Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Nụ Hôn Không Lời

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 12654 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Nụ Hôn Không Lời
Khánh Hà

Tập 1

Một ngày mới .
Hoa Lam nhìn căn phòng xa lạ , mà bắt đầu từ hôm nay , cô sẽ ở đây . Tất cả đều mới và xa lạ đối với cô . Từ căn nhà cho đến các vật dụng và cả không khí , cô cũng nghe nó ngột ngạt làm sao ấy . Không giống như không khí ở miền núi của cô nó thật trong lành với hơi sương của buổi sáng , khi ánh bình mình sắp mọc trên những núi đồi và cây cỏ .
Xếp những bộ quần áo vào chiếc túi bằng vải , mà mẹ vừa mới đi mua cùng dì Hằng lúc sáng , để cho cô đựng đồ trong thời gian ở đây luyện thi .
Chợt giọng của dì Hằng vang lên ngoài phòng :
- Hoa Lam à ! Dì vào có được không ?
Hoa Lam vội vàng đi ra mở cửa :
- Dì cứ vào . Con đang dọn quần áo vào tủ ạ .
Dì Hằng ngồi trên chiếc nệm được kê trên nền gạch , dì hỏi :
- Phòng này hơi nhỏ , phải không Lam ?
- Dạ thưa dì , như thế này cũng tốt cho con lắm rồi .
Hoa Lam nói xong , cô nhìn lại . Căn phòng độ chừng sáu mét vuông , đủ cho cô để chiếc nệm và tủ . Cô muốn có được cái bàn để học , nhưng không thể nào kê thêm được . Vậy thì làm sao cô học bài và viết bài đây ? Cô đang tìm ra cách để thích nghi với cuộc sống mới này .
Dì Hằng cũng nhận ra điều đó với vẻ mặt lo lắng :
- Phòng không có bàn làm sao con học bài được chứ ?
Nhớ đến cái va li của mình , Hoa Lam nói ngay :
- Dạ thưa dì , con có thể để lên cái va li kia viết được dì ạ .
Dì Hằng lắc đầu :
- Con tính như vậy chỉ là tạm thời thôi , chớ lâu dài thì làm sao ngồi như vậy riết được chớ .
Suy nghĩ giây lâu , dì Hằng nói tiếp :
- Hay là con dọn qua ở chung phòng với Bích Ngân nhe Lam .
Đến đây từ lúc sáng đến giờ , Hoa Lam chẳng thấy Bích Ngân đâu . Chỉ biết là bạn ấy bằng tuổi với mình qua lời mẹ kể mà thôi . Giờ đây , nghe lời đề nghị của dì Hằng như vậy , Hoa Lam cũng đang suy nghĩ coi có nên vâng lời dì Hằng hay không ? Cô phân tích : Nếu như đồng ý vâng theo lời của dì Hằng dọn qua ở chung phòng với Bích Ngân thì biết phản ứng của cô ấy thế nào , thích hay không thích ? Chắc là cô ấy không thích lắm đâu . Cho dù bản tính của cô ấy rất dễ chịu , nhưng cô ấy sẽ buồn vì mất tự do khi giang sơn của riêng mình có người ở trọ . Còn nếu như cô ấy khó tánh thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra . Nghĩ vậy , Hoa Lam nói :
- Dì ạ ! Tạm thời con sẽ ở đây một thời gian xem sao . Nếu không tiện , con sẽ dọn qua ở cùng với Bích Ngân , nhé dì .
Đó là Hoa Lam muốn nói cho dì Hằng đồng ý thôi , chớ thật sự cô cũng muốn ở phòng này , dù rằng nó rất nhỏ .
Nghe Hoa Lam nói vậy , dì Hằng cũng không thể ép được nên dì chân thành :
- Sau này , nếu thấy chật thì con cứ nói với dì để dì sắp xếp dọn qua ở chung với Bích Ngân nhé - như sơ . Hoa Lam lo lắng , dì nói thêm - Phòng của Bích Ngân rất rộng . Rộng bằng bốn phòng của con đấy .
Dì Hằng vừa nói xong thì có một cô gái đi vào . Vừa nhìn qua , Hoa Lam hơi bỡ ngỡ bởi mái tóc vàng được buông xõa xuống bờ vai trắng mịn chi ?có hai sợi dây choàng qua của chiếc áo đầm ngắn , ôm khít lấy thân hình cân đối . Cô gái ỏng ẹo hỏi :
- Con nghe mẹ mới nhắc gì đến con vậy mẹ ?
Nói xong , cô gái đưa mắt nhìn sang Hoa Lam bằng cặp mắt thờ ơ pha lẫn chút khinh khi .
Chẳng trả lời câu hỏi của cô gái rượu , mà bà Hằng nắm tay Bích Ngân kéo xuống nệm :
- Con ngồi xuống đây , để mẹ giới thiệu cho hai đứa biết nhau .
Thấy nét quê mùa của Hoa Lam , Bích Ngân đã phát chán . Nhưng vì nể mẹ , cô ngồi mạnh xuống nệm như bị bắt buộc vậy .
Còn Hoa Lam thấy cử chỉ của Bích Ngân , cô đã hiểu phần nào về con người này . Không hợp với cô lắm đâu và cô thầm đánh giá . Tóc thì nhuộm quá vàng , nhìn vào chẳng giống ta mà cũng chẳng giống Tây . Quần áo thì mặc quá mát mẻ , mà Hoa Lam chẳng dám nhìn lâu .
Tiếng của bà Hằng nhẹ nhàng :
- Đây là Hoa Lam , con của dì Hoài Thu , bạn của mẹ lên đây ở với chúng ta trong thời gian luyện thi đó Bích Ngân . Bạn có cần gì thì con giúp đỡ cho bạn nhé .
Bích Ngân kênh kiệu :
- Hoa Lam có cần gì thì nói với con , chứ làm sao con biết cô ấy đang thiếu , hay đang muốn gì chứ ?
Bà Hằng dịu dàng :
- Hoa Lam à ! Nếu con cần gì thì nói với Bích Ngân giúp đỡ cho con nhé . Dù gì cũng là chị em gái với nhau - rồi bà Hằng giải thích thêm - Dì nói vậy là trên phương diện học hành thôi . Con mới sinh hoạt ở đây , con khỏi phải lo gì cả .
Hoa Lam sắp xếp những quyển tập vào chân tường , giọng cô bình thản :
- Dạ , con đã hiểu rồi , dì Hằng a .
Lệ Hằng nhìn sang con gái , hỏi :
- Hết tuần này là con luyện thi rồi , phải không Ngân ?
Bích Ngân nói như chẳng quan tâm lắm :
- Dạ , hình như là vậy .
- Con đã đi đăng ký chưa ?
Với một cái ngáp dài và đôi mắt mỏi mệt , Bích Ngân trả lời mẹ :
- Con định ngày mai con mới đi .
Lệ Hằng mỉm cười nhìn con gái dặn dò :
- Nếu vậy , ngày mai con đăng ký cho Hoa Lam luôn .
Bích Ngân ngẩng mặt như không thích lắm :
- Sao cũng được .
Lệ Hằng chau đôi mày có vẻ khó hiểu , bà hỏi con gái :
- Con nói vậy với ý nghĩa gì chứ ?
Bích Ngân cao giọng :
- Con có nói gì đâu mà mẹ bắt bẻ con ? Nếu mẹ muốn đăng ký cho nó thì ngày mai con sẽ làm cho vừa lòng mẹ , được chưa ?
Nói xong , Bích Ngân bực tức đứng lên , bước từng bước thật mạnh đi về phòng .
Bà Lệ Hằng nhìn theo với gương mặt khó xử . Bà ngạc nhiên sao hôm nay Bích Ngân lại như vậy ? Chắc là do nó đi chơi về mệt nên mới có những lời nói khó nghe với bà , bà nghĩ thế .
Để xóa tan bầu không khí nặng nề , Hoa Lam ngồi xuống kế bên Lệ Hằng thân mật :
- Dì Hằng ơi ! Chuyện học hành , dì để tự con lo được mà , con sẽ tự đi đăng ký . Thật sự , con chưa cần đến Bích Ngân đâu , dì đừng làm phiền đến chị ấy nhé .
- Phiền gì chứ ? Nó đi đăng ký cho nó rồi đăng ký luôn cho con , có cực nhọc gì đâu . Dì thấy không có gì là phiền phức hết . - Như hiê/u được Hoa Lam bà an ủi - Con đừng có buồn nó , nhe Lam . Chắc tại nó đi chơi về mệt nên nó nói không suy nghĩ . Con bỏ qua đi , đừng để trong bụng .
Hoa Lam nở nụ cười hiền hậu :
- Thật sự , con chẳng nghĩ gì đâu , nhưng con xin dì hãy để cho con tự lo cho mình . Con muốn để trường xem lớp nào thích hợp với con thì con mới đăng ký . Con để cho chi . Bích Ngân đăng ký giùm con thì cũng được , nhưng khổ cho chị là chỉ đâu biết con học lớp nào , phải không dì ?
Nghe Hoa Lam nói cũng có lý , bà Lệ Hằng nghe theo :
- Con muốn như vậy thì cũng được , nhưng ngày mai , dì sẽ bảo Bích Ngân cho con đi cùng .
Hoa Lam từ chối và năn nỉ :
- Dì Hằng ơi ! Dì cho con tự đi một mình để con quen đường ở đây luôn dì ạ .
Bà H phản đối :
- Không được đâu . Đường phố ở đây xe chạy tấp nấp . Nếu con xảy ra chuyện gì , làm sao dì ăn nói với mẹ con đây ?
Hoa Lam cố gắng giải thích :
- Mẹ đã mua cho con tấm bảng đồ rồi . Vả lại , chỗ nào cũng có mấy anh công an giao thông đứng gác . Nếu có đi nhằm đường , con sẽ hỏi họ dì ạ .
Thấy Hoa Lam cũng chững chạc , bà an tâm , nhưng bà căn dặn thêm :
- Con muốn đi như vậy thì cũng được , nhưng con phải ghi số điện thoại của dì để khi cần thiết , con điện cho dì chớ .
Hoa Lam sốt sắng :
- Dạ . Mẹ con cũng đã dặn con như vậy . Dì hãy an tâm nhe dì .
Lệ Hằng nở nụ cười nhân hậu . Đôi mắt bà mơ màng nhớ về thời còn trẻ .
- Hoài Thu lúc nào cũng đảm đang và hoàn mỹ , cả từ lúc nhỏ cho đến bây giờ .
Nghe dì Lệ Hằng khen mẹ với cử chỉ vừa qua , Hoa Lam ngầm hiểu : Chắc là ngày xưa , hai người thân nhau lắm , và tình bạn đó vẫn tồn tại cho đến hôm nay .
Muốn biết thêm đôi chút về gia đình của dì Lệ Hằng , Hoa Lam dò hỏi :
- Từ sáng đến giờ , sao con không thấy dượng vậy , dì Hằng ?
Lệ Hằng nhìn Hoa Lam với gương mặt hạnh phúc :
- Dượng Hoàng đi công tác ơ ? Nha Trang , vì ngoài đó mới mở hội chợ hàng tiêu dụng . Có thể vài ngày nữa , dượng Hoang mới về được .
Hoa Lam đã nghe mẹ kể , dượng Hoàng là giám đốc một xí nghiệp chuyên sản xuất các loại nhựa cao cấp , như chén , đĩa , tô . . . chẳng thua gì những mặt hàng nhập từ nước ngoài vào . Vì vậy nên xí nghiệp rất phát đạt . Mẹ con nói thêm , tuy dượng Hoàng là một giám đốc , nhưng dượng rất bình dân và thương yêu dì Hằng lắm , nên dì Hằng là người có phước .
Chợt bâng khuâng , Hoa Lam nghĩ đến mẹ . Còn mẹ thì sao ?
Mẹ hy sinh cả tuổi trẻ để lên vùng cao dạy học , rồi mẹ lại sinh ra con . Còn cha con thì đã qua đời , đó là lời nói của mẹ nhưng con vẫn không tin lắm . Con cảm nhận rằng , ba con vẫn còn sống đâu đấy , nhưng mẹ muốn giấu con đó thôi . Đó là linh cảm của riêng con , mặc dù chẳng ai nói với con như vậy . Nghĩ đến đây , Hoa Lam chợt có ý định muốn tìm hiểu thêm về ng cha của mình nên cô làm như ngây ngô hỏi :
- Dì à ! Nếu ba con còn sống , chắc là cũng thương mẹ con lắm , phải không hả dì Hằng ?
Vầng trán của Lệ Hằng nhăn lại , đôi mắt đượm buồn , nhưng bà liền giả lả :
- Dì cũng nghĩ vậy , bởi mẹ con thật là tuyệt vời - Rồi bà đứng lên như để lảng tránh câu chuyện với Hoa Lam - Thôi , dì về phòng ngủ đây . Con cũng ngủ đi nhé .
Nói xong , Lệ Hằng đi ra khỏi phòng , bà khép cửa lại cẩn thận . Trong lòng bà cũng mang một nỗi buồn khi nhắc đến người bạn thân Hoai Thu và những câu chuyện của ngày xưa . Nhìn đôi mắt đượm buồn của Hoa Lam , bà chợt nhớ đến một người đàn ông mà mười mấy năm rồi , bà chưa biết mặt . Người đàn ông đó cũng đáng thương và cũng đáng giận , vì đã đem đến cho Hoài Thu bao nhiêu là nước mắt . Nhưng ông nào có biết sau cái đêm mưa gió nơi núi rừng kia , ông đã bỏ lại một đứa con cho một cô gái ngây thơ cả tin ở lại nơi này , còn ông đã ra đi nơi phương trời khác . . . thật xa . . .
*
* *
Nhìn lại mình với áo sơ mi trắng thật đơn giản , nhưng vẫn mang vẻ thanh thoát mảnh mai với gương mặt tự nhiên , hoang dã , mộc mạc mà Hoa Lam thường ngại ngùng trước những cặp mắt xa lạ dành cho mình . Và cô cũng đã nhận ra rằng , mình cũng hơi ngộ nghĩnh có chút gì đó riêng biệt mà cô không hiểu được .
Đến phòng của Bích Ngân , Hoa Lam hơi lo lắng . Không biết giờ này chị ấy đã thức dậy chưa nhỉ ? Nếu chị ấy còn ngủ mà mình gọi cửa thì thật là kỳ . Nghĩ vậy , Hoa Lam đứng trước ban công chờ đợi .
Nhìn lại đồng hồ nơi tay , đã hơn bảy giờ rồi . Hoa Lam mạnh dạn lại gõ nhẹ vào cửa phòng của Bích Ngân .
Bích Ngân mở mạnh cửa và cằn nhằn :
- Mẹ tìm con chi sớm vậy ? Chuyện đăng ký cho con nhỏ đó học , con nhớ rồi .
Vừa nói , cô vừa đi vào toilet .
Hoa Lam dằn lòng bước vào phòng . Cô cố gắng từ tốn :
- Là em chớ không phải là dì Hằng , chi . Bích Ngân ạ .
Bích Ngân ngoảnh mặt ra nhìn , gương mặt cô vẫn bình thản với sự vô ý của mình . Cô đổi giọng khó chịu :
- Tìm tôi có việc gì không ?
Hoa Lam vẫn nhẹ nhàng :
- Bây giờ em đến trường để đăng ký học , chị khỏi đăng ký cho em .
Bích Ngân xấc xược :
- Vậy thì tốt , khỏi phiền phức , cám ơn .
Vừa nói , Bích Ngân đưa mắt nhìn Hoa Lam từ đầu đến chân . Tuy bên ngoài cô chanh chua như vậy , nhưng trong lòng cô ngưỡng mộ nét đẹp hoang dã của Hoa Lam .
Hoa Lam ái ngại trước cặp mắt như soi mói của Bích Ngân . Cô vội vàng bước ra :
- Chào chị , em đi .
Bích Ngân vẫn lạnh lùng :
- Cám ơn .
Nỗi buồn chất chứa trong lòng bởi những cử chỉ và lời nói của Bích Ngân lúc nãy , Hoa Lam dắt xe ra khỏi nhà . Cô chẳng buồn để ý đến ai ngoài những lời lạnh lùng của Bích Ngân .
Chợt một giọng thanh niên thật lớn rít lên :
- Bộ muốn chết hay sao mà chạy xe kỳ cục vậy ?
Vừa nói xong , chiếc xe của thanh niên kia đụng vào cột đèn ven đường để tránh chiếc xe của Hoa Lam .
Như chưa hả giận , người thanh niên nói tiếp :
- Cô có biết chạy xe không hả ?
Như chợt tỉnh ra , Hoa Lam biết lỗi của mình . Do suy nghĩ nhớ đến những câu nói của Bích Ngân nên cô chạy một cách vô ý như vậy .
Thấy người thanh niên khom xuống nhặt những quyển tập bị rơi xuống đất . Cô đi lại , ấp úng :
- Xin lỗi anh , tôi không cố ý đâu .
Người thanh niên vẫn còn nóng giận :
- Lỗi phải gì chứ . Cô lo giữ cho tính mạng của cô kìa .
Hoa Lam vẫn dịu dàng :
- Dạ , em biết , nhưng đây là do bất đắc dĩ thôi , anh a .
Phủi phủi lớp bụi dưới ống quần xong , Nhật Nam nhìn sang cô gái vẫn còn đứng đó . Anh thoáng ngỡ ngàng bởi nét đẹp mộc mạc và thu hút của cô . Bao nỗi bực tức biến mất . Nhật Nam nở nụ cười làm quen :
- Cô không sao chứ ?
Hoa Lam thật tình đáp :
- Nhờ anh đâm xe vào cột điện nên tôi được an toàn . Một lần nữa , tôi xin lỗi anh nhé .
Lần này , Nhật Nam dễ dãi :
- Cũng may là tôi tránh kịp . Nếu không , giờ này chắc tôi và cô đang ở trong bệnh viện quá .
Vừa đề máy xe , Nhật Nam hỏi thăm :
- Hình như cô từ xa mới đến ở đây ?
Hoa Lam cũng leo lên chiếc xe đạp cà tàng của mình . Cô đáp :
- Vâng , em ở xa mới đến .
Nhật Nam chạy rề rà theo sau :
- Cô đến đây để đi làm à ?
- Dạ không . Em lên đây để luyện thi .
Nhật Nam vẫn chạy theo cô gái với tốc độ thật chậm . Chỉ mỗi nói chuyện với cô gái mà Nhật Nam nghe thích thú , bởi những sự đặc biệt của cô . Anh hỏi tiếp :
- Em luyện thi vào trường nào ?
- Dạ , em luyện để thi vào trường đại học Sư phạm .
- Vậy , anh cũng luyện thi ở đó nè . Hôm nay em đi đăng ký , phải không ?
- Vâng .
Vừa trả lời xong , Hoa Lam cũng vừa chạy quẹo sang con đường lớn . Cô chạy thật chậm và thật cẩn thận .
Nhật Nam thân mật :
- Chắc là em mới chạy xe ở đường thành phố lần đầu ?
Hoa Lam gật đầu , và cô ngại khi Nhật Nam vẫn chạy thật chậm theo sau . Cô nhìn anh , cười , nói :
- Anh có thể đi trước . Anh chạy theo em thế này , hao xăng lắm đó .
Nhật Nam cũng cười bởi câu nói dí dỏm của Hoa Lam :
- Em vẫn chưa rành đường . Dù sao , có anh đi cũng vẫn tốt hơn .
Hoa Lam vẫn thoải mái , đạp xe thật tự nhiên :
- Em sợ làm phiền anh thôi .
- Trước sau gì mình cũng là bạn , giúp đỡ nhau vẫn tốt hơn .
Hoa Lam ngước cặp mắt tuyệt đẹp nhìn anh , cô hỏi :
- Chắc anh là người ở thành phố này ?
Nhật Nam gật đầu , rồi anh hỏi thêm :
- Chắc là em đang ở trọ trong khu phố lúc nãy , phải không ?
Hoa Lam trả lời ngay :
- Dạ , em vừa quẹo ra khỏi cổng nhà là gặp anh ngay đó .
- Vậy em ở nhà của dì Hằng ?
Chiếc xe chở khách vừa chạy qua át đi tiếng nói của Nhật Nam . Hoa Lam hỏi lại anh :
- Anh nói gì , em không nghe được .
Nhật Nam chạy kế bên cô , anh lập lại :
- Phải em ở nhà dì Hằng không ?
Hoa Lam gật đầu :
- Vâng . Anh quen dì Hằng à ?
- Cũng biết thôi , vì anh ở nhà đối diện mà .
Hoa Lam nghe vui vui khi quen được người hàng xóm :
- Vậy à .
Hai người đi bên nhau , nói chuyện xa , gần đến cổng trường lúc nào không hay . Nhật Nam thắng xe lại khi anh đã chạy trờ qua .
- Đến trường rồi , em ạ . Anh vào gửi xe trước nhé .- Và anh chỉ sang chỗ giữ xe đạp - Em đem sang bên đó gửi đi rồi anh em mình đi đăng ký luôn .
- Vâng .
Hoa Lam đẩy xe sang hướng anh đã chỉ cho cô . Cô vẫn không nghĩ sâu sắc về con người của Nhật Nam như thế nào ? Tốt hay xấu ? Cô chỉ nghĩ thật đơn giản : Quen được một người hàng xóm , một người bạn là cô vui rồi . Vì tất cả đối với cô đều mới và xa lạ .
*
* *
Ông Hoàng để những gói quà lỉnh kỉnh trên bàn . Không thấy Bích Ngân đâu , ông hỏi vợ :
- Bích Ngân không có ở nhà hả em ?
Bà Hằng xách va li của chồng vào phòng , trả lời :
- Bích Ngân đang ở trong phòng . Để em gọi nó ra , nó nhớ anh lắm đó .
Bà Hằng vừa nói xong thì tiếng Bích Ngân ngọt lịm vang lên :
- Ba mới về hả ? Con nhớ ba quá đi - Nói xong , cô đi đến ngồi dựa vào vai ông .
Ông Hoàng vuốt tóc cô như vẫn tưởng cô còn nhỏ lắm :
- Sao , hổm rày ở nhà có ngoan không con ?
Bích Ngân nũng nịu :
- Con vừa đăng ký học luyện thi xong . Cũng vì chiều theo ý ba má con đăng ký thi ngành Sư phạm , con chẳng thích chút nào . Con chỉ thích làm người mẫu hoặc ngành du lịch mới hợp với con .
Ông Hoàng cười khà :
- Con gái biết vâng lời ba , ba mới thương chứ . Làm cô giáo dù sao cũng có ích cho xã hội và có ý nghĩa hơn . Lúc nào con muốn đi du lịch thì ba sẵn sàng mua vé cho con đi . Thái Lan , Indonesia , Pháp . . . Con muốn đi đâu , ba cũng lo được cả .
Bích Ngân mè nheo hỏi :
- Ba có mua quà cho con không ?
Ông Hoàng chỉ những bịch ni lông trên bàn :
- Đó ! Toàn là quà của con không đó . Đem hết vào phòng mà xem .
Bích Ngân chu môi :
- Con muốn xem ở đây thôi .
Ông Hoàng gõ nhẹ lên đầu con gái :
- Con muốn xem ở đâu cũng được . Chỉ sợ xem ở đây xong rồi , con mang vào phòng bất tiện .
- Con thích thế , ba à .
Vừa nói xong , Bích Ngân mở tung những gói quà ra . Có cái thì cô thích thú , có cái không thích thì cô trề môi bực dọc , dù rằng ba cô vẫn còn ngồi đó .
Nãy giờ , Hoa Lam dọn dẹp dưới nhà bếp , cô đã nghe thấy tất cả . Cô chỉ ngầm trách Bích Ngân sao lại vô tư như vậy . Không sợ dượng Hoàng buồn hay sao ?
Dẹp xong đâu vào đó , Hoa Lam đi về phòng mình , chợt nghe tiếng của dì Hằng gọi :
- Hoa Lam à ! Lên đây chơi đi con . Dượng Hoàng mới về đến nè .
Hoa Lam nghe dì Hằng gọi , cô khẽ đáp :
- Vâng . Con sẽ~ lên ngay .
Hoa Lam chợt nhớ đến từ khi dượng Hoàng về đến giờ , cô chưa thấy dì Hằng hay Bích Ngân xuống lấy nước cho dượng uống . Nghĩ vậy , cô rót nhanh một ly nước lọc và đem lên .
Để ly nước trước mặt dượng Hoàng , Hoa Lam lễ phép :
- Thưa dượng , mới về .
Ông Hoàng ngắm cô gái trẻ trước mặt mình . Một cô gái giản dị hao hao giống Hoài Thu và pha thêm nét đẹp của các cô gái miền núi , nhìn thật ngộ nghĩnh . Ông cười hiền :
- Cám ơn con . Con là Hoa Lam , phải không ?
Hoa Lam vẫn đứng đó , khoanh tay :
- Da . Con vừa lên được vài ngày , nhưng dượng đi công tác , không có ở nhà .
Ông Hoàng chỉ tay xuống ghế cạnh Bích Ngân :
- Con ngồi xuống đi . Con cứ tự nhiên như nhà của mình vậy nhe .
Nghe dượng Hoàng nói vậy , Hoa Lam ngồi nhẹ xuống ghế xa lông cạnh Bích Ngân .
Bích Ngân khó chịu ngồi sát vào ba hơn , và cô vẫn tiếp tục kiểm soát những món quà mà ba đem về với vẻ mặt kênh kiệu và khoe khoang cho Hoa Lam nhìn thấy . Cô muốn như thế .
Còn mấy gói qua nhỏ chưa mở đến , òng Hoàng lấy một gói , đưa cho Hoa Lam :
- Dượng cho con , nè Lam .
Với động tác thật nhanh , Bích Ngân giành lấy gói quà từ tay ba , giọng cô bực tức :
- Những món quà này , ba mua cho con chứ bộ . Tại sao ba lại lấy của con cho Hoa Lam mà không hỏi ý con chứ ? Con không chịu đâu .
Ông Hoàng nhìn con gái chẳng rầy la , mà ông phân tích :
- Con nhìn xem . Nào quần , nào áo , nào dầu thơm . . . Nhiều quá đi thì con cho Hoa Lam một món này , có là bao chứ .
Bích Ngân lắc đầu chống đối :
- Con không chịu đâu . Tất cả những món quà này là của con . Chút nữa , con sẽ~ cho Hoa Lam những món mà con không thích , chứ không phải một món như ba cho đâu .
Ông Hoàng chẳng buồn vì những lời nói của con . Ông chỉ nghĩ rằng , Bích Ngân còn trẻ con nên mới nông nổi như vậy , để từ từ rồi ông sẽ~ dạy cô thêm . Còn giờ đây , ông cũng chiều theo ý cô .
- Tùy con . Con muốn thế nào cũng được , con gái ạ .
Biết ba sẽ chiều ý mình , Bích Ngân càng vênh váo hơn . Cô mở ngay gói quà mà ba cô cầm đưa cho Hoa Lam lúc nãy . Cô reo lên thích thú :
- Một chiếc cài áo rất đẹp . Cái này nó rất hợp với cái áo dài màu trắng của con , sang trọng quá ba à .
Hoa Lam vẫn ngồi lặng thinh . Cô chẳng muốn nói gì khi cô chỉ là người ở trọ , chẳng bà con họ hàng gì . Bởi vậy , cô không buồn gì cả . Cô điềm tĩnh trong không khí ngột ngạt này .
Kiểm duyệt xong xuôi đâu đấy , Bích Ngân lấy những chiếc áo không model và chai dầu thơm với mùi nhẹ nhàng mà cô không thích mấy . Cô xoay qua để tất cả vào tay Hoa Lam , kèm theo lơì nói khó nghe :
- Chị cho Hoa Lam nè . Những thứ này rất hợp với em .
Vì quá thương con , bà Lệ Hằng cũng vô tư :
- Con nhận đi Hoa Lam - rồi bà còn khen con gái - Bích Ngân nó có cặp mắt thẩm mỹ lắm . Con mặc thử xem , chắc là rất đẹp .
Hoa Lam cảm thấy xót xa cho hoàn cảnh của mình . Chẳng lẽ cô không nhận thì dì Hằng và dượng Hoàng sẽ buồn . Còn cô nhận thì ánh mắt khinh khi của Bích Ngân nhìn cô , cô không thích .
Nén chịu đựng , Hoa Lam mỉm cười :
- Cám ơn dượng Hoàng , dì Hằng và chi . Bích Ngân .
Bích Ngân lại dở giọng :
- Cái gì mà ơn nghĩa chứ . những món đó em không lấy thì chị cũng chẳng đụng tới đâu .
Nghe Bích Ngân nói vậy , bà Hằng nhìn con răn đe :
- Con nói vậy , không sợ ba con buồn sao Ngân ?
Bích Ngân nhìn mẹ hờn dỗi :
- Con nói thật lòng , làm sao ba buồn con được chứ . Bởi vì ba đã lớn tuổi , ba đâu có hiểu được thị hiếu của lớp trẻ bây giờ - rồi cô gật đầu khen - Ba mua như thế này là đạt chất lượng lắm rồi đó . Con sử dụng được hơn 70 % là tốt lắm rồi , phải không ba ? - Ngừng giây lâu , Bích Ngân nói tiếp - Ba biết không ? Nhiều ông bố của bạn con quê ơi là quê . Cũng đi công tác sang Trung Quốc , Thái Lan mà mua đồ về nó chẳng dùng được món nào cả . Nó chỉ ngồi nhìn mà cười thôi .
Chẳng ai thích nghe với câu chuyện vô duyên như vậy . Vì thế Bích Ngân vừa nói xong , Hoa Lam cố gắng ôm những món đồ mà Bích Ngân đẩy qua cho cô và đứng lên :
- Thưa dì dượng , con xin phép vô trong học bài .
Bà Hằng nhìn Hoa Lam như hiểu được phần nào , bà an ủi :
- Ừ , con vào học bài đi . Cố gắng thi cho đậu . Mẹ con rất hy vọng ở con đó .
- Dạ , con hiểu .
Nói xong , Hoa Lam đi vào trong phòng riêng của mình .
Hoa Lam đã đi khuất vào trong , ông Hoàng mới nhìn con gái giảng dạy :
- Con thấy Hoa Lam không Bích Ngân ? Nó gọi con bằng chị mà nó rất điềm tĩnh . Nói câu nào nghe cũng có ý nghĩa và rất là ngoan hiền .
Bích Ngân tròn mắt lên nhìn cha . Cô hỏi lại :
- Bộ con ăn nói mất dạy lắm , phải không ba ? Hay là con ăn nói vô duyên hỗn hào với ba mẹ mà con không thấy được , phải lấy Hoa Lam ra để làm gương ?
Ông Hoàng nhượng bộ :
- Không phải ba chỉ trích con như con nói , nhưng ba thấy con cư xử chưa hay lắm . Chứ con gái của ba lúc nào cũng ngoan và dễ thương hết .
Ông Hoàng nói đến đây , Bích Ngân bật khóc ngon lành . Cô sụt sùi :
- Con biết cả ba và mẹ cũng vậy , đều thích nó , đều khen nó . Đây là nó mới ở đây chưa được một tuần . Con nghĩ về lâu dài , chắc ba mẹ quên con quá .
Nói xong , Bích Ngan vẫn khóc nức nở .
Bà Hằng bước qua vỗ về con gái :
- Ba mẹ thương con nhất trên đời này . Chỉ muốn con đẹp toàn diện cả tâm hồn và thể xác . Bởi vậy mới dạy con những cái tốt cho con , chứ làm sao ba mẹ bỏ con được . Con đừng có nghĩ bậy bạ như vậy nhé , con yêu .
Ông Hoàng cũng choàng tay qua kéo đầu con ngã vào vai mình , ông vỗ về :
- Có một mình con , ba không thương con thì ba thương ai đây chứ ? Tất cả những gì ba làm đều vì con , đều là của con . Sống bên cạnh đó , ba muốn con gái ba phải thật hoàn mỹ . Con hiểu ý ba không hả , Bích Ngân ?
Bích Ngân đã hiểu ra lòng ba mẹ yêu thương cô như thế nào , cô quyết định sẽ làm cho hai người hài lòng . Nhưng còn đối với Hoa Lam , con nhỏ đáng ghét tự nhiên xuống đây ở làm cho gia đình người ta rối tung lên , còn cố lấy lòng ba mẹ người ta nữa chứ . Nghĩ đến đây , đôi mắt Bích Ngân ánh lên vẻ giận dữ và cô nhủ thầm : Được , rồi đây mi xem ba mẹ ta còn thích mi nữa không cho biết . Mi đừng có lấy sự dịu dàng , mộc mạc của mi mà làm mờ mắt mọi người nhe . Mi hãy đợi đấy , Hoa Lam ạ .
Hoa Lam tức tưởi nằm khóc một mình . Cô nhớ đến sự việc lúc sáng trong lớp . Không biết vô tình hay cố ý mà Bích Ngân nói như vậy . Thật cô không dám nhớ đến , nhưng nó cứ ám ảnh trong đầu cô mãi .
Không muốn nhớ , nhưng Hoa Lam vẫn nhớ . . .
Một nhỏ bạn ngồi kế bên Bích Ngân hỏi Bích Ngân :
- Bộ mày có quen với con nhỏ xinh xinh ngồi bàn nhất hả , Bích Ngân ?
Bích Ngân nói thật lớn cho mọi người chung quanh nghe , trong đó có ca ? Nhật Nam cũng nghe :
- À ! Con Hoa Lam hả ? Nó đang ở trọ nhà mình . Nó từ miền núi xuống đó , tụi bây à .
Vẫn tiếng nhỏ bạn ngồi kế bên :
- Vậy sao mày không cho nó đi cùng cho vui ?
Bích Ngân kéo dài giọng :
- Tuýp người nó không hợp với tao đâu . Quê ơi là quê .
- Tao thấy nó mặc đồ cũng model chứ bộ .
Bích Ngân cao giọng hơn :
- À ! Mấy cái áo mơi mới đó hả ? Ba tao mua về , tao chê , đưa cho nó mặc đó mà .
Một đứa ngồi phía dưới hỏi :
- Bộ nhà nó nghèo lắm hả ? Bích Ngân ?
- Mình cũng không rõ lắm , nhưng chắc là vậy . Bởi vì mẹ nó chỉ là một cô giáo vùng cao thì làm sao mà giàu được chứ .
Một đứa thật hiền trong nhóm lên tiếng :
- Mình thấy nó cũng dễ thương lắm .
Giọng con nhỏ khác chanh chua hơn :
- Chứ một mình xuống đây ở trọ để đi học dĩ nhiên là phải hiền ngoan và phải được lòng mọi người , thì mới lâu bền , tụi bây hiểu chưa ?
- Ừ . Ở đời cũng khó lường được lòng người . Không thể nói trước được đâu . Phải có thời gian mới hiểu rõ được người ta tốt hay xấu .
Rồi giọng của Bích Ngân làm như lo sợ :
- Tụi bây im hết đi ! Đừng có nói ra nói vô . Nó nghe được , nó về tâu lại với ba mẹ tao thì tao sẽ bị "lên lớp" đấy .
Lại một đứa trong bọn kinh ngạc hỏi :
- Có thật như vậy không ha ? Ngân ? Tao nghe đồn mày là đứa con cưng nhất trong bọn mà .
Bích Ngân làm như đau khổ :
- Cưng thì cưng , nhưng người ta được lòng ba mẹ tao cho nên tao vẫn bị "tụng" dài dài .
Chợt tiếng của dì Hằng từ phòng khách gọi đưa Hoa Lam trở về thực tế :
- Hoa Lam à ! Có bạn đến chơi nè con .
Hoa Lam lấy khăn lau khô những giọt nước mắt . Cô cầm cái kiếng nhỏ , mà mẹ đã bỏ theo cho cô . Xem qua gương , mặt mình hơi đỏ đỏ , nhưng cũng khó nhận ra là cô đã khóc . Vì vậy , cô an tâm đi ra phòng khách . Trong lòng Hoa Lam suy nghĩ : Không biết ai đã đến đây tìm cô . Cô có quen ai đâu ngoài Nhật Nam ở nhà đối diện .
Đến phòng khách , cô thấy Nhật Nam đang ngồi đó nói chuyện rôm rả với dì Hằng . Trông họ vui lắm .
Ngồi xuống ghế , Hoa Lam dịu dàng :
- Anh Nam mới đến chơi à ?
Nhật Nam cười tươi có ý bắt bẻ lời nói của Hoa Lam :
- Anh mới sang thì đúng hơn , vì chỉ bước qua con đường là đến đây rồi .
Đang vui , bà Lệ Hằng cũng cảnh cáo Nhật Nam :
- Ở đối diện , nhưng tu trước đến giờ nó có sang đây đâu . Hôm nay có con , nó mới sang đây lần đầu ấy .
Nhật Nam không phủ nhận , nhưng anh giải thích thêm :
- Dì Hằng nói vậy cũng oan cho con . Có mấy lần con sang đây , nhưng không gặp dì . Con có nói chuyện chơi với Bích Ngân .
Bà Hằng gật đầu :
- À ! Thì ra là vậy . Có như vậy mới tốt chứ . Ở cùng xóm với nhau và nhà đối diện nhau phải qua lại thường xuyên cho thân mật .
Nhật Nam gật đầu :
- Vâng , cháu cũng nghĩ như vậy .
Thấy cử chỉ ngoan ngoãn của Nhật Nam , bà Hằng cười tươi hơn . Bà buột miệng khen :
- Ở thành phố này mà có người hàng xóm như cháu là tốt lắm rồi . Nãy giờ , dì nói chơi với cháu thôi . Chứ ở đây , hai nhà sát vách mà cũng chẳng biết nhau , thật là cuộc sống chẳng có tình người .
Như thấy mình đã nói quá nhiều , bà đứng lên :
- Thôi , cháu ngồi chơi với Hoa Lam nhé .
Nhật Nam từ tốn :
- Vâng .
Hoa Lam vẫn ngồi lặng thinh từ nãy đến giờ với gương mặt buồn thiu . Nhật Nam quan tâm :
- Em buồn chuyện hồi sáng ở trong lớp à ?
Hoa Lam nhìn xuống nền gạch , giọng cô buồn buồn :
- Anh cũng nghe chứ ?
Nhật Nam gật đầu xác nhận :
- Anh đã nghe hết . Anh nghĩ em đừng nên buồn làm gì . Vì thực tế , em không phải như vậy .
Hoa Lam nói với cặp mắt chịu đựng :
- Cũng đúng một phần chứ , vì em đang ở trọ ở đây mà , và em cũng đâu có bà con họ hàng gì đâu . Rồi những chuyện khác đều đúng hết , chỉ có bản tánh con người em là sai với lời nói của Bích Ngân mà thôi .
Nhật Nam an ủi :
- Anh nghĩ từ từ rồi mọi người sẽ hiểu em . Đó chẳng qua là Bích Ngân vô tình nói vậy thôi . Em đừng buồn nghe Hoa Lam .
Hoa Lam nhìn Nhật Nam bằng cặp mắt chân thật :
- Anh an ủi em đấy ư ? Cám ơn anh đã quan tâm . Được như vậy , em cảm thấy đỡ cô đơn nơi xứ người . Em sẽ cố gắng ở lại đây học cho mẹ đừng buồn .
Nhật Nam thân mật hỏi Hoa Lam :
- Anh nghĩ nghe em nhắc đến mẹ , còn ba em đâu ?
Giọng Hoa Lam buồn buồn :
- Ba em đã mất khi em còn nhỏ .
Nhật Nam lo lắng :
- Chỉ có em và mẹ sống ở miền Cao nguyên xa xôi ấy sao ?
Hoa Lam gật đầu :
- Vâng .
Nhật Nam quan tâm hơn :
- Vậy , mẹ em làm gì ?
- Mẹ em là một cô giáo trường làng , anh ạ .
- Sao mẹ không xin chuyển về đây dạy ?
Hoa Lam lắc đầu :
- Mẹ em không thích .
Nhật Nam tấm tắc khen :
- Chắc mẹ em là một người lý tưởng lắm . Sống có mục đích và ý nghĩa , phải không Hoa Lam ?
Hoa Lam từ tốn :
- Chắc là như vậy , nhưng mẹ em không đồng ý với lời khen đó . Mẹ nói còn nhiều người hy sinh hơn mẹ rất nhiều . Việc của mẹ làm chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi .
Nghe qua những lời nói của Hoa Lam , Nhật Nam tưởng tượng đến một phụ nữ gỉan dị , mang trình độ kiến thức đến cho những lớp trẻ xa xôi , nơi chỉ có đá và rừng . Và người phụ nữ đó có lối sống thầm lặng theo mục tiêu của mình . Đôi mắt Nhật Nam ánh lên vẻ thích thú khi căn dặn Hoa Lam :
- Khi nào em về Cao nguyên , cho anh đi theo chơi với nhe , Hoa Lam .
Hoa Lam bình thản :
- Nếu anh thích thì em nỡ lòng nào từ chối chớ .
Nhật Nam hỏi thăm luôn :
- Ở đó , chắc đẹp lắm hả em ?
Đôi mắt Hoa Lam mơ màng :
- Rất đẹp ! Có rất nhiều loại hoa dại , cuộc sống thật dung dị . Tiếng chim hót líu lo trên các cành cây ven suối . Những người dân tộc họ sống theo làng riêng biệt , họ cũng rất quý chúng ta , anh ạ . Còn nhiều cái đẹp và lạ lắm . Khi đến đó , anh sẽ tận mắt nhìn thấy - rồi Hoa Lam diễn tả thêm - như không khí , ánh nắng cũng khác ở đây .
Hoa Lam vừa nói xong thì có tiếng chân người đi vào . Hoa Lam biết chắc đó là Bích Ngân nên cô chẳng thèm quan tâm .
Thấy Nhật Nam ngồi nói chuyện với Hoa Lam với gương mặt phấn khởi , thích thú , Bích Ngân nghe ganh ghét trong lòng . Rồi cô tự động ngồi kế bên Nhật Nam , giọng rất ngọt :
- Anh Nam mới qua chơi à ? Thật là vinh hạnh cho nhà em quá .
Nhật Nam giả lả :
- Có gì quan trọng đâu mà Bích Ngân nói như vậy . Mình là hàng xóm , đến thăm nhau là chuyện bình thường .
Bích Ngân giọng dẽo nhẹo :
- Nhưng hình như từ lâu lắm rồi , anh không ghé thăm em .
Không biết giải thích thế nào khi lời nói của Bích Ngân quá đường đột . Và hình như đó là sự cố ý của Bích Ngân rằng , anh và cô đã quen nhau thân lắm vậy . Nhật Nam cố tìm cách giải thoát cho mình . Vì vậy , anh vẫn bình tĩnh nói :
- Tuy mình là hàng xóm , nhưng khi nào rỗi rảnh , mình mới có thể qua lại được . Em cũng biết đó , ở thành phố này rất là cạnh tranh . Sống phải biết tranh thủ từng giờ , từng phút mới theo kịp thời đại . Vì vậy , anh cũng ít có thời gian rảnh lắm , Ngân ạ .
Bích Ngân làm như ngây thơ hỏi :
- Em nghĩ anh cũng là học sinh như em mà , sao anh bận quá vậy ?
Tuy hỏi vậy , nhưng Bích Ngân biết rất rõ , Nhật Nam là cây đàn số một ở các tụ điểm ca nhạc , các nhà hát lớn . Anh quen biết rất nhiều người mẫu chuyên nghiệp . Quen thân với Nhật Nam , Bích Ngân cảm thấy mình có lợi rất nhiều về tương lai sau này .
Khi nghe Bích Ngân hỏi vậy , Nhật Nam hoài nghi ngay về con người Bích Ngân giả dối . Chẳng lẽ cô đi chơi như vậy mà không biết anh sao ? Phải chi câu hỏi đó do Hoa Lam hỏi thì đúng hơn . Nhưng dù gì , Bích Ngân cũng là chủ nhà nên anh trả lời vu vơ :
- Anh cũng phải chạy sô một số việc để kiếm thêm tiền ăn học vậy mà .
Bích Ngân như thông cảm :
- Gia đình anh ở đâu , sao em thấy anh sống bên đó có một mình vậy ?
Nói thật về gia đình mình thì Nhật Nam không thích , bởi vì anh muốn sống tự lập . Gia đình anh vẫn sống thành phố này . Ba anh làm ở bộ giáo dục , quen biết rất nhiều người có chức quyền . Còn mẹ anh chỉ là nội trợ thôi . Anh là đứa con trai duy nhất . Về quan điểm sống , ba anh và anh không hợp nhau , nên anh muốn ra sống riêng để được tự do . Vì vậy mà anh đến nhà bạn anh ở và giữ nhà cho nó luôn , vì nó vừa được bảo lãnh sang Úc .
Trả lời câu hỏi của Bích Ngân , Nhật Nam chỉ nói thật một phần thôi :
- Nhà đó là của bạn anh . Nó đã sang Úc , anh ở lại đây giữ nhà hộ nó .
Bích Ngân nhớ lại mấy năm về trước có một người đàn ông và một người con trai . Họ rất ít quan hệ với ai . Họ sống rất là khép kín . Và mấy năm sau này , Bích Ngân không gặp họ nữa . Cô chỉ thấy Nhật Nam ra vào căn nhà đó mà thôi .
- À ! Thì ra là vậy . Hèn gì lúc trước , em thấy có một người đàn ông và người con trai . Lâu lắm rồi , em không thấy họ nữa .
Nãy giờ nói chuyện với Bích Ngân , nhưng Nhật Nam thấy chẳng thích gì cho lắm . Anh cứ quan tâm đến Hoa Lam . Cô đang ngồi bó gối vẻ buồn buồn , nên anh gợi chuyện :
- Hoa Lam lên đây học có theo kịp bạn bè không ?
Hoa Lam từ tốn :
- Em học cũng được được , nhưng cần phải cố gắng thêm .
Trong lớp học , Nhật Nam cũng là người học giỏi đứng nhất nhì nên anh nhiệt tình :
- Nếu có gì không hiểu , em cứ hỏi anh , nhé Lam .
Hoa Lam vô tư :
- Vâng . Bài nào khó , giải không được , em sẽ sang nhờ anh .
Nhìn thấy Nhật Nam và Hoa Lam nói chuyện thân mật , Bích Ngân nghe ganh ghét Hoa Lam cay đắng . Cô muốn tìm một điều gì đó để hạ nhục Hoa lam như ở trong lớp lúc sáng , cô thật là thích thú .
Tạo cho mình một nét mặt mệt mỏi , nhìn sang Hoa Lam , cô thân mật :
- Lam à ! Chị mệt quá , em vào trong lấy hộ cho chị ly nước đi em .
Hoa Lam hiểu đây là ý xấu của Bích Ngân , nhưng cô đã tạo cho mình một sự chịu đựng và cam chịu với những gì Bích Ngân muốn . Vả lại , cô chẳng thích ngồi nói chuyện khi có mặt Bích Ngân ở đây . Cô muốn tránh xa con người này cô đứng lên không có gì buồn bã :
- Vâng , em sẽ đem ra liền cho chị .
Thấy cử chỉ của Bích Ngân và Hoa Lam , gương mặt Nhật Nam ánh lên sự suy nghĩ về hai người con gái . Và anh đã đánh giá về họ một cách sâu sắc hơn .
Hoa Lam đem ly nước lọc ra để trước mặt Bích Ngân . Cô nhìn sang Nhật Nam , nói :
- Anh Nam ngồi chơi nhe , em ra sau có chút chuyện .
Nhật Nam chưa trả lời thì Bích Ngân lên giọng :
- Ừ , em ra nhà sau để nấu cơm với mẹ chị đi . Anh Nam ngồi đây nói chuyện với chị được rồi . Em ngồi cũng có nói gì đâu , đúng không Hoa Lam ?
Toàn là những lời ép buộc từ bờ môi của Bích Ngân , nhưng Hoa Lam vẫn thản nhiên :
- Vâng , em biết .
Hoa Lam đi rồi , Nhật Nam nhìn theo . Trong lòng anh có một ấn tượng sâu sắc về cô , về một người con gái đặc biệt này . Tâm hồn anh nghe bâng khuâng thật là khó hiểu .
Những lúc rảnh rỗi , Nhật Nam thường đứng bên ban công nhìn sang nhà đối diện để anh tìm một bóng hình mà anh đã khắc sâu trong tim . Anh thổn thức :
- Hoa Lam ! Thật tội nghiệp cho em . Anh muốn giúp đỡ em nhiều lắm , nhưng anh biết em chẳng nhận đâu . Anh muốn làm một điều gì đó cho em đỡ buồn , đỡ cô đơn , vơi đi nỗi nhớ nhà , nhớ những rừng cây , những con suối của em . Em hiểu anh không ?
Nhật Nam đang thờ thẫn thì có tiếng chuông điện thoại reo vang . Anh đi vào nhấc ống nghe :
- A lô .
- Alô . Mình đây .
- Là cậu à ?
- Vâng . Ở nhà , cậu có khỏe không ?
- Vẫn khỏe . Còn cậu thế nào , sao nghe vui vẻ thế ?
- Cũng bình thường .
- Bao giờ cậu về ?
- Khoảng một tháng nữa .
- Vâng .
- Thật chứ ?
- Thật mà . Đợi mình nhe .
- Tớ mong lắm đấy .
- Có ai ở đó với cậu không ?
- Tớ vẫn ở một mình .
- Vậy à . Có về thăm nhà không ?
- Thỉnh thoảng thôi .
- Có chọn được cô nào vừa ý chưa ?
- Cũng chưa .
- Tớ đoán hình như là có đó , vì tớ nghe giọng cậu thật là lạ .
- Có gì đâu , mình vẫn bình thường mà .
- Nhớ có chuyện gì vui thì điện cho mình nghe đó nhe .
- Vâng ạ . - Vừa nói , Nhật Nam vừa nở nụ cười một mình như trêu bạn .
- Thôi , hẹn gặp lại sau nhé .
- Tớ cũng mong gặp lại cậu lắm đó , Thanh Vân ạ .
- Bye nhe .
- Bye .
Nhật Nam gác ống nghe với nét mặt hân hoan . Chỉ một tháng nữa thôi , mình sẽ gặp lại Thanh Vân . Chắc là nó càng đẹp trai hơn khi từ Úc trở về . Rồi Nhật Nam một mình với nỗi thắc mắc , không biết nó về bao giờ mới đi ? Có ở đây lâu không ?
Gương mặt Nhật Nam đầy vẻ tiếc rẻ . Lại chuông điện thoại reo vang . Nhật Nam đi lại nhấc ống nghe :
- Alô .
- Mẹ đây - Tiếng của bà Nghĩa .
- Mẹ à ? Mẹ có khỏe không mẹ ?
- Mẹ vẫn khỏe . Sao cả tuần rồi , con không về nhà ? Ba con mong con lắm đó .
- Con đang bận học , mẹ à . Ngày mai chủ nhật , con sẽ về nhà .
Giọng bà Nghĩa buồn buồn mà Nhật Nam nhận được .
- Chiều nay , con về đi nhe . Mẹ rất nhớ con , và ba cũng muốn nói chuyện với con nữa .
Nhật Nam đành miễn cưỡng chấp nhận khi nhớ tới ba anh :
- Vâng , chiều nay con sẽ về , mẹ ạ .
Giọng bà Nghĩa như vui lên :
- Con nhớ đó nhe . Mẹ và ba chờ cơm con đó .
- Vâng , con nhớ mà .
- Mẹ cúp máy nhé con .
- Vâng , chào mẹ .
Nhật Nam nghe thương mẹ vô cùng khi anh rời khỏi nhà ra sống riêng như vầy . Còn ba anh thì ông chẳng nói gì khi biết anh thích làm những gì anh muốn mà không chiều theo ý của ông .
Anh nhớ lại chuyện xung đột giữa ba và anh khi chọn một nghề cho tương lai của mình . Khi ba hỏi anh vào một buổi chiều trong phòng khách . Lúc đó , anh vẫn còn ở nhà .
- Con định thi vào trường nào vậy Nam ?
Nhật Nam vừa xem cuốn báo Điện ảnh Kịch trường vừa trả lời ba :
- Con định thi vào ngành điện ảnh , ba à .
Ông Nghĩa tròn mắt hỏi lại :
- Con nói gì ?
Nhật Nam lập lại :
- Con định thi vào ngành điện ảnh , vì nó rất thích hợp với con .
Ông Nghĩa đanh giọng :
- Ba nghĩ về lâu dài nó không hợp với con đâu . Con nên nhớ , không phải con có chút vóc dáng đẹp trai , đàn hay , hát giỏi là con thi vào đó thì hợp đâu nhe . Ba dám chắc là qua một thời gian , con sẽ chán thôi . Hãy nghe lời ba thi vào trường Sư phạm sẽ hợp với con hơn .
Nghe đến đây , Nhật Nam nhăn nhó :
- Ba bảo con thi vào trường Sư Phạm để suốt ngày đứng trên bục giảng à ? Thật sự không hợp với con đâu , ba ơi .
Lúc này , ông Nghĩa hạ thấp giọng :
- Hãy nghe lời ba đi .
Nhật Nam vẫn bướng bỉnh :
- Ba hãy cho con tự do lựa chọn tương lai của con đi ba .
Ông Nghĩa nghiêm mặt nói tiếp :
- Con nghĩ là con đã lớn khôn rồi sao ? Con nghĩ con đã nhìn thấy xa hơn ba chứ gì ? Con muốn ba không can thiệp vào tương lai của con , cuộc sống của con chứ gì ? Có thật đúng như vậy không ?
Nhật Nam nghe thật khó xử nên anh nói thật nhỏ :
- Con chỉ muốn ba thông cảm và hiểu con thôi .
Ông Nghĩa ngã đầu vào ghế , gương mặt buồn bã :
- Ba không hiểu con thì ai sẽ hiểu con đây ? Nếu biết ép buộc con như vậy thì ba cũng không thích đâu , nhưng ba có một lời khuyên là : ngành điện ảnh nó có thể đưa con lên tột đỉnh vinh quang , nhưng nó cũng có thể chôn vùi con xuống vực thẳm . Ba chỉ muốn con nhớ lời khuyên của ba như vậy thôi . Và lúc nào , mơ ước của ba là mong con thi vào trường sư phạm .
Vừa nói xong , ông Nghĩa bỏ đi . Và cũng từ đó về sau , ông không bao giờ nhắc đến chuyện thi cử cho tương lai của anh . Cả mẹ anh cũng vậy . Người cũng không hỏi đến để tự anh quyết định lấy mà thôi .
Rồi tụ điểm ca nhạc , vũ trường càng ngày càng hút lấy anh . Đi khuya về tối anh càng sợ làm phiền ba má hơn , nên anh quyết định xin ra ở riêng . Ba anh vẫn không phản đối , ông chỉ nói duy nhất có một câu :
- Con thấy thích tự do bay nhảy thì cứ làm theo ý của mình . Bao giờ con cảm thấy cần một mái ấm gia đình thì con trở về đây .
Cũng từ đó , anh và ba anh có khoảng cách . Ông không còn quan tâm tới anh nữa , nhưng ông cũng không bỏ bê anh . Cho đến ngày hôm nay , anh đã ghi danh dự thi vào trường sư phạm theo mong ước của ông mà ông cũng chưa biết . Ông chỉ thấy anh khỏe , mỗi tuần về nhà một lần là được rồi , ông nói thế .
Ngồi một mình nhớ lại chuyện đã qua , thật lòng nhiều khi anh suy nghĩ về lời nói của ba cũng có lý . Nhiều lúc anh chán chường màn đêm có ánh đèn màu lung linh , trong đó chứa đựng nhiều sự giả dối mà anh đã nhìn thấy .
Chiều nay về nhà , anh có nên nói cho ba anh biết tất cả hay không ? Không đâu . Anh vẫn muốn đem sự ngạc nhiên về cho ba khi anh đã thi đậu . Lúc đó , ông biết vẫn không muộn màng gì .
Hoa Lam lấy bàn ủi , ủi sơ mấy bộ đồ vì nó hơi nhăn . Chưa ủi xong thì Bích Ngân từ trong phòng đi ra , giọng ngọt lịm :
- Em ủi đồ ha ? Lam ? Có thể cho chị gửi vài bộ được không ?
Hoa Lam không thể nào từ chối được vì cô vẫn muốn được yên ổn , vẫn muốn Bích Ngân xem cô là một ng em gái thật sự , đừng mỉa mai , đừng nói xấu co6 trước chỗ đông ng thì làm gì cực nhọc đến đâu , cô cũng cam chịu . Cho ý nghĩ mình là đúng , Hoa Lam dịu dàng :
- Vâng , chị đem xuống đi , em ủi giùm cho .
Bích Ngân hất mặt đi lên , vừa lòng với sự ngoan ngoãn của Hoa Lam .
Một lát sau , Bích Ngân đi ra , trên tay hơn 10 bộ đồ đủ kiểu . Nào đầm , váy , áo sơ mi , quần tây , luôn cả đồ bộ mặc trong nhà . Cô nói với giọng ra lệnh :
- Chị để đây nhe . Ủi giùm chị liền đi để chiều nay chị mặc .
Hoa Lam cam chịu :
- Vâng , em sẽ ủi liền .
Để đồ xuống nền gạch cho Hoa Lam , Bích Ngân ung dung đi đến bộ ghế xa lông nằm nghe nhạc , trông thật thoải mái . Bàn chân cô nhịp nhịp theo điệu nhạc , rất đúng điệu của bài hát "Phiêu du" .
Bà Hằng từ bên ngoài đi vào , thấy Bích Ngân đang nằm nghe nhạc . Đó là chuyện thường xuyên , bà chẳng lạ gì đối với Bích Ngân .
Đi vào giữa phòng , bà thấy Hoa Lam đang cặm cụi ủi đồ . Nhìn thật kỹ , bà thấy toàn là quần áo của Bích Ngân . Bà liền hỏi :
- Con ủi đồ cho Bích Ngân hả , Hoa Lam ?
Hoa Lam vẫn đẩy nhẹ bàn ủi một cách rất khéo . Cô đáp khẽ :
- Vâng . Chi . Ngân nhờ con ủi giùm chỉ mấy bộ thôi , dì à .
Nhìn lại đống đồ lần nữa , bà Hằng thấy toàn là đồ của Bích Ngân . Bà phật ý nói lớn :
- Bích Ngân ! Sao con rảnh rỗi như+ vậy mà lại nhờ Hoa Lam ủi đồ chứ ?
Bích Ngân vẫn nằm im , rồi thản nhiên trả lời mẹ :
- Con thấy Hoa Lam đang ủi nên con nhờ luôn vậy mà .
Bà Hằng gắt giọng :
- Nhờ em ủi thì cũng nhờ một hai bộ thôi . Con đem ra một đống như thế này mà nhờ người ta , con coi được à ?
Bích Ngân vẫn tỉnh bơ :
- Một bộ cũng ủi , hai bộ cũng ủi , bao nhiêu đó cũng vậy thôi , mẹ à .
Bà Hằng ngồi xuống ghế , bực dọc :
- Con nghĩ con nhờ như vậy có quá đáng không ?
Nghe mẹ bắt bí mình , Bích Ngân bật ngồi dậy . Cô nói thật lớn :
- Con nhờ Hoa Lam , Hoa Lam đã đồng ý ủi hộ con , tại sao mẹ lại chất vấn con như vậy ? Giả sư ? Hoa Lam không đồng ý thì con cũng đâu có ép buộc , mẹ nghĩ lại coi đúng không ?
Bà Hằng bực tức đứa con gái cưng của mình . Càng ngày , nó càng ngỗ nghịch , càng lười ra . Từ khi có Hoa Lam ở đây , bao nhiêu chuyện trong nhà nó đều đẩy cho Hoa Lam làm hết , mà con nhỏ thì chịu đựng và vẫn vui vẻ , thật là tội nghiệp . Hôm nay lại bắt con nhỏ ủi đồ nữa chứ , thật là quá đáng . Mình phải dạy dỗ nó mới được . Nghĩ vậy , bà liền nói :
- Con lớn rồi , phải biết suy nghĩ một chút . Từ khi có Hoa Lam ở đây , con chẳng làm gì cả . Nấu cơm , giặt đồ , rửa chén đều một mình Hoa Lam làm . Hôm nay , con lại bắt Hoa Lam ủi đồ cho con nữa , con thấy có quá đáng không ?
Bà Hằng nói xong , Bích Ngân không cần suy nghĩ coi đúng hay sai . Cô cãi lại :
- Con đã nói với mẹ rồi . Nếu Hoa Lam không thích ủi thì đừng nhận , con không hề ép nó . Còn mọi việc trong nhà , nó làm là đúng rồi . Vì nó ăn ở đây thì nó phải làm chớ , không lẽ mẹ bảo con phải hầu nó sao ?
Bà Hằng lắc đầu than vãn khi vừa nghe Bích Ngân nói xong :
- Con thật là ngang bướng . Mẹ không ngờ hôm nay , con gái mẹ tệ đến như vậy . Mẹ buồn quá , Ngân ơi .
Bích Ngân chẳng nghe mẹ mà cô hờn trách :
- Con biết từ khi có Hoa Lam ở đây , con đã phai dần trong lòng mẹ rồi . Vì Hoa Lam thật là khôn khéo , biết làm vừa lòng ba mẹ . Còn con thì ngược lại , con chẳng muốn như vậy , nên từ đây , chắc con sẽ chịu thiệt thôi .
Nghe con trách xa , trách gần mà không đúng đâu vào đâu , bà Hằng lại tức giận quát :
- Con hãy nhìn lại mình đi , con đừng trách ai hết . Con làm cho mẹ quá thất vọng .
Bích Ngân chẳng vừa , đôi mắt cô long lên :
- Mẹ nói thật đấy chứ ? Nếu con làm mẹ thất vọng , mất đi niềm tin thì mẹ nói đi . Từ đây về sau , con phải làm gì , hả ? Có phải ý của mẹ là con làm hết mọi việc trong nhà không ? Đê ? Hoa Lam lên thay thế địa vị của con , mẹ mới vừa lòng .
Câu chuyện càng ngày càng rắc rối hơn . Hoa Lam dừng tay . Cô đến ngồi kế bên bà Hằng , giọng thật êm :
- Dì Hằng à ! Lỗi không phải do chi . Ngân đâu , dì đừng la chị ấy . Tại con thích ủi đồ nên con ủi giùm chi . Ngân thôi - rồi cô bịa thêm chuyện nói thêm để bênh vực cho Bích Ngân - Chi . Ngân chỉ đem xuống có một bộ đồ thôi . Tại con kêu chị ấy lấy thêm đồ , dì à .
Hoa Lam nói xong , gương mặt bà Hằng như giãn ra , giảm đi vẻ bực tức . Bà nhìn cô bằng cặp mắt dịu dàng :
- Nhưng dì thấy con đâu có rảnh mà con ủi nhiều như vậy . Còn bài vở cần phải học nữa chứ . Con có biết , nếu con mà thi rớt thì mẹ con rất buồn đó .
Thấy dì Hằng đã bớt nóng , Hoa Lam chuyển sang chuyện khác :
- Con mới nhận được điện của mẹ .
- Mẹ con nói gì vậy ?
Biết bà Hằng đã quên đi sự trả treo của Bích Ngân , nên Hoa Lam nói thật vui cho bà vui theo :
- Mẹ gửi tiền và gửi thư cho con . Chút nữa , con sẽ đưa cho dì xem .
Bà Hằng mỉm cười khi nhớ đến một người bạn thân thật xa . Cô có một cuộc sống giản dị và bao sự trắc trở của cuộc đời đã đem đến cho cô . Bà nhớ lại chuyện của ngày xưa khi bà và Hoài Thu còn là đôi bạn .
Khi tốt nghiệp đại học sư phạm xong , bà Hằng hỏi Hoài Thu :
- Bạn thích xin về đâu dạy hả , Hoài Thu ?
Hoài Thu buồn buồn trả lời :
- Mình định xin về phục vụ ơ ? Cao nguyên .
Lệ Hằng với cặp mắt tròn xoe :
- Thật hả ?
Hoài Thu khẽ đáp :
- Vâng . Vì gia đình mình chẳng còn ai , mình lên đó phục vụ cho đồng bào miền núi cũng tốt thôi .
Lệ Hằng lo lắng cho tương lai của con mình sau này nên hỏi Hoài Thu :
- Cuộc đời bạn hy sinh như vậy thì tốt rồi . Sau này , nếu bạn có con thì cuộc sống nó sẽ ra sao chứ ?
Hoài Thu ung dung trả lời :
- Nếu mình lập gia đình ở đó thì nó vẫn sống với mình như bao nhiêu người khác , có gì khó khăn đâu ?
Lệ Hằng phân tích :
- Đường đi xa như vậy , chuyện học hành của con cái sau này khó lắm . Hay nghe mình ở lại đây đi . Mình sẽ về nói với ba xin cho bạn dạy ở trong thành phố này , rồi có chồng , có con ở đây luôn nhé .
Hoài Thu lắc đầu :
- Mình đã quyết định rồi . Mình cám ơn lòng tốt của bạn đã dành cho mình - rồi đôi mắt Hoài Thu như mơ về một tương lai xa xôi lắm . Cô nhìn bạn mỉm cười , nói tiếp - Mình có một yêu cầu , không biết bạn có hứa với mình , được không ?
Lệ Hằng sốt sắng :
- Được , bạn cứ nói đi .
Đôi mắt Hoài Thu vẫn mơ màng :
- Nếu sau này mình có con , mình sẽ gửi nó về nhà bạn để đi học đấy . Bạn có giúp đỡ được không ?
Lệ Hằng mạnh dạn hơn :
- Sao lại không chớ ? Mình hứa với bạn là lúc đó , mình sẽ xem nó như con ruột của mình vậy . Bạn hãy an tâm .
Giờ đây nhớ lại lời hứa ngày xưa , Lệ Hằng nghe xót xa , bởi vì bà không làm tròn nhiệm vụ . Bởi đứa con gái do bà đã quá cưng chiều , giờ đây nó lại làm cho bà đau khổ và khó xử . Bà sẽ dạy dỗ nó bằng cách nào đây ? Bà chẳng chịu thua nó đâu . Rồi bà sẽ có cách cho nó nhìn thấy sự sai lầm của nó đối với Hoa Lam .
Hoa Lam chần chừ chẳng muốn đi xem cuộc thi hoa hậu tổ chức tại thành phố này , do Nhật Nam mời cô và Bích Ngân cùng đi .
Vì có Bích Ngân nên Hoa Lam rất sợ . Không biết cô sẽ nói gì , sẽ làm gì về cô trước chỗ đông người đây ? Cô không muốn đi , đó là lý do mà cô đã từ chối với Nhật Nam . Nhưng chợt nhớ đến đôi mắt anh nhìn cô thật hiền và lời nói của anh còn vang vang đâu đây :
- Em phải đi nhe Hoa Lam . Nếu ở nhà thì anh cũng chẳng đi làm gì .
Lại một lo lắng khác vây quanh . Nếu cô ở nhà mà Nhật Nam đi với Bích Ngân thì cô yên thân , không có gì để nói . Còn ngược lại , Nhật Nam cũng ở nhà luôn thì Bích Ngân có chịu để yên cho cô không khi Bích Ngân rất mong đến ngày hôm nay được cùng đi với Nhật Nam ? Nếu cô không đi thì điều gì sẽ xảy ra nữa đây ? Hoa Lam lắc đầu không muốn nghĩ đến .
Có tiếng gõ cửa rất nhẹ . Hoa Lam cứ nghĩ là dì Hằng . Cô nhẹ nhàng đứng lên mở cửa .
Trước mặt Hoa Lam là một Bích Ngân thật già dặn bởi những nét trang điểm quá đậm trên gương mặt còn trẻ của mình .
Bích Ngân nhăn mặt khi thấy Hoa Lam với bộ đồ lung ở nhà , giọng cô khó chịu hỏi :
- Sao không chịu thay đồ đi , hay đợi anh Nhật Nam qua năn nỉ nữa mới chịu đi , hả ?
Hoa Lam nén giận , khẽ đáp :
- Chị chờ em một chút . Bởi vì em thấy còn sớm nên em chưa vội thay .
Bích Ngân vẫn thấy bực bội khi có Hoa Lam đi theo , nhưng cô hiểu rất rõ Nhật Nam rất mến Hoa Lam . Nếu không có nó thì Nhật Nam cũng chẳng đi đâu . Vì vậy , Bích Ngân nghĩ có nó đi theo thì cũng được , làm sao nó qua mặt được cô . Cô rất có nhiều cách để cho Nhật Nam thấy được sự hấp dẫn của cô . Chỉ cần cô có cơ hội gần bên anh là được . Và đó cũng là điều kiện tốt cho cô , nhưng ngay bây giờ cô cần phải răn đe Hoa Lam thì tốt hơn . Nghĩ vậy , cô nói :
- Đi đến đâu thì ngồi im đó nhe , đừng có ăn nói lung tung , người ta đánh giá là nhà quê đó , nhớ chưa ?
Hoa Lam cúi đầu :
- Vâng , em nhớ .
Bích Ngân lại hất mặt :
- Nhớ thì vào thay đồ đi . Tôi đợi ở phòng khách đó .
Nói xong , Bích Ngân ỏng ẹo đi ra phòng khách thì Nhật Nam cũng vừa đến . Bích Ngân với nụ cười thật tươi , kèm theo lời nói soi mói Hoa Lam :
- Anh Nam ngồi chơi đợi Hoa Lam chút nhe . Em đã nhắc nó từ lúc chiều đến giờ mà nó sửa soạn vẫn chưa xong .
Nhật Nam chẳng để ý làm gì . Anh vừa cầm tờ báo lên xem , vừa nói :
- Cũng còn sớm , từ từ mình đi cũng được .
Bích Ngân nghe tức trong lòng , bởi vì đôi mắt Nhật Nam vẫn lướt qua những dòng chữ chớ chẳng thèm nhìn đến gương mặt cô , vóc dáng của cô khi cô đang ngồi đối diện với anh . Vì anh mà cô đã bỏ ra mấy tiếng đồng hồ để trang điểm , mà giờ đây nó chẳng có ý nghĩa gì . Không thể im lặng được , Bích Ngân lên tiếng . Với cử chỉ vô tư , cô hỏi Nhật Nam :
- Anh Nam thấy em hôm nay có đẹp không ?
Nhật Nam hơi bất ngờ bởi câu hỏi của Bích Ngân . Xong , anh cũng trả lời cho vừa lòng cô :
- Nhìn em cũng giống người mẫu lắm , thật là lý tưởng .
Tuy ngoài miệng nói vậy , nhưng thật sự trong lòng Nhật Nam chẳng thích chút nào . Anh thật ngán ngẫm khi phải nhìn những cô gái trét đầy phấn son để cho mình đẹp hơn , dù rằng gương mặt mình rất hoàn mỹ . Anh vẫn thích nhìn những cô gái có nước da hồng và đôi môi đỏ tự nhiên . Càng nhìn lâu , nó càng cuốn hút anh hơn .
Hoa Lam đi ra rất nhẹ , nhưng không qua được sự chú ý của Nhật Nam . Anh nhìn cô , buông lời khen :
- Trông em xinh và ngây thơ quá , Hoa Lam ạ .
Hoa Lam nhìn lại mình với chiếc áo thun trắng cổ co và chiếc quần jean đen rẻ tiền , tóc xõa ngang vai không một chút son phấn , không một vết son mới lạ vậy đó . Cứ nghĩ là Nhật Nam chỉ trêu mình thôi , cô nói thật lòng :
- Em mà đẹp gì chứ ? Anh khen như vậy không đúng rồi . Anh khen chi . Bích Ngân thì hay hơn .
Gương mặt Bích Ngân tái đi và sự nóng giận sắp bùng lên bởi lời nói thật của Hoa Lam , nhưng Nhật Nam đã thấy hết . Anh bèn nói để cho Hoa Lam được yên :
- Thì lúc nãy anh đã khen Bích Ngân giống như người mẫu rồi , thì giờ đây anh khen em cũng đúng vậy .
Một nụ cười nở trên môi Bích Ngân ngay khi Nhật Nam vừa dứt lời . Cô đã được anh xoa dịu nỗi bực tức khi khen cô trước mặt Hoa Lam . Cô rất thích thú và hãnh diện .
Thấy cơn bực tức vô lý của Bích Ngân đã hết , Nhật Nam đứng dậy chủ động :
- Thôi , mình đi , kẻo trễ .
Bích Ngân cũng đứng lên , giọng rất ngọt :
- Mình đi anh Nam .
Nhật Nam cùng đi ra cửa với Bích Ngân . Anh quay lại nhìn Hoa Lam với ánh mắt sâu xa , anh nói :
- Đi nhanh lên Hoa Lam . Sao em đi chậm quá vậy ? Đi nhanh lên nói chuyện cho vui .
Thật lòng , Hoa Lam vẫn muốn đi ở phía sau hơn . Cô như vậy thì Bích Ngân mới nhìn cô bằng ánh mắt dễ chịu . Vì vậy , cô vẫn đi từ từ để mặc cho Nhật Nam và Bích Ngân chờ cô ngoài cổng .
Hoa Lam vừa đi tới , Nhật Nam nhanh nhẩu :
- Lên đây anh chở nè , Hoa Lam .
Hoa Lam ngại ngùng nhìn sang xe Bích Ngân . Nếu như cô dám chạy xe trong đường thành phố này thì thật là tiện . Cô sẽ tự chạy một mình để cho Nhật Nam chơ ? Bích Ngân thì tốt biết mấy . Còn đàng này , cô chẳng biết chạy xe Max của Bích Ngân . Bởi vậy , cô nhìn sang Bích Ngân là muốn Bích Ngân quyết định cho cô .
Thấy Hoa Lam còn đứng chần chừ đó , Bích Ngân như ra lệnh :
- Lên đây chị chở nè . Dù gì , chị em mình đi chung cũng tiện hơn .
Hoa Lam bước ra ngồi phía sau yên xe Bích Ngân . Cô không dám vịn vào chiếc áo đắt tiền của Bích Ngân . Cô gắng gượng ngồi vững bằng đôi chân của mình , ngồi thật im đê ? Bích Ngân chở cô đến nhà hát .
Gửi xe xong , Hoa Lam vẫn đi ở phía sau lưng của Nhật Nam và Bích Ngân , vì cô muốn thế .
Đi vào trong nhà hát thật dễ chịu với không khí mát lạnh của nó . Đã đến đúng số ghế được mời , Bích Ngân cố tình muốn ngồi ở giữa nên cô bảo Hoa Lam :
- Hoa Lam ! Vào ngồi trước đi em . - Giọng cô thật ngọt .
Rồi cô ngồi kế Hoa Lam rồi đến Nhật Nam , trong đầu cô sắp xếp như vậy .
Hoa Lam vừa ngồi xuống ghế thì Nhật Nam đã nhanh nhẹn ngồi xuống kế bên Hoa Lam , trong khi Bích Ngân còn đứng đó . Cô không ngờ hành động của Nhật Nam lại nhanh như vậy . Cô đành phải chấp nhận ngồi xuống chiếc ghế còn bỏ trống kế bên Nhật Nam .
Nhật Nam luôn rối rít nói chuyện với Hoa Lam . Anh giải thích cho cô đủ thứ . Thỉnh thoảng , anh mới xoay qua nói chuyện với Bích Ngân .
Bích Ngân nghe bực tức trong lòng . Cô tự hỏi không biết vì sao mà Nhật Nam chẳng để ý đến cô . Trong khi đó , có biết bao người chung quanh nhìn cô bằng cặp mắt ngưỡng mộ . Sao điều đó Nhật Nam không thấy chớ ? Không lẽ thật sự là vì Hoa Lam sao ? Nếu như vậy , cô càng tự ái hơn khi so sánh với một cô gái quê mùa như nó vậy .
Nhìn sang thấy Nhật Nam và Hoa Lam vẫn nói nói , cười cười , Bích Ngân bóp đầu than vãn :
- Sao em nhức đầu quá , anh Nam ạ ?
Nghe Bích Ngân gọi mình , Nhật Nam xoay qua cô , anh hỏi :
- Em bị nhức đầu à ?
Bích Ngân lắc đầu rồi than :
- Vâng . Sao hôm nay tự nhiên lại bị như vậy . Nếu biết trước như thế này , thì em ở nhà sướng hơn .
Nhật Nam tỏ vẻ quan tâm hơn khi nghe Bích Ngân than như vậy . Anh nhìn quanh rồi nói :
- Đi xem thi hoa hậu như thế này , chắc chẳng có ai đem dầu theo làm gì đâu . Hay là để anh ra tiệm thuốc tây mua cho em nhe ?
Bích Ngân đáp chống chế :
- Phiền anh quá , em không muốn . Hay là để em cố gắng đi .
Bích Ngân vừa nói xong , Hoa Lam liền ngăn lại :
- Chị để em đi mua cho , chi . Ngan à .
Nhăn mặt , Bích Ngân than :
- Em có biết đường đâu mà đi cho ?
Hoa Lam ra vẻ hiểu biết :
- Lúc nãy em có để ý ngoài đầu đường có tiệm thuốc tây .
Nhật Nam đứng lên , ngăn lại :
- Để anh đi mua cho . Em đi , anh không an tâm đâu .
Vừa nói , anh đi ra khỏi băng ghế , chỉ còn lại Hoa Lam và Bích Ngân .
Đã thành công với ý định của mình , Bích Ngân chuyển sang ngồi trên ghế của Nhật Nam , rồi giương mắt cố làm như lo lắng lắm :
- Không biết anh Nam đi có xa không nữa ? Sao ảnh lo cho chị quá vậy , ha ? Hoa Lam ? Chắc là ảnh để ý đến chị , phải không Lam ?
Bích Ngân cố ý nói như vậy để ngăn chận những tình cảm của Hoa Lam đối với Nhật Nam .
Hoa Lam không cần hiểu gì , nhưng muốn nói để cho vui :
- Em nghĩ , chắc anh Nam cũng thích chị lắm , cho nên anh mới lo lắng như vậy .
Bích Ngân gật đầu , vẻ thích thú :
- Chị cũng nghĩ như vậy . - rồi Bích Ngân căn dặn thêm - Nếu có điều kiện nói chuyện với anh Nam , em nhớ giúp đỡ cho chị với nhe .
Hoa Lam vẫn vô tư :
- Vâng , em nhớ .
Hoa Lam vừa nói xong thì Nhật Nam cũng vào đến . Anh hỏi :
- Bớt nhức đầu chưa mà hai chị em nói chuyện nghe vui vẻ quá vậy ?
Và bắt buộc anh phải ngồi xuống kế bên Bích Ngân .
Bích Ngân nhìn anh bằng cặp mắt tình tứ , giọng cô nũng nịu :
- Em nghĩ cũng dễ chịu đôi chút .
Rồi Nhật Nam đưa thuốc và nước cho Bích Ngân . Anh nói luôn :
- Em uống thuốc này vào , chắc sẽ hết ngay đó .
Bích Ngân có ý mềm mỏng hơn :
- Vâng , cám ơn anh .
Giờ đây , Hoa Lam chỉ chú ý đến cuộc thi mà thôi . Cô đã từng nghe nói đến cuộc thi hoa hậu rất nhiều , nhưng cô chưa được nhìn thấy tận mắt . Hôm nay đây , cô mới được thấy . Trong những trang phục , họ biểu diễn thật đẹp và những câu trả lời thật hay và trình độ . Tất cả những thứ đó nó đã cuốn lấy cô , cô đã quên mất Bích Ngân và Nhật Nam . Dù rằng Bích Ngân đang tìm mọi cách để chinh phục Nhật Nam theo sự tính toán của cô . Trong khi đó , Nhật Nam rất là khó chịu bởi vì người anh thích không phải là cô . Anh mong rằng , cô hiểu được điều đó và anh rất mong như vậy .
Vừa thi xong , Hoa Lam cảm thấy nhẹ hẳn người , bởi vì cô đã làm bài rất tốt . Còn Bích Ngân rất vui , bởi vì cô thi chung phòng với Nhật Nam và đã được ngồi gần anh . Bài cô cũng làm giống bài anh , vì anh đã đưa tờ nháp cho cô . Cô nghĩ rằng , chắc cô sẽ đậu .
Soạn xong sách vở để thật gọn vào một góc phòng . Chắc là ngày mai , Hoa Lam sẽ về nhà rồi . Cô thật là sung sướng khi trở lại quê hương của mình . Nghĩ đến đó , đôi mắt Hoa Lam ánh lên niềm vui . Chợt cô nhớ đến lời dặn của Nhật Nam , trước khi về nhà cũng phải giã từ anh chớ . Nghĩ vậy , Hoa Lam đứng lên , đi ra khỏi phòng . Gặp dì Hằng ngồi ở phòng khách , cô nói :
- Dì Hằng không nghỉ trưa à ?
Để tờ báo xuống , bà Hằng mỉm cười :
- Dì cũng mới thức dậy đây . Còn con , không ngủ sao ? Đã thi xong rồi thì ngủ đi để lấy lại sức .
Hoa Lam ngại ngùng nói :
- Vì nhớ mẹ , con ngủ không được . Con định ngày mai , con về nhà .
Bà Hằng ngẩn ngơ , tỏ vẻ không đồng ý :
- Ở lại đây đi chơi vài ngày hẳng về . Dì có nói với mẹ con qua điện thoại rồi .
Hoa Lam ngồi đưa tay lên bàn như khó xử lắm . Cô có thể ở lại đây vài ngày cũng được , nhưng vì cô không muốn Bích Ngân nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu , soi mói , nên cô muốn về nhà là vậy . Hoa Lam tự an ủi mình : "Đã chịu đựng được mấy tháng rồi , chỉ còn mấy ngày nữa thôi , ráng cố gắng đi" . Nghĩ vậy , cô hỏi :
- Mẹ con có đồng ý không dì ?
Bà Hằng cười tươi :
- Mẹ con nói , bao giờ con về cũng được . Mẹ con mừng nhất là con làm bài rất tốt - Rồi bà hỏi lại lần nữa - Vậy con có đồng ý ở lại không ?
Hoa Lam gật đầu , thưa :
- Vâng , con sẽ ở lại - Rồi cô ngập ngừng nói tiếp - Con định xin dì cho con sang nhà anh Nhật Nam để từ giã anh ấy . Dù gì anh cũng là người bạn tốt . Ở trong lớp , anh giúp đỡ con rất nhiều .
Bà Hằng dễ dãi :
- Ừ . Con có rảnh , cứ qua bên đó chơi . Dì thấy nó cũng tốt lắm đó . Nếu không nhờ nó , kỳ thi này Bích Ngân khó mà đậu . Bích Ngân khen nó không ngớt lời đó , con ạ .
Hoa Lam nhớ lại bữa cơm chiều hôm đó . Vừa đi thi về , Bích Ngân huyên thuyên kể về Nhật Nam rằng : Cô đã được ngồi gần bên anh . Anh làm bài rất tốt và đã đưa cho cô xem . Và cô nói với anh là sẽ trả ơn anh một chầu thật linh đình . Lúc đó , dì Hằng , dượng Hoàng cũng rất vui . Hai người tính chiêu đãi Nhật Nam tại nhà cho thân mật .
Sợ dì Hằng hiểu lầm mình có ý với Nhật Nam , dù rằng dì chưa nói gì , nên cô lên tiếng :
- Dì biết không ? Con thấy hình như anh Nam thích Bích Ngân lắm . Hôm tụi con đi xem cuộc thi hoa hậu , Bích Ngân bị nhức đầu , anh chạy đi mua thuốc , thật là cảm động .
Là người nhìn xa , bà Hằng vui khi nghe Hoa Lam nói như vậy . Bà nói thật lòng mình :
- Bích Ngân không hợp với Nhật Nam đâu , con ạ . Dì cũng nhìn thấy rồi điều đó . Dì thấy Bích Ngân có thích nó thiệt , nhưng bản tánh của Bích Ngân rất là kỳ quặc . Thích thì thích như vậy , nhưng chưa phải là tình yêu đâu - rồi bà khuyên nhu ? Hoa Lam - Con đừng bận tâm gì cả , cứ vô tư như vậy là tốt rồi .
Lời của dì Hằng nói ra làm cho Hoa Lam thật bất ngờ . Dì đã hiểu tất cả . Dì cũng không bênh vực Bích Ngân , cũng không ý kiến gì . Dì muốn mọi việc diễn ra một cách tự nhiên . Hoa Lam thầm khâm phục dì Hằng , người bạn của mẹ đúng là tri kỷ . Rất khó tìm được người bạn như vậy trên đời .
Thấy Hoa Lam vẫn còn ngồi thừ ra suy nghĩ , bà Hằng nhắc nhở :
- Sao con không qua nhà Nhật Nam đi ? Để chiều nó đi chơi , không có ở nhà đâu .
Hoa Lam đáp khẽ :
- Vâng .
Rồi cô đứng lên , đi sang nhà Nhật Nam .
Đưa tay bấm nhẹ chuông , Hoa Lam đứng chờ đợi .
Một thanh niên cao lớn , gương mặt trắng hồng ra mở cổng . Nhìn cô gái lạ , anh hỏi thật lịch sự :
- Xin lỗi , cô tìm ai ?
Vừa hỏi , người thanh niên vừa quan sát cô gái . Mới nhìn vào , trông cô chẳng có gì đẹp cả , nhưng nhìn kỹ lại , thì cô có sức thu hút lạ kỳ bởi sự đơn giản có pha lẫn tính cách mộc mạc trên gương mặt cô .
Còn Hoa Lam , cô cũng hơi lo sợ bởi vì cô rất ít tiếp xúc với những anh thanh niên lạ . Cô ngập ngừng đáp :
- Tôi muốn gặp anh Nam . Có ảnh ở nhà không anh ?
Thanh Vân chưa trả lời thì Nhật Nam ra đến . Thấy Hoa Lam đứng xớ rớ , anh mời mọc :
- Hoa Lam đó hả ? Vào đây em . Vậy mà anh cứ nghĩ là bạn của Thanh Vân chớ . Từ hôm qua đến nay , không biết bao nhiêu là người đến tìm nó , anh không nghĩ là em sang đây chơi .
Hoa Lam vào nhà , mất đi vẻ tự nhiên bởi căn phòng quá sang trọng . Bộ ghế xa lông bằng gỗ mun bóng loáng làm cho căn phòng ẩn hiện nét đẹp xưa và nay , thật ngộ nghĩnh .
Nhật Nam vào trong . Lát sau , anh trở ra với hai lon sâm bi đao trên tay đã được mở nắp sẵn . Anh để trước mặt Hoa Lam :
- Uống nước đi em .
Rồi anh nhìn sang Thanh Vân , anh hỏi :
- Cậu có uống không Vân ?
Thanh Vân lắc đầu . Anh ngồi đối diện với Hoa Lam . Anh vẫn muốn nhìn nét đẹp của cô . Sao anh thích nhìn cô đến thế ?
Hoa Lam vẫn vô tư , cô không thèm để ý tới Thanh Vân . Cô nhìn Nhật Nam :
- Em định qua đây từ giã anh Nam , vì một hai ngày nữa , em về nhà rồi .
Nhật Nam nhíu mày :
- Sao gấp vậy Lam ? Vừa thi xong , ở lại đây đi chơi vài ngày rồi về .
Hoa Lam như tâm sự :
- Em rất nhớ nhà , em không thích ở đây lắm . Lúc nãy , dì Hằng cũng bảo như anh vậy , em thật khó xử bởi dì cũng nói với mẹ em rồi , nhưng trong lòng em muốn về lắm .
Nhật Nam quan tâm hơn :
- Em không thích gặp Bích Ngân , phải không ?
Hoa Lam trả lời với ánh mắt buồn buồn :
- Không hẳn là như vậy đâu , anh Nam ạ .
Thấy cô gái này nói chuyện rất hiền . Trong cô có nhiều tâm sự làm cho Thanh Vân muốn quen và muốn tìm hiểu rất nhiều về cô . Vì vậy , anh nhìn Nhật Nam trách móc :
- Nam ! Sao cậu không giới thiệu cho mình quen nhau với ? Dù gì , mình cũng là bạn của cậu mà .
Nhật Nam chợt nhớ ra , anh xoa xoa vầng trán của mình :
- Cho mình xin lỗi nhe , Thanh Vân . Nãy giờ , mình quên mất chuyện đó - Rồi anh chỉ sang Hoa Lam , nói - Đây là Hoa Lam . Cô là bạn hiền của mình từ lúc đi luyện thi . Nhà cổ ở tận Tây Nguyên lên đây học . Cô ở nhà của dì Hằng đối diện với nhà bạn đó .
Nghe Nhật Nam nói vậy , Hoa Lam mới nhớ đến . Có lần , anh nói chuyện với Bích Ngân là nhà anh đang ở là của bạn anh . Vậy thì ra là anh này mới từ Úc trở về đây ư ?
Giờ nhìn sang Thanh Vân , Nhật Nam giới thiệu :
- Đây là Thanh Vân , bạn của anh từ Úc mới về . Và nhà này , cũng là nhà của nó . Anh nhớ , hình như anh có nói với em và Bích Ngân rồi .
Nãy giờ , Thanh Vân nghe Nhật Nam như kể lể về anh , anh nở nụ cười rất đơn giản :
- Bạn giới thiệu gì mà kỳ vậy . Nhà này là của ai chẳng được . Cậu ở đây cũng như nhà của cậu vậy . Nếu không có cậu làm sao nó sạch sẽ như thế này - Rồi anh nhìn sang Hoa Lam , bất ngờ hỏi cô - Anh nói vậy có đúng không , Hoa Lam ?
Hoa Lam mỉm cười không trả lời . Cô nghĩ cả hai người đều đúng , nên cô im lặng .
Một nụ cười thật là trong sáng trên nét mặt mộc mạc , dịu dàng kia làm cho Thanh Vân càng thích hơn . Vì vậy , anh muốn tìm hiểu hơn về cô gái này , nên anh hỏi :
- Em ơ ? Tây Nguyên chắc là không khí trong lành và phong cảnh đẹp lắm hả , Hoa Lam ?
Hoa Lam vẫn thản nhiên :
- Đối với em thì nó rất đẹp . Còn đối với người khác , em không biết có đẹp hay không ?
Thanh Vân nói tiếp luôn :
- Khi nào em về , em có thể cho tụi anh đi theo về , có được không ?
Nghe Thanh Vân nói vậy , gương mặt Hoa Lam không được vui . Nhà cô rất nghèo , không có cao sang , đầy đủ tiện nghi như ở đây . Biết họ có thông cảm cho cô không hay là họ lại cười vì sự nghèo khó của cô ? Chứ được bạn bè đến quê nhà mình thì thật là vinh hạnh . Nhưng có sự khó khăn như vậy , cô có nên nói thật hay không ?
Nhìn thấy vẻ mặt lưỡng lự của Hoa Lam , Nhật Nam hiểu ngay :
- Em ngại không muốn cho tụi anh đến nhà , phải không Lam ? Sao em lại có ý nghĩ cho tụi anh là những hạng người như vậy ? Giàu với nghèo có quan trọng gì đâu . Anh nghĩ mình sống có tình , có nghĩa là tốt rồi , em ạ .
Hoa Lam cúi đầu , nói thật :
- Vừa qua , em thoáng có ý nghĩ đó . Tại vì nhà em rất nghèo , em rất ngại khi hai anh đến chơi . Thật tình , em ngại lắm .
Thanh Vân nhìn cô thương hại . Anh an ủi :
- Ở đời , có người giàu kẻ nghèo chớ đâu phải ai cũng giống ai . Vì tình bạn , mình hiểu và thông cảm nhau là được rồi . Chuyện giàu nghèo , em đừng nên mặc cảm - hướng mặt sang Hoa Lam , anh cười , nói tiếp - Biết đâu sau này , em giàu hơn tụi anh rồi sao , ha ? Lam ?
Hoa Lam giờ đây cũng tự nhiên khi nói chuyện với Thanh Vân . Cô cảm nhận ra con người này thật dễ hiểu và đồng cảm với cô . Anh không tỏ vẻ hay ra vẻ mình là một Việt kiều , anh rất bình dị , dễ gần gũi . Vì vậy , cô nở nụ cười hồn nhiên nói :
- Anh Vân nói để an ủi em thôi , chớ em nghĩ mỗi người có một số phận . Riêng em thì em biết và chấp nhận cuộc đời em là vậy . Em chỉ hy vọng sau này , em thi đậu học xong . Ra trường , em về dạy trên mái trường của em và sống cận kề bên mẹ là em hạnh phúc rồi .
Nghe Hoa Lam nhắc đến gia đình , Thanh Vân hỏi tiếp :
- Em chỉ còn có mình mẹ à ?
Hoa Lam gật đầu :
- Vâng . Ba em đã chết từ khi em còn nhỏ .
Như đồng cảm với Hoa Lam , Thanh Vân kể về gia đình anh :
- Còn anh thì ngược lại . Anh chỉ còn cha thôi . Mẹ anh cũng mất từ khi anh còn nhỏ .
Hoa Lam thân mật hỏi :
- Ba anh không có vợ khác à ?
Như tâm sự , Thanh Vân kể thêm :
- Thực sự , anh cũng khuyên ba nên có vợ để có người chăm sóc , nhưng ba nói rằng ba chưa gặp được người nào vừa ý . Đích thực là tình yêu rồi , thì con có cản ba cũng không được đâu , con ạ .
Hoa Lam tưởng nhớ mẹ mình , cô nói :
- Còn mẹ em thì muốn dành hết tình thương cho em , nên mẹ không muốn bước thêm bước nữa .
Hoa Lam vừa nói xong thì từ bên ngoài , Bích Ngân đột ngột đi vào . Mọi người nhìn lên , mời cô :
- Ngồi ghế đi Bích Ngân .
Bích Ngân ngồi xuống ghế , vẻ yểu điệu . Trước mặt người đàn ông lạ sang trọng , cô càng làm dáng hơn , rồi cô nói với giọng rất chuẩn :
- Em định sang đây gọi Hoa Lam về nấu cơm vì sắp chiều rồi .
Hoa Lam ngỡ ngàng bởi vì lời nói trắng trợn của Bích Ngân . Cô nhìn xuống nền gạch với cặp mắt buồn hiu . Một lúc , cô nói như biết lỗi :
- Em cũng định về nãy giờ , nhưng vì mới gặp anh Vân từ Úc về , nên em ngồi nói chuyện hơi lâu .
Không để cho mọi người nói gì , cô đứng lên với nét mặt bị tổn thương :
- Em về nhé , anh Nam .
- Em về nhé , anh Vân .
- Chi . Ngân ở lại chơi , em về trước .
Nói xong , Hoa Lam đi ra khỏi cửa với sự cam chịu của mình .
Bích Ngân vẫn ngồi đó . Vừa nghe Hoa Lam nói sơ về anh Vân từ Úc mới về , chắc là người thanh niên này đây . Đưa mắt trộm nhìn sang Thanh Vân và Nhật Nam , rồi cô so sánh . Thanh Vân phong độ hơn Nhật Nam . Bởi vì Thanh Vân là Việt kiều , nên cô có ý nghĩ như vậy , chớ thực tế chẳng ai thua ai cả .
Vì cử chỉ thiếu tế nhị của Bích Ngân đối với Hoa Lam lúc này , mà Nhật Nam không muốn nói chuyện với cô dù chỉ là câu xã giao thôi . Thực lòng , anh rất bất mãn khi ngồi đối mặt với cô .
Còn Thanh Vân vì chưa rõ bản tánh của Bích Ngân , nên anh chỉ nghĩ một cách đơn giản . Do Bích Ngân quá tự nhiên , nên cô nói vậy , chứ anh chẳng nghĩ xa xôi gì . Để cô ngồi im cũng hơi kỳ nên anh làm quen :
- Cô ở chung nhà với Hoa Lam à ?
Với đôi mắt chớp chớp , Bích Ngân tạo cho nét dịu dàng , nhưng không khỏi bản tính khoe khoang :
- Vâng . Hoa Lam ở trọ nhà em từ khi ôn thi cho đến nay . Em với nó đâu có bà con gì . Vì ngày xưa , mẹ em và mẹ nó là bạn , nên bây giờ phải giúp họ thôi .
Dù cố tạo cho mình sự dịu dàng cách mấy , nhưng Thanh Vân vẫn nhìn thấy sự khinh người qua lời nói của Bích Ngân . Vì vậy , anh từ tốn khuyên :
- Giúp đỡ người là một điều rất tốt . Anh nghĩ em nên cố gắng duy trì nên hiểu và thông cảm nhau hơn .
Bích Ngân thu người lại rất hiền lành . Giờ đây , cô quyết định tìm mọi cách để lấy lòng anh Việt kiều này , còn Nhật Nam kể như phôi pha đối với cô . Vì thế , cô nhẹ nhàng hơn :
- Vì hôm nay em bị bệnh , nên em mới gọi Hoa Lam về nấu cơm . Chớ những ngày khác , hai chị em xuống nấu . Vừa nấu , vừa trò chuyện thật là vui vẻ .
Thật sự , nhìn Bích Ngân thì Thanh Vân chẳng thích cô ở điểm nào , vì cô như bao cô gái khác , quá trau chuốc , mất hết vẻ thơ ngây mà thượng đế đã ban cho họ . Lúc tuổi xuân , đừng để cho nó trôi qua . Thanh Vân tiếc rẻ như vậy . Anh so sánh với Hoa Lam thì điều này thể hiện rất rõ ở cô , thật là thích . Thanh Vân thầm khen Hoa Lam như vậy . Nhưng vì lịch sự và ga lăng là thói quen của anh , anh nói cho vui :
- Nãy giờ , anh quên lấy nước mời em , mà em tên gì , nói cho anh biết đi ?
Bích Ngân chưa trả lời thì Nhật Nam muốn "biến" vào trong , nên anh đứng lên :
- Để mình đi lấy nước cho , bạn ngồi đây nói chuyện với Bích Ngân đi .
Nhật Nam vừa nói xong , Thanh Vân "à" lên thật lớn :
- Em tên Bích Ngân à ? Nghe cũng hay đấy .- Rồi anh nói luôn - Còn anh tên là Thanh Vân . Chắc nãy giờ em cũng nghe rồi , phải không ?
Bích Ngân gật đầu , vẻ ngoan ngoãn :
- Vâng , em đã nghe rồi .
Nhật Nam đem lon nước bí đao ra để trước mặt Bích Ngan , rồi anh đi vào trong một cách lặng lẽ .
Còn lại hai người , Thanh Vân vẫn quen với sự thoải mái , nên anh ngã vào ghế như đã quen thân với Bích Ngân lắm .
Bích Ngân thấy thật dễ chịu khi Nhật Nam đã vào trong . Cô liền hỏi thăm Thanh Vân :
- Anh Vân về đây chơi , chừng nào về lại bên đó ?
Thanh Vân gục gặc đáp :
- Chắc là hơn một tháng , Ngân ạ .
- Vậy anh có dự kiến đi đâu chơi chưa ?
Thanh Vân lắc đầu :
- Chương trình thì chưa có , nhưng lúc này , anh và Nhật Nam định sẽ đi theo Hoa Lam lên Tây nguyên chơi - và Thanh Vân rủ rê - Nếu tới đó , em thích thì cùng đi với tụi anh .
Không lẽ nói là thích thì thật là ngượng miệng . Như đã tính trước , Bích Ngân ôn tồn :
- Em cũng định kỳ này đi theo Hoa Lam để thăm dì Thu , mẹ em cũng đồng ý cho em đi rồi .
Thấy lon nước vẫn nguyên , Thanh Vân nhắc :
- Em uống nước đi chớ .
- Vâng , cám ơn anh .
Nói xong Bích Ngân e dè cầm lên hút thật nhẹ , pha lẫn chút ngại ngùng . Cô cố ý cho những cử chỉ vừa rồi không qua khỏi cặp mắt của Thanh Vân . Cô cố ý cho anh nhìn thấy tất cả .
Chợt chuông điện thoại reo vang . Lúc này , Bích Ngân nghĩ cô nên về là tốt nhất . Vì trước mặt , cô vẫn còn những điều kiện để gặp anh , nên cô mỉm cười rất lịch sự :
- Anh Vân nghe điện thoại đi , em về nhe .
Thanh Vân cũng lịch sự không kém , anh hứa hẹn :
- Anh em mình ở đối diện nhau mà , gặp nhau hàng ngày , phải không Ngân ?
Bích Ngân vẫn vui vẻ với ánh mắt đầy ngưỡng mộ .
- Vâng , em về nhe . Không làm phiền anh nữa đâu .
Thanh Vân gật đầu , đi nghe điện thoại . Anh không tiễn Bích Ngân .
Bích Ngân đi ra khỏi cổng , cô khóa cánh cổng lại cẩn thận . Cô vẫn mong những cử chỉ của cô được Thanh Vân nhìn thấy , để anh vừa lòng với một cô gái vừa đẹp , vừa trình độ như cô . Rồi hai người sẽ làm đám cưới , cô sẽ theo anh sang Úc . . . Bích Ngân thầm nghĩ : "Rồi đây , cô sẽ có một cuộc sống thật tuyệt vời"
Qua một ngày đường vất vả , mọi người cùng đến Tây Nguyên . Hoa Lam đi trước với vẻ mặt chẳng có gì mệt mỏi . Cô nhìn mọi người ở phía sau , nói :
- Cũng gần đến nhà em rồi . Chắc là anh Nam , anh Vân và chi . Ngân mệt lắm hả ?
Thanh Vân trông cũng mệt , nhưng gương mặt đầy phấn khởi , anh nói :
- Không khí thật là trong lành và cảnh vật thì rất đẹp , anh rất thích .
Còn Bích Ngân than thở :
- Đường đi thật là heo hút quá , toàn là bụi đỏ không . Sống như thế này , chị sống không nổi đâu , Hoa Lam à .
Riêng Nhật Nam thì anh vẫn lặng thinh . Anh cũng giống như Hoa Lam , Thanh Vân vậy . Anh rất thích không khí ở đây . Thỉnh thoảng lại có một cơn gió nhè nhẹ đi qua , mang theo hương rừng đầy mùi vị của những loài hoa dại , cỏ dại và những cây mới đâm chồi .
Đến một làng không lớn lắm , nhà nhà nằm rải rác trên những mảnh vườn của mình .
Hoa Lam dẫn mọi người quẹo vào một mảnh vườn nhỏ có ngôi nhà bằng cây nằm khuất phía sau . Ở phía trước sân được trồng các loại cây ăn trái và những loài hoa dại mọc chen nhau trên lối đi .
Cửa không khóa , vậy là có mẹ ở nhà . Hoa Lam gọi :
- Mẹ ơi , mẹ !
Vẫn không nghe tiếng mẹ , Hoa Lam để đồ xuống chiếc giường bằng tre đã lên nước rất bóng . Cô nói với mọi người :
- Các anh chị để đồ xuống giường nè , và ngồi nghỉ đi nhé . Chắc mẹ em đang ở ngoài vườn , để em ra gọi mẹ vào .
Hoa Lam vừa bước đi thì Thanh Vân và Nhật Nam nói theo :
- Cho anh đi theo ra vườn với Lam .
Hoa Lam nhướng mắt , hỏi vui :
- Các anh không mệt sao ?
Thanh Vân đáp nhanh :
- Mệt gì chứ . Tụi anh là trai tráng mà - Rồi nhìn sang Bích Ngân , nói - Bích Ngân ! Em có mệt thì ngồi đây nghỉ đi .
Bích Ngân cứ tưởng Thanh Vân quan tâm đến mình , cô ra vẻ tiểu thơ hơn :
- Em mệt lắm , nhưng ở đây một mình em sợ lắm . Nhất là mấy cái con gì dài dài đụng vào nó , nó cuốn lại như anh đụng lúc nãy đó , em sợ lắm .
Hoa Lam à lên một cái , cô giải thích :
- Con đó là con cuốn chiếu , nó hiền lắm . Chị đụng nó là nó quấn lại tròn quay thật dễ thương . Nó không có cắn ai cả .
Bích Ngân ra vẻ hơn :
- Nhưng chị thấy nó nhiều chân , chị sợ lắm .
Hoa Lam khiêm tốn :
- Đó là do chị nhìn chưa quen thôi .
Nhật Nam nghe náo nức . Anh vừa muốn khám phá khu vườn , vừa muốn gặp mặt mẹ của Hoa Lam , nên anh cắt ngang :
- Nếu sợ thì đi theo tụi anh ra vườn chơi .
Giờ đây nhớ đến đôi chân của mình , Bích Ngân nhăn nhó :
- Hoa Lam ơi ! Có đôi dép thấp nào không ? Cho chị mượn đi . Mang đôi giày này cao quá , chân chị đỏ hết trơn rồi .
Hoa Lam với động tác thật lẹ , cô khom xuống lấy đôi dép mà cô đang mang , đem lại để xuống ngay chân Bích Ngân :
- Chị mang dép này dễ đi lắm , em đi chân đất quen rồi .
Không còn lý do để ỏng ẹo nữa khi mọi người đã đi ra ngoài , cô đành phải theo sau và than vãn một mình :
- Mang đôi dép này khi về nhà , chắc đôi chân của mình đen thui quá , thật là chán .
Thấy mẹ đang đứng bên cây nhãn xum xuê nói cuối vườn , Hoa Lam gọi lớn :
- Mẹ ! - Và cô chạy đến bên mẹ như một đứa trẻ con . Cô ôm chầm lấy mẹ , rối rít hỏi - Mẹ đang làm gì vậy ?
Bà Thu nhìn con gái , trông cô trắng hơn qua mấy tháng ở thành phố . Bà vuốt má con , giọng ngọt ngào :
- Con mới về à ?
- Vâng . - Hoa Lam vừa gật đầu thì Nhật Nam , Thanh Vân và Bích Ngân cũng vừa đi đến . Cô giới thiệu luôn - Mẹ ơi ! Đây là Nhật Nam . Còn đây là Thanh Vân - cô vừa nói , vừa chỉ tay cho mẹ thấy và cô nói tiếp - Anh Nam và anh Vân ở đối diện với nhà dì Hằng đó mẹ .
Bà Thu từ tốn :
- Các cháu mới đến chắc là mệt lắm , phải không ?
Còn Bích Ngân thì bà đã biết rồi . Bà nhìn Bích Ngân với đôi mắt quan tâm hơn :
- Còn Bích Ngân , sao không ở nhà nghỉ cho khỏe mà ra đây ? Nắng gió thế này , nó sẽ nhuộm con thành màu đen đó .
Được dịp , Bích Ngân màu mè hơn :
- Con không dám ở trong đó một mình đâu , con sợ đủ thứ hết , dì ạ .
Bà Thu nhìn con như dạy dỗ :
- Vậy sao con không ở trong nhà với chị , ha ? Lam ?
Hoa Lam nói yếu xìu :
- Con ra đây tìm mẹ mà .
Bà Thu vẫn có lý của mình :
- Chỉ cần con gọi lớn là mẹ nghe rồi . Nào ! Bây giờ chúng ta vào nhà , ở đây nắng lắm .
Nãy giờ , Thanh Vân quan sát người trước mặt , bà ăn mặc thật giản dị . Một chiếc áo bà ba màu cỏ úa , với chiếc nón lá rộng nhưng không vì thế mà nó che đi sự dịu dàng và duyên dáng của lứa tuổi trung niên của bà . Bà thật đẹp !
Có cảm tình ngay với người đàn bà này , Thanh Vân tự nhiên hỏi :
- Dì à ! Dì đang làm gì vậy ? Cho tụi cháu làm với . Lên đây mà ngồi ru rú trong nhà , tụi cháu không thích đâu .
Nghe Thanh Vân nói như vậy , Nhật Nam nói thêm :
- Thằng Vân nói đúng đó dì . Tụi cháu lên đây là để học hỏi những điều lạ . Vả lại , giờ này nắng sắp tắt rồi , đâu có nóng gì đâu .
Thấy vẻ mặt nhiệt tình của Nhật Nam và Thanh Vân , bà Thu không thể không chấp nhận được . Bà đành miễn cưỡng nói :
- Thôi được rồi . Nếu hai cháu thích ở đây thì bao những chùm nhãn này lại để cho dơi khỏi ăn . Còn Hoa Lam thì vào trong xách nước cho chị tắm đi , và ở trong nhà chơi với chị đi con .
Hoa Lam cũng muốn ở lại đây phụ với mẹ , nhưng lời mẹ nói ra , cô không dám cãi lại , đành phải đến bên Bích Ngân :
- Mình vào nhà chi . Ngân .
Vào nhà , Bích Ngân còn chán hơn . Thà ngồi dưới gốc cây nhãn này vừa mát , vừa có Thanh Vân cũng vui vui . Nghĩ thế , cô nói giọng thật dễ chịu :
- Con ngồi đây chơi được rồi , không cần vào trong nhà đâu , dì ạ . Ở đây có mọi người , đông vui hơn .
Nghe Bích Ngân nói vậy , bà Thu đi về phía cây chuối đang trổ một buồng thật sai . Bà chặt một mớ lá thật lành đem đến lót xuống đất kế bên Bích Ngân , bà dịu dàng :
- Con ngồi lên đây nè . Ngồi chồm hổm như vậy một hồi , tê chân lắm .
Bích Ngân nói với gương mặt tự đắc :
- Vâng , con cám ơn dì .
Ngoài kia , Hoa Lam đang hướng dẫn cho Nhật Nam và Thanh Vân bọc kín những chùm nhãn thật sai . Họ làm trong tiếng cười nói , thật là vui vẻ .
Buổi sáng mờ sương , bà Thu cùng với Nhật Nam và Thanh Vân bên tách trà nóng . Họ tâm sự với nhau thật vui vẻ , cởi mở không phân biệt giàu nghèo .
Thanh Vân uống một ngụm trà , rồi anh hỏi :
- Dì Thu sống ở đây bao lâu rồi ?
Bà Thu trầm ngâm đáp . Bà không muốn nhớ đến một quá khứ mà bà đã cố chôn sâu tận đáy lòng . Quá khứ của tuổi trẻ , của một đêm mưa ngọt ngào . Bà hằng giọng :
- Dì lên đây đã hơn 20 năm rồi .
Thanh Vân hỏi tiếp :
- Ngày xưa , chắc là dì xin lên đây dạy , hả dì ?
Bà Thu chỉ gật đầu thay cho câu trả lời . Thật sự bà không muốn nhắc đến sự hy sinh của bà . Bà chỉ nghĩ rằng , đó là điều bà thích làm mà thôi .
Như hiểu được tánh của bà Thu , Nhật Nam chuyển câu chuyện . Anh hỏi :
- Dì Thu à ! Con thường nghe người ta nói : "Rừng trong văn hóa Tây Nguyên" , có nghĩa là sao vậy dì ?
Bà Thu mỉm cười với đôi mắt sáng ngời , giọng bà như đang giảng dạy :
- Trước hết , phải biết đến văn hóa Tây Nguyên . Đó là nói đến những cồng chiêng , nha rông , hoa văn , đua voi , rồi những lễ hỏi . . . Còn có thể có những trường ca , những Đam San , Xing Nhã , Khinh Dú , Dông Dư , Đam Noi . . . Đó là những biểu hiện độc đáo của văn hóa Tây Nguyên . Nhưng muốn tồn tại nền văn hóa thì phải có rừng . Rừng trong đời sống xã hội con người . Rừng trong văn hóa Tây Nguyên . Nếu không hiểu được rừng , ý nghĩa , vai trò của rừng trong đời sống con người ở đây thì rất khó . Hoặc hầu như không hiểu gì về Tây nguyên , con người Tây Nguyên , văn hóa Tây Nguyên .
Như hiểu biết , Thanh Vân hỏi tiếp :
- Cháu nghe một nhà văn học đã nói : "Nền văn minh Tây Nguyên là một nền văn minh thảo mộc" .
Bà Thu gật đầu , đáp :
- Đúng vậy . Mọi thứ trong làng , mọi thứ để sống , cả vật chất lẫn tinh thần đều làm "bằng rừng" . Như cột nhà , sàn và vách nhà , mái nhà . . . Cho nên đối với TN rừng hoàn toàn không phải là vật chất , là tài nguyên , là môi trường . Theo nghĩa hẹp , rừng là tâm linh . Vì vậy , nó là cội nguồn của văn hóa ở đây . Đố ai có thể tìm ra được một biểu hiện văn hóa nào ở đây mà không liên quan đến rừng . Hay đúng hơn , không có mối quan hệ sâu xa thăm thẳm của con người với rừng làm cơ sở .
Rồi bà trầm giọng nói tiếp :
- Và ở đây , nếu không giữ được rừng mà tiếp tục phá rừng , tiêu diệt rừng như nó đã và đang bị tiêu diệt thì đừng nói gì đến văn hóa , bảo vệ văn hóa . Mọi thứ lễ hỏi ồn ào và diêm dúa sẽ chỉ là "diễn" , là giả mà thôi .
Vẫn giọng của một nhà giáo , bà nói tiếp :
- Hai cháu biết không ? Đối với cái chết , người Tây Nguyên cũng có thái độ đặc biệt liên quan đến rừng . Sau một thời gian chôn cất người chết , họ "bỏ mả" hoàn toàn không chăm nom gì nữa . Họ giao cho rừng , trả con người ấy lại cho rừng . Người TN tin rằng , linh hồn người chết sau một số vòng tuần hoàn , cuối cùng sẽ biến thành những giọt sương mai trên lá cây trong rừng . Chút nữa , Hoa Lam sẽ dẫn các cháu đến những cánh "rừng ma" cách đây cũng khá xa .
Đã làm vệ sinh buổi sáng xong , Bích Ngân vừa nghe qua , cô liền hối :
- Từ đây đến đó đi bằng phương tiện gì vậy , dì Thu ?
- Phải đi bộ thôi con ạ . Vì chúng nằm trên núi và giữa rừng già hẻo lánh mà thôi .
Bích Ngân rên rỉ :
- Vậy làm sao con đi cho nổi chớ ? Nhưng mà đến đó để làm chi , rủi gặp ma thì sao ?
Bà Thu vấn an :
- Tuy gọi là vậy , nhưng làm gì có ma . Dì chỉ sợ con đi không quen thôi .
Như để giải quyết vấn đề , Nhật Nam lên tiếng :
- Nếu em sợ đi mệt thì ở nhà nghỉ ngơi , để tụi anh đi với Hoa Lam .
Bích Ngân đang suy nghĩ . Ở nhà thì cô cũng không muốn , vì không được gần gũi Thanh Vân . Còn đi thì cô không thích chút nào , toàn rừng và rừng , có gì đâu mà thích chứ . Chợt suy nghĩ lại , nếu đi chung với Thanh Vân , được anh dìu dắt lên núi hoặc xuống đèo thì còn gì hơn . Nghĩ vậy , cô đáp :
- Em cũng đi , nhưng các anh phải chờ và dẫn em đi đó nhe .
Nghe Bích Ngân nói vậy , Thanh Vân mỉm cười :
- Không lẽ đi chung có bốn người mà tụi anh lại bỏ em đành lòng sao ? Em lo xa quá , Bích Ngân à .
Được dịp , Bích Ngân "bật đèn xanh" với Thanh Vân :
- Vậy thì hôm nay , em giao phó tính mạng em cho anh đó . Nếu xảy ra chuyện gì , anh phải chịu hoàn toàn trách nhiệm đó nhe .
Thanh Vân vẫn cười tươi . Anh chẳng nghĩ gì , giọng bình thường :
- Anh hân hạnh dữ vậy sao ?
Nhật Nam hiểu tánh của bạn mình . Vẫn hay nói chơi như vậy chứ thực tề , nó chẳng nghĩ gì đâu . Chỉ có Bích Ngân hình như rất thích Việt kiều , nên lúc nào nói chuyện cũng thấy cô đề cập đến Thanh Vân . Muốn ghẹo cho Bích Ngân vừa lòng , Nhật Nam đổ dầu vào lửa :
- Bích Ngân nói anh nghe đúng lắm . Em đã giao tánh mạng cho Thanh Vân cũng giống như em mua bảo hiểm vậy . Lỡ có xảy ra chuyện gì , nó sẽ đền cho em gấp trăm lần , vì nó là Việt kiều thứ thiệt đó , em ạ .
Bích Ngân vừa lòng ngay với lời nói của Nhật Nam . Cô sẽ cố gắng đi cùng với họ , dù rằng trong lòng cô không thích lắm .
Dừng chân trước một con suối trong veo , Hoa Lam nhìn mọi người , nói :
- Chúng ta nghỉ chân một tí đi nhe .
Bích Ngân với gương mặt đau khổ , nhăn nhó hỏi :
- Gần đến nơi chưa Hoa Lam ? Chị mệt quá rồi .
Hoa Lam ngước nhìn lên mặt trời . Cô đoán đã hơn 10 giờ rồi . Cô nghĩ là mọi người đi bộ hơn ba tiếng đồng hồ . Chỉ còn đi tiếp chừng 30 nữa là đến nơi . Vì thế , cô nói với cặp mắt đầy thông cảm nhìn Bích Ngân :
- Chị cố gắng đi thêm 30 nữa là đến nơi rồi .
Còn Nhật Nam và Thanh Vân thì mải mê với tiếng chim kêu , tiếng cây quẹt vào nhau nghe xào xạc , rồi thỉnh thoảng lại đi qua một dòng suối , một ngọn thác thật là tuyệt vời . Thanh Vân đã chụp hơn một cuốn phim rồi .
Đến dòng suối này , nước trong veo lại có cây bằng lăng nở hoa tím nằm cạnh dòng suối . Những cây hoa dại chen nhau dưới ghềnh đá , phong cảnh thật là hữu tình , nên anh cũng đồng ý nghỉ chân tại đây như lời đề nghị của Hoa Lam .
- Cảnh ở đây nên thơ quá . Chúng ta nghỉ chân ở đây và chụp vài tấm hình làm kỷ niệm đi nhé .
Nhật Nam mỉm cười thích thú trêu bạn :
- Như vậy mà từ sáng đến giờ , mình chỉ nghĩ máy ảnh của cậu quá tối tân , chỉ chụp cảnh thôi chứ , còn chụp người thì không được .
Thanh Vân cười nhếch mép , anh lý lẽ :
- Từ hồi sáng đến giờ , mình chỉ chụp cảnh thôi , bởi vì những cảnh đó rất buồn , không được tươi như cảnh này nên chụp không hợp với tụi mình lắm . Vì vậy , mình không chụp - rồi anh nói tiếp với giọng dí dỏm - Nếu biết cậu thích chụp hình như vậy thì hồi sáng này , mình chụp cho cậu một lô rồi .
Nhật Nam cũng đùa lại :
- Ủa ! Thì ra cậu cũng có cặp mắt nghệ thuật quá nhỉ . Vậy mà mình không biết chứ , xin lỗi nhe .
Chẳng tha thứ cho bạn mình , Thanh Vân quyết luôn :
- Bây giờ , cậu lại đứng trên tảng đá kia , mình sẽ chụp cho cậu thật giống . . . con khỉ luôn .
- Làm gì mà giống con khỉ được , trong khi mình đẹp trai như nam diễn viên Hàn Quốc Ahn Jea Quook mà bạn .
Nói thì nói vậy , nhưng Nhật Nam cũng trèo lên tảng đá cạnh dòng suối . Anh khoanh tay đứng nhìn bầu trời trong xanh .
Tiếng máy chụp hình kêu thật êm và Thanh Vân lên tiếng :
- Xong rồi , con khỉ ạ .
Như chưa bằng lòng , Nhật Nam đứng thay đổi tư thế . Giờ đây , anh quay mặt nhìn lên ngọn suối có dòng nước trắng xóa chảy xuống , rồi anh ra lệnh cho Thanh Vân :
- Lỡ chụp rồi , chụp cho "con khỉ" này thêm một tấm nữa đi , để một lần chuẩn bị thật là khó khăn .
Thanh Vân nói với đầu óc nghệ thuật :
- Ừ , đẹp lắm đó . Đứng im , mình chụp đây .
Việc chụp hình , Hoa Lam không thích lắm , nhưng chụp một tấm làm kỷ niệm cũng tốt . Cô muốn chụp sau cùng , nên cô nói :
- Chi . Ngân ! Đến chị rồi đó .
Thanh Vân muốn tiếp tục trổ tài nên anh nói :
- Em dựa vào cây bằng lăng tím đó , anh chụp cho Bích Ngân .
Bích Ngân ỏng ẹo hỏi :
- Dựa như thế nào hả anh ?
Thanh Vân hướng dẫn :
- Em đứng dựa theo dòng suối . Một bên là con suối thật hiền , còn một bên là em .
Bích Ngân chụp xong tấm này rồi đến tấm khác . Cô chụp đủ kiểu với gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười và đôi mắt thật quyến rũ .
Đến Hoa Lam , cô chỉ chụp một tấm duy nhất . Cô ngồi trên một ghềnh đá để đôi chân trần dưới dòng nước mát lạnh . Bên cạnh cô ngồi là một cây mưa rừng đang trổ những cành hoa tim tím , có một vài con bướm lượn quanh thật nên thơ . Với một tư thế ngồi nghiêng người thật tự nhiên , Hoa Lam đưa tay xuống mặt nước làm cho những hạt nước lăn tăn . Thanh Vân bấm nhanh máy , anh trầm trồ :
- Thật tuyệt vời !
Bỗng nhiên , anh có một suy nghĩ . Phải chi có thêm một người con trai vừa quỳ vừa ngồi ngay cạnh Hoa Lam thì tấm hình sẽ sống động và nên thơ biết bao . Nghĩ vậy , anh nói :
- Hoa Lam ! Em ngồi im đó nhe - rồi anh đưa máy cho Nhật Nam , anh nói thật rõ - cậu chụp cho mình và Hoa Lam một tấm này coi . Mình vừa mới nghĩ ra đấy .
Nói xong , Thanh Vân bước nhanh đến tảng đá mà Hoa Lam đang ngồi . Tay anh cầm một cành hoa dại cài lên mái tóc Hoa Lam , và anh choàng tay nhẹ qua bờ vai của cô .
Đôi mắt Nhật Nam thật buồn khi họ quá xứng đôi . Một cành hoa dịu dàng trong trắng với con bướm đủ màu sắc . Nhật Nam buồn bã bấm máy mà anh nghe đầu óc mình trống rỗng lạ kỳ .
Còn Bích Ngân với đôi mắt mở to khó chịu . Tại sao người con gái lúc nãy lại là Hoa Lam mà không phải là cô ? Tại sao cô khờ khạo mà để cho họ chụp chung như vậy ? Tuy là một vòng tay để hờ thôi , nhưng tấm hình kia nó sẽ tồn tại mãi mãi . Rồi cô sẽ là người thua cuộc nữa hay sao ? Cô tự hỏi và dằn vặt mình như vậy .
Hoa Lam vẫn còn ngượng khi tấm hình đã được chụp xong . Thật lòng , cô chẳng nghĩ gì về Thanh Vân cả . Cô chỉ xem anh như một người anh . Nhưng rồi đây , cô phải giải thích với mẹ như thế nào khi mẹ nhìn thấy tấm hình này ? Nghĩ đến đó , gương mặt cô đầy nỗi lo lắng .
Thanh Vân đã đoán được , anh hỏi :
- Em lo sợ hả , Hoa Lam ? Nếu em không thích thì khi rửa xong , anh sẽ xé bỏ nó nhé ?
Hoa Lam thật tình :
- Em chỉ sợ mẹ hỏi thôi .
Thanh Vân che chở :
- Để anh sẽ giải thích với dì Hoài Thu . Giờ đây , chúng ta đi tiếp nữa chứ ?
Bốn người đi tiếp quãng đường còn lại . Bích Ngân vẫn còn ấm ức , cô nhắc đến chuyện tấm hình :
- Hoa Lam lo sợ cũng đúng thôi . Vì từ nhỏ đến lớn , dì Thu rất khắt khe , chẳng cho Hoa Lam quen ai cả . Em nghĩ nên xé bỏ phim và hình thì đúng nhất . Để dì Hoài Thu nhìn thấy được , dì Thu sẽ buồn lắm .
Như muốn cho mọi chuyện đi qua , Thanh Vân nói :
- Để rửa xong rồi hẵng tính . Còn bây giờ , chúng ta cứ tiếp tục đi nhé .
Từ khi chụp chung tấm hình với Hoa Lam , Thanh Vân đã để ý đến cô gái hoang dã , mộc mạc này . Ở cô có điều gì đó làm cho anh cảm thấy thân thiết với cô lắm . Chẳng lẽ lại là tình yêu ? Anh mỉm cười cho tính liêu trai của mình .
Còn Nhật Nam vẫn giấu kín nỗi buồn khi anh thấy Hoa Lam vẫn vô tư , trong trắng , còn Thanh Vân là một cánh bướm muôn màu . Khi thấy được cành hoa đẹp chắc hẳn anh đâu chịu bỏ qua . Anh chỉ trách mình tại sao yêu mà không nói , để giờ đây không lẽ đối chọi với Thanh Vân . Anh không làm được điều đó . Anh sẽ âm thầm chịu đựng trong cõi riêng tư của mình .
Với cử chỉ của Nhật Nam , Hoa Lam cứ ngỡ cô đã làm một điều gì đó anh không thích hay là anh mệt ? Cô đi đến gần bên anh , hỏi :
- Hình như anh mệt hả , anh Nam ? Sao em không nghe anh nói chuyện ?
Đã đau lòng , Nhật Nam đành phải gật đầu , chứ thực tế anh chẳng mệt lắm đâu .
- Vâng . Vì đi không quen , nên anh nghe hơi mệt .
Hoa Lam chỉ tay về phía trước mặt :
- Đã đến nơi rồi . Khi vào trong đó sẽ không còn mệt mỏi gì cả , bởi vì nghe lành lạnh làm sao ấy , anh ạ .
Nhật Nam nói đùa để cho quên nỗi buồn trong lòng anh :
- Giống như có ma vậy , phải không ?
Hoa Lam gật đầu lia lịa :
- Cũng gần đúng như vậy , nhưng nó lại là sự tưởng tượng của mình thôi .
Khi đi vào khu rừng , Bích Ngân nghe lành lạnh dù rằng trời đang nóng . Cô nắm lấy cánh tay Thanh Vân , ra vẻ sợ sệt :
- Anh Vân ! Cho em đi với . Em sợ quá !
Với lối sống của người nước ngoài , sự nắm tay là binh thường . Cho nên , Thanh Vân chẳng nghĩ gì . Anh cứ nghĩ là vì quá lo sợ nên Bích Ngân mới nắm tay anh . Vì vậy , anh cũng nắm lấy tay cô và dắt cô đi .
Còn Hoa Lam đã quen rồi . Cô rảo bước đi trước thật rành rọt . Khi đến một căn nhà xiêu vẹo , cô đi vào bên trong .
Bên trong , cỏ đã mọc um tùm , lại có một hơi lành lạnh thật khó chịu , nhưng Hoa Lam vẫn bình thản . Cô đưa tay chỉ những nồi niêu , xoong chảo , chén bát , áo quần , gùi , xà , gạc , chiêng . . . được treo xung quanh những quan tài . Cô nói :
- Những của cải này thuộc quyền sở hữu của người chết . Do chính gia đình , họ hàng của họ chia phần theo tục lệ của người K Ho để họ mang về thế giới bên kia .
Đi ra khỏi ngôi nhà xiêu vẹo này , Hoa Lam vẫn ung dung đi trước . Đến khu nhà mồ khang trang hơn , trong đó cũng có đầy đủ nồi niêu , xoong , chảo . . và những của cải vật dụng mà chỉ có người sống mới có thể sử dụng được .
Nhìn những hố huyệt sâu thẳm trong ngôi nhà mồ với vô số cổ quan tài rêu phong xếp từng lớp không trật tự , Thanh Vân hỏi Hoa Lam :
- Hoa Lam ơi ! Có phải ngôi nhà mồ này có chung một dòng họ hay là một buôn làng không ?
Hoa Lam vẫn đứng im với đôi mắt quan sát :
- Vâng . Đây chắc là một dòng họ rất giàu có đã qua mấy đời rồi , anh ạ .
Nhật Nam hỏi lại :
- Những khu rừng ma thế này , đã bao nhiêu tuổi ha ? Hoa Lam ?
Hoa Lam bước lại vịn vào chiếc ngà voi , cô bâng khuâng :
- Không ai biết và cũng không ai trả lời chính xác được .
Nãy giờ , Bích Ngân vẫn lặng thinh . Cô để tay mình trong tay Thanh Vân với gương mặt thích thú . Cô cảm thấy vơi đi sự mệt mỏi và buồn bực .
Những hạt mưa lại rơi càng lúc càng to hơn . Nhìn những dây leo từ những cây cổ thụ phủ xuống những căn nhà mồ trong âm khí bao phủ cánh rừng vẫn vắng lạnh , Nhật Nam nghe rờn rợn . Anh nói khi anh đi đến bên Hoa Lam :
- Anh cảm thấy tiếc rẻ cho những vật thể văn hóa buộc phải "chết" như người chết - rồi anh chỉ quanh - như chiêng , ché , ngà voi . . . những vật này thật có giá trị .
Như có một suy nghĩ , Thanh Vân hỏi Hoa Lam :
- Tại sao người dân tộc có những cánh rừng ma như thế này hả , Hoa Lam ?
Hoa Lam chớp nhẹ hàng mi thẳng và đen của cô :
- Em chỉ nghe mẹ kể lại . Theo tổ tiên của người dân tộc là việc mai táng người chết phải đưa vào rừng ma . Theo quan niệm của người Ma , nếu để người chết "đi lạc" ra khỏi rừng ma của buôn sẽ là tai họa cho buôn làng . Họ nói vì con ma ấy sẽ trở về quấy phá người sống và mùa màng . Họ quan niệm khi đưa vào rừng , người chết sẽ được sinh sống cùng tổ tiên . Ở đó sẽ có các cây thần nuôi dưỡng linh hồn họ . Những cánh rừng ma phải được già làng có uy tín và hiểu biết về cây cỏ địa thế , đất đai . . . Nếu chọn rừng ma không hợp ý , đúng ý Trời thì tai họa sẽ đến với buôn làng và người chọn phải gánh lấy trách nhiệm .
Nói xong , Hoa Lam hỏi mọi người khi bên ngoài vẫn còn lác đác những hạt mưa :
- Chúng ta rời khỏi ngôi nhà này chớ ?
Thanh Vân lo lắng khi nhìn ra ngoài :
- Còn mưa không Hoa Lam ?
- Còn , nhưng rất nhỏ , anh ạ . Các anh có thích đi xem tiếp những ngôi nhà mồ khác không ?
Thanh Vân tò mò :
- Những ngôi nhà mồ khác có gì mới lạ không Hoa Lam ?
Hoa Lam giải thích :
- Nó cũng giống giống như thế này thôi , anh ạ .
Chán ngấy nhìn những quan tài rêu phong này , Bích Ngân ý kiến :
- Em nghĩ chúng ta nên về thôi . Vì ngôi nhà mồ nào cũng giống nhau cả . Nếu lỡ ở đây một chút mưa lớn thì đi về lạnh lắm .
Với bản tánh tò mò , Thanh Vân vẫn thích đi xem nữa , ca ? Nhật Nam cũng vậy . Nhưng vì nghe Bích Ngân than vãn nên Thanh Vân đành phải chiều theo cô :
- Vậy mình về chứ Nam ?
Nhật Nam gật đầu :
- Mình thích xem tiếp lắm , nhưng phụ nữ là trên hết , đành phải về thôi .
Vừa nói , anh vừa nhìn sang Bích Ngân . Anh muốn tỏ ý cho cô hiểu , là anh chỉ nói chơi cho vui thôi .
Hoa Lam nhìn mọi người , nói :
- Vậy thì mình về .
Rồi cô quày quả rảo bước trước , phía sau cô là Nhật Nam . Anh khen cô :
- Hoa Lam khỏe quá . Đi xa như vậy mà anh thấy em chẳng mệt mỏi gì .
Hoa Lam mỉm cười nhìn anh :
- Đó là thói quen , anh ạ . Anh cũng cừ lắm chứ có thua gì em đâu .
Và đôi mắt Hoa Lam nhìn anh rất khác lạ . Nó đã đem lại cho anh một niềm hy vọng , một sự chờ đợi nào đó , anh chưa giải thích được .
Nhớ lời dặn của Thanh Vân , Nhật Nam ghé vào tiệm chụp hình .
Gửi tiền xong , anh lấy ra xem thử . Những phong cảnh rất đẹp , màu sắc rất đậm nét . Đến hình Bích Ngân cũng là lạ bối cảnh hoang dã của núi rừng . Đến hình của anh , anh tự khen cũng có duyên dữ chứ . Còn tấm sau cùng nữa là của Hoa Lam và Thanh Vân .
Nhìn vào , họ thật đẹp đôi , nhất là Hoa Lam . Cô thật ngây thơ , mộc mạc cùng với Thanh Vân là một giang hồ lãng tử . Nhật Nam nhìn hoài không biết chán , dù nó đã đem đến cho anh một nỗi buồn .
Thấy Nhật Nam ngắm mãi tấm hình , anh chủ tiệm ngỏ lời :
- Cô gái này chắc là đang sống ơ ? Tây Nguyên , phải không anh ?
Nhật Nam gật đầu :
- Vâng , cô ấy đang sống ơ ? Tây Nguyên .
Anh chủ tiệm lại khen :
- Nếu được luyện làm người mẫu , cô gái này sẽ nổi tiếng có một không hai .
Nhật Nam vẫn lặng thinh . Anh chủ tiệm dài dòng :
- Còn anh này là bạn của anh à ?
Nhật Nam đáp khẽ :
- Vâng .
Anh chủ tiệm lại khen :
- Anh ấy thật là có phước . Có người yêu quá xinh , quá hấp dẫn với những nét ít ai có được - rồi anh chủ tiệm nhìn Nhật Nam với cặp mắt ước ao - Tôi cứ tưởng chiều nay , bạn của anh đến lấy hình chứ . Tôi đợi anh ấy đến để xin anh ấy cho tôi họa lên một tấm thật lớn , treo ở đây . Chắc là tiệm tôi sáng hẳn lên và đắt khách lắm .
Vì buồn , vì ghen , Nhật Nam không muốn nghe những lời trái tai này , anh hững hờ đáp :
- Tôi chỉ có nhiệm vụ lấy giùm thôi , không giải quyết được gì đâu . Thôi , chào anh nhé .
Nói xong , anh đi ra khỏi tiệm . Con đường rộng thênh thang mà anh nghe nó nhỏ hẹp làm sao . Chợt có một ý nghĩ nhỏ nhoi lóe trong đầu anh . Hay là mình giấu luôn tấm hình này , đừng để cho ai nhìn thấy cả . Mình sẽ hủy bỏ nó , mình sẽ nói phim bị hư , chắc là Thanh Vân sẽ tin mình thôi . Nhưng suy nghĩ lại , Nhật Nam thấy hủy bỏ một tấm hình đẹp như vầy thì thật là tiếc , nhưng để nó lại thì anh sẽ đau khổ nhiều hơn .
Suy nghĩ viễn vông , Nhật Nam chạy xe về đến nhà lúc nào anh không hay .
Vừa bước vào nhà , Thanh Vân đã hỏi anh :
- Cậu có ghé lấy hình không Nhật Nam ?
Nhật Nam ngồi xuống ghế , nét mặt vẫn còn buồn . Anh trả lời bạn :
- Hình đẹp lắm , Thanh Vân ạ .
Vừa nói , Nhật Nam vừa để cuốn album hình lên bàn .
Dù có ý nghĩ nhỏ nhoi ấy , nhưng Nhật Nam không thể hủy bỏ một tấm hình đẹp như vậy và anh không thể tàn nhẫn được . Thà anh đau khổ một mình .
Vừa xem hình , Thanh Vân vừa khen :
- Hoa Lam chụp ăn ảnh quá , phải không Nhật Nam ?
Nhật Nam vẫn ngồi phỏng ra đó như anh chẳng nghe gì . Thấy hơi lạ , Thanh Vân đập tay vào vai bạn , hỏi :
- Có chuyện gì mà cậu ngồi thừ ra đó vậy ?
Nhật Nam giấu bạn :
- Mình đang nghĩ đến chuyện gia đình .
Thanh Vân tin bạn ngay :
- Bộ bị ông bà "lên lớp" nữa hả ?
Nhật Nam lắc đầu , và anh lại nói thật về gia đình anh :
- Lúc này , ba mình rất quý mình , bởi vì mình đã đậu trường đại học sư phạm như ý ổng mong muốn .
Thanh Vân lại hỏi tiếp :
- Vậy chẳng lẽ cậu buồn về kinh tế sao ? Nếu cần gì thì nói thẳng với mình , mình sẽ giúp cho nhé .
- Cám ơn cậu , mình chẳng cần đâu , chỉ là chuyện nhỏ thôi mà .
Có tâm sự mà không thể nói nên lời , cậu hiểu không Thanh Vân ? Mình đã yêu Hoa Lam từ lâu lắm . Mình muốn cậu biết điều này , nhưng mình không thể nói được , cậu hiểu mình không Thanh Vân ? Mình chỉ sợ cậu cũng yêu Hoa Lam như mình vậy , thì sẽ rắc rối lắm , Thanh Vân ạ . - Nhật Nam thổn thức như vậy .
Nhìn sang vẫn thấy Thanh Vân xem tấm hình , miệng vẫn mỉm cười đầy sự thích thú . Muốn tìm hiểu bạn thêm nên Nhật Nam hỏi liều :
- Chắc là Hoa Lam đẹp hơn những cô bạn gái của cậu ở bên Úc lắm hả , sao cậu ngắm hoài vậy ?
Thanh Vân chỉ gật đầu :
- Hoa Lam rất là đặc biệt . Càng nhìn càng thấy có nhiều điểm rất lạ , rất ngộ nghĩnh mà các cô gái khác không có được .
Nhật Nam hỏi tiếp :
- Cậu có định bao giờ cưới vợ không ?
- Mình vẫn chưa nghĩ đến , nhưng mình sẽ về Việt Nam để cưới vợ .
Nhật Nam cố tình nhắc đến Bích Ngân , xem Thanh Vân có chút ý nghĩ nào về Bích Ngân không :
- Mình thấy Bích Ngân hình như thích cậu lắm .
Thanh Vân trả lời rất gọn :
- Bích Ngân không thích hợp với mình đâu . Được người vợ như Hoa Lam thì hết ý .
Thanh Vân chỉ khen như vậy thôi chứ anh chẳng nói thêm gì .
Nhìn cử chỉ với lời nói của bạn , Nhật Nam đã hiểu chắc là Thanh Vân cũng đang nghĩ đến Hoa Lam . Anh buông tiếng thở ra và mệt mỏi với nỗi buồn đang dâng lên trong lòng . Một bên là người anh đã yêu thầm , một bên là một người bạn thân . Anh phải làm gì đây cho trái tim anh đừng tuyệt vọng , cho tình bạn vẫn được như xưa ? Anh sẽ làm gì ? Anh hỏi lòng mình như vậy .
Ngồi một mình trước thềm nhà , Bích Ngân nhìn sang nhà Thanh Vân . Từ khi đi lên Cao Nguyên về , cô tìm mọi cách để gặp riêng anh . Nếu có dịp , cô có thể tỏ tình , cô nghĩ là anh sẽ chấp nhận .
Kìa ! Nhật Nam vừa đẩy xe khỏi cổng , nhưng trong nhà vẫn còn mở cửa . Vậy là Thanh Vân vẫn còn ở nhà một mình .
Bích Ngân vội vàng đi sang nhà Thanh Vân . Thanh Vân ngồi dựa trên chiếc ghế bành với những làn khói thuốc .
Bích Ngân tự nhiên đi vào . Cô lên tiếng :
- Anh Vân ! Anh không đi chơi sao , khi buổi tối đẹp trời như thế này ?
Nghe Bích Ngân hỏi , Thanh Vân ngẩng đầu lên :
- Đi gần cả tháng trời , anh cũng thấy chán - rồi anh hỏi lại - Hôm nay , em không đi chơi à ?
Bích Ngân trả lời như một cô gái thật ngoan hiền :
- Em ít khi đi ra đường vào buổi tối lắm . Trừ trường hợp có bạn bè đến rủ , cả ba mẹ đều đồng ý thì em mới đi , nhưng chỉ đi một chút rồi em cũng về .
Thanh Vân bước lại ngồi đối diện với Bích Ngân với gương mặt đỏ ngầu , trông anh đã có mùi rượu . Anh khéo khen :
- Như vậy , em thật là một cô gái ngoan hiền , hiếm có trong thời đại này đấy .
Bích Ngân cúi đầu bẽn lẽn . Cô e ấp tạo cho mình một con người thật ngoan :
- Anh biết không ? Vì ba mẹ có một mình em , em không thể nào làm cho hai người thất vọng được . Em rất sợ ba mẹ buồn , anh ạ .
Bích Ngân vừa nói xong thì Thanh Vân với đôi mắt nhắm lại như cơn say đang thấm sâu vào thêm . Anh ngã người ra ghế với hơi thở rất đều .
Chỉ có hai người , nhìn gương mặt đẹp trai của Thanh Vân với thân hình cường tráng , Bích Ngân muốn làm một cái gì đó để khắng khít với anh . Nghĩ vậy , cô liền đi qua ngồi kế bên anh . Cô lay nhẹ cánh tay anh :
- Anh Vân ! Anh say rồi hả ? Em làm nước chanh nóng cho anh uống nhé ?
Thanh Vân cố nhướng mắt ra . Như hiểu được , anh gật đầu .
Bích Ngân lăng xăng đi ra nhà sau . Một lúc sau , cô bưng lên một ly chanh nóng , nhưng Thanh Vân đã nằm dài ra chiếc ghế , mắt anh nhắm kín .
Bích Ngân chẳng ngần ngại . Cô ngồi xuống sát bên anh , âu yếm gọi :
- Anh Vân ! Nước chanh nè anh . - Vừa nói , cô vừa kê muỗng chanh nóng trước miệng anh . Cô nhắc lại - Hả miệng ra đi anh .
Thanh Vân ngoan ngoãn vâng lời như một đứa bé . Khi anh uống gần hết ly chanh nóng , anh đưa tay ngăn lại .
Bích Ngân đã hiểu ý . Cô để ly xuống bàn . Bỗng giọng Thanh Vân nhừa nhựa :
- Hoa Lam ơi ! Em đẹp lắm ! Thực tế bây giờ anh chưa yêu em , nhưng nếu sau này cưới vợ , anh sẽ cưới em đó , Hoa Lam à .
Nghe chới với bởi câu nói vô tình của Thanh Vân . Với sự bình tĩnh , Bích Ngân phân tích câu nói của Thanh Vân lúc nãy . "Bây giờ thì anh chưa yêu em . . ." Vậy thì cô vẫn còn cơ hội . Vì tham vọng , cô gạt bỏ tự ái mà nằm xuống vầng ngực rộng của anh . Đôi tay cô ôm lấy cổ anh , giọng cô rành rọt :
- Em yêu anh lắm , Thanh Vân ạ .
Như không nghe thấy gì , với quan tính , Thanh Vân ôm chặc lấy Bích Ngân như ôm một chiếc gối ôm cần khi vô giấc ngủ của anh . Anh vẫn nằm im như vậy .
Bích Ngân nằm im thắc mắc và tức tôi . Cô thầm nghĩ vóc dáng cô khêu gợi như vậy , có biết bao người đàn ông nhìn cô say đắm . Trong khi . . . cô nằm gọn trong vòng tay anh mà sao anh không tìm đến cô với một nụ hôn hay là anh đã quá say rồi ? Cô mím môi lại nghĩ : Vậy thì cô phải chủ động . Khi mọi việc đã rồi thì anh không thể nào bỏ rơi cô được .
Bích Ngân để cặp môi mình lên cặp môi rộng của anh . Cô cố đem đến cho anh một cảm giác thích thú . Nhưng ngược lại , Thanh Vân chỉ hôn cô những nụ hôn thật lạnh lẽo và đôi mắt anh mở ra , giọng anh tươi tỉnh hơn . Anh cố gượng ngồi dậy và kéo Bích Ngân ngồi lên . Anh nhẹ nhàng hỏi cô :
- Em hôn anh với lý do gì ?
Bích Ngân không ngờ Thanh Vân lại mau tỉnh đến như vậy . Có phải nhờ ly chanh nóng lúc nãy cô pha cho anh không ? Nếu là vậy thì cô thật quá ngốc .
Như một diễn viên , Bích Ngân chớp chớp mắt đỏ hoe của mình , cô nói thật khẽ :
- Vì em yêu anh .
Thanh Vân gằn giọng :
- Có đúng thế không ? Có phải em yêu anh hay là em yêu anh vì anh là Việt kiều ? Em hãy nói thật lòng mình đi .
Bích Ngân làm bộ ngây thơ :
- Từ khi gặp anh lần đầu , em cảm thấy anh rất thích hợp với em . Còn chuyện anh có yêu em hay không , em đều chấp nhận cả . Em cũng có thể chấp nhận mối tình đơn phương của mình .
Lúc này đây , gương mặt Bích Ngân hằn lên vẻ đau khổ . Cô cố tình cho Thanh Vân nhìn thấy .
Đối với Thanh Vân thì Bích Ngân cũng như bao cô gái khác , trong mắt anh rất bình thường , nhưng vì sơ . Bích Ngân tự ái nên anh an ủi :
- Nếu thật lòng em đã yêu anh như vậy thì anh chỉ biết xin lỗi em thôi . Vì đối với em , anh chỉ xem là bạn , còn tình yêu thì anh chưa nghĩ đến . Anh thành thật xin lỗi em .
Bích Ngân tỏ vẻ đau khổ :
- Em có điểm gì xấu mà anh không thích , anh có thể cho em biết được không ? Em nghĩ mình sẽ sửa chữa được .
Thanh Vân lắc đầu . Giờ đây anh đã tươi tỉnh hẳn . Anh nói để cô đừng thất vọng :
- Em là một cô gái tốt , nhưng tình yêu nó có lý lẽ riêng của nó . Anh cũng không thể giải thích được , Bích Ngân ạ .
Bích Ngân thở dài :
- Vậy em có quyền hy vọng , phải không anh Vân ?
Thanh Vân thoáng xúc động , nhưng t/y không thể miễn cưỡng được , nên anh cần nói thẳng :
- Anh nghĩ , em đừng nên phí tuổ xuân của mình như vậy . Anh sợ sau này , em sẽ hối tiếc .
- Anh Vân ! Anh hãy thử cho em một cơ hội đi anh . - Bích Ngân năn nỉ .
Thật khó xử . Anh không ngờ Bích Ngân mạnh dạn đến như vậy , thật anh quá bất ngờ . Anh thối thoát :
- Anh đã nói từ đầu là chúng ta không hợp nhau , cho nên anh nghĩ em đừng nên phí tuổ xuân của mình . Anh không muốn em hối hận .
- Vâng . Anh vẫn xem em là bạn chớ và anh có khinh khi em không ?
Bích Ngân hỏi anh với những giọt nước mắt rơi rơi , cô muốn thế .
Thanh Vân đáp để cho cô an lòng :
- Mình vẫn là bạn của nhau .
- Vâng , cám ơn anh . Thôi , em về đây .
Nói xong , cô đứng lên .
Thanh Vân tiễn Bích Ngân ra cửa , anh chẳng nói thêm gì .
Còn Bích Ngân với sự thất bại não nề , trong lòng dâng lên niềm oán hận . Tại sao mọi việc lại trái với ý muốn của cô ? Cô phải làm gì để cô có được Thanh Vân ?
Với suy nghĩ của mình , cô mỉm cười tự đắc . Cô tin chắc rằng , Thanh Vân sẽ không thoát được vòng tay của cô . Cô tin chắc như vậy .
Hoài Thu và Hoa Lam vừa bước vào nhà , bà Hằng vui vẻ :
- Từ sáng đến giờ , mình cũng mong bạn đấy .
- Chiếc xe nó chạy thật chậm vậy mà còn bị bể bánh nữa chứ . Nếu không , mình và Hoa Lam đến đây sớm lắm rồi . - Vừa ngồi xuống ghế , Hoài Thu than vãn .
Lệ Hằng lại hỏi bạn :
- Hôm nay , bạn ở đây chơi vài ngày mới về , để bọn mình tâm sự chứ .
- Mình định ở chơi ba ngày rồi mới về , có được không ? - Vừa nói , Hoài Thu nở nụ cười với Lệ Hằng .
Lệ Hằng tỏ vẻ không đồng ý . Bà quắc mắt :
- Gì mà mau dữ vậy ? Ở lại chơi một tuần lễ đi Thu .
- Không được đâu . Ở đây chơi lâu quá bỏ nhà , bỏ cửa chẳng ai coi . Khi về đến , chỉ còn cái nóc nhà thì khổ lắm , Hằng a .
Lệ Hằng hờn trách :
- Bạn lúc nào cũng vậy . Lúc nào cũng lo lắng chăm chỉ , không lẽ bạn sống mãi như vậy . Nếu mai mốt Hoa Lam có chồng rồi , bạn vẫn một mình à ?
- Chắc là vậy . Mình cũng lớn rồi , sống một mình riết rồi cũng quen .
Hoài Thu tuy nói vậy , nhưng gương mặt bà vẫn đượm buồn . Có lẽ bạn còn nhớ đến dĩ vãng .
Hoa Lam đã xách đồ vào trong . Chỉ còn lại hai người , Lệ Hằng nói thật nhỏ :
- Bạn vẫn còn nhớ người ấy , phải không ?
- Không đâu . Mình đã quá chán ngán rồi . Mình chỉ muốn sống một mình . - Hoài Thu biện bạch như vậy .
Lệ Hằng khuyên nhủ :
- Sống như vậy mai mốt già , buồn lắm . Anh Hoàng có một người bạn thật là hiền , hiện là giám đốc của một ngân hàng . Ông muốn một người vợ là giáo viên nết na như bạn vậy . Mình làm mai cho bạn , được không ?
Hoài Thu lặng lẽ :
- Cám ơn bạn đã lo cho mình , nhưng mình chẳng mong muốn gì hơn với cuộc sống như vậy .
Bích Ngân vừa đi đâu mới về . Thấy mẹ và dì Hoài Thu ngồi đó , cô gật đầu cho có lệ . Thấy vậy , Hoài Thu nhìn sang Bích Ngân , hỏi :
- Con đi chơi mới về à ?
Bích Ngân ngồi sà xuống ghế có vẻ mệt mỏi , gương mặt khó chịu :
- Con rảnh rang đâu mà đi chơi hả dì ? Con lo đi mua sách và tập để chuẩn bị đi học chứ .
Thấy vẻ khó chịu trên gương Bích Ngân , bà Thu giả lả :
- Vậy à .
Lệ Hằng đỡ lời :
- Dì Thu chỉ hỏi con như vậy , mẹ thấy có gì đâu mà con tỏ vẻ khó chịu vậy ?
Bích Ngân nhăn nhó :
- Con có nói gì đâu mà mẹ bảo là khó chịu . Thôi , con về phòng đây . - Vừa nói , Bích Ngân ngúng nguẩy bỏ đi .
- Càng lớn càng hư . - Bà Hằng phẫn nộ nhìn theo con gái .
Hoa Lam đem đồ về phòng xong cũng vừa ra tới . Thấy gương mặt dì Hằng kém vui , Hoa Lam có ý gợi chuyện :
- Dì Hằng à ! Con đem trái cây vào tủ lạnh nhe .
Bà Hằng nhìn Hoa Lam dịu dàng :
- Con rửa sạch rồi để vào tủ lạnh đi con - và bà ao ước - Phải chi Bích Ngân được như Hoa Lam , chắc là mình hạnh phúc lắm , Thu ạ .
Hoài Thu cũng đã hiểu bản tánh của Bích Ngân qua nhiều lần tiếp xúc , nên bà an ủi :
- Bích Ngân cũng có nhiều ưu điểm lắm chứ . Chẳng qua nó biết bạn quá cưng chiều nên nó nhõng nhẽo vậy thôi . Một vài năm nữa , nó chững chạc rồi bạn sẽ hài lòng .
- Mình cũng mong là như vậy - chợt nhớ ra , bà nói tiếp - Bạn đi tắm rửa cho khỏe đi chứ . Bọn mình còn đến ba ngày nữa để tâm sự mà .
- Ừ , mình vào trong nhé . Rồi bọn mình sẽ thức suốt đêm như ngày xưa , bạn có nhớ không ?- Lời Hoài Thu nhắc lại .
- Làm sao mình quên được chứ . Đó là những kỷ niệm của thời áo trắng mà .
Vừa nói , đôi mắt Lệ Hằng nhớ về dĩ vãng ngày xưa thật êm ái .
*
* *
Hoa Lam bưng một rổ trái cây nào xoài , nhãn , mít tố nữ , mang đem sang cho Nhật Nam . Cổng vẫn mở , nhưng trong phòng khách không có ai . Hoa Lam khẽ gọi :
- Anh Nam ơi , anh Nam !
Nhật Nam từ ngoài vườn đi vào . Thấy Hoa Lam , anh hỏi :
- Em sang chơi à ?
- Mẹ bảo em sang biếu mấy anh mớ trái cây ăn lấy thảo .
Vừa nói , Hoa Lam để rỗ trái cây lên bàn .
- Cám ơn em . Em ngồi nghỉ đi .
Tuy nói vậy , nhưng Nhật Nam vẫn đứng đó vì tay anh toàn là đất và phân .
Thấy vậy , Hoa Lam hỏi :
- Anh đang làm gì ngoài vườn vậy ?
- Anh đang bón phân cho những chậu hồng và mấy cây ớt kiểng .
Hoa Lam cũng đứng lên :
- Vậy thì anh cứ tiếp tục làm đi . Em có thể ra ngoài đó chơi , được không ?
- Được chứ . - Nhật Nam vui vẻ .
Rồi anh chợt nhớ lại lúc nãy , khi nhìn thấy một nụ hồng rất đẹp , chợt anh nhớ đến Hoa Lam . Anh ước ao : Phải chi có cô ở đây thì anh sẽ tặng cho cô nụ hồng này thay cho lời tỏ tình của anh .
Giờ đây đã có cô bên cạnh và chút nữa , anh sẽ thực hiện ý định của mình .
Đưa tay chỉ chiếc xích đu , Nhật Nam nói :
- Em ngồi đó đi , Hoa Lam .
- Được rồi . Anh cứ tiếp tục làm đi . - Cô tự nhiên .
Nhật Nam lại tiếp tục công việc . Anh xới chung quanh gốc hồng , rồi anh bỏ vào đó một mớ phân . Cứ thế , anh làm từ gốc này sang gốc khác .
Hoa Lam nhanh nhẹn ngồi xuống kế bên anh , cô nói :
- Để em phụ với anh .
Nhật Nam cản lại :
- Không được đâu , dơ tay em hết .
Hoa Lam vẫn bướng bỉnh xăn tay áo lên :
- Có gì mà dơ tay chứ . Anh quên em là cô gái của núi rừng sao ? - Vừa nói , Hoa Lam nhổ những cây cỏ chung quanh gốc hồng .
Vì cố ý cản không cho Hoa Lam làm nên Nhật Nam đẩy mạnh tay cô ra . Vô tình bị cái gai thật nhọn của nhánh hồng kế bên quẹt phải .
Hoa Lam vội la lên :
- Ui da ! Đau quá ! - Và cô nhìn cánh tay rướm máu của mình .
Nhật Nam bỏ tất cả . Anh cầm lấy cánh tay của Hoa Lam , nét mặt anh đầy lo lắng :
- Có đau lắm không ?
Rồi anh đưa cánh tay của Hoa Lam lên môi , hút những giọt máu đang rỉ ra từ cánh tay cô .
Hoa Lam ngồi bất động nhìn anh bằng cặp mắt thật lạ . Một cảm giác thật êm len nhẹ vào tim cô , cô vẫn nhìn anh .
Anh vẫn nắm chặt tay cô , gương mặt anh phảng phất nét lo lắng . Anh vấn an :
- Chắc chắn sẽ không làm mủ đâu .
- Vì sao vậy ? - Hoa Lam tỉnh queo hỏi .
Nhật Nam vẫn chăm chú vào vết xước , anh nói :
- Vì anh đã hút hết chất độc ra rồi .
- Cám ơn anh . Em không sao đâu , anh đừng quá lo lắng . - Nói xong , Hoa Lam mỉm cười nhìn anh bằng cặp mắt thật lạ .
Giờ đây , Nhật Nam nhìn lên với ánh mắt thật da diết . Tay anh vẫn nắm chặt tay cô .
Hoa Lam vẫn để yên tay mình trong tay anh .
Một cảm giác thật gần gũi , Hoa Lam nghe tâm hồn mình xao động . Cô vẫn nhìn anh như thế .
Còn Nhật Nam với bao nhiêu mộng mơ , bao nhiêu nhớ nhung lại tràn về một cảm giác tình yêu réo gọi . Anh từ từ kéo nhe . Hoa Lam gần anh hơn , và môi anh tìm đến môi của cô một cách chân tình .
Hoa Lam âm thầm đón nhận nụ hôn không lời của anh . Thật lâu , anh ngẩng lên nhìn cô với nụ cười hạnh phúc trên gương mặt anh . Anh dịu dàng nói :
- Hoa Lam !
Nhịp tim vẫn còn đập mạnh . Một nụ hôn . Một nụ hôn đầu , một cảm giác e thẹn , ngại ngùng ửng hồng lên đôi má cô . Cô không hiểu được lòng mình thế nào . Cô chỉ muốn trốn khỏi nơi đây . Có lẽ anh sẽ cười cô vì nụ hôn lúc nãy . Nghĩ vậy , cô liền vội vã bước đi , giọng ngập ngừng , đầu cúi xuống :
- Em . . . về đây .
- Hoa Lam ! Hãy nghe anh nói .
Nhật Nam nhìn theo . Anh sẽ nói với cô , với tất cả những lời yêu thương mà từ bấy lâu nay anh ấp ủ .
Hoa Lam vẫn lặng lẽ tiếp bước . Cô chẳng thể hiện vẻ phản kháng hờn giận hay yêu thương . Cô lặng lẽ bước đi làm cho Nhật Nam đứng ngẩn ngơ với bao y nghĩ về cô , về nụ hôn vừa rồi của anh . Đó là nụ hôn đó sao ? Nếu tỏ tình như vậy , anh có quá đáng lắm không ? Anh có sàm sở lắm không ? Anh giận mình sao lại vội vã như vậy . Bao nhiêu lời anh định nói sao anh không nói mà anh lại đổi lấy một nụ hôn . Thôi , nghĩ kỹ lại , anh thấy mình hơi quá đáng khi đối xử với Hoa Lam như vậy . Cô là một cô gái ngây thơ . Anh nhớ lại , một tấm hình cô và Thanh Vân chụp chung một cách bất đắc dĩ mà cô còn ngại ngùng , không dám nhìn lâu đừng nói chi là nụ hôn của anh thật dài và thiết tha , nhưng sao cô vẫn chấp nhận ? Anh nhớ lại bờ môi thật ngọt ngào của Hoa Lam . Chắc nó sẽ làm cho anh nhớ mãi dù cho lời tỏ tình của anh chưa kịp nói .
Anh khẽ thở dài nhìn lên bầu trời . Những vì sao đã mọc , anh thổn thức cùng các vì sao :
- Hoa Lam ! Anh xin lỗi em . Có những vì sao làm chứng cho anh . Nụ hôn anh trao cho em là tất cả chân tình , tất cả những lời yêu thương xuất phát từ trái tim anh . Anh yêu em lắm , Hoa Lam ạ . Dù em có chấp nhận hay không , anh vẫn mãi mãi yêu em , và yêu chỉ mình em thôi .
Những vì sao trên cao vẫn lấp lánh như đang tâm sự cùng anh .
Hoa Lam trở về phòng , tay cô vẫn sờ nhẹ lên đôi môi của mình . Hôn là thế đấy ư ? Thật ngọt ngào ! Một cảm giác bồng bềnh vẫn còn quanh quẩn bên cô . Cô lại tự hỏi lòng mình , tại sao cô để cho anh hôn như vậy ? Cô có yêu anh không ? Nếu cô còn ở đó thì anh sẽ nói gì khi anh gọi tên cô ? Bao nhiêu câu hỏi , bao nhiêu suy nghĩ lẩn quẩn trong đầu cô . Nó ray rứt thật là khó tả .
Bà Hoài Thu đẩy cửa vào . Hoa Lam nằm im , đôi mắt cô nhắm kín . Bà đến bên cô , đưa tay sờ lên trán cô , bà nhỏ nhẹ :
- Sao con lại nằm đây ? Có nghe nhức đầu gì không ?
Hoa Lam mở mắt ra nhìn mẹ :
- Con không sao cả , con chỉ nghe buồn ngủ thôi .- Cô giấu kín mẹ về nụ hôn vừa rồi .
- Con à ! Có Thanh Vân qua chơi để từ giã con . Ngày mai , cậu ấy về nước .
Hoa Lam vẫn tự nhiên , cô hỏi mẹ :
- Có chi . Bích Ngân ở dưới không mẹ ?
Bà Hoài Thu gật đầu :
- Có chứ , nhưng Thanh Vân muốn gặp con . Mẹ nghĩ con nên ra ngoài đó một chút . Có gì mà con phải ngại ?
Hoa Lam vẫn lặng im .
Giây lâu , bà Thu nói tiếp :
- Con ngại gặp Thanh Vân vì tấm hình đó , phải không ?
Hoa Lam ngồi dậy , cô dựa vào vai mẹ :
- Mẹ ơi ! Tấm hình chụp chung như vậy thì đâu có gì quá đáng , phải không mẹ ? Lúc đầu , con chỉ sợ mẹ rầy con . Nhưng không , mẹ hiểu hết - Rồi Hoa Lam nói thật lòng - Con chỉ sợ đôi mắt Thanh Vân nhìn con thật là lạ mẹ à .
Và cô nghĩ thầm : "Đôi mắt Thanh Vân cũng giống đôi mắt của Nhật Nam nhìn cô lúc chiều này . Thật là lạ quái lạ !"
Bà Thu dò xét con gái :
- Nhưng con có nghĩ gì về Thanh Vân không ?
- Thật lòng con không nghĩ gì cả .
Bà khuyên nhủ :
- Vậy thì con cứ tự nhiên là hay nhất .
- Vâng , con sẽ nghe lời mẹ .
Và cô bước xuống giường .
Đi đến phòng khách không thấy ai , Hoa Lam định trở về phòng nằm với mẹ thì bà Lệ Hằng từ ngoài cửa đi vào . Bà nói :
- Bích Ngân và Thanh Vân đang ngồi ngoài băng đá trước cây trứng cá đó con . Con mau ra ngoài đó đi .
- Vâng . Con cảm ơn dì .
Ra đến nơi , Hoa Lam ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Thanh Vân và Bích Ngân . Cô chỉ mỉm cười .
Thanh Vân nhìn cô quan tâm :
- Nhìn em chẳng được khỏe vậy , Hoa Lam ?
Nhớ lời mẹ , Hoa Lam vẫn tự nhiên :
- Em chỉ nghe buồn ngủ thôi , không có gì đâu .
- Ngày mai , anh đi rồi , anh tưởng là không gặp được em chứ - Anh nói rất tự nhiên dù rằng có Bích Ngân ngồi đó .
- Ngày mai anh đi à ? - Hoa Lam thờ ơ hỏi .
Bích Ngân chen vào :
- Anh có định bao giờ anh về không , anh Vân ?
Thanh Vân khẩn khoản :
- Có lẽ một vài năm nữa , anh về đây để đầu tư .
- Đến đó , anh đừng có quên tụi em nhe .
Lời của Bích Ngân hình như cô chẳng biết ngại ngùng gì và cô đã quên đi câu chuyện hôm Thanh Vân say rượu .
Bỗng giọng của bà Lệ Hằng từ trong nhà gọi ra :
- Bích Ngân ơi ! Có điện thoại nè con .
- Vâng , con sẽ vào liền .
Bích Ngân trả lời mẹ rồi cô quay sang Thanh Vân :
- Anh Vân ngồi chơi , em vào nghe điện thoại rồi em ra liền nhe .
- Em cứ đi đi . Có Hoa Lam ngồi đây nói chuyện với anh mà .
Bích Ngân bước đi , nhưng đôi mắt cô nhìn Hoa Lam như dò xét và răn đe .
Chỉ còn lại hai người , Thanh Vân hỏi Hoa Lam :
- Anh đi , em có buồn không , ha ? Hoa Lam ?
Hoa Lam vẫn vẻ tự nhiên :
- Vâng anh đi thì cũng buồn thật đấy , vì em nghĩ anh như là người anh tốt , tuy em chỉ mới quen anh thôi .
Thanh Vân nhìn cô chăm chú hơn :
- Nhưng em có nhớ anh không ?
Hoa Lam nói thật lòng :
- Tất cả những người đối xử tốt với em , em đều nhớ họ .
Thanh Vân hỏi gặn :
- Còn anh cũng vậy sao ?
Hoa Lam gật đầu :
- Vâng .
Thanh Vân dựa đầu vào thân cây . Anh nhìn sang chùm đèn treo lơ lửng trên sân thượng nhà mình với ý nghĩ : "Anh muốn nói với Hoa Lam là anh rất quý cô . Khi được ở bên cô , anh cảm thấy như có một cái gì đó rất thiêng liêng , rất nhẹ nhàng và sâu sắc . Đó cũng giống như anh muốn tỏ tình cùng cô , nhưng vì em quá ngây thơ , trong sáng nên anh không can đảm nói lên lời , Hoa Lam à " .
Thanh Vân lại hỏi xa gần :
- Em có dự định gì cho tương lai không ?
Hoa Lam cười hồn nhiên :
- Đậu vào đại học rồi , em cố gắng học . Khi tốt nghiệp ra trường , em sẽ đi dạy .
- Còn chuyện gia đình ?
- Em chưa nghĩ đến .
Thanh Vân đi sâu vào vấn đề hơn :
- Tiêu chuẩn người yêu của em như thế nào ?
Khi nghe Thanh Vân hỏi vậy , tự nhiên Hoa Lam nhớ đến Nhật Nam , nhớ đến nụ hôn lúc chiều làm cho cô bâng khuâng hơn . Cô đáp không suy nghĩ :
- Em không đặt ra tiêu chuẩn nào cả . Yêu nhau , hiểu nhau là được rồi .
Thanh Vân hỏi lại :
- Em chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi à ?
Hoa Lam bắt bẻ :
- Hiểu nhau hết bộ anh nói dễ lắm sao ? Riêng em thấy khó khăn lắm đấy .
Thanh Vân ngẫm nghĩ , để hiểu được hết một người cũng khó thật chứ chẳng dễ gì . Vì lẽ đó , càng nói chuyện với Hoa Lam , anh càng thích cô hơn . Bởi vì cô có những điểm rất lạ , thu hút anh hơn . Vì vậy , anh nói lời hứa hẹn cùng cô . Anh rào đón :
- Không biết một vài năm nữa anh về , có còn gặp lại em không hả , Hoa Lam ?
Hoa Lam mỉm cười :
- Nếu em còn tồn tại trên đời này thì anh sẽ gặp em thôi .
Thanh Vân nói tiếp theo :
- Và anh sẽ đem đến cho em nhiều điều bất ngờ , em hãy chờ anh nhé . Nhớ nhé Hoa Lam .
Thanh Vân vừa nói đến đây thì Bích Ngân ra tới . Nghe tiếng được tiếng mất , cô nghi ngờ hỏi lại :
- Anh muốn dặn dò Hoa Lam điều gì vậy anh Vân ?
Thanh Vân nói thật :
- Anh dặn Hoa Lam hay chờ anh . Khi anh về lần nữa , anh sẽ đem điều bất ngờ lại cho cô ấy .
Bích Ngân tỏ vẻ hậm hực :
- Anh có thể nói trước , cho em nghe với , được không ? Em đoán đó là một món quà , đúng không ? Nếu anh có tặng cho Hoa Lam thì phải tặng cho em nữa đó . Không thì em sẽ giận anh cho xem .
Bích Ngân nghĩ tới những lời nói vừa rồi của mình sẽ đánh lạc hướng Hoa Lam , để cho Hoa Lam đừng chờ đợi và đừng hy vọng vào tình yêu ơ ? Thanh Vân . Vì cô nghĩ Hoa Lam cũng giống như cô mơ mộng giàu sang . Cô đã hiểu lầm Hoa Lam chỗ đó .
Biết là Bích Ngân cố tình muốn cho Hoa Lam hiểu sai ý của anh . Bởi vậy Thanh Vân mỉm cười nhìn Hoa Lam , dặn lại :
- Em nhớ lời anh dặn nhé , Hoa Lam . Ở lại , em ráng học cho giỏi nhe .
Hoa Lam khẽ đáp :
- Vâng , em cám ơn anh .
Thanh Vân nhìn sang Bích Ngân . Anh nói nửa đùa , nửa thật :
- Em đừng có lo quá như vậy . Khi nào về , anh sẽ dẫn thêm thằng bạn thật "xịn" về làm mai cho em . Em yên tâm đi .
Nói xong , Thanh Vân đứng lên :
- Thôi , anh về đây .
Phía sau anh , Bích Ngân nhìn theo với cặp mắt thật lớn , thật căm hận . Khi bóng Thanh Vân đi khuất , Hoa Lam đứng lên định đi vào nhà thì Bích Ngân rít giọng :
- Ngồi xuống đó !
Hoa Lam ngồi lại chỗ cũ , giọng từ tốn :
- Có chuyện gì vậy chi . Ngân ?
Bích Ngân quắc mắt hỏi :
- Mày không hiểu thật à ?
- Chuyện gì chị cứ nói rõ ra đi .
Bích Ngân đanh giọng :
- Vậy thì mày hãy nghe cho rõ đây . Tao biết Thanh Vân thích mày lắm . Nhưng mày nên nhớ , Thanh Vân rồi đây sẽ là của tao , mày hiểu không ? Chỉ có tao mới xứng với Thanh Vân thôi . Còn đứa con gái quê mùa như mày thì đừng như đĩa mà đeo chân hạc nhé . Nên nhìn lại mình đi , con nhà quê ạ .
Những giọt nước mắt chực trào ra bởi những lời nói quá đáng của Bích Ngân , Hoa Lam buồn bã đáp :
- Em không bao giờ nghĩ đến Thanh Vân , chị đã hiểu lầm em rồi . Chị đừng nghi oan cho em như vậy .
Bích Ngân cười khiêu khích :
- Bây giờ thì không , nhưng rồi mai mốt mày sẽ mê mẩn bởi vì Thanh Vân rất giàu có . Mày đừng giả nai trước mặt tao .
Hoa Lam nghẹn ngào :
- Em không phải là hạng người như vậy đâu .
Bích Ngân lại cười lạt :
- Nếu mày nói mày không là người như vậy , sao mày không yêu Nhật Nam đi ? Nhật Nam yêu mày từ lâu rồi kia mà .
Hoa Lam bịt kín hai tai lại , cô van xin :
- Xin chị đừng nói nữa . Chị muốn gì , tôi cũng đồng ý cả . Xin chị hãy để cho tôi yên .
Bích Ngân máy móc :
- Vậy mày hứa với tao là mày không yêu Thanh Vân có được không , ha ? Lam ?
Hoa Lam cắn nhẹ môi :
- Vâng , tôi hứa .
Bích Ngân dặn thêm :
- Và nhớ bất cứ khi nào Thanh Vân có gửi thơ về , mày đều đưa cho tao xem hết , nhớ không ?
Hoa Lam vẫn cắn nhẹ môi :
- Vâng .
Bích Ngân nở nụ cười thỏa mãn :
- Nếu biết điều như vậy thì tốt . Bằng ngược lại thì xéo khỏi ngôi nhà này ngay .
Nói xong , cô quày quả bỏ đi . Còn lại Hoa Lam với những giọt nước mắt .

<< Tập 2 |


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 115

Return to top