Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Ngắn >> Đám Cưới Cỏ

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 659 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đám Cưới Cỏ
Quế Hương

Như cú ném của một vận động viên! Chút nữa nó đã rơi xuống dòng sông thay vì nằm chênh vênh giữa hai phần bờ một phần bến như thế này. Nhưng người ném nó chỉ là một cô bé mười ba tuổi. Tiếng cười trong vắt của cô khi rướn tấm thân mảnh dẻ vươn tay ném vật cô ghét bỏ còn làm nó đau hơn cả sự va chạm. Toàn thân nó ê ẩm nhưng không sứt mẻ bởi nó là một con búp bê bằng nhựa đúc đơn giản. Mọi bộ phận, áo váy, tóc mũ gắn liền một khối.
- Một con búp bê quê mùa, xấu xí thế này mà mẹ không cho con quẳng!
- Nó là món quà ông đem từ trong Nam cho mẹ ngày mới giải phóng đấy!
- Nhưng đến ông cũng bảo quẳng kia mà! Ông còn mua cho con búp bê thời trang barbie…
Khi chiều xuống, nước lên, nó không những ướt chân mà còn ướt cả váy. Nó sẽ bị cuốn ra sông và lênh đênh như giẻ lục bình kia. Ngày lịm dần. Dòng sông ngả tím rồi đen thẫm. Bơ vơ, buồn nhớ, sợ hãi khiến nó òa khóc. Nó nhớ cái thùng tối om, nơi chen chúc một lũ đồ chơi hết thời, cãi cọ hoặc than thân trách phận suốt ngày. Nhưng chẳng ai nghe tiếng khóc của một con búp bê ngoại trừ một gã chuột đến bên tò mò ngửi ngửi rồi ngoạm vào váy. Hãi quá nó ngất đi. Khi tỉnh dậy, nó thấy mình đã nằm hẳn trên bờ không biết do gã chuột lôi lên hay do nước dâng tấp vào.
Đúng là nó nằm trên một vạt cỏ. Mùi thơm hăng hắc và cảm giác mát lạnh khi tiếp xúc với lớp cỏ mềm mại đẫm ướt sương đêm làm nó khoan khoái lạ thường. Già đời búp bê, nó ở trong tủ kính rồi trong thùng giấy trên gác xép nên cứ tưởng trời thấp đất hẹp, nào ngờ! Nó ngạc nhiên trước hàng vạn ngọn đèn bé tí chơi vơi trong cao rộng mênh mông mà nó được chiêm ngưỡng lần đầu. Là đà trên cỏ, trong những vòm cây cũng cơ man đèn chớp đỏ biết bay.
- Chúng là Đom Đóm - Một cọng cỏ gợi chuyện rồi tò mò ngắm nó, lắc đầu:
- Không giống ai cả.
- Ừ nhỉ, chẳng giống ai tất! - Quanh đó lao xao.
- Thế có mời dự đám cưới Hổ Ngươi không nhỉ?
- Ai đang ở trên cỏ đều là khách mời của cỏ - Lau đầu bạc đĩnh đạc trả lời.
Đó là một đêm trắng tuyệt vời. Dường như quanh đó chẳng ai ngủ cả. Trăng sao thức. Dòng sông chảy. Những ngọn đèn nhỏ lập lòe. Nó nghe tiếng cựa mình khẽ khàng của hàng vạn mầm bé tí líu ríu chào đời. Tiếng lá rung động khi có con gì đậu xuống. Tiếng hoa cười, lá rụng. Tiếng gọi tình tha thiết cơ ri i… ri ri ri ri… của những chàng Dế cô đơn trong hang gọi mời những nàng dế lang thang không nhà. Tiếng Chuồn Chuồn hong khô đôi cánh chờ bay vào thế giới mới lạ trên cạn… Rồi sao ríu mắt, trăng mỏi cuối trời cuốn màn đêm ngủ. Ông Mặt Trời thức dậy uống nước trà. Ấy là lúc bác Bọ Ngựa già, áo xanh màu lá cây, đầu quay mọi hướng, chắp tay cầu nguyện một ngày tốt lành. Cỏ còn lóng lánh sương, tươi hơn hớn, ngả ngớn trong khúc tụng kinh ban mai: “Lửa đồng thiêu chẳng chết. Gió xuân về lại xanh…"
- Ôi sớm mai dễ chịu thật! Đám cưới mau lên, tớ không thích nắng - Hoa Bìm Bìm sáng nở trưa tàn, hớn hở trong màu áo tím lam nôn nóng.
- Đằng ấy giống tớ. Nắng giết tớ mất! - Một trự Dế Trũi đầu bẹt như cái xẻng, nép vào “tảng đá” màu hồng xinh đẹp chẳng biết từ đâu tới lấm la lấm lét nhìn về phía mặt trời.
- Đau tớ! Đừng dụi cái xẻng có răng cưa ấy vào người tớ!
- Thế đằng ấy không phải là tảng đá à? Biết nói nữa cơ ấy! - Gã rụt đầu lại, định lủi xuống đất nhưng tiêng tiếc lại ló ra nép bên con búp bệ Gã đề nghị:
- Đằng ấy che nắng cho tớ. Đáp lại, tớ sẽ giới thiệu đằng trai, đằng gái. Tớ biết tất!
Khi ông Mặt Trời đặt chén trà xuống đứng dậy, bãi cỏ ven sông bừng lên một cảnh sắc kỳ diệu khiến con búp bê ngỡ ngàng. Chị Lồng Đèn cùng chị Tóc Tiên chạy loăng quăng giăng cơ man bong bóng xanh căng phồng và đèn lồng đo đỏ. Thảm cỏ rực lên muôn hoa nghìn tía. Những nụ cười roi rói biếu không. Anh Châu Chấu, một càng làm trụ, một càng lướt đi, búng tanh tách thông báo: “Khách đến đấy! Khách đến đấy!”
- Đó là cậu Ốc Sên, di chuyển bằng thân, nhìn bằng râu, chậm như rùa nhưng thích chạy thi lắm. Kia là thi sĩ Cóc, nom thư sinh mà "gan cóc tía", từng lên náo động thiên đình, người đời gọi là "cậu ông Trời"… - Anh chàng Dế Trũi tía lia giới thiệu.
- Còn những đóa hoa biết bay kiả - Con búp bê hỏi.
- Nhà Bướm đấy! Lộng lẫy và đa tình. Khác với tớ, họ thích nắng lắm! Điệu đàng nhất là hoa đồng cỏ nội. Đủ vẻ yêu kiều duyên dáng. Có mấy cô áo quần yếm dải màu mè phất phơ như liền chị quan họ khiến con búp bê ngóng cổ nhìn theo mãi.
- Hoa Ngũ Sắc đấy! Diện hết biết!
- Thế còn các chị áo trắng dễ thương nhỏ nhắn kia?
- Những nường Cúc dại! Nhu mì, kiều diễm. Ở trong ban tiếp tân, đang mời khách nhấp sương trong các lá cỏ.
Đột nhiên con búp bê thấy động đậy dưới lưng mình.
- Ai đấy? Hay là động đất? Tôi có cảm tưởng như có ai đào bới dưới ấy.
- Dũng - sĩ - cải - tạo - đất đây! Tránh đường cho chúng tôi lên dự đám cưới - Một giọng nói cất lên.
- Các bác Giun Đất đem nhiều quà tặng nhỉ! - Dế Trũi chào những vị khách vừa đội đất chui lên. Vị nào cũng lễ mễ đẩy theo nhiều viên tròn tròn nho nhỏ như thuốc tể. Họ đùn thành một đống bảo để tặng cô dâu ăn cho khỏe đẹp.
- Đằng trai đến! - Gã Châu Chấu đảo qua thông báo. Bác Lau đầu bạc vội sửa sang xống áo dẫn đằng gái ra đón. Trông bác đẹp lão đáo để. Mớ tóc trắng dát nắng óng mềm vừa khinh phiêu vừa lãng mạn. Chả trách các cô ở thị thành bây giờ cũng đâm ra mê bác, hết cắm tươi lại đến cắm khộ Theo sau bác thôi thì đủ loại cỏ - cỏ Cú, cỏ Mật, cỏ Ấu, cỏ Tranh, cỏ Ống, cỏ Gà… và muôn hồng nghìn tía sắc hoa. Đại diện đằng trai là bác Châu Chấu Voi lụng thụng áo xanh. Đứng bên cạnh bác là lão Dế già lụ khụ chốc chốc lại trịnh trọng đưa hai chân lên vuốt râu. Anh Dế Trũi sợ ánh sáng nhưng miệng mồm lại như tép nhảy, liến thoắng chỉ trỏ giới thiệu. Nào cái gã màu nâu gụ, hai râu chĩa về phía trước có tài nhào lộn kia là anh Bổ Củi, diễn viên xiếc. Nào cái cô áo đỏ có những chấm tròn kia là Bọ Rùa chuyên trị bọn Rệp cây. Nào cái anh chàng màu nâu bóng mỡ, áo dài kín đuôi, cái đầu gật gật kia đích thị là hiệp sĩ Dế Mèn trong "Dế Mèn phiêu lưu ký", bạn thiết của Trũi ta! Con búp bê cũng nhận ra anh ta ngay vì cô chủ nhỏ rất mê truyện ấy đọc mãi khiến nó cũng thuộc lõm bõm. Anh ta uống thuốc trường sinh hay sao mà sống lâu thật, cái đầu vẫn trọc lông lốc kể từ cái dạo bác Xiến Tóc cắt phếng đôi râu dạy cho một bài học nhớ đời. Rồi một đám “tử y cô nương” (#1) yêu kiều xuất hiện trong trận mưa công-phét-ti bằng hoa Cỏ Maỵ Cô Sim đẹp hoang dại như sơn nữ. Cô Bìm Bìm hớn hở như trẻ con. Cô Bâng Khuâng sầu mộng đến tê tái. Cô dâu Hổ Ngươi đi giữa lộng lẫy hơn cả nhưng xấu hổ cứ cúi gằm mặt xuống.
- Ai là chú rể?
- Kìa! Cậu ta còm rõm, bé bằng cây kim nên còn có tên là Kỉm Kìm Kim.
Chú rể Chuồn Kim xuất hiện với sự hộ tống của đám Chuồn Chuồn đủ loại lượn lờ che rợp cả ông Mặt Trời đang vén mây xem đám cưới. Theo đúng nghi lễ, chú rể cầm tay cô dâu lồng vào đó chiếc nhẫn cỏ. Thế nhưng Chuồn Kim ta run quá, đôi cánh bé tí mỏng manh cứ phập phồng rung động. Tức cảnh sinh tình, thi sĩ Cóc gật gù: "Tím cô dâu bối rối Chuồn Chuồn". Hổ Ngươi thẹn quá nhắm rịt mắt lại, hàng mi dài chấp chới như cánh bướm.
Qùa tặng đầy một vạt cỏ xanh. Những sắc màu không ai hòa nổi. Những thoáng hương khiến ngày bối rối. Khách không nhắp rượu mà lòng cứ lâng lâng, thơm thảo quên tất mọi hiềm khích, ganh ghét. Anh Chuồn Chuồn Voi lượn lờ cùng cô Bướm Vàng mỏng mảnh. Bọ Ngựa lênh khênh dìu cọng cỏ non… Gã Dế Trũi liều mình bước ra mời tiểu thư Cào Cào yểu điệu, vừa nhảy vừa nheo mắt tránh nắng. Ong Bướm đa tình nhảy điệu loanh quanh bởi hoa nào cũng đẹp… Họ dìu nhau trong tiếng đàn ngọt của nhạc công Dế và giọng hót ríu rít trong ngần của ca sĩ đồng quê Chim Sẻ. Cô dâu đã hết hổ ngươi, mở mắt tình tứ nhìn chú rể. Họ là cặp nhảy đẹp nhất. Tà áo tím mỏng của cô ửng trong nắng sớm, quấn quýt vạt áo đuôi tôm của chú rể. Họ lướt trong hạnh phúc.
Chẳng ai mời con búp bê nhảy vì nó quá khác với cư dân cỏ. Thế nhưng từng cặp lượn quanh nó rải lên làn da hồng hào xa lạ kia hoa cỏ may bé bỏng. Vẻ đẹp và hạnh phúc ngời ngời của họ làm con búp bê bị ruồng bỏ cũng hạnh phúc lây. Nó thầm cảm ơn cô chủ đã quẳng mình ra đây thay vì bán cho bà đồng nát. Nhờ cú ném của cô mà nó được sống những khoảnh khắc nhớ đời, biết được bí mật kỳ diệu ấp ủ trong hoa lá đất đai. Nếu có là mơ thì cũng là một giấc mơ tuyệt vời. Từ đây con búp bê xấu xí cũ kỹ từng sống trong tù túng, chật hẹp có thể "lang thang" trong thế giới rộng lớn sinh động muôn màu để thấy cuộc đời vẫn còn đẹp làm sao!
Chú thích:
(1-) Những cô nương áo tím

Hết



Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 108

Return to top