vẫn ứng tiếng, đáp lời Ðình Phương:
- Tào Cần còn sống là do Cao thiếu hiệp ban cho. Tào Cần sẵn sàng chờ lệnh Cao thiếu hiệp.
Ðình Phương quát giật giọng:
- Phát động Âm công và lo đoạn hậu, còn Nhị quái, một người lo mở đường, một người mang tại hạ đi, mau!
Quả đúng như Sắc Quái vừa nói, Ðình Phương vì đang vương độc, toàn bộ công phu hầu như chẳng còn, nên mục lực dù kém tinh tường thì bù lại tai vẫn nghe rõ, đã nhận biết Thất Ðại Phái đang đến càng lúc càng đông.
Sự hiện diện của đông đủ Thất Ðại Phái làm Nhị quái Sắc - Y sợ đến kinh tâm vỡ mật, khiến cả hai không còn nghĩ gì khác ngoài cái chết. Giờ nghe Ðình Phương đột ngột bảo có nẻo đào sinh, lại nghe Ðình Phương sắp xếp và bố trí như vậy, cả hai đang luống cuống đành chỉ biết thực hiện theo chứ chẳng còn tự nghĩ ra một chủ ý nào khác.
Tào Cần cũng phát động Âm công. Và như thủa nào, Ðình Phương đã nhìn thấy, hễ Tào Cần phát động Âm công là phải có thêm thanh kiếm để phát chiêu phối hợp.
Chính Cái Tàn Cước là nhân vật hiểu rõ hơn ai hết sự lợi hại của kiếm pháp và Âm công do trước kia từng bị Thiết - Ðồng Tả Hữu Hộ Pháp vây công nên vừa thấy Tào Cần phát kiếm chiêu là lão lao đến:
- Lại dám dùng thủ đoạn này ư? Muộn rồi! Ðỡ!
"Ầm!" Nhân lúc có tiếng chấn kình vang dội, Ðình Phương vội quát vào tai Quái Y:
- Tại hạ sẽ đưa nhị vị vượt qua Cửu Khúc, xâm nhập vào Tuyệt địa. Nhưng trước hết tại hạ cần có đủ nội lực để thi triển Cửu Bộ Nhất Ảnh Quỷ, nếu muốn vượt qua Cửu Khúc.
Quái Y bị câu nói này làm cho chấn động và bừng tỉnh:
- Ngươi nghĩ ta có thể giúp ngươi hóa giải chất độc Tý Ngọ sao? Lầm rồi.
Ðình Phương càng thêm khẩn trương:
- Nhờ đã xem qua Võ Y Kinh nên tại hạ tự hiểu điều này là không thể. Nhưng vì lão cố ý xuất hiện khiến tại hạ đoán là ắt có phương cách, chí ít là giúp tại hạ tạm thời khôi phục chân lực. Bằng không lão đâu cần cùng tại hạ thương lượng. Có phải thế không lão Sắc?
Lúc này một mình Tào Cần quả nhiên không đảm đương nổi nhiệm vụ đoạn hậu được Ðình Phương giao phó.
Vì nhận ra sự thật đó nên Sắc Quái quýnh quáng đáp ứng lời kêu gọi của Ðình Phương. Lão bảo Quái Y:
- Ðã đến lúc khẩn trương rồi, Quái Y ngươi có ý gì thì nói ngay đi. Kẻo đến lúc chết lại đâm ra hối hận.
Quái Y là người đang mang Ðình Phương theo:
- Ngươi đã đọc qua Võ Y Kinh của ta, theo ngươi liệu ta sẽ có phương cách gì để đạt kết quả như ngươi vừa đề xuất?
Ðình Phương giả vờ như không biết, cố ý gắt lão:
- Lão muốn hay không muốn vào Tuyệt Ðịa Cửu Khúc? Sao chần chừ mãi vậy?
Tiếng giao phong cầm cự giữa Tào Cần với Cái Tàn Cước và Thất Ðại Phái lúc này đã gây kinh động đến bọn Cửu Âm Giáo bên ngoài. Lo sợ bọn Cửu Âm Giáo nếu xông ùa vào lúc này e hỏng việc, Sắc Quái một lần nữa thúc giục Quái Y:
- Muộn lắm rồi, Quái Y. Thà cứ cho ta vào Tuyệt Ðịa rồi chết ta cũng mãn nguyện.
Quái Y dù cũng hoảng sợ chẳng kém gì Sắc Quái nhưng cung cách của người tinh thông y thuật trong lão vẫn không dễ gì thay đổi. Lão đắc ý bảo Ðình Phương:
- Ðương nhiên nếu ta giúp ngươi dồn chất độc vào một vài đại kinh mạch, thay vì để chất độc phát tán đủ Bát đại kinh mạch, thì ngươi chí ít cũng còn vận dụng được sáu bảy thành hỏa hầu. Vấn đề ở đây là ngươi muốn ta dồn vào bao nhiêu Ðại kinh mạch? Một, hai hay ba? Và đó là những Ðại kinh mạch nào? Bởi tùy vào sự lựa chọn của ngươi mà mạng sống được chi trì dài hoặc ngắn. Ngươi chọn đi.
Ðình Phương do quá bồn chồn và nôn nao trong dạ nên giọng nói có phần run:
- Bát đại kinh mạch bao gồm những gì, tại hạ tuy có biết, có am tường, nhưng chọn thế nào thì tùy lão. Hay là chọn một ở Ðốc Mạch và một ở Nhâm Mạch? Chỉ hai thôi.
Lão cười:
- Là ngươi tự quyết định nha? Sau này có mệnh hệ gì cũng đừng oán trách, bảo tại sao ta không nói trước. Vậy là hai đại kinh mạch nào ngươi muốn chọn?
Ðình Phương phập phồng nói ra tên hai đại kinh mạch mà Ðình Phương đang rất muốn lão giúp dồn chất độc vào đó.
Quái Y vừa nghe Ðình Phương nói xong, chưa kịp đáp là thuận hay không thuận thì nghe Sắc Quái kêu ầm lên:
- Nguy rồi! Ả Tào Cần kham không nổi nữa rồi kìa, Quái Y!
Vậy là Quái Y không còn ngẫm nghĩ gì nữa, cứ hối hả dùng thuật Lan Hoa Phất Huyệt thi thố diệu thủ thần y lên người Ðình Phương, giúp Ðình Phương dồn toàn bộ chất độc Tý Ngọ vào hai đại kinh mạch mong muốn.
Mục kích thủ thuật của Quái Y, Ðình Phương không thể không khâm phục lão. Bởi lão dù đang lâm tình trạng khẩn trương nhưng do y thuật thật sự cao minh nên thủ pháp Lan Hoa Phất Huyệt Thủ của lão vẫn thừa nhanh và thừa chuẩn.
Ðến lúc thu tay về, lão vừa thở vừa cười:
- Tốt rồi, ngươi thử vận dụng chân khí xem sao. Ta chỉ mong ngươi khôi phục được sáu thành là quá đủ cho ta.
Ðình Phương nhỏm bật dậy, vùng thoát khỏi cánh tay đang đưa ra đỡ của lão Quái Y:
- Không cần thử và cũng không còn thời gian để làm những chuyện vô bổ đó. Hãy chờ tại hạ ứng cứu Tào Cần xong sẽ quay lại lập tức đưa nhị vị đi vào Tuyệt Ðịa.
"Vút" Ðình Phương lao đi thật nhanh khiến Quái Y ngẩn người và ngờ ngợ nhận ra dường như đã bị Ðình Phương lừa cho vào tròng thì phải. Nhưng Ðình Phương lừa như thế nào thì Quái Y có lẽ sẽ không bao giờ phát hiện.
Ðình Phương lao đến vừa lúc Tào Cần bị Cái Tàn Cước quật cho một kình thối lui.
Ðình Phương kịp đỡ Tào Cần vào tay. Nhờ đó thanh kiếm của Tào Cần cũng được Ðình Phương nhanh tay giữ lại, lúc sắp tuột khỏi tay Ðình Phương.
Sự xuất hiện của Ðình Phương làm Cái Tàn Cước phẫn nộ. Lão cười khành khạch:
- Hạng Ma vưu tử như ngươi nếu hôm nay không diệt trừ thì mai hậu giang hồ ắt sẽ điêu đứng vì Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn ngươi đã ngấm ngầm khổ luyện bấy lâu.
Câu nói của lão khiến Ðình Phương vỡ lẽ. Và Ðình Phương thật sự không ngờ sau lần dùng Âm công để giúp lão thoát nguy vì bị mụ Quái Bà Tạ Kim Liên cùng Thiết - Ðồng Tả Hữu Nhị Hộ Pháp vây công lại làm lão ngộ nhận, cho Ðình Phương cố ý luyện Cửu Âm Khúc Chiêu Hồn để gieo tai họa cho võ lâm.
Vì nghĩ tất cả những chuyện này đều là do ngộ nhận nên Ðình Phương thay vì phát tác chỉ lườm mắt nhìn lão và các nhân vật Thất Ðại Phái:
- Lời vừa rồi của lão sau này sẽ khiến Lão và Thất Ðại Phái hối hận. Riêng về thương thế của Tào Cần hãy nghe cho rõ, Cao Ðình Phương này sẽ đòi lại gấp mười nếu Tào Cần chẳng may bị uổng mạng. Ðừng nghĩ tại hạ nói được nhưng không làm được. Hãy xem đây.
Ðình Phương nâng kiếm lên và dồn lực vào thân kiếm.
"Choang!".
Không ai thấy Ðình Phương có bất kỳ cử chỉ nào dù là mơ hồ nhưng thanh kiếm trên tay Ðình Phương vẫn tự bị chấn gãy làm nhiều đoạn nhỏ bằng nhau.
Lão Cái Tàn Cước trợn mắt nhìn từng đoạn kiếm gãy lìa xuống. Lão đếm được tám đoạn. Ðình Phương có thể dùng nội lực tự chân gãy như thế sao? Và lão cùng Thất Ðại Phái đều bàng hoàng kinh tâm khi tình cờ nghe thanh âm tuy thều thào nhưng lại tỏ ra vui mừng do Tào Cần phát ra:
- Cung hỉ Cao thiếu hiệp đã thấu triệt, đắc thành đến tầng thứ tám của Cửu Quỷ Diêm La Công.
Ðình Phương cũng mừng cho Tào Cần:
- Tào Cần đừng quá lo. Ðã có tại hạ luôn bên cạnh, Tào Cần tỷ nhất định sẽ bình ổn.
Ở đằng sau Ðình Phương có tiếng Sắc Quái hối thúc:
- Ðừng chần chừ nữa, tiểu tử. Hay ngươi định nuốt lời?
Ðình Phương phá lên cười và ngạo nghễ đưa Tào Cần lao đi. Lúc đi ngang Nhị quái, Ðình Phương ném cho họ một câu:
- Ðừng bao giờ lập lại những lời ngu xuẩn như vừa rồi. Nhớ đấy! Vì tại hạ chưa biết thế nào là bội tín. Ði!

<< Hồi 19 | Hồi 21 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 127

Return to top