Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Ngắn >> Bên tình bên hiếu.

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 729 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Bên tình bên hiếu.
Long Nguyễn

Nhà bà Hai cũng chẳng xa xôi gì mấy nhưng mỗi khi có việc đi ngang, ai nấy đều lắc đầu ngán ngẩm. Huơng hỏa ông bà để lại, từ thủa có trí khôn, còn bận quần sà lỏn hở rún, thì xẻo đất nhà bà đã thế chứ bà không hề được chọn lựa phong thổ. Ai đời cả một xóm đã hẻo lánh, buồn hắt buồn hiu, lại phải đi ngang 2 cây cầu khỉ không có tay vịn, đi mút mấy mẫu ruộng nhà ông cả Phú, trần thân né bầy ngỗng chuyên chặn đuờng nguời đi bộ, cái giống trời sinh cái mỏ vừa tầm với cái chỗ đi tiểu của con nguời, vừa mổ vừa kêu mát trời ông địa. Thằng Meta con bà Hai lé, còn biệt danh là bà Hai Thẳng Cẳng, hồi lên tám, cũng bị bầy ngỗng nhà lão Phú này vây đánh, may mà nguời lớn thấy, cứu kịp. Nói nào ngay chẳng biết cứu kịp hay không kịp, cuới vợ đã 2 năm, chẳng thấy thím Hà, vợ thằng Meta cho ra đời mụn con nào cho bà Hai có cháu bồng. Không biết mấy con ngỗng nhà ông cả Phú có mổ trúng chỗ đó không? Hết thửa ruộng, qua một bãi tha ma đầy cứt trâu lẫn gai mắc cở thì mới đến nhà bà Hai. Chẳng ai biết qua nhà bà Hai thì kế đến là cái gì, căn cứ theo tầm mắt thì lại là ruộng cò bay thẳng cánh, xa nữa thì là 1 rừng tre, trúc viền 1 vòng cong cong cuối chân trời. Ở một xóm nghèo chẳng ai có lấy một cái xe đạp làm chưn, không ai biết ngoài cái rừng trúc ấy là cái gì, chỉ biết khách lạc đuờng đi tới nhà bà Hai, xin một gáo nuớc giải khát, là quay đầu lộn trở lại kèm theo vài câu than vãn hoặc chửi thề. Nhà bà Hai thiệt mất công mất linh quá!
Vậy mà ngày nào cũng thế, cứ khi mặt trời khum khum nấp duới ngọn cây bàng truớc cửa để tránh ...nắng thì chú Bảy Ngỏng quẩy đôi quang gánh tới ngồi xuống gốc bàng, khoan thai vấn 1 điếu thuốc rê, tháo chiếc nón tu lờ rộng vành đặc biệt của nguời Tiều, gác vào cái thúng rách đựng đủ thứ từ ve chai, lông vịt, chậu mủ "pể", bàn ủi hư, tăng phô v.v... ngâm vài câu thơ nghe phong phanh:
- Duỵt coọc ô đề suồng màn thín ... (Nguyệt lạc ô đề suơng mãn thiên)
Nghe đâu cũng là thơ Đuờng gì đó. Xong xuôi, chú ngoái cổ vào nhà trong :
- Pà Hai! Pà Hai Thẳng Cẳng đâu dzồi! Có ve chai lông vịt pán không?
Không chậm trễ một phút, bà Hai ra ngay Khỏi nói bà con trong xóm ai cũng biết họ chịu đèn nhau. Không có đồng hồ nhưng họ biết giờ nào thằng Meta còn ở ngoài ruộng, thím Hà bưng chậu quần áo ra bờ kinh giặt giũ. Vợ chồng nó siêng năng hết biết.
-Ai đó! Ủa chú Bảy Ngỏng đó ha.
- Ngộ lây chứ còn ai. Pữa nay pà Hai có ve chai lông vịt gì pán không?
- Có. Nhiều thứ bán lắm. Tui nè! Mua không? Hehehe.
- Ý da. Bà Hai Thẳng Cẳng nói chơi làm ngộ puồn tội nghiệp ngộ chớ. Ngộ lăm nay ẩng xập xôi dzồi, cô lơn quá xá pà Hai ơi.
- Nói giỡn với chú Bảy vậy thôi. Để hôm nào phẻ tui xạn mớ ve chai, chậu mủ bán cho chú. Hôm nay tui thấy xẩu mình quá.
- Ý da . Pà Hai pịnh hả. Ngồi xuống đây ngộ xem mạch cho. Đưa cái tay đây, ngồi xích xích dzô chút nữa. Đó!
Không cần mời thêm tiếng nữa, bà Hai ngồi xuống chìa tay đưa cho chú Bảy Ngỏng cầm. Bà Hai giọng xúc động:
- Tui lớn tuổi rồi. Bịnh hoài. Hơi chút xíu là xỉu nên bà con kêu là bà Hai Thẳng Cẳng chớ hồi còn trẻ tui đâu có tên đó.
Lúc này chú Bảy khám đến vai. Mạch ở tay xong rồi thì chú choàng qua vai bà Hai:
- Hổng phải Hai Thẳng Cẳng vậy chớ hồi nhỏ pà Hai tên gì?
- Hồi ông nhà tui còn sống ổng kêu tui là em Hai Lé, bị con mắt tui hiếng hiếng. Lé kim đó.
- Trời đất quỷ thần thiên địa ơi. Pà Hai bị kim đâm vô mắt hả?
- Hổng phải. Lé kim. Lé kim là lé chút chút đó.
- Nói nghe. Bị hồi hôm tui lén xấp nhỏ ngồi tâm sự với "ảnh" nên suơng nó nhiễm, mới ể mình đó chớ.
- Trời đất. Nói vậy là chết mồ tổ ngộ dzồi. Pà Hai ngồi với thằng nào?
- Chú Bảy làm gì nhảy dựng lên vậy? Tui nói chuyện với thằng nào mắc mớ gì tới chú chớ.
- Trời léc ơi. Từ đây tui hổng thèm mua ve chai lông vịt pà Hai nữa đâu. Pà Hai thấy hông? Té cầu khỉ ướt hết quần áo nè thấy hông? Puôn pán với pà Hai mắc công quá.
- Ủa sao vậy? Vô nhà tui lấy đỡ cái quần sà lỏn của ông nhà tôi bận đỡ. Khỏi trả cũng đuợc.
- Trời ơi, thằng chả hui nhị tì mấy chục năm rồi làm sao ngộ dám pận quần thằng chả chớ. Thôi ngộ chào pà Hai ngộ chẩu à.
Chú Bảy quẩy quang gánh buớc. Chợt nghe tiếng khóc. Chú dừng lại, cái miệng hả ra định rao: "Ai có ve chai lông vịt, lồng hồ hư, nồi pể pán hông ?" không ngậm vào đuợc. Chú ngoái lại:
- Ngộ mần cái gì pà Hai khóc? Tui hổng dè pà Hai già mà nết na quá há. Đêm ngồi với ảnh mà ảnh nào? Phải thằng cha Tám Bóng hông?
- Thằng cha Tám Bóng là bóng lại cái, làm nghề thày pháp, nó thích đàn ông không hà ông ơi. Ý mà không phải, nó chỉ chịu đèn nguời cõi trên thôi, nguời phàm như tôi nó hổng ham. Chú sao ăn nói mất trật tự công cộng quá.
- Không phải thằng Tám Bóng, không lẽ thằng Năm đàn gáo. Đúng thằng cha già dê này rồi. Pà Hai tâm sự với thằng Năm đàn gáo phải không?
Quẹt nuớc mũi lên cái nón tu lờ của chú Bảy Ngỏng, bà Hai nói trong tiếng nấc, cái miệng méo xệch:
- Đêm qua tui ngồi với cái mả. Mả ông nhà tui đó chú biết chưa? Cái mả kế cái giếng mà tui vẫn múc nuớc cho chú uống đó. Nói chú đừng buồn, muà hè giếng hàng xóm cạn queo mà giếng tui nuớc linh láng cũng tại vì nuớc ở mả chảy xuống đó.
- Trời ơi chết cha mồ tổ ngộ dzồi. Từ nay hổng dám xin nuớc pà Hai nữa. Mà pà Hai nói chuyện gì với ổng dzậy? Bộ pà Hai hổng sợ ma sao chớ?
- Tôi buồn lắm chú ơi. Hai muơi năm truớc tui còn trẻ măng, con trai xóm này chết mê chết mệt vì con Hai lé này đó.
- Pởi dzậy ông Hai chết là phải dzồi. Cái lày là pà Hai nói hổng phải ngộ nói nghen.
- Hồi đó tụi tui lấy nhau, nói thiệt Bảy nghe, thằng Đực con của ông Tư Gà Cồ đó Bảy biết hông? Nó tự tử vì thất tình đó.
- Ủa vậy sao mới thấy nó pán cho ngộ 2 kí lông vịt hồi hổm mà. Chết hồi nào?
- Đó là thằng Đực em, thằng anh chết hai chục năm truớc rồi. Ông Tư thuơng nhớ con nên lấy tên thằng anh đặt cho thằng em vậy mà. Bảy biết hông? Hồi đó Hai, Hai là ảnh đó, chồng tui đó, làm nghề trèo dừa còn tui mần nghề cấy muớn. Hồi đó tui cũng lớn trọng rồi nhưng hổng để ý ai hết. Ở ruộng tui thấy ảnh thồ dừa ra chợ bán mỗi ngày tui cũng hổng thèm để ý. Nhưng rồi một hôm, trên đuờng về nhà thấy ảnh leo dừa, tui ngó thấy tổ chim sẻ ngay trên quầy dừa ảnh đang hái, tui nói:
- Chú ơi! Chú ấy ơi! Vói lấy giùm con ổ chim đi chú.
Ảnh hổng nói gì hết, leo xuống cho tui một trái dừa. Ảnh hay lắm, lột vỏ dừa bằng răng không hà Bảy. Sau này khi cuới nhau, ảnh mới nói ảnh hổng thấy tổ chim sẻ nào hết. Bị ảnh mặc quần rách mà con mắt tui lé nên ngó vô ống quần ảnh, tui tuởng ổ chim có ...hai trứng ở trỏng đó chớ. Hổng có chim ảnh thền tui một trái dừa. Vậy mà ... 20 năm rồi đó Bảy . Hai buồn lắm Bảy ơi. 20 năm nay thủ tiết thờ chồng nuôi con, rồi bán trâu, bán ruộng lấy vợ cho nó. Thằng Meta đó Bảy.
- Hẩu!
- Bảy thử nghĩ coi! Ăn tui hông dám ăn, mặc tui hông dám mặc lo lắng cho nó. Hai năm nay từ lúc nó lấy vợ rồi, nó về hùa với con vợ nó chửi tui. Nói thiệt Bảy nghe!
- Hẩu lớ! Hẩu lớ !
- Nói thiệt Bảy nghe! Thà là tui đẻ ra cái hột vịt lộn tui với chú ăn ...
- Ý trời! Cái này hổng hẩu sực lớ.
- Bảy đừng ngắt lời nghe Hai tâm sự. Thà là tui đẻ ra trái vịt lộn còn hơn đẻ cái thứ đồ bất hiếu. Tui sợ vợ nó quá mà. Nó gọi tui dạ, nó biểu tui thưa có dám nói gì đâu, mà nó chửi tui sa sả. Thằng Meta cũng về hùa với nó nói tui già khó ưa. Bảy nghĩ có buồn không? Bây giờ tui bịnh, thằng Meta với con vợ nó rủ nhau đi chơi, Bảy nghĩ có tức không? Bà mẹ nó! Một ngày tụi nó hổng chọc Hai giận làm như nó ăn cơm hổng vô vậy đó.
- Hai à! Hai nói thôi đuợc dzồi. Xỉ xỉ cái ngón tay vô mặt ngộ coi kỳ quá.
- Xin lỗi Bảy nghe. Bị Hai tức quá mà. Đồ thứ con bất hiếu, thứ dâu lựu đạn.
- Nữa. Đừng xỉ ngón tay vô mặt ngộ mà. Ây da thứ đồ nghịch tử, con trời đánh.
- Bậy. Bảy ăn nói thất nhân ác đức quá. Trời nào đánh con tui? Trời đánh là đánh con dâu kia kià. Bộ Bảy trù thằng Meta con tui bị trời đánh hả.
- Thiệt tội cho Hai quá! Để ngộ về lấy thuốc trị cảm mạo gia truyền ba đời của thằng ông cố nội ngộ cho Hai uống khỏi pịnh nghe. Chào Hai Bảy xin thất lễ.
- Ừa Nhớ qua lẹ lẹ nheng, Hai chờ!
- Ai có lồng hồ hư, chậu mủ pể, tăng phô, ve chai, lông vịt pán hông?
oooOooo
Ư ư ư hư hư hư ư ư ư ...
Thật không hổ danh là bà Hai Thẳng Cẳng. Trời nóng như đổ lửa, bà nằm thẳng cẳng trên đi văng, trùm mền tận cổ rên. Bà ốm thiệt hay giả bộ có trời mà biết. Bà hay bịnh lắm nhất là khi giận con cái. Bà có tật nói nhiều. Có thằng Meta thì bắt nó ngồi chịu trận, có con Hà, dâu của bà thì cũng phải ngồi thù lù một đống nghe bà kể. Bữa nay không có ai, bà kê gối cho cao, ngóc đầu lên bàn thờ nói chuyện với nguời quá cố:
- Ông ơi phải ông về đó không? Bộ tôi có giấy đoàn tụ với ông rồi hả ông? Em nhớ mình quá Hai ơi.
Ho một hồi. Ho như nguời giả bộ. Biết thằng Meta đang chùi cẳng ngoài cửa, bà lên giọng:
- Phải ông về ruớc tui đó hả ông? Duới âm phủ có cần thủ 5 đô qua cổng cho hải quan không ông? Tôi chết đi cho dâu con vừa lòng ông ơi. Tôi mà không chết nó cũng giết tôi ông ơi.
Meta buớc vào nhà :
- Má! Sao vậy nè. Bộ má bịnh hả?
- Ư ư ư bịnh gì đâu. Khoẻ re hà. Có điều nguời ta hổng để tao sống. Đi chơi dià hả con. Quởn quá hả con.
- Trời ơi má có thuốc men gì chưa? Vợ con đâu sao hổng lo cho má?
- Thôi mày ơi. Mạng tao con sâu cái kiến nhằm nhò gì. Vợ mày bận đi chơi cho phẻ. Tao chết nó càng mừng đó mày.
- Má nói gì kỳ quá. Vợ con thiệt tình, má bịnh hoạn như vầy mà đi đâu nữa chớ. Chắc vợ con đi công chuyện chứ nó không có hư như thế đâu má.
- Ừa! Vợ mày hiền lắm. Chỉ có con già đẻ ra mày là chằng ăn trăn quấn. Ý mày muốn nói vậy đó phải không Meta, thằng con bất hiếu! Phải mày nói là tao đặt điều nói xấu vợ mày phải không?
- Má! Con nói vậy hồi nào? Bây giờ má muốn con phải làm gì bây giờ cho má vui, má hết bịnh má nói đi.
Chỉ chờ nhiêu đó, bà Hai tốc mền ngồi dậy, giọng tỉnh que :
- Mày thề đi! Mày dám bỏ nó không? Mày bỏ nó tao hết bịnh liền, rồi tao bán ruộng cuới cho mày một hơi 8 con vợ. Ba mày chết rồi, tao chỉ có 1 mình mày. Đã 2 năm rồi tao vẫn chưa có cháu bồng, khắp cái huyện này từ đầu kinh xuống tới chợ, mày biết họ nói gì không? Họ nói tao ở ác, nên trời phạt tuyệt tự mày biết không?
- Trời ơi không phải vợ con. Má quên cái vụ hồi nhỏ con bị đàn ngỗng nhà ông cả Phú cắn rồi sao? Không có cháu bồng là tại con chứ không phải tại em Hà . Bây giờ khoa học tân tiến rồi, thuốc Viagra bảo đảm lắm má ơi. Không bao lâu má có cháu bồng.
- Chừng nào? Tới năm tao 94 tuổi không? Hai năm rồi ít ỏi gì mà cái bụng cứ xẹp lép. Hồi lấy ba mày, có 2 tháng là tao đẻ ra mày rồi mày ơi. Vậy mà đầu trên xóm duới nói tao thất đức, có tội nghiệp tao không chớ hả?
Ngó lên bàn thờ có di ảnh của ông Hai trèo dừa, bà khóc rống lên:
- Ông ơi là ông ơi, ông về ruớc tui đi với ông cho rồi ông ơi là ông ơi.
Thằng Meta bật khóc. Tiếng khóc một nam một nữ chẳng biết thuộc tông nào mà nghe rất nghịch lỗ nhĩ. Nó vừa bổng vừa trầm, lúc nhịp chỏi lúc nhịp ngoại ngay cả nguời đang khóc nghe cũng thấy "quê". Vì quê nên cả hai đều nín. Cả hai mẹ con 4 mắt ráo hoảnh.
- Mày làm ơn nín giùm. Mày không thấy tao đang khóc sao mà hoà ca hả mày? Mày buồn hả? Từ nay tao gọi mày là tiá. Con lạy tía, con không dám nói động đến tía và con vợ của tía nữa đâu. Thôi con đi xuống bếp cho tía khỏi chuớng mắt.
Bà Hai lê đội guốc lọc cọc xuống bếp.
ooOoo
Bóng nắng hắt một hình bình hành chói chang giữa nhà lôi theo bóng cái ghế tràng kỷ hằn loang lổ. Giữa cái hình bình hành ấy là dáng dấp 1 bóng hình mảnh mai, ngả nón phe phẩy. Thím Hà buớc vào nhà, mắt vẫn còn quáng nắng.
- Mình! Lên huyện về rồi đó hả? Cơm nuớc gì chưa để em lo.
- Hổng cơm nuớc gì hết. Đi đâu?
- Mình à. Bữa nay có chuyện gì bực bội phải không? Hay lại nghe má nói gì em nữa rồi?
- Không cần ai nói tôi cũng biết. Má bịnh cô biết không?
- Biết chứ sao không? Má bịnh hổng cho em biết em phải hỏi chú Bảy ve chai mới biết. Đưa thuốc tây má nói má hổng uống thuốc tây, xức dầu má hổng cho em biết làm sao?
- Tôi không biết. Từ nay tôi cấm cô không đuợc cãi qua cãi lại với má nữa. Dâu con gì má nói 1 câu cãi lại muời câu.
Lúc xuống bếp thì tiếng guốc khua lọc cọc, lúc này bà Hai xuất hiện ngay phòng khách không một tiếng động:
- Tôi không uống thuốc tây, tôi uống thuốc bắc của cô Tám Bóng không hà. Mà tôi tự mua thuốc đuợc rồi hổng cần ai lo. Uống vô mất công mang ơn lắm.
Hà uất ức nói trong tiếng khóc:
-Đó anh nghe chưa ? Tôi chịu hết nổi rồi . Tôi đi về nhà tía tôi. Từ nay có má trong nhà là không có tôi. Chào anh.
Dằn gói thuốc bắc lên bàn, Hà chạy ra ngõ. Thì ra Hà đi thỉnh thuốc cô Tám Bóng chứ không phải đi chơi. Meta chạy theo, gọi:
- Hà! Hà .
Bà Hai Thẳng Cẳng đưa gói thuốc lên mũi hửi. Hửi qua rồi hửi lại, hửi lại rồi hửi qua. Đặt gói thuốc xuống bàn, bà lẩm bẩm 1 mình:
- Ý cha! Hôi mùi thuốc chuột dữ. Ủa hổng chạy theo con vợ mày nữa hả con, Meta?
Chú Bảy chống đòn gánh ngó vào:
- Hổng phải thằng Meta. Thằng Meta chạy theo con Hà rồi. Bảy nè Hai. Ngộ đem chai thuốc gia truyền của thằng ông cố nội ngộ cho pà Hai uống chữa bịnh nè. Pà Hai khỏe chưa?
- Ủa Bảy đó hả. Bảy nghe rõ chưa? Thằng con bất hiếu của Hai nghe vợ nó xúi chửi má nó đó ông nghe thấy chưa? Hu hu hu Hai khổ quá Bảy ơi.
- Nghe hết rồi. Thiệt pà Hai pậy pạ hết sức. Ủa cái miệng ăm mắm ăn muối nói pậy. Ý ngộ nói là thằng con pà Hai pậy pạ hết sức. Thôi pà Hai ráng uống thuốc của ngộ cho mau lành pịnh, rồi ngộ lo đám cuới, ý quên, ngộ ráng qua đây lo lắng cho pà Hai. Ngộ thuơng pà Hai mà pà Hai piết không?
- Cái gì ? Bảy nói gì Hai nghe hổng rõ. Nói lại đi, lóng rày tai của Hai có vấn đề rồi, nghe lúc đặng lúc không.
- Hổng hiểu sao ngộ run quá nói hông đuợc. Thôi ngộ về. Chuyện tình cảm mai mốt hết run rồi nói lại nghe Hai. Ráng tĩnh duỡng nghe Hai.
Con mắt lé xẹ bà Hai lim dim, hai bàn tay quấn quíu, cái lưng ngắn ngủn ẹo qua ẹo lại như con luơn mắc câu, bà Hai lẩm bẩm mình ên:
- Ừa Bảy dià. Ông nội mẹ ơi, tui có nghe lộn không cà. Bảy nói Bảy thuơng Hai Hehehe.
oooOooo
Chịch bãi tha ma phía bên kia con lộ nhỏ híu vừa đủ cho xe bò đi một chiều là miễu Bà. Nghe cô Tám Bóng nói là miễu thờ Dao Trì Thánh Mẫu. Hàng tháng đúng ngày rằm, cô Tám Bóng đều ra đó cúng quảy. Dao Trì Thánh Mẫu cần ở đó để trấn áp đám âm binh ở bãi tha ma mà nếu xao lãng nhang đèn, Dao Trì Thánh Mẫu giận làm ngơ cho đám âm binh quấy phá xóm làng hổng mần ăn gì đuợc. Nguời đứng ra lo việc thờ phụng là cô Tám. Năm nay cô chưa đến 40. Theo lời cô nói thì cô nguyện với Thánh Mẫu là suốt đời giữ mình đồng trinh để đuợc diễm phúc hầu hạ Thánh Mẫu cho đến trọn đời. Cô Tám thực ra là đàn ông. Hồi thằng Meta con bà Hai Thẳng Cẳng chưa chào đời thì nguời ta vẫn gọi Tám Bóng là cậu Huyên ròm. Lúc đó chiến tranh ác liệt. Bom đạn khắp nơi. Một hôm đang yên lành, lính tráng kéo tới đông như kiến, bên này, bên kia bắn qua bắn lại mù trời ông địa, báo hại bà con sợ thấy ông bà ông vải. Ông Hai, tức chồng bà Hai Thẳng Cẳng trúng đạn, không biết phe bên nào, chết ngắc. Bà Hai goá bụa từ đó. Nhưng nào đã xong, lính tráng kéo về rồi kéo đi, bà con lục tục ra đồng trở lại thì máy bay thả bột màu vàng. Thả xong rồi cũng đi chẳng ai bị gì cả. Chỉ có thằng Huyên hốt đuợc một mớ bột màu vàng giống cà ri đó đem về ăn thử. Thấy ngon, sẵn tính ham ăn, nó giấu ăn một mình. Nào ngờ đuợc vài tháng nó bắt đầu đổi hệ. Nó sửa tuớng đi, thoa son, trét phấn tự xưng là đệ tử Dao Trì Thánh Mẫu. Nhà nó biến thành cái đền nho nhỏ, chưng bày đủ thứ nhang đèn, lư huơng, hai bên tả hữu là Na Tra Thái Tử và Hồng Hài Nhi (sau này 2 hình tuợng Na Tra và Hồng Hài Nhi bán cho chú Bảy ve chai, thay vào đó là hình Lam Truờng với Đan Truờng), ở giữa là Dao Trì Thánh Mẫu nhìn tợ nữ tài tử Truơng Bội Ngọc của Hồng Kông. Chiều chiều khi đám nguời cày sâu cuốc bẫm lẫn lộn vài con trâu kéo nhau đi ngang, cũng là giờ Huyên, lúc này đuợc gọi là cô Tám Bóng thỉnh chuông công quả, hầu hạ cõi trên. Mùi khói nhang tỏa ra cũng thơm thơm, trầm tịch.
Ngoài việc trấn áp âm binh cô Tám còn kiêm thêm nhiệm vụ lên đồng, gọi cốt cho bà con muốn liên hệ với nguời đã khuất. Ai ốm đau bịnh tật đều đến cô thỉnh bùa về uống. Khỏi hay không thì không biết nhưng có điều trên huyện đã có mấy lần y tá xuống mở phòng mạch, ế quá lại dông mất nên cô Tám kiêm thêm nghề cho toa hốt thuốc. Tóm lại cô Tám làm bất cứ mọi chuyện cho bà con, miễn là phải đủ lễ vật hầu Thánh Mẫu. Lóng rày cô nhận cả tiền đô bởi Thánh Mẫu xài tiền gì cũng đuợc. Cõi trên mà.
Bà Hai ngập ngừng đưa tay gõ cửa.
- Ai đó. Vào đi.
- Tuởng ai, Hai đó hả? Sắp tới giờ công quả rồi, nữ về đi nhớ mai đến sớm sớm nheng.
- Thôi mà cô Tám. Công kỹ lặn lội đuờng sá xa xôi, cô Tám thông cảm cho Hai đi. Có chút chuyện muốn nhờ cô Tám giúp đỡ.
- Thôi đuợc, Thánh Mẫu quở Tám hoài về tánh thuơng nguời làm mất thì giờ của cõi trên. Có chuyện gì nói lẹ đi.
- Bẩm cô Tám. Đúng y chang lời cô Tám nói hôm truớc, con dâu nhà tui số nó vô sinh, nó là con quỷ dạ xa phá hại gia cang nhà Hai. Nó xúi thằng Meta con của Hai chửi cha mắng mẹ.
- Nam mô a di đà Phật. Đúng là thứ con bất hiếu. Vậy bây giờ nữ tính sao?
- Hai tính vầy nè. Cô Tám lên đồng cho hồn ông nhà tui nhập vào, khuyên thằng Meta nhà tui lấy vợ khác đi. Thằng con tui nghe lời tía nó lắm. Có hồn ổng nhập vào, nói cái gì nó cũng nghe hết đó cô Tám. Trăm sự nhờ cô Tám thuơng.
- Vậy hả. Vậy thì có 2 điều. Nghe cho kỹ. Bỏ con Hà phải không? Tám cũng đang cô đơn chiếc bóng đây, thằng Meta lấy Tám đuợc không?
- Bậy nà. Cô Tám là nguời cõi trên. Cô Tám lấy chồng rồi còn ai trong làng lo cứu dân độ thế nữa. Còn điều thứ 2 là sao, xin cô Tám chỉ dạy.
- Điều thứ 2, lóng rày cõi trên cũng kinh tế thị truờng, hổng xài tiền trong nuớc nữa. Một triệu đồng hổng bao nhiêu mà nặng mà to, khó bay lắm.
- Tiền đô phải hông? Nè cô Tám cầm đỡ 100 đô dằn túi đi. Ý quên 100 đô lo cúng quảy đi. Xong việc, Hai cúng thêm 100 đô nữa.
- Vậy thì Hai về đi, ngày mai kêu vợ chồng thằng Meta lên đây Tám sẽ gọi hồn tía nó về nói chuyện.
- Dạ trăm sự nhờ cô Tám. Nếu thằng Meta ưng cô Tám, Hai cũng hổng hẹp bụng gì. Ráng giúp đỡ giùm nheng cô Tám.
Bà Hai đi khuất, 4 nguời công an ập vào, theo sau là Hà. Y thị gọi công an đến tịch thu tang chứng 100 đô rồi tất cả ra về sau một hồi bàn bạc. Tám Bóng đứng nép một bên cửa, ngó ra. Lớp son phấn trét quá lố theo mồ hôi mẹ mồ hôi con chảy loang lổ, thểu não.
oooOooo
Suốt buổi chiều từ khi mặt trời còn núp ló đầu ngọn bàng truớc ngõ cho đến khi gà lên chuồng, bà Hai cố dịu ngọt với cả con lẫn dâu. Hà thì dễ quên, vui vẻ ngay nhưng thằng Meta cằn nhằn cử nhử hoài. Nó nói hết chuyện rồi đi tin cái thằng Tám Bóng, xạo sự buôn thần bán thánh chuyên gạt nguời. Có gì khó khăn đâu, bà Hai ra điều kiện muốn cả nhà vui vẻ thì phải theo bà ra nhà thằng Tám Bóng, nhờ gọi hồn cho bà đuợc tâm sự cùng tía thằng Meta. Tội nghiệp. Ổng sống khôn thác thiêng, vong linh chưa siêu thoát, lâu lâu nhớ vợ nhớ con, đêm đêm hiện về báo mộng hoài. Ổng cần nói chuyện với thằng Meta về cái con đuờng tử tức của nó. Hy vọng thằng Meta nghe lời tía nó lấy vợ khác. Một trăm đô rồi chứ ít ỏi gì! Bà Hai nhóng chừng chuyện hệ trọng lắm chứ hổng phải chuyện đùa. Cực chẳng đã, bà làm mặt giận hổng chịu ăn cơm, thằng Meta mới ưng. Nó giao truớc thằng Tám Bóng ăn nói tầm bậy tầm bạ nó đục ráng chịu. Nam mô a di đà Phật. Con dại cái mang. Tội báng bổ thần thánh của thằng Meta bà Hai vái tứ phuơng trời muời phuơng Phật tha tội cho nó. Quở phạt gì thì bà Hai chịu hết miễn là tha tội khi dể bề trên của thằng Meta, bà hứa ăn chay truờng và cúng một con gà mái tơ tạ tội cùng Dao Trì Thánh Mẫu. Hôm nay bà độ hay gì hổng biết, cô Tám không làm trận làm thuợng nữa. Nhác thấy bóng 3 mẹ con bà Hai, cô Tám hành lễ ngay. Bà Hai vội móc túi lấy gói bạc cung kính hai tay bỏ lên cái đĩa rồi đốt nhang khấn vái. Bà khấp khởi mừng. Lát nữa đây khi ổng nhập vào cô Tám phán một lời, bà chính thức tuyên bố từ con dâu. Thứ đồ con đĩ ngựa. Cô Tám không đếm tiền như mọi khi, trùm cái khăn đỏ lên đầu, nhấn nút cassette. Hồi này Thánh Mẫu đòi chơi CD mà cô Tám nhắn chú Bảy ve chai mua giùm, nửa tháng rồi chưa ai bán. Bà Hai thúc cùi chỏ vào bụng thằng Meta:
- Vái! Lẹ! Hai đứa cúi đầu xuống. Tía mày dià rồi kia kià.
Bán tín bán nghi, thằng Meta lạy lia liạ. Cái đầu nhô lên hụp xuống như nguời đập lúa. Thím Hà ngồi xuống chiếu, gật lên gật xuống như con cào cào bị túm cẳng. Cô Tám đang cà nhúng cà nhúng theo điệu nhạc, bỗng hai vai lắc theo điệu Lambada, tay bắt ấn như Henry Chúc múa Macarina, từ từ đứng dậy.
Bà Hai run run:
- Ông đó hả ông? Mình đó hả mình.
Cô Tám bị cái khăn trùm mặt không thấy đuờng, nghển cổ, vẫn cà nhúng cà nhúng:
- Tui chứ còn ai. Thằng Meta, con Hà đâu?
- Tụi nó đây. Ông nói đi. Ai? Ai làm cho gia đình mình điêu đứng bấy lâu nay? Ông nói đi rồi ông dạy thằng Meta mấy lời.
Muốn chắc ăn bà Hai nhón gót, kề cái mỏ ăn trầu vào tai cô Tám:
- Nói đi. Nhớ 100 đô không cô Tám. Khuyên thằng nhỏ lấy vợ khác nheng cô Tám.
Thụt lui một buớc bà Hai nói lớn:
- Ông nói đi. Ai? Gia đình mình thất nhân thất đức chỗ nào mà giờ này tui chưa có cháu bồng. Hổng phải thằng Meta phải không ông? Nó đâu có đa hệ mà hổng có con được như ... Chết cha xin lỗi cô Tám, cái miệng tui ăn mắm ăn muối. Phải con Hà không ông?
Cô Tám xoay sang huớng bà Hai, vẫn trùm khăn nhưng cô Tám hửi thấy mùi trầu từ phía nào rồi :
- Bà chứ còn ai nữa. Bấy lâu nay gia đình xào xáo cũng tại bà và con dâu hổng chịu hoà thuận với nhau. Bà hổng nhớ hồi nhỏ bà tắm cho thằng Meta hả. Hồi đó bà nói thằng nhỏ bị ngỗng cắn sứt mất một miếng, hổng biết sao mà nối dõi bà quên rồi hả?
- Ê! Nói gì kỳ vậy cô Tám? Tiền đưa rồi mà cô Tám.
Lúc này cô Tám giựt cái khăn buà trùm trên đầu:
- Tiền gì? Công an lấy hết rồi. Tui từ nay tuyên bố giải nghệ, bằng không là cải tạo đó bà Hai.
- Ê Tám Bóng. Giựt tiền tao hả Tám Bóng.
Quay lại Meta và Hà :
- Dìa. Đứng xớ rớ đây làm gì. Còn mày, tổ cha thằng Tám Bóng, mai tao lên huyện thưa công an.
Bà quày quả buớc ra, cái mông đít ngoay ngoáy. Thằng Meta và con vợ hổng nói hổng rằng, ôm cái dù của bà Hai, vừa chạy theo vừa duơng dù lên che cho má. Tám Bóng nói với theo:
- Thưa đi. Công an bắt tui nói vậy đó tui sức nào dám cãi. Xí cái đồ quỷ sứ!
oooOooo
Lóng rày thằng Meta sanh tật ruợu chè. Uống thiếu hổng có tiền trả. Con Hà cũng chù ụ một đống trong nhà. Hai mẹ chồng con dâu hổng ai nói với ai một lời. Nhà tợ như có đám ma. Hôm nay như mọi bữa, thằng Meta đi nhậu mất biệt. Con Hà cũng xách nón mang tiền đi trả cho chị Tư xị đầu xóm. Thiệt tình con với cái. Ngẫm mà tủi mà cực. Bà Hai hết thở ra lại thở vô. Nhiều khi bà cũng nghĩ đến chuyện xử huề với con dâu nhưng cứ thấy cái bản mặt chù ụ của nó bà lại sùng máu. Thằng Meta ngã xiêu ngã tó, kẹp nách chai ruợu buớc vô.
- Mày đó hả Meta. Con Hà đâu rồi? Xỉn nữa hả con?
Ợ một cái, hổng biết gì trào lên họng mà thằng Meta nhai chép chép:
- Vợ con đi đâu là chính con hỏi má. Nó đi đâu con hổng biết. Vậy chớ con hỏi má vợ con nó đi đâu?
- Nó đi đâu ai mà biết. Hổng chừng nó đi tìm mày đó.
- Ừa nó đi rồi con mới nói với má một chuyện quan trọng. Bây giờ má muốn con bỏ nó phải hông? Con có cách.
- Mày đổi ý rồi ha mày? Ừa lấy ai cũng đuợc, lấy Tám Bóng cũng đuợc chứ tao hổng ưa cái bản mặt con Hà.
Meta ngó quanh, thấp giọng:
- Nó đi con mới dám nói. Đây nè! Gói thuốc độc của chú Bảy ve chai. Để con thuốc nó chết rồi lấy thằng cha Tám Bóng cho má vừa lòng.
- Thánh thiềng thiên địa ơi! Ác chi mà ác dữ vậy mày? Tao biểu mày bỏ nó chứ có kêu mày giết nó đâu?
- Thuốc đánh đồng của chú Bảy đó má. Chú mua đồ đồng, đánh bóng bằng thuốc này rồi bán lại, một vốn bốn lời. Chú Bảy còn nói chú sắp đủ tiền cuới vợ rồi.
- Vậy hả? Ổng cuới ai mày biết hông?
- Hổng biết. Nhưng mà chú ấy nói mém mém chú lấy nguời ở xóm mình đó.
- Vậy hả? Rồi bao giờ lấy mày biết hông?
- Sắp rồi. Đủ tiền rồi. Chừng muời lăm hai chục năm nữa thôi má.
- Bà nội mẹ ơi. Chừng đó làm đám ma chứ cuới nỗi gì. Mà sao ổng tính gì ác vậy. Ổng xúi mày giết vợ phải hông?
- Ừa chú nói giết đi cho gia đình hạnh phúc. Con nghe cũng có lý đó má.
- Tổ cha cái thằng chệt Bảy ve chai. Xúi cái thằng con ngu như bò của tui giết vợ nè trời. Để tao kiếm thằng chả.
Bà Hai giận sôi máu. Với tay kéo chiếc khăn rằn vắt vai, bà xăm xăm buớc về phía cái cầu khỉ. Chưa bao giờ bả té xuống nuớc.
Một đỗi chừng dập bã trầu, thím Hà tất tả cắp rổ buớc vào. Meta kéo vợ vào trong buồng rù rì. Cũng khoe gói thuốc đánh bóng đồng của chú Bảy ve chai, hăm giết má. Thím Hà tá hoả tam tinh, bù lu bù loa thề từ nay không dám trả treo với má, ráng nhịn nhục cho gia đình hạnh phúc, nuớc mắt nuớc mũi chèm nhẹp. Meta chừng như nhất quyết, bỏ gói thuốc độc vào túi, đi tìm mẹ. Thím Hà chạy theo, tất cả lầm lũi đi. Mỗi nguời cách nhau một đỗi. Tất cả đến nhà chú Bảy Ngỏng.
Chú Bảy hôm nay xẩu mình, nghỉ mua bán, nằm trên võng đong đưa mấy câu Hồ Quảng, hình như Liêng Sinh Pá Chúc Anh Tài (Luơng Sơn Bá Chúc Anh Đài) trích đoạn chi đó. Nhác thấy bà Hai buớc vô, chú mắc cở chạy vô nhà xỏ đại cái áo thung cho đỡ hở hang, mời bà vào nhà . Bà Hai hổng ngồi, oang oang:
- Tui hỏi Bảy vậy chớ Bảy tính cái chuyện gì thất nhân ác đức quá vậy? Dâu con tui tội tình gì mà chú xúi thằng Meta giết nó? Hả?
- Chời ơi. Ai giết ai. Tụi nó ngồi trong nhà chờ pà Hai kià. Có đứa nào chết đâu.
- Ủa lúc đi tui thấy nó còn ở nhà mà. Sao tới nhà Bảy sớm vậy?
- Nó băng ruộng. Già như pà Hai mới đi đuờng đàng hoàng chớ. Ngộ hồi trẻ cũng lội ruộng không chớ đi như pà Hai biết chừng nào tới. Vô đây nói chuyện phải quấy chơi pà Hai.
- Ờ hai đứa bây đó hả. Hà lại má biểu con. Thằng Meta có cho con ăn uống gì không? Sao má thấy miệng con có mùi thuốc gì ngộ lắm.
Chú Bảy chen vào:
- Tụi nó ăn dzồi. Pánh pao với há cảo dzồi. Thằng Meta cho con vợ nó uống nuớc dzồi.
- Im nghe Bảy. Chút nữa tui xử ông. Bây giờ ông im đi để tui hỏi nó.
Quay lại con dâu, bà Hai vuốt tóc Hà trìu mến:
- Bà mẹ nó! Thằng Meta cho con uống cái gì? Ăn cái gì? Mình ơi là mình ơi - Cặp mắt hiếng sẵn của bà hiếng lên trên trời, bật khóc - Thằng con của ông nó giết vợ nè trời. Nam mô a di đà Phật.
Quay ra sau bà nói không ra tiếng, lắp bắp:
- Gọi xe cứu thuơng Bảy. Con ngồi xuống đây, đau chỗ nào nói má, má thoa dầu cho chờ xe cứu thuơng. Mày đó nghe Meta, mày với thằng Bảy ve chai tao cho đi tù mọt gông nghe con.
Hà ngồi xuống vẻ mặt đầy lo lắng:
- Vậy chớ hồi con vắng nhà ảnh có cho má ăn uống gì không?
- Có chớ. Nó bưng cho tao tô cháo cá. Mà con ngồi nghỉ đi hổng ấy độc nhập tâm. Bà mẹ nó thằng Meta sao không đi gọi xe cứu thuơng cho tao, còn đứng đó hả?
Thím Hà đứng phắt dậy ngó thẳng Meta:
- Anh Meta anh giết má rồi hả. Hổng dè chồng tôi là kẻ sát nhân nè trời.
Chú Bảy nãy giờ im thin thít, rụt rè:
- Pây giờ cho ngộ nói đuợc chưa. Hổng có ai chết mà.
Thím Hà cắt ngang, hai tay vẫn còn choàng vai má:
- Chú im đi. Chú tàn ác lắm. Má tui có tội tình gì mà mấy nguời nỡ giết chớ.
Chú Bảy lăng xăng, hết buớc ra lại buớc vô, hả họng định nói gì đó, gặp 4 con mắt nẩy lửa của bà Hai với thím Hà, lại tiếp tục buớc lui buớc tới, hết gãi đầu, bứt tóc, miệng thì ai da không ngớt.
Bà Hai ngả mình xuống bộ ngựa nhà chú Bảy, tay bắt chuồn chuồn, miệng líu ríu những câu những tiếng gì như ngôn ngữ âm binh địa phủ, lần này bà Hai thẳng cẳng thiệt rồi. Thím Hà cũng ngả xuống vì sức nặng của má, tiếng gọi má nhỏ dần nhỏ dần rồi thím cũng thiêm thiếp. Meta hoảng, nói với chú Bảy:
- Sao vậy chú. Có chắc là đuờng hay là thuốc đánh đồng thiệt hả chú? Sao nằm hết trơn hết trọi vậy chú?
- Ngộ đánh đồng pằng xì dầu với nuớc miếng, có thuốc đánh đồng nào đâu. Nuớc đuờng thiệt mà.
Chú Bảy buớc tới bộ ván, lay lay bà Hai:
- Pà Hai tỉnh dậy đi chớ sao nằm hoài dzậy. Nuớc đuờng chứ thuốc đánh đồng đâu ngộ có. Ngộ đánh lư huơng pằng nuớc miếng không hà.
Lúc này thím Hà đã dậy, đứng bên cạnh Meta, con mắt lem lẻm. Thím nóí:
- Sao má con hổng tỉnh vậy chú Bảy?
Chú Bảy ve chai cuời hề hề:
- Hai đứa đừng lo. Pà Hai mại hơi đó. Nằm đó mà nghe hết trơn hết trọi. Để ngộ niệm thần chú pà Hai tỉnh dậy liền cho tụi bay coi.
Cúi xuống tai bà Hai, chú Bảy thì thầm:
- Pà Hai, mai ngộ kêu má ngộ đến coi mắt pà Hai. Má ngộ năm nay cẩu xập xôi rồi. Pà Hai chịu làm con dâu má ngộ hông pà Hai?
Bà Hai choàng mở mắt giữa tiếng cuời của cả nhà. Bà Hai cũng cuời. Giọng cười nghe sượng sùng lắm.
Hết.



Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 317

Return to top