Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Bài Viết >> VỀ NHẬT TUẤN, TÁC GIẢ CUỐN "ĐI VỀ NƠI HOANG DÃ"

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 1784 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

VỀ NHẬT TUẤN, TÁC GIẢ CUỐN "ĐI VỀ NƠI HOANG DÃ"
Vũ Ánh
Trên một website của Hội nghiỴyahoogroups.com, ông Nguyễn Hữu Nghĩa đã viết như thế này :
"Bà Bút Vàng là aỉ Theo cuộc điều tra riêng của Làng Van , bà Bút Vàng là Đỗ Thị Thuấn em ruột của bà Đỗ
Phương Khanh, em vợ của Nhật Tiến. Công an Nhật Tuấn là em ruột của Nhật Tiến. Nhật Tiến là "tư lệnh tiền phương" chỉ đạo Giao Lưu Văn Hóa (Hoa Hồng Đỏ) tại hảí ngoại qua sự móc nối công tác. . "
Đọc đoạn ngắn như trên, tôi đã thấy không muốn đọc nữa, dù răng tôi biết ít ra ông Nguyễn Hữu Nghĩa cũng là một nhà báo, sinh sống ở nước ngoài cũng đã khá lâụ Tôi biết ông là do đọc trên báo, chứ chưa bao giờ được hân hạnh gặp mặt ông. Nhưng trong đoạn văn của ông nó gợi lại cho tôi hình ảnh cũ đã ăn sâu vào tâm khảm tôi trong suốt thời gian ngồi tù Cộng Sản và 4 năm sống với chế độ đó ở ngoài đờị Cái lối dùng liên hệ bố me, anh em, bà con của một người để qui kết người đó là một thủ thuật để đàn áp hèn mạt không thể tưởng tượng nổi của những người Cộng sản. Người quốc gia chân chính là những người thường lên án hành động nàỵ Từ chỗ " công an Nhật Tuấn" là em ruột của Nhật Tiến đến chuyện Nhật Tiến là tư lệnh tiền phương chiến dịch Giao Lưu Văn Hóa ở hải ngoại, qua sự móc nối công tác" cái kết luận chỉ phải đi một con đường ngắn hời hợt, bằng phẳng một cách đáng sợ. Nó giống một mảnh giấy học trò, viết mực tím nguệch ngoạc vài dòng thô sơ lên án bà nội tôi và hàng chục ngàn người khác trong cuộc đấu tố ruộng đất ở Miền Bắc Việt Nam năm 195Ọ Thế rồi, lại thêm chữ Hoa Hồng Đỏ, rồi "tư lệnh tiền phương của chiến dịch giao lưu văn hóa " toàn là những từ ngữ gợi lên cho người đọc một cái gì vừa kín, vừa hở lại vừa nông cạn. Thế nhưng "kinh " nhất là nhóm từ "theo cuộc điều tra riêng" trong giác thư của ông Nghĩa .
Trong thời gian 4 năm sau khi được thả ra khỏi tù, anh chàng công an khu vực nơi tôi cư ngụ đã hàng trăm lần nói với bà mẹ tôi : "ở trên (tức thượng cấp của anh ta) vừa cho tôi hay là anh Ánh hồi này linh tinh lắm (thời gian mới đi tù về tôi đi làm lò gạch và sau đi chở gỗ bằng xe ba bánh cho mấy lán gỗ) và theo chỗ điều tra riêng của cháu, thì. anh ấy hay tiếp xúc với thành phần không tốt mới ở trại cải tạo rạ.." Bà mẹ tôi hiểu ý "theo chỗ điều tra riêng " của anh ta tức là cái giá bằng hai góc thuốc lá ba số 5 thì mới dập ta ( t được kết luận của những " cuộc điều tra riêng ấy, một cái kết luận dễ dàng, vô luật pháp (vì là điều tra riêng ) có thể khiến cho tôi lại phải khăn gói quả mướp vào " hấp" lại ở lâm trường Sao Vàng (Pleiku) ít ra cũng là 3 năm. Như vậy vị chi là 17 năm tù trong cuộc đời của thằng con trai của bà. Vì thế bà cụ tôi sợ lắm và phải xì thuốc lá ra cho yên chuyện.
Tôi nêu ra những sự kiện thực tế mà tôi trải qua chỉ để giải thích lý do tại sao tôi không tin bất cứ một sự kết luận dễ dãi nào không mất công trưng ra bằng chứng, nhất là những kết luận có thể làm thương tổ n đến danh dự của người khác. Nếu tôi không thích ông Nhật Tiến, thì liệu tôi có thể " vẽ " ông Nhật Tuấn bằng những hình ảnh còn kinh hãi hơn hình ảnh người công an hay không? Được chứ, ai lại không có khả năng đó vì nó dễ dàng lắm, nhưng tôi nghĩ nếu làm như vậy tức là tôi đã phản bội tất cả những dậy dỗ của gia đình và học đường về sự cần thiết của ngay thẳng và chính trực ở đờị Những đồng hương tỵ nạn ở đây đã từng là nạn nhân của chế độ Cộng sản tất không thích bất cứ một ai cáo buộc và lên án người khác mà không cần bằng chứng.
Có lẽ là nhà báo, nhà văn, lại có điều tra riêng, chắc ông Nghĩa cũng không gặp khó khăn lắm khi chứng minh và bằng tài liệu cũng như hình ảnh khả tín về những sự việc ông cáo giác ông Nhật Tuấn và ông Nhật Tiến chứ ?
Đề cập đến giác thư mà ông Nguyễn Hữu Nghĩa cho phổ biến trên website, tôi chẳng có ý gì khác hơn là chỉ muốn mọi việc được sáng tỏ để làm giảm bầu không khí ô nhiễm do cái cách chống cộng bằng những phương pháp giống như phương pháp mà Cộng Sản đã áp dụng đối với các đồng hương tị nạn Cộng Sản ở đây thời gian họ còn ở trong nuớc, kéo dài hơn hai thập niên qua rồị Điều thứ hai mà tôi muốn đề cập với ông Nguyễn Hữu Nghĩa là ông đã đọc tác phẩm "Đi Về Nơi Hoang Dã " của tác giả Nhật Tuấn chưa ? Nếu đọc rồi thì xin ông cho biết đoạn nào trong cuốn tiểu thuyết tuyệt vời này là ca tụng chế độ Cộng Sản. Bởi vì theo tôi , nếu nói cuốn " Đi về nơi hoang dã"là một cuốn tiểu thuyết chống Cộng sâu sắc thì cũng là chỉ mới nói tới một phần. Nó còn hơn thế nữa . Nó chống cái ác, cái xấu, cái đê tiện, hèn mọn, lòng ganh tị nhỏ nhen, sự hoang tưởng của những bộ óc trì độn dùng chính sự trì độn đó để bịt mắt mọi người, và những điều này có thể xảy ra ở dưới bất cứ chế độ nào trên thế giới chứ không chỉ dưới chế độ Cộng Sản. Nhưng Nhật Tuấn, con người can đảm ấy đã dám lấy mạng sống của mình để viết lên những sự thật mà ông trải qua trong suốt thời gian làm một anh công nhân địa chất để viết cuốn Đi Về Nơi Hoang Dã". Cứ giả thử tác giả Nhật Tuấn là một công an đi nữa thì đây chính là một anh công an có nhân cách.
Bởi vì có nhân cách, thì mới có đủ can đảm và lòng nhân ái để viết bản cáo trạng đối với một chếđộ bằng tác phẩm Đi Về Nơi Hoang Dã.Một người ở hải ngoại nhất là ở Mỹ, một đất nước tự do viết một ngàn tờ cáo buộc chế độ ở Việt Nam thì làmột điều dễ dàng . Chẳng ai bắt bớ , cho đi tù , ăn đói, làm việc nặng, có khi là cái chết. Nhưng nhà văn Nhật Tuấn còn ở trong nước. Mặc dù đang thời kỳ cởi trói văn nghệ, nhưng cái thòng lọng vẫn còn. Nó có thể xiết lại bất cứ lúc nàọ Nỗi đau này nếu xẩy ra nữa thì cũng chỉ có Nhật Tuấn và gia đình ông cũng như gia đình ông Nhật Tiến gánh vác . Cho nên, họ có tội gì mà phải lãnh những cáo giác không cần nêu bằng chứng như vậy ??. Thế còn " Đi Về Nơi Hoang Dã" thì sao ? Xin hãy đọc một đoạn dưói đây trong lời giới thiệu tác phẩm : "Vậy nhưng rồi tới cái ngày ngay cả ông toán trưởng là người lãnh đạo cái đoàn người đi trên núi này rồi cũng đã trắng mắt, cay đắng nhận ra rằng Ban chỉ huy đã sai trong chỉ đường vạch lối, vậy nhưng ông vẫn phải nhắm mắt tuân theo "mệnh lệnh là mệnh lệnh, tuyệt đối phải chấp hành, nhiệm vụ chính trị cao nhất của chúng ta trong lúc này là đi tới, đi tớị...", nhưng mà đi tớị.. đâu, đi tới cái đỉnh Hua Ca chỉ có trong tưởng tượng bằng bất cứ giá nàọ Vậy là đã thành một chân lý "Ban chỉ huy không bao giờ sai", đừng có tranh cãi, triết luận, hội thảo hội thiếc gì với cấp trên hết, nếu không thì sẽ thành thằng "phản động" "Anh dám nói cấp trên là mù quáng hả? Anh quên mất phải trường giai cấp nào mà phát biểu vô tổ chức, vô kỷ luật vậỷ". Cả 5 ngưòi trong đoàn địa chất đành im lặng sống giữa một xã hội hà khắc, lạnh lùng, không chấp nhận bất cứ một lý luận nào chứng minh cái sai của ngưòi chỉ huy toán địa chất nàỵ Nhưng họ không buông xuôi , họ triết luận với các lý thuyết gia của con đuờng hoang tưỏng ..bằng " chính cuộc đời thê lương của họ". Thảm kịch ấy phải chăng đã là là một niềm tin sắt đá rằng,Cái Xấu, Cái Ác không còn lý do để tồn tạị . Cứ như thế cái khẩu khí của Nhật Tuấn như tiếng nói sang sảng của một công tố viên nhân danh con nguời cáo buộc một lãnh tụ, một tập đoàn, một thế lực trong một chế độ dù là Công sản hay quốc gia nhưng độc tàị Cái khéo và sự tuyệt vời của Nhật Tuấn chính là việc ông dựng lên các nhân vật " không tên" như là một sự tự nhiên : ông toán trưởng, thằng cấp dưỡng, thằng hộ pháp, thằng học giả và " tôi", nhưng ngưòi đọc đều biết rõ danh tánh của những con ngưòi như thế. Họ có mặt khắp nơi, ở Việt Nam, ở Trung Cộng, ở Cộng sản Bắc Hàn, ở Cuba, ở Á châu, ở Trung Đông, ở Âu Châụ đâu cũng có thể có những con ngưòi nàỵ .Và một điều cần nhấn mạnh ở đây, trong cuốn tiểu thuyết Đi Về Nơi Hoang Dã của Nhật Tuấn , không bao giờ thấy bóng dáng của sự giận dữ của nhân vật " tôi", không bao giờ có những nhóm từ chúng ta thường đọc thấy trong những tờ truyền đơn , những nhóm từ vô nghĩa và kệch cỡm. Nhật Tuấn đã đem tất cả tấm lòng để viết những lời cáo buộc cái Xấu, cái Ác, cái Đơn Điệu, Sự Bưng Bít va Sự Hành Hạ Con Ngườợi Bằng Chính Cái Ngu Dốt Một Cách Bệnh Hoạn Của Những Kẻ Có Quyền. Không gì tuyệt vời hơn là người ta được đọc một bản cáo trạng đối với chế độ độc tài , hà khắc bằng một tác phẩm như " Đi Về Nơi Hoang Dã". Nhưng quan trọng nhất, theo nhận định của nhà văn Hoàng Khởi Phong , đây là một tác phẩm văn chuơng thật hay của văn học hiện đạị Nhật Tuấn đã " đứng dậy cùng với nỗi đau của chính ông hoà tan trong nỗi đau của mọi ngườị- HKP " để viết bản thông điệp về Con Người nàỵ
VŨ ÁNH



Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 119

Return to top