Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Bí Mật Kẻ Trộm

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 8433 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Bí Mật Kẻ Trộm
Nguyễn nhật Ánh

Chương 3

Căn gác được chia làm đôi, phía trong kê hai chiếc giường nhỏ. Đó là chỗ ngủ của Hạnh và Tùng. Phía ngoài là phòng học của Hạnh với một chiếc bàn rộng và những kệ sách đầy ăm ắp dựa lưng vào tường.
Cửa sổ phòng học mở về hướng nam, bên ngoài lô nhô những mái ngói lún phún rêu xanh. Ngay trước cửa sổ, nhỏ Hạnh treo lủng lẳng những giò lan đủ loại đang độ ra hoa. Bây giờ, chiếc lồng sáo đang được treo ở đó.
Hôm nhỏ Hạnh đem con sáo về, cả nhà thích lắm.
Mẹ gật gù:
- Mẹ sẽ dạy nó nói: Xin vui lòng đợi một lát". Thế là khách gọi cửa sẽ đỡ sốt ruột!
Ba cười:
- Khách sẽ không nghe thấy đâu! Nếu Hạnh treo chiếc lồng ở cửa sổ trên gác, chỉ có trộm mới nghe thấy thôi!
Tùng hào hứng:
- Thế là bọn trộm sẽ bỏ chạy cuống cuồng!
- Hẳn nhiên rồi! - Ba xoa xoa cằm - Nhà dưới có Tai To canh gác, trên gác có con sáo trấn giữ, từ nay nhà ta ăn no ngủ kỹ!
Câu nói nhuốm vẻ khôi hài của ba làm cả nhà bật cười. Nhưng mẹ chưa kịp dạy cho con sáo nói thì Quý ròm đã dạy trước.
Từ ngày nhỏ Hạnh mua được con sáo biết nói, Tiểu Long và Quý ròm tới chơi thường xuyên hơn.
Tiểu Long mất béng ba chục ngàn trong vụ mua bán này, vì vậy nó được nhỏ Hạnh xem như là "đồng chủ nhân" của con sáo. Quý ròm không góp đồng nào nhưng từ lúc nhỏ Hạnh và Tiểu Long sạch túi, nó phải gánh một "trách nhiệm cao cả" là bao cho cả bọn tiêu xài trong ba ngày Tết. Thế là ngày nào, hai đứa cũng tếch sang nhà nhỏ Hạnh, vui vui thì rủ nhau đi dạo các khu hoa xuân, buồn buồn thì ở nhà chơi với con sáo.
Đến chơi nhà nhỏ Hạnh khoảng một tuần thì Quý ròm chán nản nhận ra con sáo chỉ biết lặp đi lặp lại hai câu "Xin chào" và "Xạo". Ngoài ra nó chẳng biết thêm cau nào khác.
- Con sáo này mới học nói! - Quý ròm bảo nhỏ Hạnh.
- Ừ! Hạnh cũng nghĩ vậy.
Quý ròm đề nghị:
- Vậy mình phải dạy cho nó đi!
- Nhưng dạy câu gì? - Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi - Mấy hôm nay Hạnh nghĩ mãi vẫn chưa ra!
- Được rồi! - Quý ròm gật gù - Để tôi nghĩ giùm Hạnh!
Nói xong, nó đưa tay bóp bóp trán, vẻ suy tư. Nhưng loay hoay cả buổi, Quý ròm vẫn chẳng nghĩ được câu gì ra hồn.
Chỉ đến khi nhỏ Hạnh theo dì Khuê đi chợ Tết, Quý ròm mới quay sang Tiểu Long "à" một tiếng:
- Tao nghĩ ra rồi!
Tiểu Long chớp mắt:
- Câu gì vậy?
Quý ròm láu lỉnh:
- Câu "Bò viên ngon lắm"!
Tiểu Long giật thót:
- Đừng! Mày dạy con sáo nói câu đó, Hạnh sẽ nghỉ chơi với mày đấy!
- Không sao đâu!
Quý ròm vẫn bướng bỉnh. Và ngay lập tức, trước vẻ nơm nớp của Tiểu Long, Quý ròm hí hửng bước lại trước chiếc lồng bắt đầu dạy cho con sáo cái câu quái quỉ đó.
Nhỏ Hạnh hoàn toàn không hay biết về trò nghịch ngợm của Quý ròm. Vừa về đến nhà, nó lật đật đem giỏ đồ chợ xuống bếp rồi tót ngay lên gác. Nhưng Tiểu Long và Quý ròm đã không còn ở đó. Chỉ có con sáo thân yêu đang nhảy nhót trong lồng. Thấy cô chủ nhỏ xuất hiện, cao sáo liền nhanh nhẩu:
- Xin chào!
Nhỏ Hạnh khoái tít mắt. Nó bước về phía cửa sổ, giọng trìu mến:
- Sáo của chị giỏi lắm! Em muốn chị thưởng gì nào?
Con sáo ngừng nhảy. Nó đứng im, nghệt mặt ra chiều ngẫm nghĩ.
Nhỏ Hạnh cười:
- Làm gì mà nghĩ ngợi ghê thế? Chiều nay chị mua châu chấu về thưởng cho em nhé!
Khi đem món châu chấu ra "quảng cáo", nhỏ Hạnh đinh ninh con sáo của mình sẽ thích mê tơi. Nào ngờ con sáo chẳng tỏ vẻ gì quan tâm đến "món ăn truyền thống" đó. Mà lại bất thần kêu inh ỏi:
- Bò viên ngon lắm! Bò viên ngon lắm!
Nhỏ Hạnh bàng hoàng tưởng như nghe sét đánh ngang tai. Nếu không có chiếc kệ sách đỡ phía sau thì nó đã té xỉu xuống sàn gác rồi.
Mãi một lúc sau nhỏ Hạnh mới từ từ trấn tĩnh. Tay áp vào ngực, nó nhìn con sáo với vẻ lạnh lùng:
- Mày vừa nói gì thế?
Không hiểu do đãng trí hay do giận cô chủ nhỏ không chịu kêu nó bằng "em" như khi nãy, con sáo chả buồn nhắc lại câu nói vừa rồi, mà cứ luôn mồm "Xin chào! Xin chào!".
Tao chả cần mày chào hỏi! - Nhỏ Hạnh mím môi - Chỉ cần mày bảo cho tao biết ai đã...
Đang nói, nhỏ Hạnh sực nhớ đến Quý ròm, liền im bặt. Thôi rồi! Cái trò phá bĩnh này ngoài ông bạn ròm của mình thì đâu còn ai vào đây! Hèn gì mình đi chợ chưa về tới, Quý ròm đã rủ Tiểu Long chuồn mất! Quý ròm ơi là Quý ròm, nhà ngươi sẽ biết tay ta!
Nhỏ Hạnh vừa nghiến răng trèo trẹo vừa phóng xuống khỏi gác.
- Đi đâu thế cháu?
Thấy nhỏ Hạnh thò tay mở cửa, dì Khuê hỏi.
- Cháu lại nhà bạn!
Nhỏ Hạnh đáp gọn và xồng xộc bước ra khỏi nhà.
Nhỏ Hạnh là đứa hiền lành nhưng một khi nó đã nổi giận phừng phừng như thế này, không có gì đảm bảo là nó sẽ không xé xác Quý ròm! Nhất là Quý ròm đã từng thề sống thề chết sẽ không bao giờ lôi cái "đề tài bò viên" này ra chọc nó. Vậy mà bây giờ Quý ròm lại nuốt lời thề. Một kẻ vi phạm lời thề thì đương nhiên phải bị trừng phạt! Nhỏ Hạnh vừa đi vừa nghĩ ngợi. Càng nghĩ ngợi nó càng hầm hầm.
Nhưng số Quý ròm là số hên. Lẽ ra ngày hôm nay đó nếu nó không bị nhỏ Hạnh "băm vằm" ra làm trăm nghìn mảnh thì bét ra nó cũng bị cô bạn của mình véo đến sứt cả tai. Nhưng rốt cuộc chẳng có chuyện gì xảy ra cả. "Vị cứu tinh" của Quý ròm xuất hiện kịp thời, ngay trên con đường nhỏ Hạnh đang xăm xăm đi tìm Quý ròm để hỏi tội. "Vị cứu tinh: đó có tên là Văn Châu.
Nhỏ Hạnh nhìn thấy Văn Châu trước.
Đã lâu không gặp lại cô bạn tóc ngắn này, nhỏ Hạnh mừng rỡ gọi:
- Văn Châu!
Đang lững thững rảo bước bên kia đường, Văn Châu ngạc nhiên ngoảnh lại:
- Ồ, thì ra là bạn!
Nhỏ Hạnh chạy vội sang:
- Bạn đi đây đây?
- Tôi ghé lớp học cũ.
- Bạn lại tiếp tục đi học thêm buổi chiều hả? - Giọng nhỏ Hạnh đượm mừng vui.
Nhưng Văn Châu đã làm nó tiu nghỉu:
- Không! Hôm trước đóng tiền mua mấy cuốn sách về tin học, bữa nay tôi ghé lấy!
Nhỏ Hạnh nhìn chồng sách trên tay bạn:
- Thế bây giờ bạn định đi đâu?
- Đi về.
Nhỏ Hạnh tự dưng cảm thấy nao nao trong dạ. Nó rất mến Văn Châu, mặc dù chỉ mới gặp đôi lần. Nó biết Văn Châu là một người bạn tốt. Nhưng người bạn tốt của nó không được tự do ra ngoài rong chơi như nó, Tiểu Long và Quý ròm. Ba mẹ Văn Châu cứ muốn nhốt con mình trong ngôi biệt thự kín cổng cao tường. Tội nghiệp nó ghê!
Ngập ngừng một thoáng, nhỏ Hạnh chớp mắt rủ:
- Hay là bạn ghé nhà Hạnh chơi! Chốc nữa hẳng về!
Văn Châu ngần ngừ:
- Nhà bạn gần đây không?
- Gần xịt hà! - Đang nói, nhỏ Hạnh chợt reo lên - Bạn ghé nhà Hạnh, Hạnh cho xem cái này hay lắm!
- Gì vậy? - Văn Châu không giấu được tò mò.
- Con Sáo Hạnh mới mua! - Nhỏ Hạnh hớn hở khoe - Nó biết nói!
Rồi trước cặp mắt mở to vì kinh ngạc của Văn Châu, nhỏ Hạnh mỉm cười quay mình dẫn đường. Nó quên béng mất chuyện đi kiếm Quý ròm.
Thằng Tùng thấy chị mình xưa nay rất kén bạn, bữa nay tự dưng lại dẫn một ông bạn lạ hoắc lạ quơ tướng mạo lai bặm trợn về nhà, nó ngạc nhiên lắm nhưng vẫn khoanh tay lễ phép:
- Chào anh ạ!
- Chào em!
Văn Châu gật đầu thản nhiên đáp trả. Nó đã quá quen với chuyên bị người nhìn lầm. Chỉ có nhỏ Hạnh là tủm tỉm. Nhưng nó vẫn làm thinh dẫn Văn Châu đi thẳng lên gác, chẳng buồn đính chính với thằng em đang nhíu mày đảo mắt trông theo.
Nhỏ Hạnh và Văn Châu vừa ló người lên khỏi cầu thang, chưa kịp đặt chân lên gác, con sáo đã láu táu:
- Xin chào! Xin chào!
Thoạt đầu Văn Châu ngoảnh cổ dáo dác dòm quanh nhưng rồi chợt thấy chiếc lồng sáo treo tòong teng nơi cửa sổ, nó ngẩn người nhìn nhỏ Hạnh:
- Có phải con sáo của bạn vừa lên tiếng không?
- Đúng rồi! - Nhỏ Hạnh cười tươi - Nó chào bạn đấy!
Văn Châu lại đánh mắt về phía con sáo, giọng nghi hoặc:
- Nó biết nói thật ư?
- Tất nhiên rồi! Bạn cũng nghe rồi đấy!
- Thế nó còn biết nói những câu gì nữa?
Con sáo của nhỏ Hạnh chỉ mới biết có ba câu. Ngoài câu chào vừa rồi, nó còn nói được hai câu nữa. Nghe Văn Châu hỏi, nhỏ Hạnh đã định đem ra khoe nhưng sực nhớ trong hai câu còn lại có một câu "bậy bạ" con sáo vừa học được của Quý ròm, nó đành đáp lấp lửng:
- Con sáo này mới học nói! Nó nói chưa được nhiều đâu!
Nghe cô chủ nhỏ bảo mình chưa nói được nhiều, con sáo dường như ấm ức lắm nên nó thình lình buột miệng:
- Bò viên ngon lắm! Bò viên ngon lắm!
- Ôi! Nó nói kìa!
Văn Châu reo lên. Rồi như chưa biết sửng sốt, nó quay sang nhỏ Hạnh, thô lố mắt:
- Con sáo của bạn biết ăn bò viên hả?
- Đâu có! - Mặt nhỏ Hạnh méo xẹo.
- Chứ sao nó bảo bò viên ngon lắm?
- Nó nghe người khác nói liền bắt chước nói theo vậy thôi!
Nhỏ Hạnh vừa đáp vừa quay mặt đi chỗ khác, bụng tức Quý ròm anh ách. Cũng may Văn Châu không hề biết mình mê món bò viên! Nếu biết, chắc nó sẽ cười lăn bò càng! Nhỏ Hạnh nhủ bụng và quay lại. Nó tìm cách lái câu chuyện sang đề tài khác:
- Ông bạn dạo này khỏe không?
- Ông khỏe lắm! - Mắt Văn Châu sáng lên, quả nhiên nó quên ngay đề tài bò viên - Dạo này ông ăn tới những bốn, năm chén cơm mỗi bữa lận!
- Ôi! - Nhỏ Hạnh thảng thốt - Ông ăn còn nhiều hơn cả bọn mình nữa!
Văn Châu vui vẻ:
- Ừ, trước đây ông chỉ ăn mỗi bữa lưng hai chén com thôi! Chả hiểu sao gần đây ông lại tự dưng ăn khỏe đến thế!
- Lạ quá nhỉ? - Nhỏ Hạnh chép miệng nói, rồi chợt nhớ tới một bài báo mới đọc gần đây, nó ngờ ngợ hỏi - Thế gần đây ông có uống loại thuốc gì không?
- Thuốc ư? - Văn Châu ngơ ngác - Không! Tôi chả thấy ông uống thuốc gì cả!
- Xạo!
Con sáo đột ngột cất tiếng làm Văn Châu đâm tên tò.
- Mày có im mồm đi không!
Nhỏ Hạnh ngoảnh cổ về phía con sáo nạt lớn rồi quay sang Văn Châu, nó nói với giọng phân trần:
- Con sáo này hư lắm! Chả biết nó học được ở đâu cái từ hỗn láo kia, chốc chốt lại hét lên nghe bực cả mình! Hôm nào Hạnh phải phạt nó mới được!
- Bỏ đi! - Văn Châu nhún vai - Nó nói nhưng nó có hiểu gì đâu!
Rồi sợ bạn mình vẫn còn áy náy, Văn Châu nhìn nhỏ Hạnh nhoẻn miệng cười.
Nụ cười thân thiện của Văn Châu khiến nhỏ Hạnh cảm thấy yên tâm. Nó ngập ngừng một thoáng rồi tò mò hỏi tiếp:
- Thế ông bạn có mập lên tí nào không?
- Tôi cũng chả rõ! Hình như có mập lên một tí! - Văn Châu lại nhún vai, rồi nhìn vẻ mặt băn khoăn của nhỏ Hạnh, nó tặc lưỡi nói thêm - Tôi không nói dóc với bạn đâu! Hôm nào bạn đến chơi sẽ biết!
Nói xong, Văn Châu quay mình rảo bước xuống cầu thang.
Nhỏ Hạnh liền hối hả bước theo. Ra tới cửa, nó hạ giọng phân vân hỏi:
- Bọn Hạnh tới chơi nhỡ ba mẹ bạn bắt gặp thì sao?
Văn Châu không trả lời thẳng câu hỏi của nhỏ Hạnh. Nó chỉ buông thõng:
- Chủ nhật này ba mẹ tôi đi vắng!
Nhỏ Hạnh định hỏi thêm hôm đó Văn Châu sẽ đợi tụi nó ở cổng hay là dặn dò trước để chị Thắm dẫn vào nhưng nó chưa kịp mở miệng thì Văn Châu đã biến mất đằng sau khúc ngoặt ở góc hành lang.

<< Chương 2 | Chương 4 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 135

Return to top