Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Trung Hoa >> Người Con Dâu

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 13804 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Người Con Dâu
Nguyễn Vạn Lý

Thôi Mẫn, Người Vợ

Vào một buổi xế trưa trong làng Lưu Thôn, mặt trời cuối tháng Bảy như một cái lưỡi lửa, liếm mái nhà, bờ sông, cánh đồng trơ trụi nứt nẻ, và những cái sân rộng, nơi nông dân đang phơi thóc. Không có lấy một người dưới cái hơi nóng hun đốt ấy. Ngay cả dòng nước từ Sông Lưu chảy ra làm thành một cái ao trước dinh cơ nhà họ Lưu, cũng bị nung đốt thành một sự im lặng ngái ngủ.
Cửa sau nhà Nhị Gia mở ra. Trần Thôi Mẫn ngồi sau cái cửa trông ra ao. Nàng là em dâu của Nghĩa Phần, vợ goá của Nhị Gia. Nàng đang thêu chiếc áo cưới cho con gái. Trên tấm lụa sa tanh màu đỏ lợt móc vào khung thêu, là hình vẽ hai con vịt bằng phấn hồng, con trước con sau, nhưng bơi rất sát nhau. Hai ba đường vẽ gợn cong, biểu tượng cho sóng nước bên dưới hai con vịt. Cây kim của Thôi Mẫn liên tục cắm xuống rút lên trên tấm sa tanh. Thêu hoa lá hoặc vịt thì không khó khăn gì, nhưng nàng phải hết sức chú ý khi thêu những làn sóng. Nàng phải chú tâm từng mũi kim, mặc dù nàng rất buồn ngủ vì hơi nồng nực của một buổi chiều cuối tháng Bảy.
Một giọt mồ hôi rơi xuống tấm sa tanh đỏ. Nàng khẽ rút từ khuôn thêu một chiếc khăn nhỏ in hàng chữ đỏ "Chào Mừng", và lau trán. Nàng ngẩng lên và thở phào. Bên ngoài trời nắng chói chang, và trong một lúc nàng không thể phân biệt được nước ao và con đường dọc bờ ao. Tuy ngồi trong rợp mà mặt nàng vẫn đầm đìa mồ hôi. Nàng vừa lau trán xong thì mồ hôi lại ứa ra. Quấn chiếc khăn vào ba ngón tay phải và tay trái nắm đuôi khăn, nàng chùi mạnh trán hai lần nữa. Chiếc khăn này là của An Phúc, chồng nàng, mua từ Thượng Hải, trong lần về thăm nhà vừa qua, đã gần một năm rồi. Thoạt đầu nàng muốn để dành, nhưng cuối cùng chiếc khăn sọc màu lục đã cũ quá rồi. Thế là nàng phải lấy những chiếc khăn mới ra, cho thằng con trai Đại Chí một cái, một cái cho con gái là Vân Thụy, và chiếc này của nàng. Chiếc khăn bốc mùi long não khi nàng chùi mặt.
Nheo mắt lại, nàng nhìn con đường bên kia ao. Không có ai cả. Lần trước chồng nàng về cũng là một buổi trưa nặng nề và im lặng như thế này, dưới mặt trời thiêu nóng. Bố chồng nàng bị sốt và tiêu chảy sau một cơn cảm nắng. Mẹ chồng nàng hoảng hốt tưởng chồng chết, nên nhắn tin con trai ở Thượng Hải phải về ngay. An Phúc trở về và ở lại bảy ngày cho tới lúc ông bố qua cơn nguy hiểm. Tuy trách mẹ chồng quá hoảng hốt, nhưng Thôi Mẫn thầm sung sướng được đoàn tụ bất ngờ với chồng. Từ sáng đến tối, An Phúc hầu kề bố, thoa bóp lưng và chân cho bố, sắc thuốc cho bố uống, và săn sóc bố. Nhưng về ban đêm, chồng nàng là của nàng. An Phúc rất sợ sự nóng bức. Sau khi làm tình xong, chàng quay đi tránh đụng chạm đến thân thể vợ. Nàng thường nằm bên cạnh chồng, quạt cho chồng ngủ. Mùi thân thể chồng mơn man mũi làm nàng sung sướng và thoa? mãn, mặc dù thân thể hai người không đụng vào nhau.
Bây giờ, mãi đến ngày cưới con gái chàng mới về nhà. Nàng đặt chiếc khăn mặt lên khung thêu. Giọt mồ hôi trên tấm sa tanh đỏ khô đi thành một hình tròn rộng, giống như mặt trăng lờ mờ ở chân trời vào buổi bình minh. Cong ngón tay út, nàng chọn sợi chỉ lụa màu hoa cà. Mỗi khi kim thêu xuyên qua lớp sa tanh căng thẳng, một âm thanh lờ mờ vang lên, "Bựt!" Trong lúc nàng thêu, nàng nhớ lại buổi sáng ngày cưới của chính nàng, hai mươi năm về trước. Sáng sớm hôm ấy, mẹ nàng đánh thức nàng dậy. Nàng khẽ trả lời mẹ, nhưng vẫn nằm trên chiếc giường ấm áp và ngủ lại. Nàng mơ hồ nghe tiếng mẹ:
- Thôi Mẫn, mẹ sẽ để con ngủ thêm một lát nữa. Sáng mai vào giờ này, con sẽ phải dậy sớm, dâng trà cho cha mẹ chồng. Chú con đã nhiều lần cho con biết nhà họ Trần là một gia đình sang trọng, và luật lệ nhà họ rất khe khắt. Con phải hết sức thận trọng. Con ơi, con phải thức khuya dậy sớm; khi bị đối xử hà khắc, dù con đau đớn thế nào, cũng không được để lộ ra mặt. Chú con nói con trai họ là một người tử tế có tư cách; con phải ráng là một người vợ tốt.
Rồi một người lay mạnh nàng khiến nàng tỉnh ngủ hẳn. Đó là bà hàng xóm Trương Đại Má.
- Chúc mừng đại cô nương. Hôm nay là ngày đại hỷ của cô, tại sao chưa dậy? Dậy mau lên, tôi tới để làm mặt cho cô đấy.
Khoác chiếc áo bông cũ của mẹ lên bộ quần áo lót mới màu hồng, Thôi Mẫn ngồi bên cửa sổ, quay mặt vào ngọn đèn. Trương Đại Má tìm một chén nước lạnh và nhúng một sợi chỉ dài vào chén nước. Rồi bà ta nắm chặt hai đầu sợi chỉ, và ấn mạnh sợi chỉ vào trán Thôi Mẫn. Bà ta dùng răng kéo sợi chỉ ra, rồi để sợi chỉ bật vào trán Thôi Mẫn. Mỗi lần sợi chỉ bật lại, nàng cảm thấy rát và nhăn mặt lại.
Miệng ngậm sợi chỉ, Trương Dại Má nói, "Đại cô nương của tôi ơi, nếu cô thấy làm thế này đau thì hãy chờ khi nào cô làm con dâu nhà người ta! Cô sẽ phải chịu đựng những thứ đau đớn hơn thế này nhiều."
Khi mặt nàng làm xong, mịn màng và mượt mà, Trương Đại Má bôi phấn lên mặt nàng. Rồi bà nhấm ướt đầu bút chì, rồi tô lên lông mày của Thôi Mẫn; pha sáp hồng với nước, bà tô đỏ môi nàng và thoa phần còn lại lên hai gò má nàng. Rồi bà bước ra sau lưng nàng, để cuốn lại mớ tóc đen như mun của nàng thành hai búi tròn, và cắm những cây trâm bằng ngọc vào hai búi tóc. Công việc xong, bà nhìn Thôi Mẫn trong gương và nói:
- Này Lý tỷ tỷ, không phải là tôi nói khoe, nhưng khắp làng này không ai xinh đẹp bằng Thôi Mẫn của tỷ tỷ! Nếu không thế thì tại sao bà mai nhà họ Trần tới tận cái làng trên núi này để hỏi con gái của tỷ tỷ, trong khi trong làng họ có biết bao nhiêu cô gái khác có thể lấy được?
Nhìn trong gương, Thôi Mẫn trông thấy mẹ trải chiếc áo cưới của nàng lên giường - một chiếc áo chẽn thêu hoa anh đào đỏ, một chiếc áo màu hồng gắn đầy đồ trang sức lấp lánh và chiếc quần cũng màu hồng, một đôi dép thêu bằng hạt trai theo hình phượng hoàng. Bà không ngẩng đầu để đáp lại lời khen ngợi con gái của Trương Đại Má, nhưng dùng vạt áo bông cũ chùi mặt. Thôi Mẫn cảm động muốn oà khóc. Nhưng vì mặt nàng trong gương căng mịn vì son phấn, nên nàng phải cắn môi cầm nước mắt.
Trương Đại Má chạy vội lại, an ủi bà mẹ, "Ái chà, Lý tỷ tỷ vẫn buồn phiền đấy ư? Lấy chồng vào một gia đình như vậy, Thôi Mẫn không cần phải lo về ăn mặc nữa, và tỷ tỷ có một người thân giầu có để thỉnh thoảng viếng thăm. Nếu tôi là tỷ tỷ, tôi sẽ cười đến rách môi ra mất! Thế mà tỷ tỷ lại khóc như thế! Thôi, lại đây mặc áo cưới cho Thôi Mẫn; kiệu đón dâu sẽ đến ngay bây giờ đấy."
Mũi kim thêu len lỏi qua làn sóng, và đâm vào ngón tay nàng bên dưới tấm vải. Thôi Mẫn khẽ bật kêu lên, vội đưa ngón tay lên miệng và mút. Cắm cây kim lên hộp đồ thêu, nàng lấy tay xoa bóp cổ và ngồi nghỉ. Bên ngoài, hơi trắng bốc lên trên mặt ao, giống như khói bốc lên từ một chảo dầu. Một làn gió nóng thổi qua ao tới, vuốt ve mặt nàng và thấm nhập vào chiếc áo lót màu xám của nàng. Nàng nắm lấy cổ áo đã mở sẵn, và lắc chiếc áo rộng để lấy hơi mát. Sau khi biết chắc không có ai, nàng cởi thêm vài khuy áo nữa để lộ cái cổ và một phần ngực cho mát. Khi ngón tay nàng đụng phải ngực, nàng cảm thấy da nàng vẫn mịn màng và mát mẻ như hai mươi năm về trước.
Bỗng nàng cảm thấy choáng váng và tựa vào cánh tay phải, bàn tay ôm lấy cằm và khuỷu tay tì trên bàn thêu. Mắt nàng bừng sáng như say rượu, liếc nhìn con đường bên bờ ao, trong lúc tâm trí nàng trở về cái đêm động phòng hoa chúc của nàng, khi chồng nàng nài nỉ nàng cởi hết quần áo ra. Miệng lắp bắp như một người ngớ ngẩn, chồng nàng thú nhận đã hai mươi hai tuổi rồi, chàng chưa bao giờ trông thấy một người đàn bà trần truồng. Mặt nàng đỏ bừng như những cây nến cưới màu đỏ, hai tay nàng cũng run như ngọn lửa nến bên cạnh giường, nàng cởi hết quần áo ra. Nằm trên tấm khăn phủ giường màu đỏ, da nàng trắng hơn là tuyết, Nửa sợ hãi nửa bối rối, nàng cúi đầu xuống. Mắt nàng nhìn thẳng vào hai bầu vú trắng như men sứ, trong lúc bàn tay run rẩy của chồng mân mê. Thèm muốn vuốt ve làn da mịn màng khắp nơi của nàng, tay chàng lập tức đưa từ vú xuống hông nàng...
Một tháng sau ngày cưới, chàng trở lại tiệm bán đồ khô của chàng tại Thượng Hải, để nàng ở lại hầu hạ cha mẹ chàng. Bố chồng nàng, hai hàng ria mép bạc xám, từ sáng tới tối ngồi bên cạnh cái bàn bát giác trong phòng khách. Trong một ngày ông ta ít khi nào nói hơn tám câu, nhưng luôn luôn nhắc nhở mọi người đến sự hiện diện của ông, bằng cách gõ cái tẩu thuốc dài đầu bịt bạc vào cái chén đựng tàn thuốc bằng sứ trên tấm thảm da hổ. Ông ta không bao giờ nhìn nàng khi nói chuyện với nàng. Thoạt đầu, nàng thường quên bưng cho ông một ly nước muối cùng với nước trà buổi sáng. Ông chỉ nhìn ra hoa viên và nói bằng một giọng nhạt nhẽo đều đều, "Lại quên hả?" Ông không nói bằng một giọng nóng giận, nhưng nàng vẫn sợ Ông.
Mẹ chồng nàng thì thực là tàn ác. Bà có một bộ mặt nâu tím và mắt hình tam giác. Bất cứ khi nào la mắng con ở mà bà mua khi nó mới ba tuổi, bà chĩa một cái đóm lửa dài vào mặt nó. Thường cái đóm chạm vào da mặt nó thành một tiếng sèo sèo khẽ. Con ở không dám thở, không dám nói gì và cũng không dám khóc, trong lúc toàn thân Thôi Mẫn đau đớn co rúm lại vì nó. Mẹ chồng nàng không độc địa với nàng như thế, nhưng khi bà quan sát thân thể nàng bằng cặp mắt sắc bén, Thôi Mẫn ao ước nàng trở thành một tấm gỗ, chứ không phải là một người đàn bà da dẻ nõn nà, vú căng, bụng nhỏ và mông rất tròn. Khi An Phúc không có nhà, mắt bà còn có thể chịu đựng được; nhưng mỗi khi An Phúc ở nhà, mẹ chồng nàng nhìn nàng hung dữ đến nỗi Thôi Mẫn nghĩ rằng có lẽ máu sẽ trào ra khỏi tròng mắt bà.
An Phúc mỗi năm về nhà ba lần, trong dịp lễ Thanh Minh, Trung Thu và Tết. Vào mỗi dịp, chàng thường ở lại nhà từ mười ngày đến hai tuần, vì thế mỗi năm, nàng được hạnh phúc ít nhất ba mươi ngày. Tuy thế, nàng cũng không được kề cận chàng trong suốt thời gian chàng ở nhà. Chàng phải làm nhiều bổn phận: thờ cúng và viếng thăm mộ tổ tiên, thu tiền thuê nhà thuê đất và thăm viếng họ hàng, sửa lại dụng cụ và làm những việc khác nhau trong nhà. Không một phút nào rảnh rỗi. Nàng cũng lo công việc hàng ngày, trông coi đầy tớ sửa soạn bữa ăn và hầu trà buổi sáng và buổi tối cho cha mẹ chồng. Vào ngày Tết, khi người ta đến chúc mừng đầu năm, nàng phải mời kẹo bánh và trà nước nhiều lần trong một ngày. Có khi nàng không có dịp nói chuyện với chồng cả ngày, ngay cả lúc bữa ăn, bởi vì chàng bao giờ cũng ăn cùng với cha mẹ, trong khi nàng phải đứng hầu cơm cho cha mẹ chồng, rồi sau đó ăn cùng với đầy tớ trong bếp.
Bất cứ khi nào An Phúc về nhà, mẹ chồng nàng thường moi óc tìm ra những công việc làm thêm cho Thôi Mẫn, chẳng hạn như ngồi may giầy vải, viền những chiếc mền, khâu áo choàng hoặc mạng vớ. Cả hai ngồi trong phòng khách im lặng, mẹ chồng nàng ngồi hút thuốc và nhả khói ra trong lúc nàng phải làm những việc thêm ấy. Nỗi tức giận bí mật của Thôi Mẫn trào lên đầu nàng, vươn lên tới trần nhà như là một làn hơi nóng, hoà lẫn với khói thuốc của bà mẹ chồng nhả ra.
Cứ thế hai người ngồi cho đến khi bố chồng nàng phải cất giọng mệt nhọc và khàn khàn từ phòng bên cạnh, "Thôi cho nó đi nghỉ đi, khuya quá rồi."
Cầm chiếc đèn lồng bát giác, Thôi Mẫn rời khỏi phòng khách, bước ngang qua hoa viên và đi vào cái lối đi tối tăm. Mặc dầu tim nàng muốn nhảy lên vì được đi gặp chồng, nhưng nàng phải bước đi thật chậm, từng bước một, bởi vì dù không quay đầu lại, nàng biết rằng mẹ chồng nàng, một tay vén tấm màn cửa, vẫn đang nhìn theo nàng.
Nàng lại cầm kim lên, chọn một sợi chỉ màu lục và bắt đầu thêu bốn chữ "Bách Niên Hoà Hiệp". Tuy nàng chỉ đi học vài năm, nàng cũng nhận ra và hiểu ý nghĩa những chữ này. Người chồng của con gái nàng, Xương Đức, dường như là một người bản chất tốt. Nàng hy vọng hai con sẽ hạnh phúc sau hôn lễ. Trong suốt hai mươi năm nàng làm vợ An Phúc, chàng chưa bao giờ nói nặng nàng. Chàng chỉ ở nhà khoảng ba mươi ngày một năm, và hai người sống chung với nhau không quá hai năm trong hai mươi năm lấy nhau, nhưng chàng và nàng hạnh phúc và yêu thương nhau từng giây phút một, mỗi khi được gần nhau. Về ban đêm trong giường, bên trong tấm mùng che muỗi, nàng bay bổng tới bảy tầng trời hàng trăm lần. Tình cờ nàng cắm cây kim vào chữ "Bách" và lấy tay ôm lấy cằm. Một phần vì hơi nóng, và một phần vì nàng nghĩ tới những đêm chăn gối với chồng, mắt nàng trở nên lờ đờ, ngực nóng hổi, và toàn thân nàng đờ đẫn không còn hơi sức nữa.
Dù nàng bị mẹ chồng hành hạ đến thế nào, An Phúc, một người con hiếu thảo, cũng không bao giờ nói một lời phản đối mẹ. Một đêm, khi hai người nằm trong giường, ngón tay chàng tình cờ sờ phải một vết thẹo trên ngực nàng. Chàng hỏi tại sao, thì nàng nói nàng tự làm phỏng. Chàng muốn biết tại sao nàng bị phỏng.
- Hôm đó em đang chiên mỡ. Mẹ bước vào bếp và nếm thử một miếng mỡ. Mẹ nói miếng mỡ không được ròn và ném vào chảo, khiến mỡ sôi bắn vào ngực em.
Thực ra hôm đó bếp lò quá nóng, Thôi Mẫn phải cởi vài khuy áo ngực. Sau khi ném miếng mỡ vào chảo, mẹ chồng nàng lẩm bẩm, "Chồng đi vắng, mày phanh ngực ra để làm gì?" Nhưng khi kể lại, Thôi Mẫn bỏ bớt phần này đi.
Trong bóng tối chồng nàng không nói gì, cứ tiếp tục dùng hai ngón tay vuốt ve vết thẹo. Nàng cảm thấy như hai con kiến đang bò trên da thịt nàng. Cảm giác ấy khiến nàng co người lại, hai đầu gối đè vào đùi chàng. Bất ngờ chồng nàng lôi nàng lại, kéo nàng thẳng ra và ôm chặt lấy nàng.
- Sau khi Vân Thụy về nhà chồng, Đại Chí lấy vợ, và cha mẹ ta qua đời, ta sẽ đưa nàng lên Thượng Hải sống, mình ta và nàng thôi. Thượng Hải là một nơi tuyệt vời, có đủ thứ cho nàng thích. Ta sẽ đưa nàng đi coi chiếu bóng.
- Chiếu bóng là cái gì?
- Ta đã từng đi coi vài lần với mấy người bán hàng trong tiệm. Những người ngoại quốc đó, họ làm đủ mọi chuyện trước mặt mọi người. Lần đầu đi xem, ta không dám nhìn. Mấy người bán hàng gọi ta là trái bí ngô nhà quê.
- Những người ngoại quốc ấy làm gì?
Chàng biểu diễn cho nàng xem. Nàng cười khúc khích trong bóng tối. Hai cái móc màn bằng đồng gõ lóc cóc vào cột giường.
Nàng nói bằng một giọng không tin nhưng rất âu yếm, "Chàng chọc quê em rồi. Em là một người đàn bà nhà quê, chưa bao giờ được ra thành phố."
Chồng nàng khẽ vuốt ve vết thẹo trên ngực nàng. "Ta có bao giờ chọc quê nàng đâu. Một ngày nào đó ta sẽ đem nàng đi Thượng Hải, chỉ mình nàng và ta."
Thôi Mẫn hy vọng nhìn ra con đường đất bên bờ ao. Đường nào đi đến Thượng Hải? Người ta có thể tới Thượng Hải bằng con đường kia không? An Phúc có lần bảo nàng, "Hãy đi đến cuối làng, trèo qua ngọn núi Thần và đi bộ thêm hai mươi dậm nữa tới quận lỵ. Từ đó đi tầu thủy; sau một ngày và hai đêm, nàng sẽ tới Thượng Hải." Thật là một nơi quá xa xôi! Trong đời nàng liệu có bao giờ nàng tới đó được không? Thực vậy, cha mẹ chồng nàng tuy già nhưng đều mạnh khoẻ, và ít khi đau ốm. Nàng bật lên một tiếng thở dài. Tỳ cằm lên lòng bàn tay, nàng tiếp tục nhìn ra con đường đất. Điều duy nhất bây giờ nàng hy vọng là An Phúc trở về sớm cho hôn lễ của Vân Thụy, và sẽ ở lại thêm vài ngày nữa cho riêng nàng, trước khi trở lại Thượng Hải. Bàn tay nàng tuột xuống cổ, rồi tuột xuống phần ngực trần của nàng. Vết thẹo đã lặn mất rồi, nhưng nếu nhìn kỹ, nàng vẫn trông thấy một vết hồng lờ mờ. Nhớ lại cảm giác khi tay An Phúc mân mê vết phỏng, Thôi Mẫn bỗng say sưa đê mê đến nỗi nàng phải nhắm mắt lại.
Bất giác nàng trông thấy một người đàn ông đứng trên con đường bên bờ ao. Nàng không biết người ấy đứng đó từ bao giờ. Thoạt đầu nàng tưởng là An Phúc bất ngờ trở về như lần trước. Nàng vui mừng đến nỗi phải áp hai bàn tay vào ngực, để đè nén con tim đang đập hỗn loạn. Khi nàng lấy lại được bình tĩnh và nhìn lại, nàng nhận ra người ấy không phải là chồng nàng. Người ấy mặc một chiếc áo lụa để phanh ngực. Dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời, nàng có thể trông thấy hai chòm lông trên ngực và cái rốn ở ngay bên trên chiếc quần lụa có thắt lưng lỏng lẻo. Hắn đứng chống nạnh, hai tay áo sắn lên để lộ hai đường gân nổi trên hai cánh tay. Ngay lập tức, Thôi Mẫn buông tay khỏi ngực và ngồi thẳng lên. Thật là không may, đây chính là Lưu Trường Khanh, một tên nổi tiếng lưu manh của làng Lưu Thôn!
Năm đó, sau khi làng Trần Kiều của chồng nàng bị chiếm đóng, một đêm quân du kích mở một cuộc đột kích và giết được hơn mười tên Nhật. Quân Nhật giận điên cuồng và đốt cả làng. Con ở của nhà An Phúc ban đêm dậy đi cầu, trông thấy lửa cháy từ vựa lúa, và la hét đánh thức cả nhà dậy. Mặc dù không có đàn ông trong nhà (An Phúc ở Thượng Hải, Đại Chí theo học trường trung học tại quận lỵ), nhưng rất may mắn Thôi Mẫn là một người con gái sinh trưởng từ một làng trên núi. Nàng nửa cõng nửa kéo lê cha mẹ chồng ra cổng trước, từng người một. Rồi, với sự trợ giúp của con gái, con ở, và người đầy tớ già, đã lấy được một số quần áo và nữ trang. Đêm đó họ thực là vất vả, đi bộ sang làng Lưu Thôn để ở nhờ nhà người chị chồng, Lưu Nhị Nương.
Làng Lưu Thôn cũng đã nằm trong tay quân địch rồi. Khi quân Nhật xâm chiếm làng, Lưu Trường Khanh tụ họp một số bô lão trong làng tại chợ để đón chào quân Nhật, mặc dù đàn bà phải nấp trốn hoặc cải trang, sợ quân Nhật trông thấy. Hồi còn trẻ, Lưu Trường Khanh là một người không làm nên trò trống gì, và mẹ hắn không dạy dỗ được hắn, và để hắn đi theo một vài người làng đến những hải cảng kiếm ăn. Hắn bỏ làng đi được hai mươi năm. Khi chiến tranh Trung Nhật xảy ra, hắn ở đâu trở về làng, và ra vẻ là một tay có tiền bạc. Hết ngày này sang ngày khác, hắn la cà trong làng, miệng ngậm điếu thuốc lá, áo không cài khuy và tay chống nạnh. Mọi người trong làng đều tránh né hắn. Rồi khi quân Nhật tiến vào làng, hắn lợi dụng biết bập bẹ vài tiếng Nhật và lập tức trở thành một người quan trọng. Hắn đi từng nhà quyên thu thực phẩm, rượu, và lụa để dâng cho quân Nhật. Quân Nhật rất hài lòng, và phong hắn làm xã trưởng. Sau một vài ngày ăn nhậu, quân Nhật rút lui về đóng tại quận lỵ, chỉ để lại vài tên lính canh phòng làng. Ngay khi quân Nhật rút đi, Lưu Trường Khanh cư xử y như hắn là một bậc đại trượng phu. Những ai trước kia gặp hắn ngoảnh mặt đi chỗ khác, và gọi hắn là tên bất lương sau lưng hắn thì nay lại màu mè lấy lòng hắn, trịnh trọng gọi hắn là "Xã Trưởng". Với một điếu thuốc lá gắn vào khoé miệng, tay chống nạnh, hắn thường xông vào nhà người ta không cần báo trước, bất cứ lúc nào hắn nổi hứng. Khi hắn bực mình, hắn thường trợn mắt lên khi nói chuyện.
Chị dâu của Thôi Mẫn là Nghĩa Phần kết hôn với Lưu Thế Xương, đệ nhị chủ nhân trong dinh cơ nhà họ Lưu. Đây là dòng họ Lưu danh giá nhất trong làng Lưu Thôn. Mặc dù Lưu Thế Xương đã chết vài năm rồi, nhưng dòng họ này vẫn còn giầu thịnh. Trước kia, một người như Lưu Trường Khanh mà lần mò bước qua cổng nhà họ Lưu thì đầy tớ sẽ không do dự, cầm gậy đuổi hắn ra như đuổi một con chó. Tuy nhiên kể từ khi hắn làm xã trưởng, hắn đã xông vào nhà họ Lưu vài lần, và ở lại dùng cơm tối. Nghĩa Phần phải ra lệnh cho mụ đầy tớ Trương Tẩu hâm rượu cho hắn uống.
Sau khi Thôi Mẫn dọn đến đây, Lưu Trường Khanh viếng thăm nhà họ Lưu thường hơn. Mỗi khi trông thấy nàng, mắt hắn dán chặt vào thân thể nàng. Hắn đi theo nàng như một con chó, và gọi nàng là Trần Đại Tẩu. Sau khi hắn đi về rồi, mẹ chồng nàng chĩa cái que lửa vào mặt nàng và nói:
- Chồng cô không có nhà, phải biết tự trọng! Tên đó là giống đểu cáng lưu manh, có cái gì đê tiện mà nó không dám làm! Cô có cần phải lắc lư cái mông nhiều như thế không? Khi nói chuyện với nó, cô có cần phải mỉm cười như thế không? Sao cô có thể cư xử rẻ tiền như thế trong khi chính cô sắp sửa thành mẹ chồng?
Ngay Nghĩa Phần cũng không thể chịu đựng được những lời lẽ như thế. Bà ta trả lời mẹ:
- Mẫu thân ơi, nói cho công bằng thì chỉ vì quyền lợi của tất cả chúng ta mà em dâu con phải rộng lượng với hắn; em dâu con không làm điều gì sai quấy. Chính con cũng nói chuyện và cười với hắn mà. Người ta có thể làm gì khác? Người ta vẫn thường nói "Đối phó với Diêm Vương dễ hơn là những tên gác cổng của Diêm Vương". Đời sống và tài sản của cả làng này nằm trong sự kiểm soát của hắn. Bất cứ ai không lấy lòng hắn thì sẽ gặp rắc rối ngay.
Bây giờ Lưu Trường Khanh, điếu thuốc lá đong đưa trên khoé mép, tay chống nạnh, chòm lông ngực lấp lánh trong ánh nắng mặt trời, mê mẩn nhìn mặt nàng. Nàng vội vàng nhìn đi chỗ khác và cúi đầu xuống. Trong lúc hoảng hốt, nàng không tìm thấy chiếc kim thêu, và ngồi xuống sàn nhà để tìm kiếm. Bỗng một cái bóng phủ lên sàn nhà bằng gỗ. Nàng ngẩng lên, mắt nàng bắt gặp cái nhìn cú vọ của Lưu Trường Khanh; hắn đã bước vào cửa. Đôi mắt hắn lòng trắng nhiều hơn lòng đen, chuyển từ mặt nàng xuống cổ và ngực nàng. Miệng hắn lập tức há ra, và điếu thuốc lá rơi xuống đất.
Một tay che ngực, một tay chống lên chiếc bàn thêu để đứng dậy, Thôi Mẫn nói, "Lưu Xã Trưởng, sao không ở nhà ngủ trưa giữa lúc nóng nực thế này?"
Hắn cười khẩy. "Trần Đại Tẩu ơi, tôi thèm muốn đại tẩu nhiều đến nỗi tôi không thể ngủ được. Hì hì."
- Xã Trưởng chỉ thích nói đùa thôi! À xin mời ngồi, tôi đi tìm đầy tớ bưng trà mời xã trưởng.
Nàng vô ý để lòng bàn tay đụng phải chiếc kim trên bàn thêu. Nàng bật kêu lên và lấy tay kia xoa bóp chỗ bị thương. Chiếc áo của nàng bật mở ra.
Lưu Trường Khanh bước vội vào, nắm lấy cổ tay nàng và đưa bàn tay nàng ra ánh nắng. "Để tôi coi, để tôi coi. Có đau không? Tôi sẽ chữa cho đại tẩu, tôi bảo đảm sẽ hết ngay." Hắn xòe tay nàng thẳng ra và áp vào ngực hắn, để cho lòng bàn tay nàng cảm thấy da thịt nóng hổi và đám lông rậm cứng của hắn. Một cơn rùng mình chạy khắp cơ thể nàng.
Nàng vùng vẫy. Nàng không còn hơi sức nữa, nhưng vẫn tiếp tục vùng vẫy. "Lưu xã trưởng! Làm ơn buông tôi ra. Nếu có ai trông thấy thì làm sao tôi sống được?"
- Ai có thể trông thấy chúng mình? Lão già, bố chồng nàng và mụ già cả hai đều đang ngủ trưa rồi, Nghĩa Phần chị chồng nàng đã sang nhà Tam Gia chơi mà chược, và con gái của nàng thì đang đi chơi ở làng bên cạnh. Ai có thể trông thấy chúng mình?
Hắn nhoài người qua cái bàn thêu và nói tiếp:
- Trần Đại Tẩu, kể từ khi nàng tới làng này, tôi không có được một đêm ngủ ngon giấc. Chồng nàng thực là đui mù để một người như nàng ở lại nhà để ôm gối một mình hết đêm này tới đêm khác. Tôi biết, tôi có thể nói nàng không ghét tôi. Thú nhận đi, lời đoán của tôi đúng không?
- Lưu Xã Trưởng, nói chuyện gì thế này?
- Hãy gọi tôi là Đại ca Trường Khanh. Chuyện gì hả? À, dĩ nhiên là chuyện tâm tình. Hì hì! Trần Đại Tẩu ơi, hôm nay tôi tới đây đặc biệt là vì nàng đấy.
Cuối cùng Thôi Mẫn tập trung được đôi chút sức mạnh và rút được tay nàng ra. Nàng đẩy chiếc ghế về sau, và quay lưng bỏ đi. Từ phía sau, Lưu Trường Khanh ôm chặt lấy bụng nàng, hai tay đưa lần lên trên, mười ngón tay của hắn nắm chặt lấy hai bầu vú chắc nịch của nàng. Hơi thở nóng từ mũi hắn, mùi thuốc lá từ cái miệng há hốc của hắn làm nhột gáy nàng và chặn lại trong ngực nàng. Nàng không thể thở được, nàng cũng không thể lên tiếng cầu cứu được. Bị Ôm cứng như thế, nàng bị lôi qua cái sân sau, vào một hành lang, đi về phía tây, lên lầu và vào trong một căn phòng.
Trước kia đây là phòng đọc sách của Nhị Gia, nơi ông ta thường hút thuốc phiện, tính toán sổ sách, hoặc đọc sách. Sau khi ông ta chết rồi, căn phòng này không còn dùng làm gì nữa, mặc dù ở góc phòng có một vài cái rương và một vài món đồ dùng trong nhà, nhưng cái giường vẫn còn đó. Vào lúc còn hoà bình, căn phòng này cũng rất hữu dụng khi nhà có khách phương xa. Cách đây ít lâu, khi Lưu Trường Khanh tới nhà yêu cầu cung cấp một số then cửa để gửi cho bộ chỉ huy Nhật, hắn đã lên căn phòng này cùng với mụ đầy tớ Trương Tẩu để tìm tòi. Kể từ đó hắn không quên căn phòng.
Sau khi vào phòng, hắn lấy chân đá cho cửa đóng xập lại. Căn phòng nóng nực như chứa mười nồi nước đun sôi vậy. Lưu Trường Khanh đẩy Thôi Mẫn vào giữa phòng, buông nàng ra và quay người nàng lại. Trước khi Thôi Mẫn mở miệng lên tiếng thì hắn đã gắn chặt miệng hắn lên miệng nàng, trong khi ngón tay của hắn lần mò cởi khuy áo của nàng. Không thể kiên nhẫn được, hắn nắm cổ áo của nàng và giật xé toang ra. Xé chiếc áo ngắn tay thì chẳng khó khăn gì. Ngay khi trông thấy bộ ngực trắng ngần mịn như lựa và hai đầu vú nhô lên, hắn bật lên một tiếng kêu khoái trá khàn khàn. Quẳng nàng lên chiếc giường đan bằng tre, rồi hắn lúc hôn, lúc liếm, lúc mút, khắp thân thể nàng.
Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, Thôi Mẫn lờ mờ thấy rằng chiếc giường bằng tre rất là nẩy. Mỗi lần Lưu Trường Khanh đè mạnh nàng xuống, thì cái giường lại nẩy lên. Nó gây cho nàng cái cảm giác bồng bềnh trong một con thuyền. Nàng cảm thấy chóng mặt, và để giữ vững, nàng phải bám chặt vào vai hắn. Hắn thở hổn hển, phà hơi nóng vào mặt nàng. Nàng phải nhắm mắt lại. Khi nàng nhắm mắt lại, tâm trí nàng quay trở về giữa tháng bảy năm trước khi chồng nàng bất thình lình về nhà. Lúc đó trời cũng nóng như thế này. Căn phòng nóng đến nỗi nàng cảm thấy đang ở trong một cái máy hơi nước, và hoang mang lẫn lộn giữa năm nay và năm trước. Thân thể nàng ướt đẫm mồ hôi khi người hắn nằm đè lên người nàng. Cả hai thân thể đều trơn ướt đến nỗi nàng phải ôm hắn chặt hơn nữa.
- Tôi đã nói mà, nàng cũng thèm muốn tôi phải không? Tôi có thể nói rằng nàng thèm thuồng thú vui lắm!
Trong lúc hắn thều thào ra những lời ấy, dòng nước dãi từ miệng hắn chảy xuống mặt nàng rồi vào miệng nàng. Một cơn rùng mình khắp người nàng; rồi nàng nằm như tê liệt. Rồi nàng chậm chạp mở mắt và đau đớn trông thấy rõ ràng người đang nằm trên nàng không phải là An Phúc.
Nàng muốn kêu lên, nhưng tất cả hơi sức trong người nàng dường như đã khô cạn. Nàng nằm đó, người mềm nhũn và đuối sức, hai tay ôm mặt. Lưu Trường Khanh bò xuống. Thuốc lá và diêm quẹt trong túi áo hắn đổ tung toé trên giường và sàn nhà. Hắn nhặt một điếu thuốc lên, gắn vào khoé miệng và tìm một cây diêm trên sàn nhà. Khi điếu thuốc cháy, căn phòng dường như nóng hơn. Hắn thắt giây lưng quần, và lẩm bẩm:
- Mẹ Ôi, nóng như địa ngục!
Hắn nhặt thuốc lá trên giường và sàn nhà, rồi bỏ vào một hộp thuốc lá. Với cử chỉ lạnh lùng, hắn lay cái người nằm bất động trên giường và hỏi, "Trần Đại Tẩu, thế nào? Tôi có sánh bằng chồng nàng không? Hì hì! Tôi đi đây. Nàng nên mặc quần áo vào không thì cảm lạnh đấy. Hì hì!"
Hắn xốc lại cổ áo, không buồn cài nút lại, hắn bước về phía cửa. Bỗng nhiên Thôi Mẫn chống khuỷu tay trên giường để ngồi dậy.
- Lưu...Trường Khanh, xin hãy mang tôi đi theo.
Bàn tay trái còn trên nắm cửa, hắn quay lại. Hắn cầm điếu thuốc ra khỏi miệng, rồi vẩy tàn thuốc xuống sàn nhà, bay cả vào góc nhà. Rồi hắn cười đểu giả, môi dưới méo sang một bên, "Ta đã bảo nàng trước phải không? Một khi nàng thưởng thức cái thú ấy thì nàng không thể nào xa ta được, phải không?"
Đôi mắt trắng dã của hắn quan sát thân thể trần truồng của nàng, hắn nói tiếp, "Đại tẩu ơi, nàng muốn ta bắt cóc một thiếu phụ lương thiện có chồng phải không? Làm sao ta dám phạm một tội như thế được? Nhưng nàng an tâm, thỉnh thoảng ta sẽ đứng ở con đường bên bờ ao. Khi nào nàng thèm ta quá thì hãy đợi ta ở cửa sau, được không? Bây giò ta phải đi, hì hì!" Gắn điếu thuốc lá lên miệng, hắn khoan thai bước ra khỏi cửa, không thèm khép cánh cửa sau lưng hắn.
Căn phòng có vẻ nóng hơn trước, nhưng Thôi Mẫn cảm thấy lạnh. Cơn lạnh đến từ giữa bàn chân, từ hai chân và từ cái bụng trần của nàng. Nàng gượng ngồi dậy, nhặt quần áo lót bên cạnh giường. Nàng bị lột trần truồng, trừ đôi giầy. Đứng trên sàn nhà, nàng mặc quần vào. Chiếc áo lót ngắn tay và chiếc áo ngoài màu xám rách toang đến nỗi nàng không thể mặc vào được nữa. Vào lúc trời nóng, nàng không thích mặc áo nịt bên trong bó chặt lấy ngực như đàn bà trong làng, vì thế chồng nàng mua áo nịt ngắn tay làm bằng lụa từ Thượng Hải. Áo ấy mặc mát và mịn, và không bao giờ dính vào người. Trừ việc không thể nào đem nàng theo đến Thượng Hải, An Phúc làm tất cả mọi việc để giúp nàng thoải mái và hạnh phúc.
An Phúc! Nàng ngồi xẹp trên sàn nhà, lượm mớ áo rách và ôm vào mặt. Hỡi Cao Xanh, làm sao nàng có thể nhìn chồng được nữa? Nàng thà chết đi! Thân thể nàng đã bị một tên bất lương làm ô uế, làm sao nàng có thể để cho chồng đụng tới được?
Nàng quấn chiếc áo rách thành một sợi giây thừng, đứng lên, mắt đăm đăm tìm kiếm một chỗ nàng có thể treo cổ tự tử. Cái đà gỗ ngang thì cao quá và không có cột giường. Nàng rón rén lại gần cửa, tay nắm chặt sợi giây thừng. Nàng nhớ rằng có một cái đà ngang ở cầu thang. Chợt một bóng người thoáng qua cửa; Thôi Mẫn đứng dừng lại, ấn chặt sợi giây thừng vào ngực và bật lên một tiếng kêu.
Con ở lên tiếng, "Con đây, thưa bà." Bộ mặt bẹt hình trái bí ngô của con ở thò hẳn vào phòng, mắt nó nhìn chằm chặp vào phần thân thể còn để trần của Thôi Mẫn. "Lão bà đang tìm kiếm bà đấy."
Thôi Mẫn lạnh run người và ấn mạnh chiếc áo rách vào bộ ngực trần. "Lão bà dậy rồi à?"
- Lão bà dậy một lúc rồi. Con đi tìm bà khắp nơi, sang tận cả nhà Tam Gia, ra cửa sau và ra cả ngoài ao nữa. Khi con từ cửa sau trở vào, con đụng phải Lưu Xã Trưởng. Ông ta cho biết bà ở trên này.
Hai mắt con ở nhìn thân thể nàng, rồi nhìn mớ tóc rối bời của nàng, rồi tới cái áo ngoài màu xám trên sàn nhà, rồi nhìn đến cái giường. "Thưa bà..."
- Mau lên, chạy về phòng tao và lấy cho tao một cái áo ngoài. Đi đi!
Con ở đi chừng nửa giờ. Thôi Mẫn bồn chồn cắn môi. "Thực là con ngu đần, đi lấy cái áo mà lâu thế!" Khi con ở trở lại, nàng trách mắng nó chậm chạp.
- Không phải lỗi của con đâu, thưa bà. Lão bà chặn con lại và hỏi con có tìm thấy bà không. Con nói...
Thôi Mẫn giật lấy chiếc áo, nhưng nàng run quá không thể mặc áo được. Nàng hỏi:
- Mày nói gì?
- Con nói con đi khắp nơi tìm bà, tới nhà Tam Gia, tới cửa sau, tới ngoài ao. Khi con đi từ cửa sau vào con đụng phải Lưu Xã Trưởng...
Thôi Mẫn muốn đánh con nhỏ, nhưng cánh tay run rẩy của nàng mắc kẹt trong ống tay áo và không thể thò tay ra được. "Đồ ngu xuẩn. Ai bảo mày nhắc lại tất cả như thế. Mày có điên không?"
Nửa bối rối nửa sợ hãi, con ở nhìn xuống chân và nói, "Bà không cấm con nhắc lại như thế."
- Lão bà nói gì?
- Lão bà không nói gì một lúc lâu, rồi bảo con đi tìm lão ông và Nhị Nương tại nhà Tam Gia. Nhị Nương không thể tìm người thay chân tại bàn mà chược, nên không trở về, nhưng lão ông đã về rồi. Bây giờ hai người đang nói chuyện trong phòng.
Sau khi cài nút áo, Thôi Mẫn nhặt chiếc lược bằng xương cá trên giường, quấn gọn mớ tóc rối và nhặt những chiếc áo rách trên sàn nhà. Rồi nàng nhìn chỗ khác và hỏi con ở:
- Lão bà có muốn gặp tao không?
- Không. Nhưng bà đi hả?
Thôi Mẫn nóng lòng muốn tắm rửa cái thân thể dơ dáy của nàng. "Tao trở lại phòng tao trước đã. Nếu lão bà có hỏi, bảo rằng tao sẽ đến gặp sau." Nàng bước ra cửa và ngoảnh lại. "Hễ lão bà có hỏi gì thì cứ trả lời không biết, nghe chưa? Trong quá khứ có bao giờ tao xử tệ mày không? Lát nữa, nếu có dịp, hãy đặt cái bàn thêu của tao bên cạnh cửa sau."
Trong cái bồn tắm bằng gỗ, nàng tắm rửa kỳ cọ, và mặc quần áo lót sạch sẽ. Tuy thân thể nàng nay đã sạch sẽ rồi, nàng không cảm thấy sạch sẽ bên trong. Nhưng nàng bỏ cái ý tưởng tự tử đi. Làm sao nàng không có mặt để trông nom cái hôn lễ sắp tới của con gái? Tuy nhiên cái chuyện dơ bẩn này làm tim nàng đau đớn. Làm sao nàng có thể sống được? Làm sao nàng còn có thể ngẩng mặt nhìn người khác? Ngoài ra, liệu mẹ chồng nàng có bỏ qua cho nàng dễ dàng như thế không? Khi chồng nàng trở về, làm sao nàng...
Mẹ chồng nàng đẩy tấm màn cửa ra, bộ mặt hăm dọa thò vào. "Thôi Mẫn! Mày làm việc đẹp lắm! Giữa thanh thiên bạch nhật mà mày phạm cái tội xấu hổ ấy, và làm nhục nhà họ Trần tới ba trăm đời! Vậy mà mày không biết tự tử đi!"
- Mẹ, con... cái ông xã trưởng Lưu... Ông ta cưỡng bức..."
"Phì!" Mẹ chồng nàng nhổ vào mặt nàng. "Mày tưởng tao là đứa trẻ ba tuổi hả? Bình thường mày đủ khoẻ để xách hai thùng nước, tại sao mày không còn sức khi trông thấy thằng bất lương ấy? Từ lâu tao đã biết mày chỉ là một con đàn bà dâm đãng! Bất cứ khi nào chồng mày về, mày son phấn như một con điếm. Mày tưởng tao mù hả? Để tao nói cho mày biết, hãy tự trọng, thu thập đồ riêng của mày và bước ra khỏi đây ngay khi trời tối. Nếu không thì tao sẽ gọi mấy người trong làng đến đánh mày cho đến chết! Nhà họ Trần này không thể chứa một con đàn bà dâm đãng như mày!"
- Me....
- Ai là mẹ của mày?
Nói thế xong bà già buông tấm màn xuống, bỏ đi, để lại một căn phòng nóng ngột ngạt.
Thôi Mẫn ngồi trong phòng, lau hết mồ hôi lẫn nước mắt. Đi khỏi nhà? Được rồi! Nỗi lo lắng duy nhất của nàng là làm sao giải thích mọi chuyện cho An Phúc. Mặt trời ngả về tây, hắt những tia nắng vàng vào trong phòng. Thường vào giờ này, mụ đầy tớ Trương Tẩu đến gọi xem nàng có ở trong phòng không. Mụ ta thường hỏi, "Trần đại nương, tôi thái thịt heo thế nào? Thái vuông hay thái mỏng? Món giá làm thế nào? Xương heo làm thế nào?" Bây giờ mụ không gọi nàng nữa, toàn thể căn nhà dường như quá im lặng. Như thế có nghĩa là họ thực sự muốn xua đuổi nàng? Nàng có thể đi đâu? Mẹ nàng chết đã lâu rồi. Nếu chú nàng biết lý do nàng bị đuổi đi thì ông ta có chứa nhận nàng không? Chắc là không. Mẹ chồng nàng đòi nàng phải ra đi; bà ta có ý muốn nàng phải tự tử.
Vẫn tiếp tục lau mồ hôi và nước mắt, nàng bước lại tủ quần áo, tại đó nàng cất giữ tất cả những gì chồng nàng mua từ Thượng Hải: lọ nước hoa, hộp phấn với hình một cô đào điện ảnh, chiếc quạt bằng gỗ đàn hương có tua bằng lụa hồng, và một hộp son. Khi chàng ở nhà, nàng thường xức nước hoa sau khi tắm và bôi ít phấn hồng trước khi đi ngủ. Quay lưng khỏi chiếc tủ quần áo, nàng bước lại chiếc rương cô dâu trên đó cả đống đồ tư trang cô dâu của Vân Thụy: những chiếc mền bọc bằng lụa nhiều màu, đồ thêu, mặt giây chuyền bằng ngọc, và khăn thêu. Rồi nàng quay nhìn cái giường. Một chiếc mền mỏng mùa hè bọc lụa hồ thủy nằm ở góc giường. Trên đầu giường hai chiếc gối song song với nhau phủ áo gối. Một chiếc áo gối có một quầng đen ở giữa, vì chồng nàng thường dùng nhiều dầu chải tóc.
Không, nàng không thể chết, và sẽ không chết. Mẹ chồng nàng càng muốn nàng chết thì nàng lại càng cần phải sống. Nàng phải lo liệu đám cưới của con gái; sau đó, khi con trai nàng đi Thượng Hải để vào đại học sau mùa hè, nàng phải lo sắp hành trang cho nó. Trên tất cả là chồng nàng đã có ý định đưa nàng đi Thượng Hải để nhìn đời. Nàng không thể tự tử được. Nàng cũng không thể trở về làng cũ. Lưu Trường Khanh là một tên lưu manh, nhưng cũng là người được quân Nhật ưa thích. Ai trong làng dám xúc phạm hắn? Làm sao nàng dám chống cự hắn? Nàng phải giải thích cái hoàn cảnh ấy cho cha mẹ chồng.
Nhặt chiếc áo bị xé rách và chiếc áo nịt bên trong, nàng bước ra khỏi phòng. Mặt trời đã lặn rồi. Tuy hoa viên vẫn còn ánh sáng, nhưng lối đi trong nhà đã tối rồi. Khi bước tới cuối hành lang, chân nàng chùn lại. Nỗi sợ hãi đã làm nàng tê liệt. Làm sao nàng có thể kể tất cả trước mặt bố chồng? Làm thế nào mẹ chồng có thể hiểu nàng trong cảnh ấy? Chắc chắn là bà ta sẽ dí chiếc đóm vào mặt nàng và nói, "Nếu mày thực tình muốn cưỡng lại Lưu Trường Khanh, mày có thể đập đầu vào chân giường mà tự vẫn!"
Khi nàng tới gần cửa phòng của cha mẹ chồng, nàng đứng như chôn chân tại đó, không có can đảm vén tấm màn cửa.
Có người đang nói trong phòng. Đó là Nghĩa Phần, chị chồng nàng.
- Mẫu thân ơi, hãy suy nghĩ lại. Nếu đuổi Thôi Mẫn đi thì mẫu thân sẽ làm cho tên lưu manh ấy tức giận. Rồi hắn sẽ làm gì một khi hắn tức giận? Hắn sẽ giết người, sẽ đốt nhà này, hắn có thể làm bất cứ điều gì! Giả dụ hắn không quan tâm đến việc làm của mẫu thân, và không trả thù, thì làm sao mẫu thân có thể giải thích cho An Phúc? Hai người là một cặp vợ chồng yêu thương nhau; liệu An Phúc có tin mẫu thân không? Và nếu em con tin thì với một tính khí nóng nẩy như em con, nó nhất định đánh nhau với thằng lưu manh ấy cho đến khi một người phải chết. Nếu An Phúc không tin mẫu thân, thì liệu em con có tha thứ cho mẫu thân đã đuổi vợ nó đi không? Ngoài ra, một khi Thôi Mẫn ra đi rồi, mẫu thân sẽ ăn nói thế nào với Đại Chí và Vân Thụy?
Cha chồng nàng lên tiếng. "Nghĩa Phần nói đúng. Nếu tôi là bà, tôi sẽ chẳng làm gì cả. Chúng ta đang sống nhờ An Phúc thì tốt nhất là đừng xía vào chuyện riêng của chúng nó."
- Tôi chưa bao giờ thấy một người bố như ông! Con dâu ông phạm một tội nhơ nhuốc như thế, khiến con trai ông trở thành một người bị cắm sừng, vậy mà ông bảo tốt nhất là đừng làm gì cả! Như thế ông không quan tâm một điều gì, dù cho nó đã bôi đen cái tên nhà họ Trần!
- Mẫu thân ơi, xin đừng nóng giận; hãy nghe lời khuyên của con. Bảo con ở đừng thở một lời với Trương Tẩu là người lẻo mép. Nếu chúng ta không nói gì cả thì ai biết. Khi An Phúc trở về, chúng ta hãy kể tất cả đầu đuôi câu chuyện sau đám cưới của Vân Thụy. An Phúc cũng như chúng ta đều lo cho thể diện, và Thôi Mẫn là vợ của em con; tùy theo em con muốn trừng phạt vợ hoặc muốn bỏ vợ. Mẫu thân không cần phải lo đến sự trừng phạt. Tía ơi, con nói đúng không?
- Đúng lắm. Ta đã bảo không nên xía vào chuyện này.
- Vậy thì mẫu thân ơi, con sẽ đi bảo cho Thôi Mẫn biết có thể ở lại. Con sẽ nói là mẫu thân nói thế trong lúc nóng giận, và nó không cần phải để tâm. Dẫu sao, mẫu thân ơi, chỉ còn một tháng nữa là An Phúc về rồi. Mẫu thân cần phải kiên nhẫn trong lúc...
Thôi Mẫn bỏ chạy dọc hành lang về phòng nàng, tim đập thình thịch. Ấn cái áo rách vào dưới gầm giường, nàng ngồi trên giường để bình tĩnh lại. Nàng sẽ tự giải thích tất cả cho An Phúc. An Phúc sẽ biết rõ nàng là một người đàn bà rẻ tiền hay không.
Nhưng cái tháng kế tiếp là cái tháng dài nhất đời nàng. Một giây dài như một giờ, một giờ như một ngày, và một ngày là một năm. Nàng giống như một mẩu bánh nướng, chiên đi chiên lại trong một chảo dầu sôi. Bố chồng nàng không nhìn nàng. Mẹ chồng nàng thì chửi rủa nàng hàng ngày, bằng cách nói bóng nói gió đến chuyện ấy, và hầu như muốn gọi nàng là một con điếm ngay trước mặt Vân Thụy. Trước đó Thôi Mẫn thường hầu trà bố mẹ chồng sáng và tối; bây giờ họ không cho phép nàng đụng tới những cái tách của họ. Vào bữa ăn, con ở thay thế nàng xới cơm và dâng khăn lau miệng cho họ. Tự động Thôi Mẫn rơi xuống hàng đầy tớ và sống suốt ngày làm việc trong bếp. Trương Tẩu, trước kia rất thân thiện với nàng và gọi nàng là Trần đại nương, bây giờ trở nên lạnh nhạt, có thể là mụ đã nghe phong phanh câu chuyện, hoặc là mụ muốn đá cho "con chó đã bị ngã." Khi hỏi nàng, mụ chỉ hỏi trống không.
"Cá này muốn làm thế nào, chưng hay rán với nước mắm?" hoặc "Muốn sườn làm thế nào?"
Nhà bếp quay về hướng tây. Vào xế chiều, lửa cháy trong lò, nhà bếp trở nên nóng vô cùng. Trước kia, Thôi Mẫn thường ngồi ngoài hành lang với người chị chồng trong lúc Trương Tẩu rửa ráy và thái rau và thịt cho nàng nấu nướng. Bây giờ người chị chồng không thấy đâu nữa, và nàng không dám ngồi ngoài hành lang một mình, vì thế nhà bếp trở nên nơi ẩn náu của nàng. Và bất cứ khi nào nàng bước vào, Trương Tẩu thường khoái trí lẻn ra ngoài cửa sau, nói chuyện với người qua đường bên cạnh cái ao.
Tất cả những sự trừng phạt này, tất cả những sự xúc phạm làm nhục từ bố chồng tới Trương Tẩu, nàng nhẫn nhục chịu đựng không hề nói gì. Cái nàng ngày đêm lo sợ nhất là một vài lời xầm xì đã tới tai con gái nàng, hoặc thái độ khinh bỉ của mẹ chồng nàng có thể gây nên một sự nghi ngờ. Nếu chuyện ấy xảy ra, nàng thực tình không muốn sống nữa. May mắn thay Vân Thụy vẫn còn trẻ và quá bận tâm tới việc sửa soạn hôn lễ, nên không để ý đến sự thay đổi thái độ trong nhà đối với mẹ nàng. Thỉnh thoảng nàng trông thấy bà nội nhìn mẹ nàng một cách khinh bỉ rõ rệt, nhưng nàng cho rằng bà nội nàng chưa bao giờ ưa thích mẹ nàng, và không bận tâm. Chỉ có một lần nàng cảm thấy khó chịu khi tình cờ nghe thoáng câu chuyện của hai người thợ may, tạm ở trong nhà để may quần áo cưới cho nàng.
- Bà ta chỉ nhìn mũi, mũi chỉ nhìn xuống trái tim như thế tỏ ra bà ta rất đạo đức. Ai mà có thể tưởng tượng bà ta tằng tịu với cái thằng họ Lưu bất lương!
- Ông bạn ngu lắm! Ông bạn không biết rằng đàn bà nhẹ dạ thường có cái bề ngoài đạo đức ư? Hãy nhìn kỹ đôi mắt xếch của bà ta thì ông bạn sẽ biết rằng bà ta là loại đàn bà không thoa? mãn với bữa ăn thường ngày!
Vân Thụy không để ý câu chuyện cho tới lúc nàng nghe thấy chữ "đôi mắt xếch." Đúng lúc đó mẹ nàng từ phòng trong tới để bàn luận điều gì với mấy người thợ may, và khi họ ngừng nói chuyện, Vân Thụy trông thấy họ trao đổi nhau một cái nhìn ý nghĩa. Vì còn quá trẻ, nàng lập tức hỏi mẹ khi hai người trở về khu phòng riêng tối hôm đó.
- Mẹ, cái tên họ Lưu ấy đến đây thường không?
Mặt Thôi Mẫn tái mét ngay lập tức. May mắn là chiếc đèn dầu hôi trên bàn không sáng lắm và nàng ngồi trên giường cách xa cái bàn. Lập tức nàng quay về phía cái giường, giả vờ tìm kiếm cây quạt. Nàng dùng quạt xua đuổi muỗi ra khỏi giường và buông mùng xuống. Vào lúc đó, tim nàng đã đập trở lại bình thường, và nàng trả lời:
- Gã họ Lưu nào? Trong làng này ai cũng họ Lưu.
- Lưu Trường Khanh, cái tên lưu manh ấy.
- À hắn. Đã lâu không thấy hắn đến đây. Trừ cái lần viếng thăm người bà con của con, cái ngày con ngủ bên đó đấy. Con ở nhà suốt ngày sao còn hỏi mẹ?
- Hắn có tình nhân không?
Cái quạt rơi xuống đất. Thôi Mẫn không lượm lên. Nàng rót cho nàng một ly nước lạnh từ cái bình trà và uống vội vàng. Rồi nàng lượm cây quạt lên và hối hả quạt như thể nàng không thể chịu đựng được những câu dò hỏi. Nàng xoã tóc xuống chiếc áo mỏng nửa đen nửa trắng.
- Con chưa lấy chồng, tại sao con hỏi những câu như thế? Mẹ của con suốt ngày trong nhà, làm sao mẹ biết những việc bên ngoài. Con nghe thấy những chuyện ngồi lê đôi mách ấy ở đâu?
- Hai người thợ may. Bác thợ may họ Trương nhắc đến một người đàn bà mắt xếch...
- À, ta nhớ rồi. Trưởng Tẩu một lần cũng nhắc người đàn bà đó. Bà ta là một goá phụ từ làng Lý Kiều, nếu mẹ không nhầm. Hừ, một người con gái gia giáo như con phải bỏ ngoài tai những chuyện ngồi lê đôi mách này. Con đã thêu xong đôi dép chưa?
- Gần xong rồi.
- Con phải thêu nhanh lên, đã gần cuối tháng Tám rồi. Mẹ không thể chờ đợi vải bọc ngoài mà đáng lẽ tiệm vải phải giao rồi. Mẹ phải làm thêm hai cái mền nữa.
- Mẹ Ơi, mẹ đừng quá lo lắng. Gần đây mẹ đã hơi gầy đi rồi đấy. Trời nóng quá, nếu con mang theo ít đồ cô dâu hơn sang bên đó thì đã sao? Họ không để tâm đâu. Ông nội nhận được thơ của cha con hôm nay, cho biết cha con sẽ tới huyện lỵ trước để đón anh con. Chắc là bà nội đã bảo cho mẹ biết rồi.
Cái quạt lại rơi xuống đất. Lần này nàng không lượm lên, và chỉ nhìn con gái với đôi mắt ngỡ ngàng.
- Mẹ, chuyện gì thế? Mẹ không biết gì về lá thư ư?
- Hừ, mẹ biết, dĩ nhiên mẹ biết. Thôi đi ngủ đi. Ngày mai con phải dậy sớm.
Khoảng nửa đêm Vân Thụy thức giấc vì nóng quá. Căn phòng nàng kế cận phòng của mẹ, mọi cửa sổ đều mở hết thế mà không có lấy một hơi gió nhẹ. Chiếc mùng buông xuống nặng nề như thể nặng tới một tạ. Khi nàng vừa thức giấc, nàng nghe thấy tiếng khóc. Nàng ngồi dậy và lắng nghe, cố xem ở hướng nào. Khi nàng biết là mẹ khóc, nàng kinh hoảng và chạy vội sang phòng mẹ. Nàng nâng chiếc mùng vài lần để đuổi muỗi và nhảy vào trong giường của mẹ, như nàng vẫn thường làm hồi còn nhỏ. Nắm chặt một chiếc khăn tay ướt sũng, mẹ nàng nằm nghiêng quay mặt vào tường, cả người ướt đầm mồ hôi. Vân Thụy ôm lấy vai mẹ, hoảng sợ, "Mẹ Ơi, cái gì vậy? Mẹ bịnh hay là cái gì? Mẹ bị cảm nóng phải không? Để con đi cho bà nội biết mẹ không khoẻ."
Quay người lại, Thôi Mẫn ôm chặt con gái và còn khóc lóc hơn nữa. Hai vú nàng ép vào vai con gái như hai trái banh nóng, làm cho nàng khó chịu. "Con gái của mẹ, mẹ không sao cả. Con đi ngủ đi." Tuy nói thế những Thôi Mẫn vẫn ôm chặt con gái.
Người con gái sững sờ khẽ gỡ tay mẹ ra, có vẻ hơi nghi ngờ. "Mẹ Ơi, để con xuống lấy cho mẹ một chiếc khăn - mẹ ướt khắp người rồi. Hộp quẹt đâu hở mẹ?"
- Đừng thắp đèn. Mẹ sợ ánh sáng. Con đừng bận tâm, mẹ sẽ xuống rửa mặt.
Sau khi mẹ nàng bước xuống giường, Vân Thụy trông thấy một cục đen đen và cầm lên xem. Nhờ ánh sáng lờ mờ của mặt trăng qua cửa sổ, nàng nhận ra đó là cái lưới chụp tóc màu đen của cha nàng. Nàng cảm thấy nhẹ hẳn cả người. Cha nàng sắp trở về. "Mẹ Ơi, mẹ nhớ tía phải không?"
Thôi Mẫn bây giờ đã bình tĩnh lại. Nàng xúc miệng, uống nước lạnh và trở lại giường. Hai chân nàng bắt chéo theo kiểu kiết già, nàng ngồi giữa giường, đặt tay của Vân Thụy lên đùi nàng, và khẽ vuốt ve. "Khi mẹ kết hôn với tía hai mươi năm trước, lúc đó mẹ mười sáu. Trong suốt những năm qua, mặc dù tía con ít khi ở nhà, mẹ không hề than phiền gì cả. Nếu kiếp sau mẹ cũng làm đàn bà, mẹ vẫn muốn làm vợ tía con." Bên trong cái mùng nóng hẳn lên. Nàng buông tay con gái và cầm chiếc quạt, quạt cho cả hai người. "Trong vài ngày nữa, con sẽ là người đàn bà có chồng, thuộc về một gia đình khác. Trong những năm qua, con đã làm rạng rỡ tươi sáng những giờ cô đơn của mẹ. Khi con ra đi rồi..."
- Mẹ Ơi, con chỉ cách mẹ có ba dặm đường thôi mà. Mỗi tuần con về thăm mẹ vài lần.
- Mẹ cũng nghĩ thế khi mẹ từ giã mẹ của mẹ để kết hôn với tía con. Nhưng sau khi mẹ về nhà chồng, mẹ đã dùng tất cả trái tim mẹ để làm tía con hạnh phúc và dần dần quên cả mẹ của mẹ. Bởi vậy mẹ không mong đợi con sẽ về thăm mẹ luôn. Mẹ muốn con có một cuộc đời hạnh phúc với Xương Đức, việc ấy quan trọng hơn. Mẹ muốn con hạnh phúc với nó, cũng như cách mẹ sống với tía con.
- Mẹ Ơi, hãy xin tía đem mẹ đi Thượng Hải một vài năm; con sẽ trông nom ông bà nội. Ngoài ra còn có Cô nữa. Khi tía về nhà, con sẽ nói chuyện với tía. Trong những năm vừa qua, đời sống của mẹ không dễ dàng thoải mái, và tía sẽ không từ chối đâu.
Vân Thụy kinh ngạc khi mẹ nàng lại bắt đầu khóc; nước mắt của Thôi Mẫn rơi xuống chiếu như mưa rơi trên lá. "Con yêu của mẹ, hãy đi ngủ đi. Mẹ sẽ nói chuyện với tía con. Đi ngủ đi. Phải nhớ rằng sau khi con lấy Xương Đức, con phải cố gắng tạo hạnh phúc cho cả hai vợ chồng, như thế mẹ sẽ được yên lòng."
Mẹ nàng đã nói đi nói lại những lời này trong quá khứ, nhưng những lần đó bà không khóc. Vân Thụy bối rối một lúc thật lâu sau khi nàng trở lại giường, rồi nàng ngủ thiếp đi.
Chỉ vài ngày nữa, cả cha nàng và anh nàng sẽ trở về nhà.

<< An Phúc, Người Chồng |


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 216

Return to top